Bên kia, Trương Thiên Ái và Vạn Thiến ghé vào cái lỗ nhỏ kia, cô nhìn một chút, tôi nhìn một chút, chẳng mấy chốc, trên mặt hai người đều là một mảng ửng hồng.
Thấy sự việc rốt cuộc cũng tạm dừng, Vạn Thiến không khỏi trách móc Trương Thiên Ái, “Nhìn xem, ngay cả cô bé nhỏ như vậy cũng biết cách đối phó Dịch Thần, em thế mà đến giờ vẫn chưa giải quyết được cậu ấy.”
“Em... là tên Dịch Thần kia quá xấu xa.” Trương Thiên Ái có chút thẹn quá hóa giận, cũng không nói nhiều về phương diện này, lập tức chuyển chủ đề phản bác: “Cái cô bé tên Nhiệt Ba kia, còn nhỏ hơn em nữa, căn bản chưa đến 18 tuổi, sao em ấy dám chứ?”
“Vừa rồi em cũng nhìn rõ rồi, đây không phải Dịch Thần chủ động.” Vạn Thiến đi về chỗ ngồi, uống một ngụm nước lạnh, nói: “Hiện tại em biết cạnh tranh ở đây kịch liệt thế nào rồi chứ, người cũ phía trước còn chưa đi, người mới phía sau đã đuổi kịp rồi, nếu em không nắm bắt cơ hội hiện tại ở bên Dịch Thần nhiều hơn, tương lai muốn xuất đầu lộ diện sẽ khó đấy.”
“Nhưng mà...” Trương Thiên Ái thấy không tránh khỏi chủ đề này, lại có chút khó xử nói: “Loại dâng tận miệng này, đàn ông sẽ trân trọng sao?”
“Có trân trọng hay không cũng phải xem người, nếu thật sự vô dụng, sẽ có nhiều phụ nữ tre già măng mọc như vậy sao? Bao gồm cả cô bé Địch Lệ Nhiệt Ba nhỏ tuổi kia. Hơn nữa, em thật sự cảm thấy những cô gái bình thường không có thân phận bối cảnh như chúng ta có quyền lựa chọn sao?” Vạn Thiến nhìn sâu vào Trương Thiên Ái, u u nói: “Nói thêm cho em một tin tức, chị đã hỏi qua rồi, lần này đến ứng tuyển có bốn cô gái, em nói xem bọn họ có giống Địch Lệ Nhiệt Ba này không?”
“Cái này... không thể nào đâu, dù sao bọn họ đều còn là cô bé mà.”
“Em biết không?” Vạn Thiến nhìn Trương Thiên Ái, “Trong mắt chị, em cũng là một cô bé.”
Trương Thiên Ái nghe vậy, lập tức trầm mặc.
...
Trong văn phòng của Ngưu Dịch Thần, Địch Lệ Nhiệt Ba liên tiếp cao trào hai lần rúc đầu vào lòng Ngưu Dịch Thần, giống như mất xương không động đậy được, dừng một chút, được Ngưu Dịch Thần bế kiểu công chúa ngồi vào lòng, qua hồi lâu mới hồi phục tinh thần.
“Dịch Thần ca ca... lần này em coi như thật sự lớn rồi nhỉ.” Địch Lệ Nhiệt Ba nói xong cọ cọ trong lòng Ngưu Dịch Thần, âm điệu thanh thúy dễ nghe mang theo chút mùi vị sữa non, khiến người ta muốn ghé vào nếm thử, xem cái miệng nhỏ của cô có ngọt ngào như sữa bò hay không.
“Đúng vậy, thật sự lớn rồi.” Bàn tay to của Ngưu Dịch Thần vẫn lưu luyến không rời vuốt ve trên thân thể linh lung hữu trí của cô, nói: “Nhiệt Ba cảm thấy cảm giác lớn lên có tốt không?”
“Ưm...” Địch Lệ Nhiệt Ba gật đầu.
Ngưu Dịch Thần nhẹ nhàng gảy đầu vú cô, lại thổi một hơi vào tai cô, hỏi: “Có phải sung sướng hơn trong tưởng tượng không?”
“Dịch Thần ca ca, anh chỉ biết bắt nạt em.” Địch Lệ Nhiệt Ba ôm cổ Ngưu Dịch Thần, vẻ mặt kiều tu lắc lắc thân thể, cặp vú vô cùng vểnh cao trước ngực ma sát vào ngực Ngưu Dịch Thần, khiến cây gậy thịt vừa mới phát tiết một lần của hắn lại lần nữa cứng rắn, thẳng tắp chọc vào khe mông Địch Lệ Nhiệt Ba.
“Cứng quá.” Cảm nhận được tình huống này, Địch Lệ Nhiệt Ba tình bất tự cấm phát ra một tiếng kinh hô, “Giống như muốn nâng em lên vậy.”
“Đều tại cái đồ lẳng lơ nhỏ bé này.” Ngưu Dịch Thần ‘bốp’ một cái vỗ vào mông Địch Lệ Nhiệt Ba, để lại một dấu tay đỏ tươi trên mông thịt trắng nõn, nói: “Em làm nó ngóc đầu lên, có phải nên chịu trách nhiệm làm nó xẹp xuống không hả?”
“Hi hi, đó là đương nhiên rồi.” Địch Lệ Nhiệt Ba ngẩng đầu nhìn Ngưu Dịch Thần, híp mắt vũ mị nhìn hắn, thở ra như lan nói: “Dịch Thần ca ca, em nhất định sẽ chịu trách nhiệm...”
Địch Lệ Nhiệt Ba đã nếm được vị ngọt, vẫn đang ở thời điểm nghé con không sợ hổ, mới một lát thôi, đã muốn cảm nhận lại niềm vui sướng khi cao trào vừa rồi.
Nhìn bộ dáng lúc này của Địch Lệ Nhiệt Ba, Ngưu Dịch Thần lật người đè cô xuống dưới thân, môi hôn tới tấp lên khuôn mặt xinh đẹp của cô.
“Ưm... Dịch Thần ca ca...” Địch Lệ Nhiệt Ba rất biết làm nũng, “Ách... yêu em... yêu em... a...”
Nghe âm thanh như vậy, hai bàn tay to của Ngưu Dịch Thần nhịn không được tóm lấy cặp vú vểnh cao đang phát triển của cô, không khách khí dùng sức xoa nắn.
Đối với một thiếu nữ 14 tuổi vừa mới phá thân, Ngưu Dịch Thần không hề tỏ ra chút thương hoa tiếc ngọc nào, cứ thế tách hai chân cô sang hai bên, đầu khấc to lớn đỉnh vào mép lồn chật hẹp, mượn triều thủy chưa rút đi lúc cao trào trước đó, ‘phụt’ một tiếng, liền cắm vào lần nữa.
Đường hầm vừa bị cắm thành lỗ tròn, vẫn còn sưng đỏ chưa khép lại, lại một lần nữa bị cưỡng ép banh ra.
“A!” Địch Lệ Nhiệt Ba phát ra một tiếng thét ngắn ngủi, mặt không khỏi trắng bệch.
Lúc Ngưu Dịch Thần tiến vào, còn chưa kịp hưởng thụ niềm vui sướng trước đó, cảm giác đau đớn xé rách đã đi trước một bước xâm nhập não bộ cô. Cô thật sự không hiểu, vì sao vừa rồi còn cảm giác sung sướng như vậy, mới cách chưa đến một giờ, lại trở nên khác biệt như thế.
“~ Ồ ~” Ngưu Dịch Thần phát ra một tiếng thở dài trầm trọng, nhìn biểu cảm đau đớn của Địch Lệ Nhiệt Ba, thân thể lại sung sướng run lên một cái.
Thật sự là quá chặt, cảm giác áp bách non nớt lại trơn ướt kia, cho dù đã là lần thứ hai ghé thăm trong ngày, cảm giác sung sướng này vẫn khiến hắn trầm túy.
Ngày đầu tiên phá trinh, vốn nên để con gái nghỉ ngơi nhiều một chút, nhưng Ngưu Dịch Thần chưa bao giờ làm như vậy, hắn hưởng thụ nhất chính là ngày này. Trong đời tất cả các cô gái, ngày này đều là duy nhất, hắn có thể hưởng thụ cũng chỉ có ngày này, chính vì vậy, hắn một chút cũng không muốn để Địch Lệ Nhiệt Ba nghỉ ngơi, chính là muốn để cô làm liên tục, bất kể là đau hay sướng, đều phải để cô cả đời này không quên được.
Hiện tại hái xuống là táo xanh, nhưng cho dù là táo xanh, cũng rất giải khát, hơn nữa có một phong vị riêng biệt.
“Nếu đau, cứ hét to lên.” Ngưu Dịch Thần nhìn sâu vào cô, nói: “Anh thích nghe em hét.”
“A... đau... thật sự đau... Dịch Thần ca ca... anh nhẹ chút... ưm...” Địch Lệ Nhiệt Ba hét lớn, hai tay bất giác cào cấu trên lưng Ngưu Dịch Thần, vì móng tay hơi dài, cho dù với thể chất của Ngưu Dịch Thần, cũng bị cào ra từng đường vệt đỏ.
Ngưu Dịch Thần bị Địch Lệ Nhiệt Ba cào đến nhe răng, nhưng cảm giác sướng ở nửa thân dưới lại càng mãnh liệt, cảm giác vừa đau vừa sướng, ngược lại có vài phần tương thông với Địch Lệ Nhiệt Ba hiện tại.
Cảm giác mâu thuẫn này, gần như muốn khiến Ngưu Dịch Thần điên cuồng, muốn bất chấp tất cả tùy ý đâm thọc trên người cô, nhưng ngay khi hắn sắp hành động, lại bị chính hắn dùng nghị lực to lớn nhịn xuống, hắn muốn cho Địch Lệ Nhiệt Ba một lần đầu tiên vĩnh sinh khó quên, nhưng không muốn để lại bóng ma tâm lý cho cô.
Thế là, Ngưu Dịch Thần hôn lấy Địch Lệ Nhiệt Ba, tìm được cái lưỡi nhỏ của cô, quấn quýt lấy nhau, tay phải cũng nắm lấy bộ ngực đầy đặn của cô tùy ý chơi đùa, động tác ra vào trở nên rất kiên nhẫn, mỗi lần đều chậm rãi mà dài lâu, cố gắng cho cô nhiều thời gian phản ứng.
“Ưm... ngô... ưm...”
Địch Lệ Nhiệt Ba bị Ngưu Dịch Thần hôn, chỉ có thể phát ra từng tiếng dâm kêu hoặc cao hoặc thấp, thân thể trẻ trung mà gợi cảm bất giác dùng sức vặn vẹo trong lòng Ngưu Dịch Thần, có loại cảm giác mị hoặc thiên thành.
Dần dần, khoái cảm trong lỗ lồn lại lần nữa áp đảo cơn đau.
Sau khi cảm nhận lại được luồng khoái cảm kia, hai chân dài của Địch Lệ Nhiệt Ba không khỏi kẹp chặt lấy eo Ngưu Dịch Thần, lần nữa phóng túng kêu lên, “Ca ca... Dịch Thần ca ca... sướng quá... sướng quá đi... a... dùng sức... cho em... cho em... a...”
Xúc cảm mềm mại trơn mượt kia khiến Ngưu Dịch Thần nhiệt huyết sôi trào, ngay cả cây gậy dường như cũng lớn thêm vài phần, lập tức thở hổn hển nắm lấy eo thon của Địch Lệ Nhiệt Ba, nhấc thân thể cô lên một chút, đối diện với hướng của cây gậy, trong đường hầm chật chội kia nhanh chóng ra vào như mưa rào.
...
Tiếng xác thịt va chạm ‘bạch bạch’, cộng thêm tiếng dâm kêu phóng túng của Địch Lệ Nhiệt Ba, lần nữa khiến Vạn Thiến và Trương Thiên Ái đỏ mặt.
“Sao lại bắt đầu rồi.” Trương Thiên Ái nói: “Cái cô Nhiệt Ba kia, không biết đau sao?”
Vạn Thiến nói: “Em nghe tiếng cô bé đó, giống như đang đau sao?”
...
“Nhiệt Ba, ca ca làm em sướng không.” Ngưu Dịch Thần gầm nhẹ.
“Sướng... sướng quá... a...”
“Là cảm giác gì, hình dung cho ca ca nghe một chút.”
“A... ca ca... căng quá... ngứa quá... tê quá... a... không được... em không hình dung được... sướng quá... em muốn... em muốn sâu hơn... a...”
Tiếng dâm kêu tiêu hồn thấu cốt kia, khiến Ngưu Dịch Thần không khỏi cúi đầu nhìn về phía vị trí giao hợp của hai người, cây gậy thô to banh rộng cô bé mới mở cửa đón khách hôm nay của Địch Lệ Nhiệt Ba, hai mép lồn phấn nộn nhỏ nhắn lấp lánh ánh nước, mỗi lần cây gậy cắm vào đều sẽ kích thích một ít dâm thủy bắn ra tung tóe, giống như một làn sương mỏng.
Vết máu xử nữ đã bị dâm thủy sung túc rửa trôi không thấy dấu vết, Địch Lệ Nhiệt Ba lúc này giống như một tiểu dâm oa chìm đắm trong tình dục, chỉ biết bản năng truy đuổi thứ mang lại niềm vui sướng vô biên cho cô.
Theo sự ra vào sảng khoái của Ngưu Dịch Thần, thân thể thiếu nữ mạn diệu của Địch Lệ Nhiệt Ba cũng run rẩy không ngừng, hai bầu ngực trắng như tuyết dập dờn từng đợt sóng sữa mê người, cho dù chưa có quy mô như khi trưởng thành, cũng vẫn khiến người ta nhìn thấy hưng phấn dị thường.
Cứ như vậy liên tục ra vào vài phút, tiếng kêu của Địch Lệ Nhiệt Ba ngày càng cao vút, nội dung nói chuyện ngày càng mơ hồ, đến cuối cùng thậm chí đã hoàn toàn nghe không ra cô đang nói gì.
Rốt cuộc, theo một tiếng rên dài tê tâm liệt phế của Địch Lệ Nhiệt Ba, thân thể cô mạnh mẽ run lên, một dòng dâm dịch nóng hổi như nước lũ vỡ đê phun trào ra.
Theo lần cao trào này, lỗ lồn chật hẹp, kiều nộn kia kiệt tận toàn lực kẹp chặt lấy cây gậy của Ngưu Dịch Thần, hoa tâm ở phía trước mạnh mẽ co rút, giống như cái miệng nhỏ của trẻ sơ sinh cắn chặt lấy hắn dùng sức mút vào, mang đến cho hắn khoái cảm khó tả.
Dưới khoái cảm này, Ngưu Dịch Thần cũng không nhịn được nữa, thân thể kiện thạc rùng mình một cái, chỉ cảm thấy một luồng khoái cảm từ xương cụt một đường đi lên, xông thẳng lên não hải, khiến hắn sướng đến mức như say rượu, gần như mất đi lý trí.
Đầu cây gậy thô tráng trào ra một dòng tinh dịch nồng đậm, mạnh mẽ hữu lực bắn vào trong tử cung non nớt của Địch Lệ Nhiệt Ba, mang đến cho cô niềm vui sướng mãnh liệt hơn.
Lần cao trào này phá vỡ phòng tuyến tâm linh của Địch Lệ Nhiệt Ba, trực tiếp khiến cô bé mới nếm trái cấm này hôn mê bất tỉnh, dù là như thế, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, vẫn treo nụ cười thỏa mãn vô cùng.
Ngưu Dịch Thần nhìn khuôn mặt Địch Lệ Nhiệt Ba, thở hổn hển, cây gậy vẫn lưu lại trong cơ thể cô, nha đầu nhỏ tuổi này, luôn khiến hắn có một loại cảm giác muốn hảo hảo điều giáo, đáng tiếc là hắn thực sự thiếu kinh nghiệm phương diện này, cho dù có tâm điều giáo, thế mà cũng có chút không biết bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng, Ngưu Dịch Thần rút cây gậy ra, nhẹ nhàng nhéo má Địch Lệ Nhiệt Ba, “Ca ca cũng rất trẻ mà, sau này chúng ta từ từ cùng nhau trưởng thành, từ từ điều giáo em được không?”
...
“Địch Lệ Nhiệt Ba sao không kêu nữa.” Trương Thiên Ái ghé sát mắt mèo nhìn kỹ, nói: “Không phải là bị làm ngất đi rồi chứ, thật sự lợi hại như vậy?”
Vạn Thiến nói: “Lợi hại hay không, đến lúc đó em tự mình thử xem sẽ biết.”
“A!” Ngay khi Trương Thiên Ái muốn nhìn kỹ tình huống một chút, bỗng nhiên phát ra một tiếng thét chói tai, hoảng loạn trốn sang một bên.
Vạn Thiến vội vàng hỏi: “Sao vậy?”
Trương Thiên Ái có chút kinh hoảng nói nhỏ: “Dịch Thần... Dịch Thần hình như phát hiện chúng ta rồi.”
Nghe được lời của Trương Thiên Ái, Vạn Thiến chợt nhớ ra điều gì, mặt lập tức đỏ bừng, cũng ghé qua nhìn một cái, mang theo chút run rẩy nói: “Cái gì gọi là hình như phát hiện a, cậu ấy vẫn luôn biết chúng ta đang nhìn ở đây.”
“Cái gì?” Trương Thiên Ái cảm thấy mình có thể nghe nhầm rồi.
Vạn Thiến lúc này lại bình tĩnh hơn một chút, nói: “Chị nói, Dịch Thần vẫn luôn biết chỗ này có thể nhìn thấy cậu ấy, nếu không em tưởng cái thứ này vì sao lại ở đây.”
“Không thể nào.” Trương Thiên Ái khiếp sợ nói: “Chẳng lẽ anh ấy thích bị người ta nhìn sao? Thế cũng quá biến thái rồi.”
“Hừ!” Vạn Thiến bất mãn hừ lạnh một tiếng, “Tâm tư đàn ông em đừng đoán.” Nói xong, lại chỉ vào cái lỗ lớn vốn bị báo chí che lại kia, nói với Trương Thiên Ái: “Thiên Ái, em biết cái lỗ này dùng để làm gì không?”
“Cái gì?” Trương Thiên Ái vẻ mặt mờ mịt.
Đúng lúc này, một tiếng động vang lên, Trương Thiên Ái theo bản năng quay đầu nhìn qua, liền thấy tờ báo vốn nhét trong lỗ trống đã bị bên kia lấy đi, còn chưa đợi cô phản ứng xem chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên, một cây gậy thịt to lớn liền từ trong lỗ thò ra, vừa vặn chọc vào chóp mũi cô.
Hai mắt Trương Thiên Ái không tự chủ được cùng nhìn vào giữa, biến thành một cái mắt lác rất đáng yêu, nhưng chủ nhân của cái mắt lác này lại chẳng thấy tình huống hiện tại đáng yêu chút nào.
“A...” Trương Thiên Ái phát ra một tiếng thét chói tai, thân thể ngửa ra sau, đặt mông ngồi xuống đất.
“Có gì mà hét.” Thật đến lúc này, Vạn Thiến - người đề xuất phương án ban đầu - ngược lại triệt để bình tĩnh lại, nói với Trương Thiên Ái: “Cái lỗ này, chính là dùng như vậy.”
“Chị...” Trương Thiên Ái không thể tin hỏi: “Chị nói cái gì?”
Vạn Thiến đi đến vị trí vừa rồi của Trương Thiên Ái, đưa tay nắm lấy cây gậy thịt đang thò ra, nhẹ nhàng tuốt lộng hai cái. Sau đó cô ngạc nhiên phát hiện, trên cây gậy này thế mà vô cùng sạch sẽ, không có một chút dơ bẩn, căn bản không nhìn ra nó vừa mới tận tình tung hoành trong cơ thể Địch Lệ Nhiệt Ba mấy tiếng đồng hồ. Nếu không phải hình dáng thực sự quá quen thuộc, e rằng đều sẽ tưởng là của người khác.
Vạn Thiến cũng không nghĩ nhiều, chỉ tưởng là Ngưu Dịch Thần không muốn làm khó cô, cho nên cố ý lau sạch sẽ, trong lòng ngược lại thêm một chút vui vẻ.
“Cái... cái này là làm gì...”
Vạn Thiến há miệng, liền ngậm lấy đầu khấc to lớn vào trong khoang miệng, dùng hành động thực tế nói cho Trương Thiên Ái đáp án.
“Mỗi lần Dịch Thần cảm thấy không thỏa mãn, sẽ làm như vậy một lần...”
Vạn Thiến ngậm cây gậy thịt, mơ hồ không rõ nói.