Virtus's Reader
Ngành Giải Trí Không Bình Thường Hệ Thống

Chương 320: CHƯƠNG 288: GIẢ DANH TRỊNH TRUNG CƠ, LỪA GẠT CHIẾM ĐOẠT THÁI TRÁC NGHIÊN

“Ngại quá, lúc nãy làm Trịnh Trung Cơ tốn kém rồi.” Ngưu Dịch Thần trở tay lại lấy ra một tấm thẻ, đưa cho Thái Trác Nghiên, nói: “Tôi cũng không có ý nhắm vào anh ta, chỉ là chơi đùa chút thôi, trong thẻ này có năm trăm vạn, là tiền tôi chuẩn bị tối nay bỏ ra chơi, cô giúp tôi đưa cho anh ta nhé, tiện thể giúp tôi xin lỗi một tiếng.”

“Không cần đâu, số tiền này bọn tôi vẫn trả được.” Thái Trác Nghiên đẩy tấm thẻ về, khuôn mặt đeo kính râm nhìn chằm chằm Ngưu Dịch Thần nói: “Có điều tôi khá tò mò, trước đó tôi hỏi anh có biết tiếng Quảng không, tại sao anh lại lừa tôi.”

“Ừm... tôi đâu có lừa cô, lúc đó tôi thực sự chưa biết tiếng Quảng mà.”

“Xì, giờ vẫn còn lừa tôi.” Thái Trác Nghiên quay mặt sang một bên, dù đeo kính râm, Ngưu Dịch Thần vẫn cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của cô dành cho mình.

“Ha ha ha, dáng vẻ nói dối của tôi rõ ràng thế sao?” Ngưu Dịch Thần cười nói: “Thế này đi, để tỏ lòng xin lỗi, tôi mời cô ăn cơm nhé.”

Thái Trác Nghiên nói: “Không cần đâu, tôi sợ bạn trai tôi hiểu lầm.”

“Không phải chứ, cô mới bao lớn, đã có bạn trai rồi sao?” Ngưu Dịch Thần nhíu mày, hỏi: “Có thể cho tôi biết kẻ may mắn đó là ai không?”

Thái Trác Nghiên lại quay đầu nhìn Ngưu Dịch Thần, u u nói: “Chính là người anh vừa đắc tội đấy, Trịnh Trung Cơ!”

“Cái này... thì hơi khó xử rồi.” Ngưu Dịch Thần vươn tay, lại nhét tấm thẻ ngân hàng vừa bị Thái Trác Nghiên từ chối vào đai lưng lễ phục của cô, nói: “Đã vậy thì cái này càng phải đưa cho cô, coi như là bồi tội đi.”

Nói xong, Ngưu Dịch Thần liền xoay người, sải bước rời khỏi nơi này.

“Này!” Thái Trác Nghiên đâu chịu lấy tiền của hắn, lập tức định đuổi theo, kết quả Phạm Băng Băng trở tay giữ chặt cánh tay cô, cười nói: “Đừng đi vội, thẻ của cô vẫn ở đây này, nếu cô đi, tôi không đảm bảo có chi thêm khoản nào không đâu nhé.”

Thái Trác Nghiên bất lực, chỉ đành trơ mắt nhìn Ngưu Dịch Thần đi ra khỏi tầng hầm. Tấm thẻ này thực sự đặt vào tay cô đúng là một cái hố to.

...

Ngưu Dịch Thần không quen bị quá nhiều người chú ý, sau khi đi ra liền đội ngay mũ người qua đường lên, đi vào góc khuất trốn.

Trong trường hợp thế này, so với việc bị mọi người vây quanh, hắn vẫn thích đứng ngoài cuộc, dùng góc nhìn Thượng Đế quan sát chúng sinh bách thái ở đây hơn.

Khác với sự cuồng hoan của đám oanh oanh yến yến lúc nãy, không khí bên ngoài tuy cũng náo nhiệt, nhưng dù sao cũng bớt ồn ào hơn nhiều.

Trương Mẫn và Vương Tổ Hiền vẫn bị một đám ‘quý phu nhân’ bao vây, bàn tán về vấn đề bảo dưỡng nhan sắc.

Bên Lưu Á Đông cũng rất náo nhiệt, người sán lại hết tốp này đến tốp khác. Ngưu Dịch Thần đặc biệt chú ý thấy Văn Chương luôn được Lưu Á Đông mang theo bên người, giới thiệu với mấy nhà sản xuất. Có thể thấy, chuyện Lưu Á Đông nói tương lai muốn đẩy cậu ta lên không chỉ là nói suông.

Trịnh Hi Di đi ra trước nhìn thấy Ngưu Dịch Thần, nhưng chỉ gật đầu với hắn một cái, không có phản ứng gì thêm. Cô cũng là nghệ sĩ bên Anh Hoàng, trong tình huống biết rõ Ngưu Dịch Thần vừa mâu thuẫn với Trịnh Trung Cơ, cô đâu dám quang minh chính đại sán lại gần.

Không bao lâu sau, Vương Phi với tư cách là gia chủ, cũng mặc bộ lễ phục truyền thống màu đỏ đi tới, được Lý Á Bằng giúp giới thiệu với mấy người bạn thân quen, lại ồn ào một hồi.

Đúng lúc này, cửa tầng hầm mở ra, mười mấy cô gái vừa nhận được lợi ích đi cùng Phạm Băng Băng và Thái Trác Nghiên ra ngoài, có điều mấy cô gái kia đều không nán lại lâu, từng người một bất động thanh sắc rời khỏi đây, như sợ người đưa tiền đổi ý vậy.

Phạm Băng Băng nhìn một vòng, không thấy bóng dáng Ngưu Dịch Thần, liền đi về phía đoàn làm phim 《Tình Điên Đại Thánh》.

Thái Trác Nghiên bản thân cũng định đi cùng, nhưng nhìn tấm thẻ Ngưu Dịch Thần đưa trong tay, cuối cùng vẫn đi tìm Trịnh Trung Cơ.

Nếu không sao nói tấm thẻ này là cái hố chứ? Nếu để Trịnh Trung Cơ biết cô cầm thẻ thì chắc chắn sẽ tức giận, đối với loại phú nhị đại như anh ta, đó là sự coi thường, sợ anh ta đau lòng vì năm trăm vạn này.

Nhưng nếu bây giờ không cho Trịnh Trung Cơ biết, sau này lỡ bị người ngoài nhắc tới để Trịnh Trung Cơ biết được, anh ta chắc chắn càng tức giận hơn, lúc đó không phải dăm ba câu là giải thích rõ ràng được.

Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện ‘Trịnh Trung Cơ không phát hiện ra’, lúc Ngưu Dịch Thần đưa cho cô, có bao nhiêu người nhìn thấy, mấy con hồ ly tinh kia chắc chắn sẽ đi mách lẻo.

Hai quyền hại nhau lấy cái nhẹ hơn, Thái Trác Nghiên đành mang thẻ đi tìm Trịnh Trung Cơ, muốn nói rõ sự tình.

Quả nhiên, sau khi Thái Trác Nghiên cầm thẻ ngân hàng qua, Trịnh Trung Cơ tức điên lên, ngay tại chỗ bẻ gãy đôi tấm thẻ, còn mắng Thái Trác Nghiên một trận.

Thái Trác Nghiên rất tủi thân nhưng có khổ không nói được, đợi Trịnh Trung Cơ phát tiết xong, mới một mình đi về phía nhà vệ sinh, dưới kính râm thấp thoáng hai dòng lệ.

【Hình ảnh Thái Trác Nghiên】

Thấy tình huống này, trong lòng Ngưu Dịch Thần chợt nảy ra một ý tưởng, lập tức rảo bước đi về hướng Thái Trác Nghiên vừa rời đi.

Trên đường đi vệ sinh có một phòng nghỉ nhỏ, trang trí trong phòng nghỉ rất đơn giản, chỉ có vài chiếc ghế dài, ba cái tủ lạnh lớn ngăn cách nhau, trong tủ lạnh chứa đủ loại đồ uống để khách đến nghỉ ngơi tùy ý sử dụng.

Không khí bữa tiệc rất nhiệt liệt, tương ứng thì môi trường trong phòng nghỉ lại cực kỳ yên tĩnh.

Khi Thái Trác Nghiên đi ngang qua phòng nghỉ, cửa phòng bỗng nhiên mở ra, chưa đợi cô phản ứng xem chuyện gì xảy ra, đã bị người ta nắm lấy cánh tay, kéo vào trong.

“A!” Thái Trác Nghiên kinh hãi kêu lên, đang định giãy giụa, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một khuôn mặt quen thuộc. Chính là ông chồng ẩn hôn ‘Trịnh Trung Cơ’ vừa mới chọc cô buồn bã.

“Anh chạy vào đây lúc nào thế... a... đừng quậy...”

Thái Trác Nghiên chưa nói hết câu đã bị ‘Trịnh Trung Cơ’ bế thốc lên, ép vào tường phòng nghỉ, hai chân đều treo lơ lửng.

Thấy Thái Trác Nghiên không chú ý đến vấn đề chiều cao, Ngưu Dịch Thần đang đóng giả Trịnh Trung Cơ thở phào nhẹ nhõm, ghé vào tai Thái Trác Nghiên khẽ nói: “Anh mới nói em vài câu, em đã không vui rồi sao?”

“Không có không vui.” Thái Trác Nghiên quay mặt đi, nhưng nước mắt lại lã chã rơi xuống. Rõ ràng lúc đầu Trịnh Trung Cơ mắng cô thì cô còn nhịn được, nhưng bây giờ, chỉ mới nghe một câu nói mềm mỏng, bao nhiêu tủi thân trong đầu cô liền bùng phát hết ra.

“Còn nói không có không vui.” Ngưu Dịch Thần nhẹ nhàng hôn lên cằm cô một cái, hai tay trượt xuống dưới, đỡ lấy hai bờ mông cong vểnh của Thái Trác Nghiên, u u nói: “Anh ghen mà, em xinh đẹp thế này, là đàn ông thì chắc chắn sẽ nhòm ngó, em xem tên Dịch Thần kia, nhìn em mắt sáng rực lên, anh có thể không để ý sao?”

Câu này vừa thốt ra, khóe miệng Thái Trác Nghiên không kìm được hiện lên một nụ cười, nói: “Nói bậy, người ta Dịch Thần đàng hoàng lắm.”

“Em xem, em còn nói đỡ cho hắn.” Trong lòng Ngưu Dịch Thần cũng đặc biệt vui vẻ, nhưng nghĩ đến vai diễn mình đang đóng, vẫn sa sầm mặt mày, dùng sức hôn lên môi Thái Trác Nghiên hai cái, “Tên Dịch Thần đó, vừa đẹp trai vừa có bối cảnh, em ở cùng hắn trong tầng hầm lâu thế không nói, còn cầm tiền của hắn, anh không nghĩ nhiều mới lạ đấy.”

“Bên trong có bao nhiêu phụ nữ, sao anh cứ nói em.” Thái Trác Nghiên mổ nhẹ vào ngực Ngưu Dịch Thần, hờn dỗi nói: “Hứ! Anh chính là không tin tưởng em, em là vợ anh mà.”

“Chính vì là vợ nên anh mới càng để ý.” Ngưu Dịch Thần hơi thả Thái Trác Nghiên xuống một chút, cách lớp quần áo cọ xát cây gậy thịt của mình vào giữa hai chân cô.

Thái Trác Nghiên đã lâu không có đời sống tình dục lập tức đỏ mặt, tiếng hô hấp cũng trở nên nặng nề, không đợi Ngưu Dịch Thần có động tác tiếp theo, liền chủ động và nhiệt tình hôn lên môi hắn.

Cái lưỡi nhỏ xa lạ vừa ướt vừa nóng, bên trên dường như mang theo một mùi hương ấm áp, khiến Ngưu Dịch Thần tham lam nếm trải hương vị bên trong, không muốn bỏ qua dù chỉ một chút.

“Chụt... chụt...”

Tiếng môi răng quấn quýt nghe rõ mồn một trong căn phòng nghỉ nhỏ bé.

Ngưu Dịch Thần vừa hôn Thái Trác Nghiên, vừa ép cơ thể đang treo lơ lửng của cô vào tường, rảnh hai tay vuốt ve qua lại trên người cô.

Không biết có phải vì ông chồng Trịnh Trung Cơ cũng có mặt hay không, bộ lễ phục của Thái Trác Nghiên rất kín đáo, ngay cả cánh tay cũng bị lớp voan mỏng che lại, mờ mờ ảo ảo, nhìn không rõ.

Loại lễ phục này gây ra phiền toái khá lớn cho Ngưu Dịch Thần, đến mức nửa ngày vẫn chưa sờ được vào da thịt bên trong, chỉ có thể cách lớp quần áo xoa nắn, giống như gãi ngứa qua giày, chẳng sướng chút nào.

Nhưng khác với cảm giác của Ngưu Dịch Thần, Thái Trác Nghiên cảm thấy bàn tay to đang du tẩu trên người mình vừa nhanh vừa gấp, hơn nữa lần nào cũng tìm được vị trí nhạy cảm nhất của cô, dưới sự xoa nắn của bàn tay, lớp vải thô ráp cọ xát vào những chỗ nhạy cảm, dục hỏa trên người chẳng mấy chốc đã bị châm ngòi hoàn toàn.

Một lúc lâu sau, Thái Trác Nghiên cảm thấy ngạt thở khó chịu mới tách Ngưu Dịch Thần ra, há miệng thở dốc kịch liệt, hai bầu ngực nhỏ nhắn phập phồng lên xuống không ngừng.

Dừng lại hồi lâu, Thái Trác Nghiên mới điều hòa được hô hấp, ấn lấy bàn tay to vẫn đang tác quái trước ngực mình nhưng mãi không tìm được đường vào, u u nói: “Ông xã, mấy ngày nay em quay phim khổ lắm.”

“Hả?” Ngưu Dịch Thần không biết nói gì cho phải.

Thái Trác Nghiên vốn muốn nghe chồng mình an ủi vài câu, nhưng đợi nửa ngày chẳng thấy hắn nói gì, tủi thân chu mỏ, tháo cái kính râm đeo cả ngày hôm nay xuống.

“Phụt!” Ngưu Dịch Thần vừa nhìn bộ dạng của Thái Trác Nghiên, không nhịn được bật cười thành tiếng, hai mắt cô thế mà sưng húp lên, trông cực kỳ buồn cười.

“Anh cười cái gì! Chẳng thương em chút nào.” Vừa thấy biểu cảm của Ngưu Dịch Thần, Thái Trác Nghiên vừa thẹn vừa giận, nói: “Em đang kể khổ với anh, anh lại còn cười em.”

“Xin lỗi, anh không nên cười.” Ngưu Dịch Thần thu lại nụ cười trên mặt, hôn nhẹ lên mí mắt sưng đỏ của cô, nói: “Sao lại ra nông nỗi này? Anh đi tìm hắn gây sự.”

“Là lúc diễn ở đoàn phim, bị mấy thứ mỹ phẩm hóa trang làm cho đấy.” Thái Trác Nghiên như tìm được chỗ dựa, tủi thân nói: “Lần này phim này, tạo hình của em trong đó xấu lắm, cần trang điểm rất đậm, lúc đầu còn đỡ, thời gian lâu thì mắt thành ra thế này.”

“Thế à, đến lúc đó anh nhất định phải ra rạp xem thử, xem chất lượng bộ phim hành hạ vợ anh ra nông nỗi này thế nào, nếu không được thì... hừ! Anh nhất định phải dạy cho tên Lưu Trấn Vĩ đó một bài học!”

“Thôi đừng...” Thái Trác Nghiên ngượng ngùng nói: “Em trong phim xấu lắm, anh đừng xem thì hơn.”

“Có xấu nữa cũng là người phụ nữ của anh.” Ngưu Dịch Thần lại một lần nữa hôn lên miệng Thái Trác Nghiên.

“Ưm... ông xã... ưm...” Mới hôn được hai cái, Thái Trác Nghiên đã quay mặt tránh đi, “Chúng ta về phòng được không?”

“Không! Anh muốn ngay tại đây.” Ngưu Dịch Thần rảnh một tay, đeo lại kính râm lên mặt Thái Trác Nghiên, tiếp đó liền kéo khóa quần mình xuống, lôi ra cây gậy thịt đã cứng đến phát đau, luồn vào trong váy lễ phục của Thái Trác Nghiên, cách một lớp vải cọ xát lên âm hộ cô hai cái.

Dù kiểu dáng lễ phục của Thái Trác Nghiên rất kín đáo, nhưng bên trong lại là một chiếc quần lọt khe táo bạo nóng bỏng, lớp vải mỏng manh căn bản không thể ngăn cản sự xâm nhập của Ngưu Dịch Thần, dễ dàng cảm nhận được sự ướt nóng bên trên. Chỉ một lúc âu yếm vừa rồi, thế mà đã khiến cô chuẩn bị sẵn sàng.

“Ưm...” Trên khuôn mặt búp bê đáng yêu của Thái Trác Nghiên hiện lên một vệt hồng mê người, làm sự giãy giụa cuối cùng, “Đừng mà, ở đây lúc nào cũng có thể có người tới...”

“Cứ ở đây.” Ngưu Dịch Thần nói, gạt lớp vải phía trước quần lọt khe sang một bên, để quy đầu tròn trịa đỉnh vào âm hộ Thái Trác Nghiên, chậm rãi nhưng kiên định chen vào nơi sâu nhất.

“~Ưm~ a~” Khoảnh khắc gậy thịt nhập thể, Thái Trác Nghiên như quên mất hoàn cảnh lúc này, hai tay túm lấy áo vai Ngưu Dịch Thần, ngửa cái cổ ưu mỹ như thiên nga, phát ra một tiếng rên rỉ kéo dài.

Khi gậy thịt chưa tiến vào cơ thể, Thái Trác Nghiên còn chưa có cảm giác gì, nhưng khi nó cắm vào, hình dáng thô dài nóng hổi đó mang lại cho cô cảm giác vô cùng xa lạ.

Cây gậy thịt xa lạ này như cái nêm cắm vào cơ thể cô, dường như muốn xé toạc thân thể cô ra, đau đớn và khoái cảm mỗi thứ chiếm một nửa.

Cảm giác kỳ diệu lại mâu thuẫn này thậm chí khiến Thái Trác Nghiên có một suy đoán đáng sợ, chính là người đàn ông đang làm tình với mình căn bản không phải chồng mình.

Nhưng nương theo ánh đèn nhìn kỹ, khuôn mặt này rõ ràng chính là bộ dạng của chồng mình, tuy không đẹp trai nhưng rất đặc biệt.

“Khít quá! Bà xã!” Trong ánh mắt của Thái Trác Nghiên, chồng mình đang tán thán nhìn cô, vẻ hài lòng trên mặt không hề che giấu.

“Ông xã... anh... có phải anh uống thuốc không...” Thái Trác Nghiên tìm được một lý do cho sự thay đổi của ‘chồng’ mình.

“Em nói xem?” Ngưu Dịch Thần khẽ đáp một câu, hai tay cùng túm lấy mông Thái Trác Nghiên, từ từ đưa đẩy trước sau.

“Em thấy anh uống rồi, hơn nữa còn uống loại đặc biệt mạnh... a... a... ưm... ông xã... ông xã... a...”

Cùng với sự rút ra đâm vào của Ngưu Dịch Thần, Thái Trác Nghiên không nhịn được khẽ rên rỉ, đôi chân thon thả móc vào eo Ngưu Dịch Thần, như gấu túi treo trên người hắn.

Thái Trác Nghiên theo đoàn quay phim lâu như vậy, đã rất lâu không gặp chồng mình, cô là một người phụ nữ trẻ tuổi, bình thường có nhu cầu, trong lòng cũng bức bối không chịu nổi.

“Ưm... ưm... a...” Sau khi giao hợp, khoái lạc của nam nữ liền có kênh phát tiết chung.

Theo sự trừu tống của Ngưu Dịch Thần, nước nôi trong cơ thể Thái Trác Nghiên ngày càng nhiều, lỗ lồn chật hẹp kia cũng dần thích ứng với kích thước của Ngưu Dịch Thần, biểu cảm trên mặt ngày càng thư giãn.

Lỗ lồn của Thái Trác Nghiên không sâu, gậy thịt của Ngưu Dịch Thần cắm vào thậm chí còn một đoạn nhỏ lưu lại bên ngoài, nhưng cảm giác cắm vào lại vừa mềm vừa khít, quả thực không giống một người phụ nữ đã kết hôn.

Cũng đúng, dù sao năm nay cô mới 23 tuổi, cho dù bị Thái tử Cơ lừa kết hôn rồi, nhưng vẫn còn trẻ lắm.

Mép quần lọt khe bị gạt sang một bên, theo sự trừu tống của Ngưu Dịch Thần cọ xát vào một bên gậy thịt, lúc đầu rất khó chịu, nhưng rất nhanh, bên trên đã dính đầy dâm dịch, trở nên trơn tuột.

Ngưu Dịch Thần giải phóng hai tay mình, vén váy lễ phục của Thái Trác Nghiên lên cao, cuối cùng cũng đặt tay lên đôi chân trần mịn màng của cô.

“~Hưm~ ưm~ a...”

Thành quả trừu tống của Ngưu Dịch Thần phản ứng rõ ràng trên người Thái Trác Nghiên, trong tiếng rên rỉ của cô, tỷ lệ vui sướng chiếm ngày càng cao.

Cơn đau trướng đầy trong lỗ lồn lúc đầu bất tri bất giác biến mất, giữa những cú rút ra đâm vào vừa ngứa vừa nóng, mang theo chút tê dại, khiến cô không nhịn được muốn kêu lên lần nữa, nhưng lần kêu này là kêu vì sướng, muốn chồng mình cứ làm mãi.

Sự sung sướng này thậm chí khiến Thái Trác Nghiên quên cả hoàn cảnh hiện tại, nhìn chồng mình xoa nắn trên người mình nửa ngày mà mãi không cởi quần áo, bèn trở tay kéo khóa lễ phục cái ‘roẹt’, bộ lễ phục trông vô cùng kín đáo cứ thế tuột khỏi vai cô.

Đúng vậy, bộ lễ phục trông vô cùng kín đáo này, chỉ cần tìm được đúng chốt, cởi ra lại đơn giản hơn bất kỳ bộ lễ phục nào khác. Hơn nữa bên trên chỉ có miếng dán ngực đi kèm lễ phục, sau khi cởi ra, hai bầu ngực nhỏ nhắn linh lung của Thái Trác Nghiên cứ thế trần trụi lộ ra ngoài, hai đầu vú to bằng hạt lạc cao cao đĩnh lập, trông cực kỳ mê người.

“Đẹp thật!” Ngưu Dịch Thần tán thán một tiếng, tay phải từ trong váy Thái Trác Nghiên rút ra, bàn tay to nắm trọn lấy bầu ngực cô, dùng sức nhào nặn như nhào bột, ngón cái và ngón trỏ thỉnh thoảng lại véo lấy đầu vú cô gảy, bóp, làm chúng đỏ ửng lên.

Kỹ thuật của Ngưu Dịch Thần rất tốt, phát lực rất đều, đảm bảo cả bầu ngực Thái Trác Nghiên đều đỏ lên mà không để lại chút dấu vết khả nghi nào.

“Ưm... ưm... a... nhẹ chút... bóp đau... ưm... làm đau rồi... a...”

Vì quan hệ chỉ có một tay, lực độ đỡ cơ thể cô bên dưới của Ngưu Dịch Thần nhỏ đi nhiều, vì quan hệ tình dục, sức lực của Thái Trác Nghiên cũng yếu đi nhiều, kết quả gậy thịt va chạm vào hoa nhị, cái sau mạnh hơn cái trước, dường như muốn đâm xuyên phía trước, xông thẳng vào bụng cô vậy.

Cảm giác kỳ dị chưa từng trải nghiệm này khiến Thái Trác Nghiên vô cùng mới mẻ, kích thích.

Cái cảm giác vừa đau vừa ngứa, vừa chua vừa tê đó, khiến cô vừa muốn Ngưu Dịch Thần mạnh hơn chút, cắm sâu hơn, lại sợ cắm sâu quá thật, làm hỏng người mình.

“Thực sự muốn nhẹ chút sao?” Ngưu Dịch Thần ép cô vào tường, nâng cằm cô lên.

Ánh mắt Thái Trác Nghiên một mảnh mê ly, tay đặt trên vai Ngưu Dịch Thần cũng mỏi nhừ, nghe thấy giọng hắn, thẹn thùng nói: “Vẫn là nhẹ một chút...”

“Được, vậy thì nhẹ một chút.” Ngưu Dịch Thần ôm mông cô, rút ra từng tấc một, rồi lại nhích vào từng chút một, tần suất từ cực nhanh chuyển sang cực chậm.

Lúc đầu Thái Trác Nghiên còn thấy sướng một chút, nhưng sau khi thích ứng, phát hiện Ngưu Dịch Thần vẫn chưa tăng tốc, không khỏi khó chịu, tình không tự chủ vặn vẹo eo, im lặng mời gọi.

“Sao thế? Chịu không nổi à?” Ngưu Dịch Thần nói: “Chẳng phải em tự đòi chậm chút sao?”

“Nhưng mà... em cũng đâu đòi chậm thế này.” Dưới sự kích thích của tình dục, Thái Trác Nghiên căn bản không phát hiện ra, lời nói của chồng mình bất tri bất giác đã từ tiếng Quảng chuyển sang tiếng Phổ thông.

“Vậy rốt cuộc là nhanh thế nào, lại chậm thế nào đây?”

“Ông xã... ông xã anh đừng trêu em nữa... ưm... em muốn...” Thái Trác Nghiên không ngừng lắc mông.

Ngưu Dịch Thần cũng sắp chịu không nổi, ghé vào tai cô nói: “Vậy thì nhanh một chút nhé?”

“Được! Nhanh! Nhanh một chút... a... ưm... a... ông xã... a...”

“Bạch! Bạch! Bạch!”

Tiếng gậy thịt và hoa nhị va chạm vang vọng bên tai, âm thanh còn lớn hơn lúc nãy nhiều, tiếng kêu của Thái Trác Nghiên ngày càng lớn, ngày càng nhanh.

Thái Trác Nghiên là một ca sĩ rất khá, nhưng Ngưu Dịch Thần dám khẳng định, tiếng rên rỉ của cô tuyệt đối mê người hơn tiếng hát trên sân khấu nhiều, tiếc là, người có thể thao cô đến trình độ này, cũng chỉ có một mình Ngưu Dịch Thần.

“A... không... không được rồi... a...”

Dưới sự va chạm liên miên không dứt, Thái Trác Nghiên cuối cùng không chịu nổi, hét lớn lên đỉnh, lỗ lồn không ngừng co bóp, thắt chặt kia suýt chút nữa thì kẹp cho Ngưu Dịch Thần bắn ra.

Ngưu Dịch Thần ôm Thái Trác Nghiên thở hắt ra, cuối cùng khẽ hỏi bên tai cô: “Sướng không?”

“Ưm... ông xã... thuốc này của anh cũng lợi hại quá...” Thái Trác Nghiên đã bị thao đến hồn vía lên mây, nói chuyện căn bản không qua não, những nghi ngờ vốn đã không nhiều kia càng bị quẳng lên chín tầng mây.

Nhìn bộ dạng hiện tại của Thái Trác Nghiên, Ngưu Dịch Thần bỗng nghĩ đến Trịnh Trung Cơ, tên kia lúc nãy tưởng hắn không biết tiếng Quảng, mắng hắn trước mặt, lại còn cá cược gây sự ở tầng hầm, không biết có nghĩ tới vợ mình đang ở trong cái phòng nghỉ nhỏ bé này bị hắn thao đến mức nói ra một đống dâm thanh lãng ngữ không.

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Ngưu Dịch Thần không khỏi lại kích động, hung hăng đâm hai cái vào lỗ lồn Thái Trác Nghiên, làm cô kêu càng to hơn.

Thật đáng tiếc, không thể để Trịnh Trung Cơ nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Thái Trác Nghiên, nhưng ngoại tình tại sao lại sướng, chẳng phải vì chồng cô ta không nhìn thấy sao?

Ngưu Dịch Thần vỗ vào mông Thái Trác Nghiên một cái, “Nào, chúng ta đổi tư thế.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!