Virtus's Reader
Ngành Giải Trí Không Bình Thường Hệ Thống

Chương 225: CHƯƠNG 183: CÔ BẠN GÁI HAY GHEN TÌM ĐẾN TẬN CỬA VÀ CUỘC GỌI CỦA THÁI NGHỆ NÔNG

Ở cùng Ngưu Lỵ trong phòng tắm thật lâu, thẳng đến khi xóa sạch toàn bộ dấu vết trên người mỗi người, mới thu dọn xong ‘chiến trường’, ai về phòng nấy.

Sáng sớm hôm sau, Ngưu Dịch Thần đang ôm Đồng Lệ Á nghỉ ngơi, liền bỗng nhiên bị thanh âm hệ thống đánh thức.

Đạt được điểm dương thuộc tính lâm thời 100, thỉnh mau chóng sử dụng, nếu trong một ngày không sử dụng, sẽ giảm bớt còn 60 điểm. 3 ngày không sử dụng, sẽ giảm bớt còn 40 điểm. 10 ngày không sử dụng, thì điểm thuộc tính biến mất.

‘Điểm thuộc tính còn có lâm thời?’ Trong lòng Ngưu Dịch Thần kinh ngạc đồng thời, cũng khẳng định một sự kiện. Cái gọi là điểm thuộc tính, hẳn chính là lực ảnh hưởng của bản thân hắn, hoặc là nói là ‘độ hot’.

Hiện tại sở dĩ có 100 điểm, là bởi vì lên Xuân Vãn, lộ mặt một cái trước mặt toàn quốc nhân dân, mà sở dĩ là lâm thời, có thể là bởi vì căn cơ không xong, qua một đoạn thời gian này, có thể người ta liền không biết ngươi nữa.

Đặc tính sẽ theo thời gian trôi qua mà biến mất này, có chút thao đản, nhưng giống như điểm thuộc tính bình thường, có thể tùy tiện sử dụng, đây chính là kinh hỉ. Tuy rằng đối với người mắc chứng chuột hamster tích trữ điểm thuộc tính như Ngưu Dịch Thần mà nói tuy rằng phi thường khó chịu, nhưng giữ lại nhìn nó biến ít, biến mất, mới là ngu ngốc chân chính.

Ngưu Dịch Thần quả đoán mở hệ thống ra, nhìn về phía giao diện trong thương thành.

Tương đối với đạo cụ, Ngưu Dịch Thần càng thích kỹ năng có thể vĩnh cửu sử dụng hơn, dù sao đạo cụ có thể mất, nhưng kỹ năng một khi học được, cả đời đều là của mình.

Nhìn vào trong không gian hệ thống, một kỹ năng xuất hiện sớm nhất đập vào mi mắt.

Hoàn Ngã Phiêu Phiêu Quyền: Một quyền đánh bay mụn trứng cá, không chỉ có thể bảo dưỡng da tầng sâu, còn có thể đánh phụ nữ thành bộ dáng ngươi muốn (giới hạn ở mặt).

Ghi chú: Có kỹ năng này, tay nghề của Hàn Quốc đều phải thất truyền.

100 điểm dương thuộc tính, vừa vặn nhiều bằng số điểm thuộc tính hắn đạt được lần này.

Kỹ năng này hắn chính là thèm nhỏ dãi đã lâu, cái khác không nói, Dương Mịch khẳng định là mong muốn có được.

Cho dù là thân là fan của Đại Mịch Mịch, cũng không thể không thừa nhận một sự kiện, bộ dáng hiện tại của nàng, và lúc mới xuất đạo chênh lệch thực sự không nhỏ.

Căn bản không nghĩ nhiều, Ngưu Dịch Thần quả đoán mua kỹ năng này xuống.

100 điểm dương thuộc tính lâm thời trong nháy mắt biến mất, trong đầu Ngưu Dịch Thần, xuất hiện một bộ pháp môn vận công nội lực.

Không sai, chính là pháp môn vận công, đây là một bộ quyền pháp nội gia đỉnh cấp.

Bởi vì quan hệ Ngọc Cốt Xá Lợi Tử Mật Tàng, Ngưu Dịch Thần có thể rõ ràng cảm nhận được năng lượng trong cơ thể chuyển động, bởi vì quan hệ thích tiểu thuyết võ hiệp, cũng thuận tiện liệt công pháp này vào phạm trù ‘nội lực’, mà tác dụng của nó và nội lực cũng cực kỳ tương tự.

Chỉ là vẫn luôn tới nay, Ngưu Dịch Thần đều không có cách nào hoàn toàn phát huy ra tác dụng của nội lực, lúc trước đạt được kỹ năng Thực Thần, coi như giải quyết tình huống khẩn cấp, có thể phát huy ra một chút uy lực, bất quá đó dù sao cũng là dùng để nấu ăn, lại phát triển về phương diện cao thâm, thì hoàn toàn không có.

Cái Hoàn Ngã Phiêu Phiêu Quyền này, tới đúng lúc.

Chỉ là yêu cầu thao khống nội lực trong đó quá mạnh, cứ việc dưới sự trợ giúp của hệ thống trong nháy mắt nắm giữ, nhưng Ngưu Dịch Thần vẫn không dám sơ ý, quyết định luyện tập trên người mấy người trước một chút, lại dùng đến trên người phụ nữ của mình.

Đè xuống vui sướng trong lòng, Ngưu Dịch Thần nhìn thoáng qua Đồng Lệ Á còn đang ngủ say trong lòng mình, hưng phấn đi ra ngoài luyện tập.

Cả nhà vẫn luôn ngủ đến buổi chiều, mới bị đói tỉnh, Ngưu Dịch Thần canh giờ nấu xong sủi cảo, cả nhà lại ăn một bữa cơm xong, liền lái xe đưa Đồng Lệ Á tới công ty, giao nàng cho bộ phận kinh kỷ.

Đối với nghệ sĩ mà nói, là không có nghỉ tết. Thừa dịp độ hot lên Xuân Vãn, lúc này đang là cơ hội tốt để quét mặt trước mặt toàn quốc nhân dân.

Dương Mịch và Lưu Thi Thi bởi vì quan hệ đặc biệt của Ngưu Dịch Thần, có thể nghỉ ngơi hai ngày, nhưng ngày kia cũng phải bị công ty gọi từ trong nhà ra, đi tham gia các loại tiết mục. Đến nỗi Đồng Lệ Á, nàng khá xui xẻo, thời gian hai ngày, nàng ngay cả cửa nhà cũng không về được, cho nên dứt khoát liền không nghỉ ngơi, thừa dịp độ hot này trước thời hạn buôn bán cho rồi.

Công ty ngay cả khẩu hiệu tuyên truyền cũng làm ra rồi, ‘Tiền vô cổ nhân, người phụ nữ lên xuống ba lần trên sân khấu Xuân Vãn’. Ừm... Có chút ý tứ thời đại internet rồi.

Ngưu Dịch Thần thì không cần khổ bức như vậy, muốn nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, dù sao thân phận hắn bất đồng, hắn không muốn chạy thông cáo, không có bất kỳ một người nào có thể cưỡng ép.

Hiện tại những tiết mục này, đại bộ phận đều là loại hình phỏng vấn, cho dù là Happy Camp tư lịch sớm nhất, cũng đều chưa hoàn thành cải tổ, điều này đối với Ngưu Dịch Thần đã xem quen các loại show thực tế đời sau mà nói, thật sự là không có sức hấp dẫn gì.

Ngưu Dịch Thần trở lại trong nhà, lại nị oai với Ngưu Lỵ một đêm, ngày hôm sau, Ngưu Lỵ liền lấy cớ công việc bận rộn, chạy về trong công ty.

Ngưu Lỵ vừa đi, Ngưu Dịch Thần đương nhiên không có khả năng ở lại nhà nhiều, đi theo liền ra ngoài. Bất quá hiện tại người đều đi rồi, ngay cả trợ lý thiếp thân Vạn Thiến đều về nhà ăn tết, cho nên Ngưu Dịch Thần còn thật không biết làm cái gì cho tốt.

Ngay tại lúc này, điện thoại của Lưu Hiểu Lỵ gọi tới, “Dịch Thần, tiện nói chuyện không?”

“Đương nhiên tiện rồi, con lúc nào cũng chờ điện thoại của dì đây.” Ngưu Dịch Thần cười nói: “Trước đó không liên hệ với mọi người, là vì chuẩn bị tiết mục Xuân Vãn, lúc đó điện thoại của tất cả mọi người đều phải bị thống nhất thu lại.”

“Cái này dì nhìn thấy trên tivi rồi, bên trong là tình huống gì cũng biết, không cần giải thích với dì, bất quá...” Lưu Hiểu Lỵ dừng một chút, dùng một loại ngữ khí mang theo bất đắc dĩ nói: “Thiến Thiến lúc nhìn thấy con trên tivi, đều tức giận, nói con lên Xuân Vãn lại không mang theo nó lên, ngược lại mang theo hai người khác, còn nói con có phải hoa tâm hay không, mới một đoạn thời gian không gặp liền di tình biệt luyến.”

“Ha ha, cái này là an bài của công ty, cũng không phải vấn đề của con.” Ngưu Dịch Thần nói: “Nếu mọi người hiện tại cũng ký hợp đồng ở công ty con, lần này Xuân Vãn Thiến Thiến khẳng định cũng có thể lên.”

Đến nỗi chuyện di tình biệt luyến các loại, Ngưu Dịch Thần trực tiếp coi nhẹ.

“Được rồi, dì sẽ nói với Thiến Thiến những cái này.”

Ngữ khí của Lưu Hiểu Lỵ trở nên cấp thiết hơn một chút, nói: “Đúng rồi, Thiến Thiến đã đặt vé máy bay đi tìm con rồi, là lén lút đặt, ngay cả dì cũng không nói, dì là nhìn thấy nó để lại thư mới phát hiện, con phải chuẩn bị cho tốt. Còn nữa, con phải giả bộ bộ dáng không biết nó qua đó, nhưng ngàn vạn lần đừng bị nhìn ra.”

Nói xong, Lưu Hiểu Lỵ căn bản không cho Ngưu Dịch Thần cơ hội trả lời, lập tức liền cúp điện thoại.

“Được lắm, vẫn là bà cả thương tôi hơn.” Ngưu Dịch Thần nói xong câu đó, phát hiện không có người trả lời, mới ý ngoại nhìn thoáng qua điện thoại đã đen màn hình, không tiếng động nở nụ cười. Đây coi là cái gì? Nhắc nhở mình chùi sạch mép sao?

“Cậu thật tiện...” Sau khi cúp điện thoại, Lưu Hiểu Lỵ nhìn mình trong gương, trên mặt toàn là thần sắc phức tạp, lập tức liền thở dài, đơn giản thu dọn một chút, đuổi theo con gái mình.

Ngưu Dịch Thần ném điện thoại lên bàn, trong lòng bỗng nhiên xác định một sự kiện, vấn đề nữ chính của bộ phim 《 Siêu Thị Điên Cuồng 》 này không cần lo lắng nữa.

Ngồi một lát, Ngưu Dịch Thần lập tức đứng lên, vuốt lại một lần chuyện mình muốn làm trong lòng, liền đi về phía văn phòng Ngưu Lỵ.

...

“Lại tới?!” Ngưu Lỵ vừa thấy Ngưu Dịch Thần đẩy cửa đi vào, không kìm được kẹp chặt chân, hai mạt hồng vựng nổi lên gò má, nói: “Thành thật một chút a, hôm nay chị chính là tốn sức lực thật lớn mới tới đi làm đấy.”

“Yên tâm đi, sẽ không thêm phiền toái cho chị đâu, hai ngày nay chị tình huống gì em cũng biết.” Ngưu Dịch Thần đi đến trước người Ngưu Lỵ, nhìn nàng nói: “Lần này tới tìm chị, là có chính sự muốn thương lượng.”

“Chính sự là tốt rồi.” Ngưu Lỵ thở phào nhẹ nhõm, nói: “Nói đi, em muốn hỏi cái gì?”

“Em muốn hỏi là chuyện bộ phận từ thiện của công ty chúng ta.” Ngưu Dịch Thần chính sắc hỏi: “Chúng ta vẫn luôn có làm từ thiện không?”

“Hầy! Chúng ta trước đó tuy rằng có chút nguy hiểm, nhưng cũng chưa tới mức cần làm từ thiện để đổi danh tiếng.” Ngưu Lỵ cạn lời liếc Ngưu Dịch Thần một cái, sau đó mới nói: “Thể lượng công ty chúng ta tuy rằng lớn, nhưng đều là làm ăn hợp pháp, trước đó sở dĩ làm những chuẩn bị kia, cũng có vài phần ý tứ phòng ngừa chu đáo ở bên trong, hơn nữa cửa ải khó khăn đã qua rồi.”

Đánh một cái so sánh không quá thỏa đáng, nói đến mức tồi tệ nhất, từ thiện của nước Mỹ, là người có tiền nước Mỹ chuyển dịch tài phú và trốn thuế.

Đồng dạng nói đến mức tồi tệ nhất, từ thiện của Trung Quốc, chính là người có tiền Trung Quốc tẩy trắng cho mình, mặc kệ là minh tinh hay là xí nghiệp gia, lấy ra những đồng tiền kia đều mang theo tính chất ‘phá của tiêu tai’, những đồng tiền làm ‘từ thiện’, là chỉ quản quyên ra ngoài, rốt cuộc tiêu ở đâu, vậy thì không có quan hệ gì với bản thân rồi.

Đây là một vấn đề lớn, mà Trung Quốc hiện tại, cố tình còn chưa quan chú ngoài định mức vấn đề này.

Ở điểm này, kỳ thật dân chúng vẫn là phải cảm tạ Quách Mỹ Mỹ một chút, nếu không phải cô ta nói ra mình có cha nuôi làm ở Hội Chữ Thập Đỏ, mọi người có thể biết ‘từ thiện’ của Trung Quốc đã thối nát đến mức độ đó sao? Không nhận thức được, thì có khả năng sửa lại cho đúng sao?

“Em nói là từ thiện thật.” Thu hồi tư duy phát tán, Ngưu Dịch Thần nói: “Mấy ngày trước lúc lên Xuân Vãn, em quen biết những nữ vũ đạo gia Thiên Thủ Quan Âm kia, các cô ấy đều là người câm điếc, em cảm thấy... chúng ta có phải hay không có thể cho các cô ấy một chút trợ giúp.”

“Chị nói này, em nhàn rỗi không có việc gì sao bỗng nhiên phát thiện tâm rồi.” Ngưu Lỵ dùng ánh mắt hoài nghi nhìn hắn, nghiền ngẫm nói: “Chị nhớ rõ cô gái lĩnh vũ kia tên là Thai Lệ Hoa đúng không, nhìn qua cũng rất đáng yêu.”

“Ai, chị... Đạt tắc kiêm tế thiên hạ mà.”

“Được rồi, chị biết rồi.” Ngưu Lỵ rất hiểu rõ hắn, nói: “Không có việc gì em vẫn là đi quan tâm đoàn phim của em một chút đi, nhưng là có người hiện tại đều còn đang bận rộn đây, việc này cứ giao cho chị.”

“Quá tốt rồi, em liền biết chị thiện lương nhất.” Ngưu Dịch Thần ghé qua vang dội hôn Ngưu Lỵ một cái, lúc này mới để lại một tờ giấy, nói: “Cái này là phương thức liên hệ của giáo viên người câm điếc, cô ấy là người bình thường, có việc có thể giao lưu với cô ấy, ừm... lúc nói, có thể nhắc tới chuyện của Thai Lệ Hoa.”

“Biết rồi.” Ngưu Lỵ thu phương thức liên hệ lại.

Giao đại xong, Ngưu Dịch Thần đang muốn rời đi, lại bị Ngưu Lỵ gọi lại, nói: “Khoan hãy đi, chị còn một chuyện chưa hỏi em đây.”

“Cái gì?”

“Con gái chiến hữu của cha già, Trương Tử Lâm, em có kế hoạch an bài gì không?”

“Kế hoạch? Không có kế hoạch a.” Ngưu Dịch Thần vẻ mặt vô tội nói: “Trước đó không phải đã nói rồi sao, người nhà cô ấy cũng không hy vọng cô ấy quá nổi danh, cho nên tùy tiện liên hệ cho cô ấy mấy đoàn phim nhỏ đi diễn một chút không phải được rồi sao.”

“Đừng quá qua loa.” Ngưu Lỵ nghiêm túc nói: “Người ta điện thoại đều gọi đến chỗ chị rồi, nói nếu không hảo hảo an bài nữa, sẽ phải chấm dứt hợp đồng, đi làm người mẫu.”

“Vậy thì tốt quá a.” Trong lòng Ngưu Dịch Thần thầm nói, ngoài miệng lại cười nói: “Chúng ta không phải vừa lúc ném đi cái phiền toái lớn này?”

“Nghĩ hay lắm.” Ngưu Lỵ nói: “Chúng ta chính là đã nói muốn giữ cô ấy lại trong công ty, cha già cũng rất rõ ràng chuyện này, nếu cuối cùng để cô ấy chạy đi làm người mẫu, không phải tự vả mặt mình sao?”

“Đó cũng không phải chúng ta tự nguyện ý a, cô ấy cũng là người trưởng thành rồi, con đường tự mình chọn phải phụ trách đi hết.”

“Nếu thật đơn giản như vậy thì tốt rồi.” Ngưu Lỵ dừng một chút, lại nói: “Em có phải từng nói với cô ấy, muốn để cô ấy làm nữ chính hay không.”

“Không có.” Ngưu Dịch Thần quả đoán lắc đầu, nói: “Em vẫn luôn rất cẩn thận, tuyệt đối không nói qua lời như vậy với cô ấy.”

“Nhưng cô ấy gọi điện thoại cho chị lại nói em từng nói với cô ấy, đây là chuyện gì xảy ra?”

“Tuyệt đối chưa từng nói, em có thể đối chất trước mặt với cô ấy.”

“Đây không phải vấn đề đối chất hay không đối chất.” Ngưu Lỵ thở dài, nói: “Năm nay vẫn là an bài cho cô ấy một cái nữ chính đi, ít nhất cũng phải làm ra một cái bộ dáng.”

“A?” Ngưu Dịch Thần không thể tin nổi nói: “Nhưng chúng ta ngay cả kế hoạch quay chụp cũng không có a.”

“Em nhiều kịch bản như vậy, chẳng lẽ còn không tìm thấy một cái có thể quay sao?” Ngưu Lỵ nói: “Nếu em không tìm thấy, chị liền tùy tiện rút ra một quyển, ký chủ khâm định là cô ấy là xong.”

“Thôi, vẫn là để em đi tìm xem có cái nào thích hợp không đi.” Ngưu Dịch Thần nói: “Dù sao hiện tại còn sớm, cũng không vội.”

“Được, em đi tìm kịch bản thích hợp.” Ngưu Lỵ cười với Ngưu Dịch Thần: “Chị cứ như vậy đi trả lời cô ấy nha.”

“~ Chị ~” Ngưu Dịch Thần bất đắc dĩ nói: “Chị đây không phải là đang hố em sao.”

“Mặc kệ nói thế nào, Trương Tử Lâm năm nay khẳng định là phải bị an bài lên rồi.”

...

Từ văn phòng Ngưu Lỵ trở về, Ngưu Dịch Thần lập tức trở lại văn phòng của mình, lôi toàn bộ kịch bản viết trước đó trong tủ sách ra, từng quyển từng quyển xem qua.

Lần này, cũng không phải là vì Lưu Diệc Phi tới, mà tìm việc qua loa.

《 Phấn Đấu 》, không tệ, trong ký ức là phim truyền hình công chiếu năm 2006, hiện tại đã là năm 2005, là có thể quay chụp, tuyệt đối sẽ không có vấn đề thụ chúng do thời gian dẫn đến. Nhưng vấn đề hiện tại là, trong công ty căn bản không có đạo diễn thích hợp quay phim hiện đại, cùng với thợ trang điểm, đạo cụ, mỹ thuật...

Thôi, quyển tiếp theo.

《 Oa Cư 》, cũng không tệ, bất quá hiện tại mâu thuẫn giữa bất động sản và bách tính Trung Quốc còn chưa đạt tới đỉnh phong, mậu nhiên quay ra, có thể sẽ có một chút xíu vấn đề, hơn nữa vấn đề liệt kê phía trên đồng dạng tồn tại, cho nên, nếu thật muốn quay chụp, còn không bằng quay 《 Phấn Đấu 》.

《 Chuyện Tình Bắc Kinh 》, chậc! Lại là đề tài tương tự, vấn đề tương tự.

Cho nên, một công ty cường đại hay không, trình độ rất lớn và minh tinh là thật sự không có quan hệ quá lớn, bởi vì minh tinh là có thể chế tạo, dùng vài năm rồi ném cũng là chuyện thường. Mà người làm công tác phía sau màn, lại là có thể cả đời đều xoay quanh trong đoàn phim, cần dùng thời gian cả đời để hoàn thiện kỹ năng của mình, cho nên bọn họ mới là cơ sở của một công ty, rất nhiều thời điểm có vẻ khó kiếm hơn minh tinh nhiều, địa vị của một nhiếp ảnh gia thành thục trong giới, tuyệt đối sẽ không kém lão hí cốt đức cao vọng trọng.

Cho nên, có một số vai diễn vì để mình đẹp hơn một chút, chuyên môn đi ‘hối lộ’ nhiếp ảnh gia các loại, cũng không phải không có lửa làm sao có khói. Điểm này, sau khi thời đại lưu lượng đến, đạt được sự giải thích càng rõ ràng.

Thời đại khỏa hôn, Tuyết Báo, Tiềm Phục các loại phim truyền hình, có vấn đề chung, quay không ra, mà cái 《 Ma Huyễn Thủ Cơ 》 hắn nghĩ đến trước đó, càng là ngay cả tiểu thuyết cũng chưa ra hết, cho nên sau khi xem một lần, Ngưu Dịch Thần kinh ngạc phát hiện, những kịch bản hắn tự viết này, thế mà toàn bộ đều bị phủ quyết.

“Khó làm rồi.” Ngưu Dịch Thần day day thái dương, quyết định chuyển đổi tư lộ, từ một góc độ khác nhìn vấn đề quay chụp.

Lúc trước sở dĩ viết những kịch bản này ra, là bởi vì những phim truyền hình này đều là có thể nâng nữ chính, tương đối hữu hảo với phụ nữ của mình. Nhưng hiện tại đã không có điều kiện, vậy thì chỉ có thể tìm biện pháp khác, từ trong điều kiện hiện có của công ty mà làm.

Trong công ty hiện tại, đạo diễn đáng giá tin tưởng chỉ có hai người. Trần Vĩnh Các, am hiểu quay chụp phim cổ trang, võ hiệp. Ninh Hạo, am hiểu quay chụp điện ảnh hiện đại mang theo hài hước màu đen.

Hai người đều là có thể bồi dưỡng, nhưng Ninh Hạo bên kia rõ ràng không dễ làm. Ninh Hạo tên này coi như niên thiếu đắc chí, tuy rằng một đường đi tới cũng không thiếu va vấp, nhưng những va vấp này không có một cái nào đánh ngã hắn, cho dù là hiện tại, trong lòng cũng còn vài phần ngạo khí, ngay cả thịt đưa đến bên miệng cũng khinh thường đi ăn. Nếu không, 《 Siêu Thị Điên Cuồng 》 đều phải chuẩn bị khai máy rồi.

Cho nên, Ninh Hạo tạm thời không dựa vào được, hắn còn thiếu một chút sự đòn roi của xã hội. Hơn nữa từ một phương diện khác mà nói, điện ảnh tuy rằng kiếm tiền, nhưng về phương diện nâng người lại không dễ dùng bằng phim truyền hình.

Trần Vĩnh Các ngược lại hoàn toàn không thành vấn đề, bất quá loại hình hắn am hiểu, trong kịch bản hiện có không có cái nào thích hợp, cho nên còn phải nghĩ biện pháp.

Phương thức đơn giản nhất, khẳng định vẫn là phim võ hiệp Kim Dung. Phim võ hiệp hiện tại đều còn chưa bị quay nát, trước mặt khán giả vẫn rất có thị trường, hơn nữa bọn họ cũng từng quay 《 Thần Điêu Hiệp Lữ 》, coi như có kinh nghiệm.

Con dê Kim Dung này, còn có thể tiếp tục vặt hai nắm lông dê, mặc kệ là 《 Ỷ Thiên Đồ Long Ký 》 hay là 《 Lộc Đỉnh Ký 》, hiện tại đều chưa có người quay chụp, còn chưa có người tranh đoạt, vừa lúc nhập thủ.

Hai bộ phim truyền hình, đều là đại hí nâng người nhiều nữ chính, mặc kệ là ai cũng có thể đảm nhiệm, thuận tiện nhanh chóng.

Đến nỗi những người phụ nữ kia bị hắn đưa vào trong một bộ phim truyền hình có thể đánh nhau hay không, Ngưu Dịch Thần tỏ vẻ, nếu sợ đánh nhau, ngay từ đầu dứt khoát đừng tìm nhiều như vậy a.

Nghĩ đến đây, mắt Ngưu Dịch Thần sáng lên, lập tức gọi điện thoại cho Lưu Ma, hỏi thăm tình trạng của Trần Vĩnh Các. Thân là một nhà sản xuất thực quyền, Lưu Ma khả năng so với bản thân Trần Vĩnh Các đều hiểu rõ tình trạng công việc của hắn hơn.

Sau đó, Ngưu Dịch Thần liền nhận được một tin tức rất bất hạnh.

Trần Vĩnh Các bên kia còn đang bận rộn làm giai đoạn hậu kỳ, thậm chí ăn tết cũng chưa về nhà. Vừa rồi người Ngưu Lỵ nói bận rộn ở công ty, không thể nghi ngờ chính là hắn.

Hơn nữa từ tiến độ hiện tại xem ra, trước tháng 10 năm 2005, là căn bản không có khả năng hoàn thành, kỹ xảo thứ này, không chỉ tốn thời gian, hơn nữa còn phải có người trông coi, nếu thật sự rút người ra, khẳng định sẽ làm chậm trễ tiến độ của 《 Thần Điêu Hiệp Lữ 》, tạo thành lãng phí vô vị.

Cúp điện thoại, Ngưu Dịch Thần nhe răng, trong lòng nói: “Thôi, Thần Điêu Hiệp Lữ quay một bộ là đủ rồi, không cần đi chết trên con đường này, vạn nhất bị người ta dán nhãn tiểu sinh cổ trang thì không tốt, vẫn là phát triển đa phương diện đi.”

Nhưng nếu không quay những cái này, lại có tác phẩm gì có thể thỏa mãn yêu cầu của hắn đây?

Ngay tại lúc Ngưu Dịch Thần khó xử, cửa bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng gõ.

Ngưu Dịch Thần dùng Thượng Đế Thị Giác quét qua, lập tức vui vẻ. Ngoài cửa, một người phụ nữ mặc áo lông vũ dày cộp, đội mũ lưỡi trai, khẩu trang, đang cẩn thận ghé vào cửa nghe ngóng bên trong.

Cứ việc không nhìn thấy mặt, nhưng Ngưu Dịch Thần vẫn trong nháy mắt nhận ra, chính là Lưu Diệc Phi đến.

Nhìn đồng hồ, mới chưa đến 11 giờ, xem ra Lưu Diệc Phi là buổi tối lén lút chuồn đi, lúc Lưu Hiểu Lỵ gọi điện thoại cho mình, nàng đã sắp lên máy bay rồi.

“Là ai?” Ngưu Dịch Thần giả bộ không biết bên ngoài là ai hỏi.

Ngoài cửa truyền đến một thanh âm buồn buồn: “Ngưu tổng, bên phòng trợ lý có một phần văn kiện cần ngài ký tên, làm phiền qua đó một chút được không?”

“Văn kiện? Sao tôi không biết còn có chuyện này?” Ngưu Dịch Thần vừa nói, cố ý gia trọng bước chân đi ra cửa.

“Đương! Đương! Đương!” Trong nháy mắt Ngưu Dịch Thần mở cửa, Lưu Diệc Phi trong nháy mắt tháo mũ lưỡi trai và khẩu trang xuống, khuôn mặt thanh tú cao cao dương lên, cả người nhảy nhỏ lên cười với Ngưu Dịch Thần: “Không nghĩ tới là em đến đúng không!”

“Thiến Thiến! Anh thật đúng là không nghĩ tới là em!” Ngưu Dịch Thần một phen bế Lưu Diệc Phi lên, lui vào trong phòng xoay hai vòng, vui mừng nói: “Mấy tháng không gặp, nhớ em muốn chết.”

“Ha ha ha!” Lưu Diệc Phi cũng dùng hai chân kẹp lấy Ngưu Dịch Thần, giống như gấu túi treo trên người hắn, cười to vài tiếng, mới nói: “Anh khẳng định không nghĩ tới em lúc này liền tới tìm anh, đúng hay không?”

“Anh đương nhiên không nghĩ tới rồi.” Ngưu Dịch Thần vang dội hôn lên môi nàng hai cái, nói: “Anh còn tưởng rằng em lúc này đều còn đang ở nhà ăn tết, thả lỏng chứ.”

“Hừ! Vốn dĩ em đang thả lỏng a.” Lưu Diệc Phi vừa nghe lời Ngưu Dịch Thần, hỉ sắc trên mặt thu lại, từ trên người hắn nhảy xuống, bất mãn nói: “Nhưng lúc xem Xuân Vãn, lại nhìn thấy anh và hai người phụ nữ cùng nhau biểu diễn tiết mục trong tivi. Nhìn qua thật thân mật, thật thân mật nha, em sao có thể nhịn.”

“Đó là người mới công ty anh lực nâng a.” Ngưu Dịch Thần nhẹ nhàng nâng khuôn mặt bánh bao nhỏ còn mang theo trẻ con phì của nàng, nói: “Nếu em ký ở trong công ty anh, trong đó khẳng định có một vị trí của em.”

“Xì! Còn nhất định có vị trí của em, không phải là Xuân Vãn sao, em mới không hiếm lạ.” Lưu Diệc Phi ngoài miệng nói, trong giọng nói lại khó nén chua xót, “Cho dù là không ở trong công ty anh, tương lai tự em nỗ lực, cũng khẳng định có thể đi lên, đến lúc đó để bọn họ tới cầu em.”

“Được, vậy anh sẽ rửa mắt mà nhìn.” Ngưu Dịch Thần sờ sờ trên người Lưu Diệc Phi, vốn dĩ là muốn chiếm chút tiện nghi, nhưng cẩn thận cảm thụ một chút, mới dở khóc dở cười nói: “Sao mặc dày như vậy đã đi ra rồi, trong ba tầng ngoài ba tầng, cồng kềnh biết bao, lỡ như bị truyền thông chụp được, không phải rất khó coi?”

“Hầy, em mặc dày như vậy, ai có thể nhận ra em coi như người đó lợi hại.” Lưu Diệc Phi mạn bất kinh tâm xua tay, nhìn Ngưu Dịch Thần nói: “Đừng nói em, vẫn là nói nói anh đi, trời lạnh như vậy, cứ chỉ mặc hai cái áo, anh không lạnh sao?”

“Đương nhiên không lạnh rồi, anh còn cảm thấy nóng đây, không tin em sờ sờ.” Ngưu Dịch Thần kéo tay Lưu Diệc Phi, đặt lên trước ngực mình.

“Thật sự không lạnh a.” Lưu Diệc Phi vuốt ve hai cái trên cơ bắp lăng giác phân minh của Ngưu Dịch Thần, ngẩng đầu dùng ánh mắt nhiệt thiết nhìn hắn.

“Thật sự không lạnh.” Ngưu Dịch Thần cúi đầu, trán chạm trán Lưu Diệc Phi, gần như là dán mặt nhìn nhau chăm chú.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!