Nhìn thoáng qua vé ngồi, Dương Mịch bĩu môi, quay đầu đi không nói nữa. Người phụ nữ này nói không sai, đây đúng là chỗ ngồi của cô ta.
Sau khi ngồi yên vị, ánh mắt Ngưu Dịch Thần dán chặt vào màn hình, thực sự ngoan ngoãn được một lúc. Hiện tại trong phim chính là cảnh Tôn Lệ đang diễn, người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, Tôn Lệ khoác lên mình bộ đồ thôn nữ thì cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam, vừa khéo có thể giúp hắn tĩnh tâm.
Hiện tại Dương Mịch đang canh chừng hắn rất kỹ, cho nên Ngưu Dịch Thần biểu hiện cũng rất thành thật, một chút động tác thừa cũng không có.
Mãi đến khi cơ thể hơi bình thường lại, Ngưu Dịch Thần mới dùng "Góc nhìn Thượng Đế" liếc sang hai bên, phát hiện không chỉ Dương Mịch đang quan sát hắn, mà người phụ nữ đeo khẩu trang kia cũng đang quan sát hắn.
Người phụ nữ này, thực ra chính là vợ của Lý Liên Kiệt, một trong những nữ tinh "bom sex" nổi tiếng nhất Hồng Kông, Lợi Trí.
Sau khi gả cho Lý Liên Kiệt, Lợi Trí liền chủ động rút lui khỏi giới giải trí, hơn nữa sống ẩn dật, đã nhiều năm không xuất hiện trước ống kính. Lần này "Hoắc Nguyên Giáp" công chiếu, vì là bộ phim công phu cuối cùng của Lý Liên Kiệt, nên thân là vợ, dù vốn không muốn lộ diện trước đám đông, cô cũng nhịn không được muốn đến chứng kiến thời khắc này.
Chỉ là cũng vì không muốn lộ diện, cô không đi đến những chỗ quá được chú ý, mà đến một vị trí khuất nẻo nhất, nhưng ngay tại vị trí khuất nẻo này, cô lại nhìn thấy Ngưu Dịch Thần. Chàng trai chưa đến hai mươi tuổi này, cũng không biết làm sao, lại khiến cô có cảm giác tim đập thình thịch, phảng phật như quay lại thời niên thiếu, nhìn thấy người tình trong mộng của mình.
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ, Lợi Trí ngả người ra sau, thầm nghĩ: “Nếu là thời còn trẻ, có lẽ mình thực sự sẽ như thiêu thân lao đầu vào lửa mà theo đuổi cậu ta, nhưng hiện tại mình đã 42 tuổi rồi, đã là bà già rồi, vẫn nên thành thật sống qua ngày thôi.”
Trong lòng nghĩ vậy, Lợi Trí lại nhìn về phía Ngưu Dịch Thần, hơn nữa lần này còn thêm vài phần thản nhiên, đến tuổi này của cô, rất nhiều chuyện đều có thể nhìn thoáng.
Tuy đã rất lâu không quan tâm đến giới giải trí, nhưng Lợi Trí cũng có chút hiểu biết về Ngưu Dịch Thần - người mới bạo hồng gần đây, trước kia trên màn ảnh đã thấy cậu ta rất đẹp trai, không ngờ nhìn ngoài đời thực, lại còn đẹp trai hơn trên màn ảnh, đây là người đàn ông chỉ cần dựa vào mặt cũng có thể hot trong giới giải trí, huống chi tham gia đều là phim đại bạo, cho nên có được sự nổi tiếng hiện tại một chút cũng không bất ngờ.
Hơn nữa định lực của cậu ta cũng không tệ, rõ ràng lúc trước nhìn thấy mình, biểu hiện cứ như sắc quỷ, giờ lại chẳng thèm nhìn về phía này cái nào, chẳng lẽ là vì có bạn gái ngồi bên cạnh? Hay là nói... mình già rồi?
Khi ý nghĩ này xẹt qua trong đầu, tim Lợi Trí đập chậm một nhịp, một cảm giác khủng hoảng xuất hiện trong đầu, người càng xinh đẹp thì càng sợ năm tháng tàn phá, Lợi Trí quả thực không dám nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra sau này.
Lúc này, trong đầu Lợi Trí đã hoàn toàn không còn chuyện phim ảnh nữa, thầm nghĩ: “Nghe nói Trương Mẫn mở một thẩm mỹ viện, hiệu quả rất tốt, bản thân Trương Mẫn và Vương Tổ Hiền cứ như cải lão hoàn đồng vậy, Khâu Thục Trinh mới đi một lần cũng nhìn trẻ ra bao nhiêu, lần này mình nhất định cũng phải đi thử xem. Chỉ là... hiện tại mình thực sự một chút mị lực cũng không còn sao?”
Nghĩ vậy, Lợi Trí bỗng nhiên nghiêng người sang bên cạnh, vặn vẹo hai cái gần như đối diện trực tiếp với Ngưu Dịch Thần, dùng sức vươn vai, phát ra một tiếng rên rỉ mảnh dài.
Dưới động tác như vậy, lồng ngực cô rất tự nhiên ưỡn về phía trước, thân hình vốn đã thượng hạng nhìn càng thêm nóng bỏng, khiến Ngưu Dịch Thần vốn chỉ đang dùng "Góc nhìn Thượng Đế" quan sát cô không tự chủ được quay đầu lại, nhìn về phía ngực cô.
“Bựt” một tiếng, không biết là do ngực quá lớn hay vải quá dởm, Lợi Trí vừa cử động như vậy, lại làm bung một chiếc cúc áo trên lễ phục, vị trí trên cùng lập tức mở toang sang hai bên. Ưu thế chiều cao giúp Ngưu Dịch Thần liếc mắt liền nhìn thấy khe ngực sâu hun hút kia, lúc này, ánh sáng không rõ ràng của màn hình máy tính phảng phật trở thành đèn hắt sáng, những bóng râm chập chờn khiến bầu ngực cô càng thêm đĩnh bạt, càng thêm đầy đặn.
Trên màn hình, Hoắc Nguyên Giáp đang chiến đấu với đại lực sĩ người Nga, đánh đến chỗ đặc sắc, vang lên một tràng pháo tay, Ngưu Dịch Thần nhân cơ hội điều chỉnh tư thế ngồi, để gậy thịt của mình không lộ liễu như vậy, đồng thời cảm thán trong lòng: “Người phụ nữ đeo khẩu trang này, tuổi tác nhìn qua đã không nhỏ, nhưng cặp ngực này nhìn đúng là không tệ a.”
Ngưu Dịch Thần nói không sai, dáng ngực của Lợi Trí cực kỳ đẹp, không chỉ to mà còn rất săn chắc, cho dù ở độ tuổi này, nhìn vẫn như thiếu nữ đôi mươi, hắn thậm chí còn nghi ngờ bên trong áo cô có độn thêm cái gì không.
Chưa đợi Ngưu Dịch Thần nghĩ thông suốt, Dương Mịch liền nhéo eo hắn một cái, cưỡng ép hắn hồi thần.
Lúc Lợi Trí phát ra âm thanh, Dương Mịch cũng nghiêng người nhìn sang, chú ý tới động tác của Lợi Trí, lập tức coi đó là sự khiêu khích đối với mình.
Sau khi nhéo Ngưu Dịch Thần một cái để hắn hồi thần, Dương Mịch không chút yếu thế hừ lạnh với Lợi Trí một tiếng, lập tức kéo khóa áo khoác lông vũ của mình xuống, “xoẹt” một tiếng, cũng lộ ra bộ lễ phục bó sát bên trong.
Theo kế hoạch, sau khi xem phim xong, Ngưu Dịch Thần sẽ đưa cô đi tham gia tiệc tối, cho nên lúc đi dạo phố đã thuận tiện mua lễ phục mặc bên trong cho cô, thay chiếc áo len bị hắn vò nhăn nhúm ra. Dưới sự bao bọc của lễ phục bó sát, lồng ngực Dương Mịch ưỡn lên, đôi gò bồng đảo đầy đặn cũng căng phồng vạt áo trước.
Sau khi thấy Lợi Trí nhìn về phía mình, Dương Mịch còn khiêu khích lắc lư thân mình, hai bầu vú hàng thật giá thật lắc lư rung động, say lòng người.
Về phương diện vóc dáng, Dương Mịch sẽ không thua bất kỳ ai, đặc biệt là trong tình huống được Ngưu Dịch Thần ngày ngày mân mê "khai hack". Tuy nhiên vì vấn đề kiểu dáng, lễ phục của Dương Mịch bao bọc khá kín đáo, không thể nhìn rõ tình cảnh bên trong, nếu thực sự so sánh, người phụ nữ đeo khẩu trang kia tuyệt đối hút mắt hơn một chút.
Vẻ đẹp của hai bên khiến Ngưu Dịch Thần hoa cả mắt, hận không thể mọc thêm bốn con mắt, mỗi bên nhìn hai cái, nhưng tổng thể mà nói, vẫn nhìn Lợi Trí nhiều hơn, bởi vì Dương Mịch quá quen thuộc rồi, ban ngày không biết chơi bao nhiêu lần, hơn nữa tương lai muốn chơi lúc nào thì chơi lúc đó, so ra thì Lợi Trí mới mẻ hơn một chút.
Cặp vú vừa tròn vừa săn chắc kia, là loại hình hoàn toàn khác với Dương Mịch, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, cũng là hàng thật giá thật.
“Hừ!” Ánh mắt của Ngưu Dịch Thần không qua mặt được ai, Dương Mịch bất mãn hừ lạnh với hắn một tiếng, dựa vào lòng Ngưu Dịch Thần, để cánh tay hắn vòng qua vai mình, dùng âm lượng không lớn không nhỏ, vừa đủ để Lợi Trí nghe thấy nói: “Dịch Thần, anh nói xem có phải ngực em sờ thích hơn không?”
Nói đoạn, liền cầm tay Ngưu Dịch Thần đặt lên trước ngực mình.
“Đương nhiên rồi.” Ngưu Dịch Thần đã bị khiêu khích đầy hỏa khí dùng sức bóp lấy bầu ngực Dương Mịch, trong lễ phục có miếng dán ngực, cho nên cảm giác tay không tốt bằng ban ngày, nhưng lúc này, Dương Mịch nguyện ý để hắn chơi đùa đã là rất tốt rồi, còn kén chọn cái gì nữa?
Hơn nữa trong rạp chiếu phim tối tăm này, lại có một người phụ nữ khác đang nhìn, chơi đùa như vậy lại có một hương vị riêng biệt.
Dương Mịch dùng ánh mắt thắng lợi đầy khiêu khích nhìn Lợi Trí một cái, mà Lợi Trí một chút dấu hiệu tức giận cũng không có, ngược lại giơ ngón tay cái lên với cô: “Gan lớn thật.”
Câu này vừa thốt ra, Dương Mịch lại bị chỉnh cho ngượng ngùng, dù sao cũng là cô nhóc 18 tuổi, da mặt so với phụ nữ trưởng thành 42 tuổi còn kém xa. Theo bản năng muốn đẩy Ngưu Dịch Thần ra, nhưng nghĩ đến vừa rồi là mình chủ động cầm tay hắn đặt lên, lại thực sự ngại đổi ý, cuối cùng đành phải trùm mũ áo lông vũ lên đầu, dựa vào lòng Ngưu Dịch Thần giả làm đà điểu, phim ảnh gì cũng triệt để không xem nữa.
...
Bên kia, Lợi Trí vừa thấy cảnh Dương Mịch trốn đi, trong lòng lập tức lại rơi vào một loại cảm xúc kỳ lạ, ma xui quỷ khiến thế nào, ngay cả nghĩ cũng không nghĩ, liền nắm lấy tay phải của Ngưu Dịch Thần đặt lên trước ngực mình.
Sau khi làm ra động tác này, cả hai người đều ngẩn ra, vẫn là Ngưu Dịch Thần phản ứng nhanh hơn, tay phải nắm lấy bầu ngực Lợi Trí liền xoa nắn.
Trong lòng Ngưu Dịch Thần là một ý nghĩ mộc mạc: có lợi không chiếm là khốn nạn, bất kể làm sao phát triển đến bước này, mình cứ việc hưởng thụ là được.
Còn suy nghĩ của Lợi Trí thì phức tạp hơn nhiều: ‘Tại sao mình lại làm như vậy? Là vì vừa rồi nhìn thấy Dịch Thần tim đập thình thịch? Là vì không phục sự khiêu khích của bạn gái cậu ta, muốn để cậu ta thực sự cảm nhận xem ngực ai đẹp hơn? Hay là do tịch mịch rồi, muốn tìm đàn ông an ủi bản thân...’
Hình như đều không phải, lại hình như đều phải.
Khẩu trang che khuất mặt Lợi Trí, cho nên người ngoài hoàn toàn không nhìn thấy biểu cảm của cô, chỉ có thể thấy mắt cô ngày càng sáng, dưới ánh huỳnh quang, gần như có nước mắt trào ra, chỉ là không biết rốt cuộc là khoái lạc hay buồn bã.
Ngưu Dịch Thần không biết tâm lý cô thế nào, hai tay hoạt động càng lúc càng phóng túng, bên tay trái Dương Mịch mềm nhũn dựa vào lòng hắn, người nóng hổi, đến đầu cũng không dám ngẩng lên. Tay phải đặt trước ngực Lợi Trí cũng kịch liệt không kém, chỉ cảm thấy xúc cảm một mảng mềm mại, cho dù cách một lớp áo, cũng biết da thịt bên trong được bảo dưỡng cực tốt, không có sự mịn màng tròn trịa như Dương Mịch, nhưng đế bàn lại vững chắc hơn một chút, giống như một chiếc bánh bao lớn nở nang, hình dáng tổng thể hơi giống Park Si-yeon, nhưng lại to hơn, mềm hơn một chút, cho dù tuổi tác không có ưu thế, xúc cảm đầu ngón tay lại tuyệt vời hơn.
Sờ soạng một lúc, Ngưu Dịch Thần dần dần không cam lòng chỉ cách lớp áo, thuận theo cổ áo bị bung một cúc của cô luồn tay vào trong, dán sát da thịt tóm lấy một bên.
“A...” Lợi Trí dùng sức bịt miệng mình, mới không để bản thân hét lên, hai tay cùng nắm lấy cổ tay Ngưu Dịch Thần, muốn kéo hắn ra, nhưng Ngưu Dịch Thần chỉ vê nhẹ đầu vú cô một cái, đã khiến cô trong nháy mắt mất hết sức lực, chỉ cảm thấy tay gã đàn ông nhỏ tuổi này như mang theo dòng điện, nơi hắn sờ qua đều tê dại, nóng hổi, ngón cái ấn lên đầu vú mang lại khoái cảm, thế mà lại chẳng kém gì cảm giác khi cô tự mình chạm vào hột le.
Lợi Trí hiện tại đang ở độ tuổi như lang như hổ, nhưng ông xã lại thường xuyên vắng nhà, cho nên bình thường không thiếu làm chuyện tự an ủi, vốn dĩ cô còn rất thỏa mãn, rất kiêu ngạo, cảm thấy mình cho dù không có đàn ông cũng sống rất có màu sắc, nhưng hiện tại bị Ngưu Dịch Thần sờ soạng như vậy, chút “tiểu kiêu ngạo” ban đầu trong lòng trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi.
Hóa ra không phải cô có thể làm được mọi chuyện, mà là trước kia cô căn bản chưa từng cảm nhận được phụ nữ nên hưởng thụ khoái lạc như thế nào.
Khi tay Ngưu Dịch Thần dời từ một bên ngực cô sang bên ngực còn lại, hai chân Lợi Trí khẽ run rẩy, giữa hai chân đã một mảng ướt át.
Trên màn hình, Hoắc Nguyên Giáp trúng kịch độc, chiến tử trên lôi đài, tình cảm của Lợi Trí khá phong phú, nước mắt đã hiện ra hai vệt rõ ràng trên khẩu trang, cảm động đến phát khóc.
Khi bộ phim đi đến hồi kết, Ngưu Dịch Thần luyến tiếc rút tay ra khỏi ngực Lợi Trí, đề phòng bị người khác nhìn thấy.
Mà sau khi bị sờ đến cao trào, Lợi Trí cũng tiến vào một loại ‘thời gian hiền giả’, trở nên dị thường tỉnh táo, lập tức nhanh chóng chỉnh lý lại quần áo. Trong khoảnh khắc chuẩn bị rời đi, cô nhìn khuôn mặt anh tuấn của Ngưu Dịch Thần, vẫn nhịn không được ghé vào tai hắn hỏi: “Rốt cuộc là của ai tốt hơn?”
Nói xong, căn bản không đợi Ngưu Dịch Thần trả lời, liền lập tức đứng dậy rời khỏi nơi này, chỉ để lại trên ghế ngồi một chút dấu vết ướt át.
Ngưu Dịch Thần còn đang ôm Dương Mịch, tự nhiên không thể đuổi theo cô, chỉ nhìn bóng lưng yểu điệu của cô, đưa tay phải lên mũi ngửi một cái, mùi hương u đạm kia vẫn vương vấn nơi đầu ngón tay, mãi không tan.
Trong bầu không khí bi tráng trầm trọng, bộ phim kết thúc, Ngưu Dịch Thần lại căn bản không nghĩ đến chuyện phim ảnh, vẫn đang hồi vị xúc cảm vừa rồi.
Nói về vóc dáng, Dương Mịch một chút cũng không kém Lợi Trí, nhưng "được lũng mong thục" (được voi đòi tiên), mới là bản tính của đàn ông.
...
Sau khi đèn bật sáng, Lý Liên Kiệt dẫn đoàn làm phim tiếp tục nhận phỏng vấn trước sân khấu, trả lời câu hỏi của người trong nghề.
Dương Mịch nhân cơ hội chỉnh lý lại quần áo, vỗ vỗ mặt để mình tỉnh táo một chút.
Thở ra một hơi dài, Dương Mịch nhìn sắc mặt Ngưu Dịch Thần, hỏi: “Dịch Thần, nhìn anh không vui vẻ lắm, là đoạn sau phim không hay sao?”
“Hả?” Ngưu Dịch Thần hồi thần, để tránh Dương Mịch nghĩ nhiều, lập tức thuận theo lời cô nói: “Đúng vậy, đoạn sau quay làm anh hơi không thích.”
Dương Mịch hỏi: “Không thích chỗ nào?”
“Chính là cái ‘vũ đức’ mà Hoắc Nguyên Giáp nói ấy, anh không thích.” Ngưu Dịch Thần nhanh chóng vạch ra một đường trong đầu, nói: “Nếu ‘đức’ thực sự có tác dụng, thì Hoắc Nguyên Giáp còn lên lôi đài làm gì, cảm động bọn họ không phải tốt hơn sao?”
Dương Mịch mù mờ nói: “Anh nói là ‘vũ đức’ không tốt?”
“Không phải nói ‘vũ đức’ không tốt, là cái ‘vũ đức’ này để Hoắc Nguyên Giáp nói không tốt, đặc biệt là đặt trong bối cảnh toàn Trung Quốc bị gọi là Đông Á bệnh phu, bị Nhật Bản bắt nạt không ngóc đầu lên được lúc đó. Tuy là chân lý nhân sinh đại triệt đại ngộ, nhưng lại làm anh cảm thấy có một luồng khí thế già nua, không còn dũng khí cải thiên hoán nhật, đặc biệt là tình tiết ngồi luận đạo với võ sĩ Nhật Bản kia, cuối cùng coi nhau là tri kỷ, rồi võ sĩ Nhật Bản còn chủ động nhận thua trên lôi đài, chính là làm anh có một cảm giác khó chịu không nói nên lời, giống như dồn hết sức đấm một quyền lại đánh vào bông vậy... Thậm chí có cảm giác như đang biện hộ cho người Nhật, nói rộng ra, cứ như nói việc xây dựng phố phong tình Nhật Bản ở Đại Liên, Nam Kinh chỉ là hợp tác thương mại, hoàn toàn không liên quan đến lịch sử, người hiện tại nên rộng lượng một chút, hơn nữa xâm lược lúc đó chỉ là thế hệ trước của Nhật Bản, người Nhật Bản hiện tại đều rất vô tội... Chậc...”
Nói đến đây, Ngưu Dịch Thần phiền não gãi đầu, tự mình cũng cảm thấy tư duy quá lan man, thế là lại kéo chủ đề về, nói: “Còn một cảm giác hơi kỳ quái nữa là thời điểm nói về cái vũ đức này, vũ đức đương nhiên có thể nói, nhưng đó chỉ có thể là kẻ thắng nói với kẻ yếu. Tại sao người khác nguyện ý nghe Hoắc Nguyên Giáp nói cái gì mà vũ đức, đó là vì Hoắc Nguyên Giáp đã đánh phục bọn họ rồi, nhưng tình huống này, đặt trong đại hoàn cảnh lúc đó lại không hợp, Hoắc Nguyên Giáp thực ra đại biểu cho một biểu tượng, một biểu tượng kháng chiến chống xâm lược, lúc đó Trung Quốc đều bị bắt nạt thành cái dạng gì rồi, em để Hoắc Nguyên Giáp lên đó giảng vũ đức, còn muốn người nước ngoài vỗ tay? Đùa gì vậy, anh thấy bọn họ chỉ coi anh là trò cười thôi!”
Nói đến đây, Ngưu Dịch Thần lại nghĩ đến, bộ phim này sau đó bị cấm, nguyên nhân bị cấm, có lẽ không chỉ vì hậu nhân Hoắc gia kiện cáo đâu.