Đợi đến khi Tôn Lỵ cũng ngủ rồi, Ngưu Dịch Thần dậy thu dọn giường chiếu một chút, lại chui vào trong chăn.
Trong lòng ôm nhục thể ôn nhuyễn kia, Ngưu Dịch Thần hồi tưởng lại chuyện xảy ra tối nay, sau khi chải vuốt rõ ràng, chủ yếu chính là hai việc rưỡi.
Thứ nhất, về phương diện Từ Tranh, bởi vì không nhận lời mời làm đạo diễn trong lòng sợ hãi, cho nên chuyên môn đến chào hỏi một tiếng, nói không phải không nể mặt, là có nguyên nhân khác, vợ mình sắp sinh rồi, chuyện bên Hoa Nghị vươn cành ô liu, hắn là một câu cũng không nhắc. Thứ hai, Ninh Hạo muốn tiền quay phim mới rồi, nhưng không phải series 《 Điên Cuồng 》, cho nên sợ không lấy được vốn bình thường, qua đây nói trước một tiếng, làm quen chút. Về phần nửa việc kia, chính là Hoàng Lỗi tương lai có thể cũng sẽ muốn làm đạo diễn, chào hỏi trước, chuẩn bị cho sau này.
Ba việc, đều rất đơn giản, Từ Tranh và Hoàng Lỗi thì không cần nói rồi, vợ bọn họ hiện tại đang nằm cạnh Ngưu Dịch Thần, Ninh Hạo cũng có thể, tuy không có quan hệ này, nhưng năng lực đạo diễn của bản thân hắn chính là vốn liếng lớn nhất của hắn, đứng ở góc độ công ty cũng sẽ không đẩy hắn ra ngoài.
Nghĩ thông suốt những việc này, Ngưu Dịch Thần nhắm mắt lại, trầm trầm ngủ thiếp đi.
Ba tiếng sau, trời mới tờ mờ sáng, Ngưu Dịch Thần liền ngủ đủ dậy rồi, lén lút lái xe đi đến công ty.
Tối hôm qua hẹn với mấy người gặp ở công ty, qua đây trước đỡ sau này phiền phức.
Sau khi đến công ty, Ngưu Dịch Thần cầm lấy sổ tay của mình, viết viết vẽ vẽ bên trên, bắt đầu suy tư.
Tối hôm qua đã nói xong, cho dù là vì Ninh Hạo, cái gọi là dự án 'Bố Vợ Điên Cuồng' này tạm thời không thể khai quay rồi, vậy thì tiếp theo phải quay cái gì, chính là một vấn đề rất quan trọng.
Cái này thực ra cũng không có quá nhiều dư địa lựa chọn, chỉ có thể là phim hiện đại, bởi vì nhân thủ không đủ lắm, loại cổ đại kia ngay cả trang phục, tạo hình đều không dễ làm, bảo hắn giống như Đường Nhân làm ra một đoàn làm phim nghèo kiết xác là không thể nào.
Kịch tình phim cũng không thể quá phức tạp, tốt nhất đừng có chi xuất gì quá lớn, bởi vì dự tính chi phí cũng không quá nhiều.
Phim điện ảnh ưu tú phù hợp những điều kiện này, thực ra cũng không khó tìm, ví dụ như 《 Tiền Nhiệm 》, 《 Tiền Nhiệm 3 》...
Emmm, ngoại trừ phim hài ra, thật đúng là khá khó tìm, cho nên rốt cuộc quay thế nào, thật khiến người ta có chút đau đầu.
Ngưu Dịch Thần cũng không phải Khương Văn, bát tự còn chưa có một phẩy đâu, tìm được người đầu tư liền bắt đầu quay phim rồi, hắn thích tính trước kỹ càng, cho dù là không có phim có sẵn có thể tham chiếu, cũng nhất định sẽ làm ra tất cả kịch bản xong mới quay.
Series Tiền Nhiệm là một cái có thể tham khảo, nhưng lại không thể quá để ý, bởi vì thị trường điện ảnh hiện tại còn chưa phát triển đến mức đó, loại hình khá kén người xem này không có khả năng đạt được phòng vé cao, chủ lực cống hiến phòng vé hiện tại, cũng không phải những người 80, 90 vì yêu đương mà làm trò cười cho thiên hạ kia, cho nên cho dù là quay ra rồi, cũng rất khó gây nên cộng hưởng, ngược lại khả năng bị chửi càng lớn hơn.
Còn có chính là đạo diễn. Tình hình Ngô Đồng Ảnh Thị hiện tại tuy tốt hơn một chút, nhưng thật đúng là chưa đến mức có thể tùy tiện chọn đạo diễn dùng. Bởi vì phàm là đạo diễn có kinh nghiệm, đều là một khoản tài phú cực kỳ quý giá, không có bất kỳ công ty nào nguyện ý dễ dàng buông tay, kinh nghiệm của đạo diễn đều là dùng tiền mua về.
Cho nên, đạo diễn thích hợp cũng rất quan trọng.
Phát tán tư duy nghĩ hồi lâu, Ngưu Dịch Thần không thể không lấy điện thoại của mình ra, viết tên những đạo diễn quen thuộc, không quen thuộc bên trong, từng cái từng cái viết xuống, lần lượt tham khảo.
Viết viết, Ngưu Dịch Thần bỗng nhiên tay khựng lại, nhìn thấy một cái tên vừa quen thuộc vừa xa lạ —— Vu Mẫn.
Chính là đồ đệ kia của Trương Kỷ Trung, đạo diễn của bản 《 Thần Điêu Hiệp Lữ 》 Lưu Diệc Phi, đồng thời cũng là đạo diễn của bộ phim động vật đầu tiên của Trung Quốc quay thời gian trước, 《 Câu Chuyện Của A Bảo 》.
Mà cái danh hiệu đạo diễn động vật này, khiến Ngưu Dịch Thần nhớ tới bộ phim nghĩ đến lúc cùng Lưu Diệc Phi đến đoàn làm phim làm khách mời —— 《 Sứ Mệnh Của Một Chú Chó 》 (A Dog's Purpose).
Lúc đó khi làm khách mời, Ngưu Dịch Thần còn nói đùa với Vu Mẫn, nói sau này sẽ hợp tác một lần trên đề tài này, còn nói năm nay là năm Tuất, vừa khéo có thể dùng tới, nếu không dùng thì phải đến 12 năm sau rồi.
Đây không phải trùng hợp sao, cho nên... hay là hắn đi! ?
Ngưu Dịch Thần viết xuống cái tên 《 Sứ Mệnh Của Một Chú Chó 》 trên sổ tay, càng nghĩ càng thấy được, bởi vì nhân vật liên quan bên trong cũng không ít, đặc biệt là nhân vật nữ.
Mẹ của nam chính lúc nhỏ.
Bạn gái nam chính.
Nữ chủ nhân sau khi chó biến thành Corgi.
Con gái tương lai của bạn gái.
Nữ chủ nhân rất không đáng tin cậy kia của chó.
Tính sơ qua, đều có năm vị trí có thể để phụ nữ khác nhau lộ mặt rồi, chính là quan trọng hình như chỉ có hai người, một nữ chính, một là nữ chủ nhân của chó Corgi. Còn lại cũng chính là 'người mẹ' trẻ tuổi kia có chút tồn tại cảm, những người khác đều khá bình thường.
"Nếu cứ quay như vậy, coi như là một bát nước giữ thăng bằng đối với những người phụ nữ kia của mình sao?" Ngưu Dịch Thần ha ha cười một tiếng, tự vả mình một cái, "Thăng bằng cái rắm, có điều coi như là có chút manh mối rồi."
Sau khi làm quyết định này, Ngưu Dịch Thần lập tức lấy điện thoại gọi cho Phạm Cường.
"Alo, Dịch Thần có việc gì không?" Phạm Cường nhận được điện thoại của Ngưu Dịch Thần vô cùng bất ngờ, hiện tại mới kham kham sáu giờ, còn xa mới đến lúc đi làm, hơn nữa Ngưu Dịch Thần bình thường cũng chưa từng gọi điện cho hắn.
Ngưu Dịch Thần trêu chọc nói: "Sao thế? Làm phiền sinh hoạt về đêm của anh rồi?"
"Đâu ra, đều mấy giờ rồi, còn sinh hoạt về đêm gì nữa." Phạm Cường bất đắc dĩ nói: "Dù sao quấy nhiễu người ta mộng đẹp rất không tốt, cậu có việc gì vẫn là mau nói đi."
Ngưu Dịch Thần không thừa nước đục thả câu nữa, trực tiếp hỏi: "Vu Mẫn anh có ấn tượng không?"
Phạm Cường hỏi ngược lại: "Đồ đệ kia của Trương Kỷ Trung?"
"Đúng, chính là anh ta." Ngưu Dịch Thần nói: "Em định quay một bộ phim có liên quan đến chó, anh ta không phải mới quay một bộ 《 Câu Chuyện Của A Bảo 》 sao, hoặc là có chút bản lĩnh, cho nên chuẩn bị để anh ta làm đạo diễn, anh có rảnh thì có thể thông báo công ty liên hệ trước một chút."
"Cậu xác định là anh ta?" Phạm Cường tỉnh táo lại, nói: "Vu Mẫn hiện tại ngày tháng cũng không dễ chịu."
Ngưu Dịch Thần hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Phạm Cường nói: "Tổng kết lại chính là hai việc, thứ nhất, chính là cái 《 Câu Chuyện Của A Bảo 》 cậu nói kia, ở dịp Tết đều không nổi lên bao nhiêu bọt nước, tuy không lỗ, nhưng cũng không lãi. Sau đó bộ 《 Tuyết Sơn Phi Hồ 》 anh ta quay cho Huỳnh Hiểu Minh trước đó cũng chiếu rồi, rating rối tinh rối mù, cho nên hiện tại muốn trở mình, thì còn phải chịu đựng."
Hai bộ tác phẩm, theo lý thuyết đủ để quyết định chức nghiệp sinh nhai của một đạo diễn rồi.
Ngưu Dịch Thần lại nghe đến mơ hồ, hỏi: "Tuyết Sơn Phi Hồ? Cái này liên quan gì đến Huỳnh Hiểu Minh?"
"Cậu quên rồi sao?" Giọng Phạm Cường có chút hả hê, giải thích nói: "Nói ra còn có quan hệ không nhỏ với chúng ta đấy. Lúc trước chúng ta bỏ giá lớn lấy dự án 《 Thần Điêu Hiệp Lữ 》 từ trong tay Trương Kỷ Trung, Trương Kỷ Trung vì bù đắp cho Huỳnh Hiểu Minh, liền dùng nhân mã lúc đó quay 《 Tuyết Sơn Phi Hồ 》, minh tinh mời nhiều hơn chúng ta nhiều, Chu Nhân, Chung Hân Đồng, Trần Tử Hàm, An Dĩ Hiên, Phương Trung Tín, Đàm Diệu Văn các loại, toàn bộ làm nền cho Huỳnh Hiểu Minh, đáng tiếc a, đồ quay ra rối tinh rối mù, flop đến cha ruột cũng không nhận ra, rating còn không tốt bằng Thần Điêu chiếu lại của chúng ta."
"Ra là vậy..." Ngưu Dịch Thần nghĩ một chút, vốn dĩ 《 Thần Điêu Hiệp Lữ 》 Vu Mẫn quay tuy cũng không quá tốt, nhưng dù sao cũng trở thành tuổi thơ của một bộ phận người tương đương, để hắn mở ra độ nổi tiếng, hiện tại trực tiếp quay 《 Tuyết Sơn Phi Hồ 》, lại bị stylist kỳ lạ hố một vố như vậy, nếu không kéo một cái, đoán chừng là thật sự không xong rồi, liền nói: "Vậy thì càng nên bù đắp cho anh ta một chút, hỏi trước anh ta có hứng thú hay không, sau đó để anh ta qua đây phỏng vấn một chút, nếu trình độ anh ta còn tạm được, lần này dùng anh ta."
"Cái này đương nhiên có thể, hiện tại tình huống đó của anh ta, chúng ta tìm anh ta chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, có điều..." Phạm Cường chần chờ nói: "Những diễn viên chúng ta liên hệ trước đó, còn tiếp tục liên hệ không? Có phải phim thay đổi, nhưng diễn viên không đổi không."
Ngưu Dịch Thần vừa nghe, tò mò hỏi: "Nghe ngữ khí này của anh, là đã liên hệ được vai diễn kia rồi?"
Phạm Cường nói: "Đúng vậy, chính là ông bố vợ đẹp trai cậu muốn."
"Nhanh như vậy?" Ngưu Dịch Thần hỏi: "Ai thế? Bản thân công ty chúng ta có sao?"
"Đương nhiên không phải của công ty chúng ta rồi, lần này là phim kinh phí thấp, đi theo Vương tổng đều là hàng hiệu lớn, chúng ta thật đúng là ngại để bọn họ diễn xuất." Phạm Cường hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: "Người này cậu có thể không quen thuộc lắm, nhưng lại là thần tượng của tôi, vì mời anh ấy qua đây, tôi chính là đích thân chạy một chuyến, tư thái đều làm đủ rồi..."
"Đừng nói nhảm, nói tên."
"Tôn Long."
"Tôn Long?" Ngưu Dịch Thần nghi hoặc nói: "Sao em chưa từng nghe qua nhỉ?"
"Từng rất nổi tiếng." Vừa nhắc tới cái này, Phạm Cường liền có chút kích động, nói: "Nói cho cậu biết, nếu không phải Trương Quốc Vinh đã chết rồi, tôi đến bây giờ vẫn là antifan của anh ta, cái phi của tôi a..."
"Được rồi, được rồi, bớt gây chiến ở đây đi." Ngưu Dịch Thần vội vàng cắt ngang phát ngôn của fan cực đoan, nói: "Đợi em tra một chút đã rồi nói."
"Đợi một chút, khoan hãy tra." Phạm Cường hít sâu một hơi, nói: "Trong phim mới thế nào cũng phải giữ cho anh ấy một vị trí chứ, người tôi thiên tân vạn khổ mới chiêu mộ được, thật sự không muốn bị coi là kẻ lừa đảo, người như anh ấy chúng ta mời tuyệt đối không lỗ đâu."
Ngưu Dịch Thần sững sờ, không ngờ Phạm Cường lúc này rồi còn nói những thứ này. Tư khảo một lát, nói: "Được, cái này em có thể đồng ý với anh, trình độ nhìn người của anh em vẫn tin tưởng."
Phạm Cường thở ra một hơi, nói: "Dịch Thần, lần này thật sự cảm ơn cậu."
"Đừng cảm ơn em, anh chính là người đại diện của em, không thể nào chút mặt mũi này cũng không có."
Ngưu Dịch Thần trả lời Phạm Cường một câu xong, liền cúp điện thoại, mở máy tính tra một chút, muốn xem thử 'Tôn Long' thần tượng của hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Kết quả vừa nhìn, lập tức liền kinh ngạc, "Hô! Không hổ là thần tượng của người đại diện của tôi, quả nhiên đẹp trai a!"
Sau khi xem hình tượng của Tôn Long, Ngưu Dịch Thần lại nhớ tới chuyện Phạm Cường nói Trương Quốc Vinh, lại chuyên môn điều tra một chút 'ân oán' giữa bọn họ.
Xem xong mới phát hiện, giữa Tôn Long và Trương Quốc Vinh cũng không có ân oán trực tiếp, ít nhất hai người chưa bao giờ châm phong tương đối, ngược lại còn có nói tư giao bọn họ không tệ, thù địch lẫn nhau đa phần xuất hiện giữa fan hai nhà, mà ngọn nguồn ân oán, vẫn là vì một bộ phim.
《 Bá Vương Biệt Cơ 》 xuất đạo tức đỉnh phong của Trần Khải Ca.
Bộ phim này ngay từ đầu, nhân tuyển Trình Điệp Y 'định ra', chính là Tôn Long.
Lúc quay bộ phim này, Tôn Long đã lăn lộn ra đầu ra đũa ở Hollywood rồi, lực ảnh hưởng trên quốc tế lớn hơn Trương Quốc Vinh nhiều, hơn nữa trải nghiệm cuộc đời và Trình Điệp Y cực kỳ tương tự, khiến anh diễn xuất gần như có thể nói là bản sắc diễn xuất rồi, cho nên tất cả mọi người đều cảm thấy anh vô cùng thích hợp.
Lúc đó đoàn làm phim 《 Bá Vương Biệt Cơ 》 cũng lấy Tôn Long làm mánh lới, lúc tuyên truyền câu nào cũng không rời, giành được thanh thế rất lớn, vì vậy tất cả mọi người lúc đó, bao gồm cả bản thân Tôn Long đều cho rằng, vai diễn này thật sự là của anh rồi, thậm chí vì vai diễn này từ chối hai bộ phim lớn của Hollywood, không tính toán thù lao phim đến Hồng Kông chuẩn bị quay (thù lao phim của Tôn Long lúc đó tính bằng đô la Mỹ, bình thường mà nói, đoàn làm phim Bá Vương Biệt Cơ căn bản trả không nổi).
Nhưng mãi đến cuối cùng Tôn Long mới phát hiện, đoàn làm phim 《 Bá Vương Biệt Cơ 》 chơi xỏ anh, cuối cùng lựa chọn Trương Quốc Vinh đến diễn vai Trình Điệp Y, hơn nữa không chỉ không có bất kỳ giải thích nào với anh, ngược lại không ngừng hắt nước bẩn lên người anh.
Bởi vì đoàn làm phim muốn để 《 Bá Vương Biệt Cơ 》 bán được phòng vé tốt, ngay từ đầu tuyệt đối không thể để danh tiếng phim xuất hiện vấn đề, vậy đã lấy Tôn Long làm mánh lới, cuối cùng lại không dùng anh, vậy thì khẳng định là, cũng chỉ có thể là con người Tôn Long có vấn đề.
Những đạo diễn, nhà sản xuất các loại kia, đối với Tôn Long cũng rất hiểu rõ, bọn họ biết Tôn Long là người thế nào, cho dù là giả, anh cũng sẽ không giải thích. Mà Tôn Long cũng quả nhiên như bọn họ nghĩ, không có làm bất kỳ giải thích nào, chỉ là lại trở về cái Hollywood cạnh tranh vô cùng kịch liệt kia.
Bên Hồng Kông này thì càng không cần phải nói, sau khi Tôn Long bị đoàn làm phim 《 Bá Vương Biệt Cơ 》 chơi xỏ, căn bản không có truyền thông kêu oan cho anh, bởi vì anh lúc đó ở Hollywood đã rất nổi rồi, tuy là người Hồng Kông, nhưng đối với người Hồng Kông mà nói lại là người ngoài, vì vậy rất nhiều người đối với anh đều là cười nhạo trắng trợn, cảm thấy đạo diễn bỏ mặc siêu sao Hollywood Tôn Long không dùng, mà lựa chọn Trương Quốc Vinh bản địa, là một loại thể hiện sự tự tin.
Lúc mới bắt đầu sự cười nhạo này còn khá ẩn huệ, nhưng khi Trình Điệp Y của Trương Quốc Vinh đại hoạch thành công, sự cười nhạo này liền biến thành trần trụi, giống như đang nói với anh: 'Nhìn đi, không phải chúng tôi chơi xỏ anh, là anh chính là không thích hợp, anh chính là diễn không tốt bằng Trương Quốc Vinh.'
Vinh dự Trương Quốc Vinh đạt được càng nhiều, truyền thông cười nhạo Tôn Long càng lợi hại, truyền thông Hồng Kông không có giới hạn, ai cũng biết, có thể tưởng tượng áp lực anh lúc đó chịu đựng lớn cỡ nào.
Mà trong tình huống như vậy, Tôn Long chỉ là yên lặng lại quay một bộ phim Hollywood 《 Hồ Điệp Quân 》 (M. Butterfly), dùng diễn xuất của mình chứng minh cho người khác, vai diễn kia của Trương Quốc Vinh anh đồng dạng cũng có thể đảm nhiệm.
Chỉ là bộ phim này, cũng gần như đoạn tuyệt cuộc đời diễn nghệ của anh ở Hollywood, bởi vì Hollywood dù sao cũng là của nước Mỹ, mà vai diễn này trong mắt người Mỹ, thật sự rất không được ưa thích. Đồng dạng, người gốc Hoa ở Hollywood rốt cuộc khó lăn lộn cỡ nào, nhìn những diễn viên Trung Quốc sau này thất bại trở về là biết, Tôn Long làm được, gần như chính là thành tựu cao nhất của tất cả diễn viên gốc Hoa.
Cứ như vậy, Tôn Long vốn ý khí phong phát, liền biến thành con sâu đáng thương hai đầu chịu tức này, căn bản không tìm thấy nơi về của mình, chỉ có thể bất đắc dĩ một lần nữa trở lại Trung Quốc, sau đó dưới sự lừa gạt của người đại diện, quay mấy bộ phim chất lượng rất thấp, địa vị trực tiếp từ giám khảo Oscar biến thành diễn viên hạng ba trong nước.
Mà trong tình huống như vậy, truyền thông Hồng Kông trào phúng anh càng lợi hại hơn, những cái mác 'diễn viên hết thời', 'tính khí lớn hơn bản lĩnh', 'ở Hollywood không lăn lộn được trở về kiếm tiền' toàn bộ dán lên người anh, so với lúc Chương Tử Di mới trở về còn hơn chứ không kém, mà giờ này khắc này, chính là lúc truyền thông Hồng Kông trào phúng Tôn Long nhiều nhất.
Khác biệt chính là, lúc đó người trong nước phổ biến còn thiếu nhận thức về Tôn Long, cho nên hiểu biết không nhiều.
Ngưu Dịch Thần nhìn đến đây, không khỏi có chút thổn thức, bản thân hắn đã không có ý niệm gì đi Hollywood xông pha, hiện tại càng là gần như biến mất. Đi quốc gia khác nâng chân thối của người khác tính là bản lĩnh gì, ông đây đủ mạnh, trực tiếp xử đẹp Hollywood các người.
"Haizz... gánh nặng đường xa nột..." Ngưu Dịch Thần thở dài, tạm thời thu hồi tâm tư nhỏ của mình, cầm điện thoại đang định gọi cho Phạm Cường, Phạm Cường lại gọi cho hắn trước.
Ngưu Dịch Thần nghe máy xong cười nói: "Ha ha, chúng ta thật đúng là tâm linh tương thông, em đang định gọi cho anh đây."
"Trùng hợp vậy à." Phạm Cường bất ngờ nói: "Không phải là nói chuyện thầy Tôn Long chứ."
Ngưu Dịch Thần nói: "Đúng vậy, em tra tài liệu của anh ấy rồi, anh chọn người không tệ."
"Ha ha, tôi đã nói là được mà." Phạm Cường cười nói: "Cậu hiện tại ở công ty không?"
"Sao thế? Có việc?" Ngưu Dịch Thần nhìn thời gian, còn một tiếng nữa mới đi làm,
Phạm Cường nói: "Đúng vậy, tôi dẫn thầy Tôn Long đến công ty rồi, nếu cậu ở công ty, tôi đi tìm cậu một chút."
"Hô! Anh đối với anh ấy thật đúng là đủ tận tâm."
"Đương nhiên, thần tượng mà."
"Ha ha, em ở công ty đây, gặp ở văn phòng bên dưới đi."
"Được, tôi dẫn người lên."