Ngày hôm sau, Lang Côn quả nhiên hạ đạt thông báo, yêu cầu mấy tiết mục áp súc thời lượng, một lần nữa tập luyện.
Sau khi nghe được tin tức này, những người vốn luôn chuẩn bị cho Xuân Vãn một mảnh xôn xao. Tiết mục tập luyện hai, ba tháng, bây giờ các người mới bảo đổi? Có ý đồ gì? Chỉ có 7 ngày, thứ sửa ra có thể qua được kiểm duyệt sao?
Các nghệ sĩ phái ra mấy đại biểu đi câu thông với tổng đạo diễn, cuối cùng toàn bộ đều ảm đạm đi về.
Lang Côn đã đưa ra quyết định, thì không phải là thứ bọn họ có thể sửa đổi, lúc này bọn họ có thể làm nhiều nhất, cũng chỉ là mắng hắn máu chó đầy đầu trong lòng mà thôi.
Làm người biểu diễn trực tiếp gặp mặt khán giả nhất, quyền lên tiếng của bọn họ tại sân khấu Xuân Vãn ngược lại thấp nhất, đơn giản từ sự kiện này mà nói, tuyệt đối là một loại châm chọc cay độc.
Bài hát 《 Thanh Hoa Từ 》 mà ba người Ngưu Dịch Thần hát, đồng dạng nằm trong phạm vi chỉnh sửa, bất quá so với loại tiết mục cứng như tiểu phẩm, tướng thanh, thì dễ làm hơn nhiều, trực tiếp chặt bỏ một nửa là được.
Lang Côn không muốn vì cái này mà đắc tội Ngưu Dịch Thần, nhưng không còn cách nào, tiết mục của bọn họ cự ly với Thiên Thủ Quan Âm quá gần, trừ phi điều chỉnh lớn, nếu không căn bản không có biện pháp tránh cho được, mà một khi điều chỉnh lớn, vậy còn không bằng dứt khoát triệt bỏ 《 Thiên Thủ Quan Âm 》 đi cho rồi.
Ngưu Dịch Thần thân là người biết chuyện, căn bản không làm khó hắn, nên điều chỉnh thế nào thì điều chỉnh thế ấy, làm cho hắn thở phào nhẹ nhõm.
Người có thể lên Xuân Vãn, khẳng định đều không đơn giản. Rất nhanh, tất cả mọi người đều từ các kênh biết được nguyên nhân căn bản của việc đổi tiết mục, sau đó, ánh mắt bọn họ nhìn về phía những cô gái câm điếc kia đều không quá đúng, chỉ là khắc chế không đi lên khiêu khích mà thôi.
Có thể đăng đài Xuân Vãn đều là người trưởng thành, biết nặng nhẹ, cũng biết bọn họ căn bản không phải người có thể làm chủ, nhưng lý giải là có thể lý giải, đáng ghét thì vẫn cứ là đáng ghét.
Dương Mịch và Lưu Thi Thi, cũng là một thành viên của đại quân đáng ghét này. Bởi vì muốn điều chỉnh tiết mục, các nàng bắt buộc phải tổng duyệt lại, những thứ vất vả nhớ kỹ một tháng trước đó, toàn bộ đều thành công cốc, may mắn ca khúc chỉ dùng cắt bỏ nửa phần sau là được, không cần thu âm lại, nếu không, các nàng khẳng định tìm không thấy trạng thái khi hát bài hát kia lúc ban đầu.
Bởi vì điều chỉnh tiết mục, bảy ngày này, ngoại trừ 《 Thiên Thủ Quan Âm 》 ra, đại bộ phận tiết mục đều là gà bay chó sủa, đạo diễn, người dẫn chương trình, người biểu diễn toàn bộ đều bận rộn không ngừng, quả thực đều muốn đem một ngày bẻ thành hai ngày dùng.
Nhưng mặc kệ bọn họ sốt ruột thế nào, gấp gáp ra sao, cái nên đến, vẫn là đến.
Theo người dẫn chương trình lên đài, Đêm hội Liên hoan mừng Xuân năm 2005, bắt đầu.
Hậu trường, Ngưu Dịch Thần mặc âu phục trên người, lẳng lặng chờ đợi trong một phòng trang điểm nhỏ.
Một lát sau, Lưu Thi Thi và Dương Mịch cũng đi đến, lễ phục của hai người, một cái là thuần trắng điểm hoa phấn, một cái là xanh nhạt phối vàng ngỗng, một người như phù dung, một người như thủy tiên. Trên mặt các nàng cũng họa trang dung tinh xảo, chú trọng làm nổi bật hơi thở thanh xuân ở tuổi này của các nàng, nhìn qua cực kỳ mê người.
Lễ phục của Lưu Thi Thi lộ ra bờ vai, hiển lộ xương quai xanh và đường cong cổ hoàn mỹ của nàng, nhìn qua đoan trang hào phóng, khí chất thậm chí đều không thua kém người dẫn chương trình trên đài.
Lễ phục của Dương Mịch rất giống Lưu Thi Thi, chỉ là rộng rãi hơn một chút, nhìn qua không lộ nhiều như Lưu Thi Thi, trên vai và trước ngực bao phủ một tầng sa mỏng, chú trọng làm nổi bật bộ ngực phình lên của nàng, tuy rằng mặt ngoài không lộ ra một chút nào, nhưng từ độ cong đột xuất của quần áo là biết, bên trong rốt cuộc có bao nhiêu đầy đặn, thấu qua tầng sa mỏng kia, còn ẩn ẩn có thể nhìn thấy một khe ngực u thâm.
【 Hình ảnh Lưu Thi Thi và Dương Mịch 2 】
Đồng Lệ Á bởi vì thuộc tổ vũ đạo, hơn nữa nhiệm vụ trên người cực nặng, cho nên cũng không ở cùng một chỗ với các nàng, mà là một phòng riêng, phối ba thợ trang điểm cho nàng, thuận tiện để nàng nhanh chóng thay trang phục sau khi biểu diễn xong.
Sau khi đi vào phòng, vừa thấy trái phải không có người, Dương Mịch và Lưu Thi Thi liền thả lỏng xuống. Nhưng vừa thả lỏng này, tâm tình lập tức không tốt, Dương Mịch đi vòng quanh không ngừng trong phòng nhỏ, căn bản không dám dừng lại, bởi vì nếu dừng lại, chân nàng sẽ phát run.
So sánh ra, Lưu Thi Thi nhìn qua an định hơn nhiều, sau khi đi vào liền ngồi trên ghế, không nhúc nhích, phảng phất lão tăng nhập định.
“Mịch Mịch, em có thể đừng xoay nữa không.” Ngưu Dịch Thần cười nói: “Xoay đến mức anh chóng mặt không nói, lát nữa lỡ như em đổ mồ hôi, lớp trang điểm trên mặt xảy ra vấn đề thì làm sao?”
“Sẽ không có vấn đề đâu, lớp trang điểm này chống nước.”
Dương Mịch nhìn Lưu Thi Thi và Ngưu Dịch Thần, nói: “Hai người chẳng lẽ không khẩn trương sao?”
“Ha ha.” Lưu Thi Thi hào sảng cười một tiếng, nói: “Thò đầu rụt đầu đều là một đao, có gì phải khẩn trương.”
Câu nói này, nói giống như một hảo hán, nhưng Ngưu Dịch Thần lại rõ ràng nghe ra âm rung trong giọng nói của nàng, nàng tuyệt đối không giống như vẻ bình tĩnh bên ngoài.
Các nàng dù sao mới 17 tuổi, hơn nữa đều là lần đầu tiên lên sân khấu lớn như Xuân Vãn, cố tình một tuần trước mới lại đổi tiết mục, không khẩn trương mới là chuyện lạ.
Ngưu Dịch Thần nói: “Anh nhớ lúc này bên ngoài bình thường đều sẽ có phóng viên phỏng vấn, nếu các em thật sự không bình tĩnh được, có thể đi tiếp nhận phỏng vấn, bình phục tâm tình một chút.”
“Anh đưa ra tối kiến gì vậy, em mới không cần đâu.” Dương Mịch dùng sức dậm chân hai cái, nói: “Vốn dĩ em chưa từng tiếp nhận phỏng vấn, nếu hiện tại đi còn phải đánh bản nháp nữa, lỡ như nói giống lời kịch của em trên đài thì làm sao? Lỡ như sau khi lên đài lại nói sai...”
Vừa dậm chân này, bộ ngực sữa trước ngực trên dưới lắc lư, mang theo từng trận sóng sữa mê người, nhìn đến mức Ngưu Dịch Thần nóng mắt không thôi.
Cái này ngược lại đã quên, Dương Mịch và Lưu Thi Thi hiện tại đều còn non nớt, sau khi xuất đạo ngay cả phỏng vấn chuyên đề cũng chưa trải qua một lần, sao có thể thông qua phỏng vấn để thả lỏng tâm tình chứ?
“Không cần lo lắng, cho dù là quên lời, cũng không có gì to tát.” Ngưu Dịch Thần nói: “Em quên rồi sao? Chúng ta lên đó căn bản không cần hát, chỉ cần nhép miệng là được.”
“Mới là lạ, trước đó em xem qua rất nhiều tin tức tiêu cực về Xuân Vãn, khán giả hiện tại kén chọn lắm, cho dù là khẩu hình không khớp cũng khẳng định sẽ bị bới móc ra. Hơn nữa chúng ta còn là thay thế tiết mục của người ta đi lên, nếu biểu hiện không tốt, khẳng định sẽ bị mắng chết.”
Dương Mịch vừa dứt lời, trước đài liền truyền ra một trận cười to, ngay sau đó chính là tiếng vỗ tay vang dội.
Sau khi nghe được tiếng vỗ tay này, sắc mặt Dương Mịch và Lưu Thi Thi đều thay đổi. Biểu diễn hiện trường, và nhìn thấy trước tivi, khác biệt thật sự là quá lớn, tiếng vỗ tay và hoan hô này, là em căn bản không có khả năng cảm nhận được từ trong tivi.
“Anh xem, anh xem...” Dương Mịch cười khổ nói: “Nếu chúng ta hát không tốt, bọn họ khẳng định sẽ chê cười em, đến lúc đó xấu hổ chết mất, em đều có thể thay đám truyền thông kia nghĩ sẵn tiêu đề trào phúng chúng ta rồi.”
“Tâm lớn một chút, khẳng định sẽ không cười đâu, có thể tới nơi này xem đều là người trưởng thành rồi, có thể khắc chế tính tình của mình, cùng lắm thì không có phản ứng gì thôi.” Ngưu Dịch Thần đảo mắt, nói: “Kiên cường một chút, cho dù là xấu hổ thế nào, cũng sẽ không xấu hổ bằng Châu Kiệt Luân năm ngoái đâu, tình huống lúc đó của cậu ta, chúng ta cách màn hình tivi đều cảm thấy khó chịu.”
Vừa nghe Ngưu Dịch Thần nói cái này, Lưu Thi Thi và Dương Mịch ‘phì’ một tiếng bật cười.
Dừng một lát, Lưu Thi Thi mới nói: “Anh cái này, là tiêm thuốc dự phòng cho bọn em trước, để bọn em chấp nhận sự chuẩn bị tồi tệ nhất sao?”
Ngưu Dịch Thần hỏi: “Sao lại nghĩ như vậy?”
Lưu Thi Thi nói: “Anh từng nói a, tác giả ca khúc này của chúng ta cũng là Châu Kiệt Luân.”
“Ha ha.” Ngưu Dịch Thần cũng nhịn không được nở nụ cười, nói: “Anh ngược lại thật sự quên mất cái này, bất quá yên tâm đi, chúng ta khẳng định tốt hơn Châu Kiệt Luân, giọng hát của anh mạnh hơn cậu ta, hai người các em đẹp hơn cậu ta, trai tài gái sắc, khán giả sẽ mua trướng thôi.”
“Xú mỹ!” Lưu Thi Thi và Dương Mịch cùng nói.
“Không nói giỡn nữa.” Ngưu Dịch Thần mở ra Thượng Đế Thời Gian, đi đến bên cạnh Dương Mịch, cúi đầu nhìn một chút khe ngực lộ ra trước ngực nàng, nói: “Có một biện pháp, có thể làm cho em không còn khẩn trương nữa.”
“Cái gì?” Dương Mịch chú ý tới ánh mắt của Ngưu Dịch Thần, dường như nghĩ tới điều gì.
“Không sai, chính là cái em nghĩ đấy.” Ngưu Dịch Thần ôm eo nàng vào trong lòng, nhẹ nhàng sờ soạng một cái lên cặp mông vểnh dưới lớp lễ phục, nói: “Chúng ta làm một số chuyện kích thích hơn, chờ xong việc, sẽ tiến vào thời gian hiền giả, lúc đó đầu óc em khẳng định đặc biệt thanh tỉnh, bảo chứng xử biến bất kinh.”
Cách một tầng lễ phục, dưới xúc cảm của loại voan ren kia, vẫn như cũ có thể cảm nhận được độ đàn hồi của mông Dương Mịch.
“Đừng nháo.” Dương Mịch đẩy Ngưu Dịch Thần một cái, nói: “Em nói chính sự đấy.”
“Anh nói cũng là chính sự a.” Ngưu Dịch Thần xác định cửa phòng nhỏ đã khóa kỹ, lại quay đầu nhìn Lưu Thi Thi một cái, hỏi: “Thế nào, có muốn thử một chút không?”
Lưu Thi Thi cúi đầu, không lên tiếng.
Dương Mịch lại quả đoán lắc đầu, “Không cần, lát nữa chính là muốn bị 1,3 tỷ người nhìn đấy, người ta chỉ hận không thể cầm cái kính lúp soi anh, lỡ như lưu lại dấu vết gì thì làm sao?”
Ngưu Dịch Thần ghé vào cổ nàng, nhẹ nhàng ngửi mùi hương trên người nàng, “Sẽ không đâu, anh nhất định sẽ rất cẩn thận rất cẩn thận.”
“Xì! Em còn không hiểu anh sao?”
“Đã hiểu anh, vậy thì ngoan ngoãn nào.”
Ngưu Dịch Thần dùng sức nhéo mông Dương Mịch một cái, nói: “Kỳ thật hiện tại anh cũng rất khẩn trương, cho nên nhất định phải thử xem phương pháp này có được không.”
Nói xong, Ngưu Dịch Thần liền xoay người Dương Mịch lại, ấn lên vách tường.
“~ Ưm ~” Dương Mịch bất y hừ một tiếng, cuối cùng vẫn là không có phản kháng.
Váy bồng bềnh màu xanh nhạt kia, bị Ngưu Dịch Thần vén lên, bên trong váy, hai cái đùi trắng nõn từ từ hiện ra hình dạng của mình, dưới sự tôn lên của giày cao gót, đôi chân kia có vẻ càng dài, càng tinh tế, giống như không cẩn thận sẽ bị gãy vậy.
Cảm tạ niên đại hiện tại, còn chưa có bàn tay vạn ác quần bảo hộ, cảm tạ lễ phục luôn bó sát người, vì để không lưu lại vết hằn nội y bên ngoài lễ phục, các nàng gần như tất cả người mặc lễ phục, đều mặc quần lọt khe.
Hai điểm này tổng hợp lại, đại đại thuận tiện cho hành động của Ngưu Dịch Thần.
“Này! Anh thật sự muốn a.” Dương Mịch quay đầu nhìn Ngưu Dịch Thần, mắt đỏ hồng, có khẩn trương, cũng có bất an.
“Đương nhiên là thật rồi.” Ngưu Dịch Thần giải phóng gậy thịt của mình, dán thịt nhu nắn mông nàng hai cái, tách sợi dây mảnh kia sang một bên, nói: “Làm tình ở hậu trường Xuân Vãn, chuyện khó có được biết bao, cả đời cũng chưa chắc có thể có một lần đâu.”
Đừng nhìn hắn nói chuyện vẫn mạn bất kinh tâm, nhưng thực tế, bởi vì khẩn trương và kích động, quy đầu của hắn thậm chí đều đã cứng đến phát tím rồi.
Dương Mịch nhìn thoáng qua Lưu Thi Thi còn đang đoan tọa bên cạnh, thúc giục Ngưu Dịch Thần: “Vậy anh nhanh lên một chút, đừng... A...”
‘Tư’ một tiếng, gậy thịt kiên ngạnh đã tách ra hai phiến mép lồn, không chút lưu tình đâm vào thân thể Dương Mịch.
“Ưm...” Những lời còn lại của Dương Mịch bị toàn bộ chặn lại, phát ra một tiếng rên rỉ thật dài. Cảm thụ sự chặt chẽ và trơn ướt bên trong, Ngưu Dịch Thần đánh một cái lên mông Dương Mịch, cười nói: “Còn nói không muốn, xem bên trong em ướt thế nào kìa.”
“Đừng lải nhải nữa, nhanh lên đi.” Ngưu Dịch Thần không trả lời, đỡ lấy mông nàng bắt đầu làm động tác luật động nguyên thủy nhất.
Đều đã đến nước này rồi, Dương Mịch không nghĩ cự tuyệt gì nữa, chỉ nghĩ làm thế nào mới có thể nhanh chóng kết thúc, chỉ là lúc làm tình, vẫn dựng lỗ tai lên, cẩn thận nghe ngóng tình huống bên ngoài. Tiếng bước chân bận rộn lui tới kia, làm cho trong lòng nàng vừa kích thích vừa khẩn trương.
Ngưu Dịch Thần dùng Thượng Đế Thị Giác quan sát tình huống bên ngoài, căn bản không có khả năng bị người phát hiện, nhưng lại không nói cho Dương Mịch, loại cảm giác khẩn trương này, làm cho nàng càng chặt hơn.
“Ưm... Ưm... A... Đừng... Nhẹ chút... Ưm... Không được... ” Dương Mịch thở hổn hển, phát ra từng tiếng rên rỉ như muỗi kêu. Dưới tình huống như vậy, nàng thậm chí cũng không dám dùng tay che miệng mình, sợ làm hỏng lớp trang điểm trên mặt.
Lưu Thi Thi từ đầu đến cuối nhìn động tác của bọn họ khép hai chân lại, bỗng nhiên đứng lên đi đến sau lưng Ngưu Dịch Thần, vòng tay ôm lấy thân thể hắn.
“Mịch Mịch không được thì, cho em đi.” Lưu Thi Thi nói xong, nhón chân hôn lên tai Ngưu Dịch Thần một cái, “Em cũng rất khẩn trương, muốn.”
Bởi vì tập luyện quá mệt mỏi, mấy ngày nay các nàng không có thân mật với Ngưu Dịch Thần, cộng thêm tâm tình khẩn trương, đồng dạng bức thiết cần một kênh phát tiết.
“Ngoan! Cùng nhau nằm sấp qua đi.” Ngưu Dịch Thần vỗ vỗ tay Lưu Thi Thi, để nàng vịn vào tường, vén váy lên, bày ra tư thế giống hệt Dương Mịch.
Sau khi Lưu Thi Thi bày xong tư thế, Ngưu Dịch Thần “ba” một tiếng rút gậy thịt từ trong cơ thể Dương Mịch ra, chậm rãi cắm vào bên trong thân thể Lưu Thi Thi.
“~ Ưm ~ A ~” Lưu Thi Thi phát ra một tiếng thở dài thật dài, hai chân thẳng tắp gắt gao căng thẳng, lỗ lồn chặt chẽ kẹp đến mức Ngưu Dịch Thần suýt chút nữa rút không động.
“Thả lỏng một chút.” Ngưu Dịch Thần xoa nắn mông Lưu Thi Thi hai cái, bắt đầu thong thả đĩnh động.
Dương Mịch bản thân đã sắp nhịn không được muốn hét to lên rồi, cho nên sau khi Ngưu Dịch Thần rút gậy thịt ra, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chỉ chốc lát sau, thân thể không có gậy thịt liền lại cảm thấy trống rỗng không chịu nổi. Nàng vừa rồi bản thân đã sắp cao trào, nhưng vào thời khắc mấu chốt Ngưu Dịch Thần lại rút ra, tuy rằng không kêu ra tiếng, bị người nào phát hiện, nhưng sau khi lấy lại tinh thần, thân thể lại cũng không lên không xuống, khó chịu đến lợi hại.
Nhìn Ngưu Dịch Thần đang bận rộn sau lưng Lưu Thi Thi, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ oán khí, mang theo một tia bất mãn nói với Lưu Thi Thi: “Thi Thi, không phải cậu không khẩn trương sao? Sao cũng tới rồi?”
Lưu Thi Thi tách hai chân ra, nỗ lực ổn định thân hình, duy trì tư thế thích hợp nhất cho Ngưu Dịch Thần tiến xuất, đứt quãng nói: “Ưm... Nhưng mà... Nhìn thấy các cậu... A... Làm xong, tớ cũng... Tớ cũng khẩn trương... A... Hơn nữa... Tự cậu nói chịu không nổi mà... Ưm...”
“Đồ khốn nạn, cậu ngay cả lúc nào nói lời gì cũng nghe không hiểu sao, tớ mới không tin đâu! Cố tình hiện tại tới tranh.” Dương Mịch mắng một tiếng, vươn tay ‘bốp’ một cái đánh lên mông Lưu Thi Thi, nói: “Dịch Thần, nhanh lên, em cũng muốn, ngứa.”
“Yên tâm, khẳng định sẽ thương em.” Ngưu Dịch Thần nói xong, vươn tay sờ soạng một cái trên cái mông tròn trịa của Dương Mịch, ngón giữa thon dài tham nhập vào trong lỗ lồn nàng, nhẹ nhàng trừu động, “Xem em sau này còn dám khẩu thị tâm phi nữa không.”
“~ Hừ ~ Ưm...” Dương Mịch khẽ rên một tiếng, nhíu mày, tuy rằng có chút sung sướng, nhưng so với dùng gậy thịt lớn mà nói, thì kém xa.
“Ưm... Ưm... Ưm...” Lưu Thi Thi buồn bực rên rỉ. So với Dương Mịch, Lưu Thi Thi sinh tính nội hướng, ngược lại càng có thể thích ứng với tràng cảnh như vậy, lỗ lồn vốn luôn mang theo chút khô khốc bên trong một mảnh trơn ướt, làm cho Ngưu Dịch Thần nhịn không được càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh.
“Nhanh lên đi, em cũng muốn.” Mắt thấy Ngưu Dịch Thần không có một chút ý tưởng dừng lại, Dương Mịch nhịn không được kêu lên.
“Mịch Mịch sốt ruột rồi? Nhưng không phải anh đang dùng tay thỏa mãn em sao?” Ngưu Dịch Thần trêu chọc nói: “Không thích tay, vậy em muốn cái gì?”
“Ai nha! Tay sao có thể so với...” Căn tai Dương Mịch đều đỏ lên, kiều tu nói: “Đều lúc này rồi, anh còn trêu chọc em.”
“Chính là lúc này anh mới muốn em nói.” Ngưu Dịch Thần dùng sức thao Lưu Thi Thi, nói: “Nếu em không nói, anh cứ thao Thi Thi mãi, không thao em nữa.”
“Ngô... Ưm... Ưm... A...” Thân thể Lưu Thi Thi mãnh liệt run lên, một luồng dâm dịch tinh oánh từ lỗ lồn nàng trào ra, thuận theo đùi nàng một đường chảy vào trong giày.
Sau khi cao trào, trên người Lưu Thi Thi phiếm lên một mạt sắc trạch phấn hồng, trong mắt tràn đầy thủy quang, nhìn qua cực kỳ mê người.
Dương Mịch không muốn nói, vừa thấy trạng thái của Lưu Thi Thi, vội vàng nói: “Thi Thi không được rồi, mau cho em đi.”
“Thi Thi không được, anh cũng sắp không được rồi.” Ngưu Dịch Thần ôm mông Lưu Thi Thi, lấy một loại tần suất cực nhanh trừu tống.
Dương Mịch vừa thấy tình huống này, vội vàng nói: “Đừng mà, em muốn, tay anh rất tốt, nhưng em càng muốn gậy thịt lớn của anh, nhanh lên cho em đi.”
“Nói muộn một chút.” Ngưu Dịch Thần hung hăng va chạm trong cơ thể Lưu Thi Thi hai cái, quy đầu kiên ngạnh gắt gao đỉnh tại hoa nhị nàng, từng luồng tinh dịch phun trào ra, kịch liệt bắn vào nơi sâu nhất trong cơ thể nàng.
Hai chân Lưu Thi Thi mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
“Nha, đừng!” Dương Mịch vừa thấy tình cảnh này, liền biết không ổn, khổ sở nói: “Hôm nay sao lại nhanh như vậy?”
“Kích thích a, em xem Thi Thi, sớm hơn anh nhiều.” Ngưu Dịch Thần rút gậy thịt bán nhuyễn từ trong cơ thể Lưu Thi Thi ra, nói: “Nếu còn muốn hưởng thụ, thì phải xem chính em rồi.”
“Khốn nạn!” Dương Mịch nhéo một cái trên người Ngưu Dịch Thần, túm váy lên, ngồi xổm xuống háng hắn, ngậm lấy cây gậy thịt còn dính tinh dịch và dâm thủy vào trong miệng. Giờ này khắc này, dục hỏa đã lấp đầy não hải nàng, ngay cả tiếp theo phải làm gì cũng sắp quên rồi.
Lưu Thi Thi vịn tường thở dốc một trận, lảo đảo đi đến bên cạnh bàn, lấy khăn giấy cẩn thận thanh lý sạch sẽ hạ thể của mình, còn chưa ngẩng đầu, liền nghe được Dương Mịch phát ra một tiếng dâm kêu sướng khoái.
Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, gậy thịt của Ngưu Dịch Thần liền trọng chấn hùng phong trong miệng Dương Mịch, không có quá nhiều chậm trễ, đơn đao trực nhập, trực tiếp cắm vào thân thể nàng.
Dương Mịch mong mỏi đã lâu cũng không màng cái gì nữa, che miệng mình, lắc lư mông, thúc giục Ngưu Dịch Thần hành động.
Tiếng va chạm “Bạch! Bạch! Bạch!”, nương theo từng trận rên rỉ, vang vọng trong không gian chật hẹp này.
Cảm nhận được sự xung kích hung mãnh cú nào ra cú nấy, Dương Mịch vốn đã cảm xúc cao ngang không bao lâu liền phát ra một tiếng hét to, tận tình tiết ra.
Không biết có phải vì thời gian chậm trễ khá dài hay không, đồng dạng là cao trào, cảm giác của Dương Mịch so với Lưu Thi Thi thì mãnh liệt, miên trường hơn nhiều.
Mười phút sau, Ngưu Dịch Thần đại mã kim đao ngồi trên ghế, Dương Mịch và Lưu Thi Thi thân mặc lễ phục cùng nhau ngồi xổm ở háng hắn, liếm mút gậy thịt của hắn.
Kiểu tóc của các nàng phi thường vững chắc, cho dù là động tác kịch liệt như trước đó, cũng không có một chút bộ dáng tán loạn nào.
Ngưu Dịch Thần không có khả năng đơn giản như vậy liền thỏa mãn, nhưng bởi vì lát nữa các nàng còn phải lên sân khấu, cũng không thể giống như trước đó, làm cho các nàng đi lại bất tiện, cho nên cũng chỉ có thể để các nàng dùng khẩu thiệt thị phụng thôi.
May mắn các nàng lên sân khấu khá muộn, vẫn còn một chút thời gian có thể dùng.
Lưu Thi Thi ngậm gậy thịt trong miệng, đầu lưỡi mềm mại xoay quanh quy đầu không ngừng, đầu lưỡi linh hoạt thỉnh thoảng liếm lộng lỗ tiểu, mang đến cho Ngưu Dịch Thần khoái cảm hoàn toàn không thua kém tính giao.
Dương Mịch thì linh hoạt hơn nhiều, khi thì liếm lộng trên thân gậy, khi thì cúi đầu xuống, ngậm lấy một viên tinh hoàn thật sâu hấp thu, bận rộn tối tăm mặt mũi.
Ngưu Dịch Thần vừa hưởng thụ, vừa lấy máy ảnh ra, nhắm ngay mặt các nàng, đem bộ dáng các nàng một thân chính trang nỗ lực thổi kèn, hoàn mỹ khắc ấn vào trong thẻ nhớ.
Hai tiểu tỷ muội phối hợp phi thường chặt chẽ, khi Lưu Thi Thi mệt mỏi, liền nhả gậy thịt mang theo nhiệt khí ra, Dương Mịch trong nháy mắt tiếp ban, lần nữa ngậm quy đầu vào trong miệng, mang đến kích thích liên tục không ngừng cho nơi mẫn cảm nhất của hắn.
Hồi lâu sau, dưới sự kích thích song trọng của tinh thần và thân thể, Ngưu Dịch Thần ôm đầu Lưu Thi Thi trùng kích một trận, hữu lực bắn vào trong khoang miệng nàng.
Lưu Thi Thi nuốt xuống hơn nửa tinh dịch, há miệng với Ngưu Dịch Thần, để hắn nhìn rõ thành quả của mình, tại khóe miệng nàng, từng tia tinh dịch màu trắng sữa trượt qua cằm nàng, nhỏ giọt xuống, giống như uống sữa bò quá gấp vậy.
Dương Mịch tiến đến trước mặt Lưu Thi Thi, liếm tinh dịch bên khóe môi nàng vào trong miệng, lập tức cùng nàng lưỡi hôn.
Mùi vị kỳ dị của tinh dịch Ngưu Dịch Thần tràn ngập nơi đầu lưỡi, qua lại xoay chuyển trong khoang miệng hai người bọn họ, dư vị kéo dài.
Ngưu Dịch Thần thanh lý thân thể mình một chút, thanh âm hệ thống bỗng nhiên vang lên.
Chuyện không ai biết ở hậu trường Xuân Vãn, quay chụp hoàn tất, Tư Mật Ảnh Viện tiến giai.
Hiệu quả: Mỗi ngày có thể chỉ định một phòng làm Tư Mật Ảnh Viện của mình, bên trong rạp chiếu phim, sở hữu camera không góc chết, có thể chuyển đổi bất kỳ định dạng, bất kỳ góc độ nào, phim trong phòng tăng thêm công năng kỹ xảo.
Ghi chú: Khi ngươi bắt đầu dùng kỹ xảo mới có thể phát hiện, trí tưởng tượng của mình nghèo nàn đến mức nào. (Tình huống bình thường, chỉ có thể nhìn thấy hiệu quả kỹ xảo trong Tư Mật Ảnh Viện, nếu muốn đưa kỹ xảo trong rạp chiếu phim ra ngoại giới, một phút cần 1 điểm dương thuộc tính.)
Khi nhìn thấy tin tức này, phản ứng đầu tiên của Ngưu Dịch Thần là: Công ty không cần lo lắng về kỹ xảo nữa.
Nhưng sau khi lấy lại tinh thần, suýt chút nữa nhịn không được chửi má nó.
1 điểm dương thuộc tính một phút, cái này mẹ nó đắt bao nhiêu a, dương thuộc tính khó kiếm thế nào, trong lòng không có chút số má gì sao? Hơn nữa còn chỉ có thể quay chụp trong nhà, ra khỏi phòng thì không được, vậy ta còn cần ngươi làm gì? Quay phim cấp ba ma huyễn sao?
“Được rồi, mau thu dọn đi.” Lúc Ngưu Dịch Thần hồn phi thiên ngoại, Dương Mịch đẩy hắn một cái, đã cùng Lưu Thi Thi hấp thu sạch sẽ tinh dịch của hắn, từ trong túi lấy ra bút trang điểm, khoa tay múa chân trên mặt.
Bất quá còn chưa đợi các nàng có hành động, cửa phòng đã bị gõ vang.
“Dịch Thần, các cậu chuẩn bị xong chưa? Đến lúc các cậu lên sân khấu rồi.” Đây là thanh âm của người báo màn, phụ trách nhắc nhở bọn họ lên sân khấu.
“Đã xong rồi.” Ngưu Dịch Thần xách quần lên, sửa sang lại một chút, liền mở cửa phòng ra.
Người báo màn kia cũng không đi vào trong phòng, vẫy tay với bọn họ, ra hiệu bọn họ đi theo mình.
Ngưu Dịch Thần cùng Dương Mịch, Lưu Thi Thi đánh giá lẫn nhau trang dung của đối phương một chút, phát hiện không có sơ hở gì, liền cùng nhau đi theo.
Nói gì thì nói, sau khi cao trào, các nàng dường như thật sự tiến vào một loại ‘thời gian hiền giả’. Đầu óc vừa thanh tỉnh vừa trì độn, mâu thuẫn vô cùng, trong não còn mang theo một chút huyễn vựng, giống như hơi say rượu vậy, cảm giác phi thường kỳ diệu.
Rất nhanh, bọn họ liền tới phía sau màn sân khấu.
Theo thanh âm của Đổng Khanh trên sân khấu, người báo màn kia cuối cùng thẩm thị trang phục của bọn họ một chút, liền để bọn họ theo âm nhạc lên sân khấu.
Trải qua luyện tập ngày đêm, đối với bọn họ mà nói, bài hát 《 Thanh Hoa Từ 》 này đã khắc vào trong xương cốt, chỉ cần thả lỏng tư tưởng không miên man suy nghĩ, thì tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót.
Ngưu Dịch Thần mang theo mỉm cười trên mặt, theo tiết tấu âm nhạc đi lên đài, nhẹ giọng hát.
Bài hát 《 Thanh Hoa Từ 》 này, nương theo kỹ xảo và phụ đề trên màn hình lớn phía sau, lần đầu tiên xuất hiện trước mặt toàn quốc.
Thanh âm phát ra từ loa, và thanh âm hắn tự hát cũng không xung đột, bởi vì micro căn bản không mở. Chỉ là đeo một cái tai nghe ẩn trên tai, một khi có tình huống, đạo diễn hậu trường sẽ trực tiếp chỉ huy mở mic.
Dương Mịch và Lưu Thi Thi cũng đi lên đài biểu diễn, trong mắt hai nữ đều phiếm thủy quang thanh triệt, dưới ánh đèn mang theo từng tia quang trạch trong veo như nước hồ, lúc hát, trên đôi môi gợi cảm sáng lấp lánh, giống như bôi thần thải vậy, cực kỳ mê người.
Tiếng hát nhẹ nhàng khiến khán giả tại trường quay không khỏi từ không khí vui vẻ vừa rồi bình ổn lại, ngưng thần lắng nghe từ khúc của bọn họ.
Dưới vận điệu cổ sắc cổ hương như vậy, ai có thể nghĩ đến, âm hộ của hai cô nương đáng yêu này hiện tại đều còn bị thao đến không khép lại được, sự tinh oánh trên miệng còn là tinh dịch của đàn ông chứ?
Khúc điệu ưu mỹ và ca từ dạt dào cổ ý, khiến trái tim táo động của mọi người không khỏi bình phục lại. Nhưng trước một cái tivi ở rất xa, trái tim của một người, lại làm thế nào cũng không bình phục được.
Nhìn ba người trên tivi, Lưu Diệc Phi đang cùng mẹ mình đón năm mới suýt chút nữa bóp nát cả điều khiển từ xa, “Được lắm, thảo nào lâu như vậy không gọi điện thoại cho con, thì ra là có hai người này bồi!”
“Người ta là lên Xuân Vãn, là chính sự, không nhất định là như con nghĩ đâu.” Lưu Hiểu Lỵ đặt một ít đồ ăn vặt vào tay Lưu Diệc Phi, biện giải thay Ngưu Dịch Thần.
“Mẹ, mẹ dạo này thay đổi lớn quá nha.”
Lưu Diệc Phi ôm Cảnh Trưởng đã lớn hơn không ít vào trong lòng, hoài nghi nói với Lưu Hiểu Lỵ: “Trước kia mẹ phản đối con và Dịch Thần ở bên nhau như vậy, sao bây giờ ngược lại còn nói đỡ cho anh ấy rồi.”
“Còn không phải vì các con đã ở bên nhau rồi.” Lưu Hiểu Lỵ đã sớm nghĩ kỹ lời kịch, nói: “Nếu các con vẫn luôn chưa ở bên nhau, mẹ bổng đánh uyên ương thì thôi, hiện tại các con đều đã... đã như vậy rồi, mẹ còn có thể làm sao?”
“Hả? Mẹ, con nhớ mẹ đâu có truyền thống như vậy nha.” Lưu Diệc Phi hoài nghi nhìn mẹ mình, tổng cảm giác không đơn giản như vậy, nhưng với dung lượng não của nàng, nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra quá nhiều chuyện.
“Đừng nhìn mẹ như vậy.” Chú ý tới ánh mắt của Lưu Diệc Phi, Lưu Hiểu Lỵ chột dạ nhìn về phía tivi, nói: “Đừng tưởng rằng mẹ không biết, Dịch Thần gần đây không gọi điện thoại cho con, con cũng không gọi cho nó. Tình nhân giao lưu không phải như thế, nó không tìm con thì con có thể tìm nó a, ngày mai con gọi qua, hỏi một chút nó gần đây thế nào.”
“Con gọi cho anh ấy?” Lưu Diệc Phi chỉ vào mũi mình, bất mãn nói: “Con mới không gọi đâu, nói cứ như con cầu xin anh ấy cái gì vậy, hừ!”
“Đã nói với con rồi, giữa tình nhân không phải giao lưu như vậy.” Lưu Hiểu Lỵ bất đắc dĩ nói: “Tin tưởng mẹ, nếu vì chút chuyện này mà chia tay, tương lai có lúc con hối hận đấy.”
“Xì!” Lưu Diệc Phi giả bộ không thèm để ý bĩu môi, bỗng nhiên cầm điện thoại lên, nói: “Con bây giờ gọi cho anh ấy, xem anh ấy có nghe hay không.”
“Ai da, con bây giờ gọi nó khẳng định không nghe được a.” Lưu Hiểu Lỵ dở khóc dở cười đoạt lấy điện thoại của nàng, nói: “Nó vừa từ trên sân khấu xuống, chỉ sợ còn chưa cầm được điện thoại đâu.”
“Vậy được rồi...”
Ngưu Dịch Thần là lần đầu tiên biểu diễn trên sân khấu lớn như vậy, nhưng các loại tràng diện thấy nhiều rồi, cho nên biểu diễn thành thạo điêu luyện.
Mà Dương Mịch và Lưu Thi Thi thì hơi khó khăn một chút, tuy rằng mặt ngoài không có dị dạng gì, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện, ánh mắt có chút trống rỗng, tám phần là dùng đại pháp ‘củ cà rốt’, trong lòng coi nhẹ những khán giả đang nhìn các nàng kia.
Hai phút ngắn ngủi lại dài đằng đẵng sau đó, ba người buông micro, cùng nhau tạ mạc rời đi.
Bọn họ chuẩn bị cho bài hát này ròng rã một tháng, nhưng trên đài, lại vẻn vẹn dừng lại hai phút, lần này coi như thật sự minh bạch, cái gì là dưới đài mười năm công, trên đài một phút.
Tổng thể mà nói, lần biểu diễn này, không có kinh hỉ gì, cũng không có ngoài ý muốn gì, cứ thế ba lan bất kinh đi xuống, nếu không phải tiếng vỗ tay của khán giả dưới đài, Dương Mịch và Lưu Thi Thi đang choáng váng thậm chí đều hoài nghi mình có từng đi lên hay không.
“Thế là xong rồi sao?” Dương Mịch nói với Ngưu Dịch Thần một câu, ánh mắt còn có chút hoảng hốt, không dám tin tưởng sẽ bình đạm như vậy.
“Không thì sao?” Ngưu Dịch Thần cười nói: “Cuộc sống đâu ra nhiều kinh hỉ như vậy.”
“Đúng vậy, thuận thuận lợi lợi hát xong chính là kinh hỉ lớn nhất rồi.” Dương Mịch bỗng nhiên cao hứng nhảy dựng lên, một phen ôm lấy cổ Ngưu Dịch Thần.
Ngưu Dịch Thần dùng sức ôm lại nàng một cái, cảm thụ hai đoàn mềm mại trước ngực, đang muốn làm gì đó, bỗng nhiên thấy có phóng viên mang theo quay phim đi tới, vội vàng chào hỏi Dương Mịch, “Có phóng viên tới, mau buông ra.”
Dương Mịch tự nhiên buông hắn ra, Ngưu Dịch Thần lại chủ động xoay người sang, cũng ôm Lưu Thi Thi đang đứng bên cạnh một cái.
“Chào Dịch Thần.” Sau khi bọn họ ôm nhau, phóng viên mà Ngưu Dịch Thần vừa nhìn thấy kia cũng chạy tới, “Các bạn đều là gương mặt mới của Xuân Vãn năm nay, cảm giác trên sân khấu Xuân Vãn như thế nào?”
“Phi thường tuyệt, khác với bất kỳ thời điểm nào khác, giống như cái tết này là cùng toàn quốc nhân dân trải qua vậy...”
Tuy rằng cũng không biết sẽ bị phỏng vấn, nhưng thân là lão giang hồ trong giới giải trí, nói lời khách sáo, cũng là một bộ lại một bộ.
Dương Mịch và Lưu Thi Thi khẩn trương nhìn Ngưu Dịch Thần, tưởng tượng lúc mình bị phỏng vấn thì phải nói gì, kết quả phóng viên kia căn bản không để ý đến các nàng, phỏng vấn xong Ngưu Dịch Thần, để ba người bọn họ cùng nhau chúc tết khán giả toàn quốc, liền xoay người rời đi.
Dương Mịch ngơ ngác nhìn bóng lưng quay phim và phóng viên, nói: “Tổng cảm giác em và Thi Thi bị xem thường.”
Ngưu Dịch Thần cười nói: “Vậy thì sau này nỗ lực thật tốt, để bọn họ nhìn với cặp mắt khác xưa.”
“Ừm!” Dương Mịch và Lưu Thi Thi ăn ý mười phần dùng sức gật đầu.