"Trừ gian diệt ác? Thần mẹ nó trừ gian diệt ác a!"
Lúc nhìn thấy tên nhiệm vụ, Ngưu Dịch Thần không khỏi thầm chửi một câu, nhưng sau khi nhìn thấy nội dung nhiệm vụ, mắt hắn sáng rực lên.
Trừ Gian Diệt Ác: Đa cấp hại người không ít! Minh tinh làm đa cấp hại người càng sâu! Thu phục Trương Đình dưới háng trừng trị thật mạnh, để cô ta trở thành nô lệ đầu tiên của ngươi.
Phần thưởng nhiệm vụ: Ghi chép chi tiết sự kiện tài chính thế giới 07-12.
Ghi chú: Lời của nạn nhân, ông đây đời này ghét nhất là đa cấp, tiền ông đây dành dụm hơn nửa đời người a! O(╥﹏╥)o
'Nhiệm vụ này miêu tả chẳng chính xác chút nào, trừ gian diệt ác, cái này chỉ có trừ gian, đâu ra diệt ác chứ, có điều đối với cái trừ gian này, mình đúng là khá thích.'
Hiện tại Ngưu Dịch Thần nhìn Trương Đình, đơn giản không phải đang nhìn một người phụ nữ, mà là một đống gạch vàng đang phát sáng.
"Sao không nói gì?" Trương Đình bị ánh mắt của Ngưu Dịch Thần nhìn đến sởn gai ốc, không khỏi đưa tay đẩy hắn một cái.
"Nga." Ngưu Dịch Thần hoàn hồn, nói với Trương Đình: "Chỉ là đang nghĩ rốt cuộc có chỗ nào có thể khiến chồng chị phục, dù sao chỗ tôi lợi hại hơn người thường cũng nhiều lắm."
Tuy dùng từ "người thường", nhưng kết hợp ngữ cảnh trên dưới, nói chắc chắn là chồng của Trương Đình, Lâm Thụy Dương.
"Xéo đi! Được người ta khen một cái là chân không chạm đất rồi chứ gì." Trương Đình mắng một câu, xoay người không thèm để ý đến hắn.
Nhưng chưa được một lúc, Trương Đình lại không nhịn được bắt chuyện làm quen với Ngưu Dịch Thần.
Điều này khiến Ngưu Dịch Thần vô cùng bất ngờ, vì hắn phát hiện, người để Trương Đình làm quen với mình, thế mà lại là chồng cô ta Lâm Thụy Dương — — đây là tình huống gì, chẳng lẽ Lâm Thụy Dương còn có sở thích đội mũ xanh không thành?
Ngưu Dịch Thần nghĩ những chuyện như vậy, đối với lời nói của Trương Đình càng thêm qua loa, nhưng hắn càng qua loa, Trương Đình ngược lại càng để tâm với hắn, cả buổi gắp thức ăn, rót rượu cho hắn, giống như một cô nha hoàn nhỏ vậy.
Mà chồng cô ta Lâm Thụy Dương nhìn thấy cảnh đó, không những không cảm thấy tức giận, thậm chí còn nói cười vui vẻ với cô ta, như thể đang cổ vũ vậy.
Cứ thế mãi đến khi tiệc rượu kết thúc, Ngưu Dịch Thần cũng không rõ trong hồ lô bọn họ rốt cuộc bán thuốc gì.
...
Bọn họ tụ tập lúc giữa trưa, đến lúc tan cuộc, đã là hơn năm giờ chiều, Trương Đình khách sáo trao đổi phương thức liên lạc với Ngưu Dịch Thần, lúc này mới thong thả ngồi lên xe nhà mình.
Những người khác thì càng không cần lo lắng, vừa ra khỏi cửa đã được trợ lý của mỗi người đưa về khách sạn bọn họ hạ tháp.
Kết quả đến cuối cùng, Ngưu Dịch Thần và Trương Thiên Ái, Triệu Lệ Dĩnh ba người, bị bỏ lại...
Đúng vậy, chính là bị bỏ lại, căn bản không ai quản bọn họ.
Ngưu Dịch Thần chưa bao giờ cân nhắc những chuyện này, Triệu Lệ Dĩnh là người mới toanh, hai ngày trước còn đang ăn cơm hộp trong đám quần chúng, tự nhiên cũng không biết những lắt léo trong đó.
Mà Trương Thiên Ái vốn nên cân nhắc những vấn đề này, cũng là một "đứa trẻ thật thà" chưa làm việc được mấy ngày, lúc ăn cơm trước đó thậm chí không biết kiêng kị, ngồi cùng một bàn với Ngưu Dịch Thần bọn họ, quan trọng là vì cô xinh đẹp, thậm chí còn so mấy cô gái của tổ chương trình 《 Tìm Kiếm Tử Lăng 》 cùng bàn xuống, cho nên đến cuối cùng cũng chẳng ai cảm thấy có gì không đúng, thậm chí không biết Trương Thiên Ái chỉ là trợ lý.
Cũng chính vì như vậy, sau khi ra ngoài, ba người căn bản không có ai đón, dưới sự làm nền của mấy minh tinh khác, liền trở nên khá đột ngột.
...
"Cho nên, các người căn bản không có kế hoạch gì khác, chỉ là biết phải đến tham gia chương trình, nên cứ thế đi qua đây?"
Là chủ nhà, Tào Dĩnh tiễn những người khác đi, bản thân tụt lại cuối cùng, khi hiểu rõ tình trạng của Ngưu Dịch Thần bọn họ, cô nhìn Ngưu Dịch Thần với ánh mắt say khướt, đơn giản như đang nhìn một tên ngốc, có vài phần buồn cười.
"Chậc! Sao lại dùng ánh mắt đó nhìn em." Ngưu Dịch Thần bất mãn nói: "Nói đến đây, em phải phê bình chị hai câu, trước đây em bất kể đi tham gia chương trình gì, đều do đối phương xe chuyên dụng đưa đón, sắp xếp khách sạn, sao đến chỗ chị, ngược lại cần bọn em tự mình phiền phức thế này?"
"Đồ ngốc!" Tào Dĩnh lườm hắn một cái, nói: "Bởi vì lần này căn bản không phải lời mời chính thức do đài truyền hình Hồ Nam phát ra, chỉ là buổi gặp mặt của người trong đoàn làm phim do Quỳnh Dao sắp xếp thôi, tụ hội tư nhân, sao có thể tiêu tiền công được chứ?"
"Hả?" Ngưu Dịch Thần ngẩn người: "Thế mà lại là như vậy, người quản lý của em cũng không nói với em!"
Lúc Ngưu Dịch Thần nói câu này, Trương Thiên Ái xấu hổ đến mức muốn dùng chân đào một cái lỗ chui xuống, vì Phạm Cường đã dặn dò cô rồi, nhưng trên đường cô cứ nhìn chằm chằm Triệu Lệ Dĩnh, vừa nãy lại nhìn nhiều người như vậy, quên béng mất chuyện này.
"Đợi cậu về rồi hẵng đánh cậu ta." Tào Dĩnh nói: "Vừa khéo xe của tôi khá rộng, đưa các cậu đến một khách sạn quen, hoàn cảnh ở đó khá tốt."
Ngưu Dịch Thần cười hi hi đi theo: "Ai nha, vẫn là vợ mình tốt a, biết thương chồng."
"Xéo đi, đừng nói lung tung, cậu bây giờ không phải trẻ con nữa, bị người ta hiểu lầm thì làm thế nào?" Tào Dĩnh ngoài miệng nói vậy, trong lòng không biết sao lại có chút vui vẻ, nhưng vừa nghĩ đến bạn trai mình, lại vội vàng đè nén chút cảm xúc vui vẻ này xuống, chủ động ngồi lên ghế phụ phía trước xe, nói một địa điểm cho tài xế.
Còn Ngưu Dịch Thần thì cùng Trương Thiên Ái, Triệu Lệ Dĩnh chen chúc phía sau, hai cô gái đều có thân hình nhỏ nhắn, cho nên dù thân hình Ngưu Dịch Thần khá vạm vỡ, cũng không hề tỏ ra chật chội chút nào.
Làm tài xế cho Tào Dĩnh là một người phụ nữ trông khoảng hơn ba mươi tuổi, nhìn có vẻ rất tháo vát, không biết có phải vì có ba người Ngưu Dịch Thần ở đây không, suốt dọc đường không nói một câu, xe lái cực kỳ êm.
Tào Dĩnh ngồi phía trước một lúc, lại không chịu nổi bầu không khí trầm mặc này trước, nói với Ngưu Dịch Thần: "Dịch Thần, nhớ chuyện tôi nói với cậu trước đó, nhất định phải chào hỏi Trương Mẫn, nếu tôi lại đến mà vẫn không có hiệu quả, thì chỉ hỏi tội cậu đấy."
"Em chào hỏi chắc chắn có tác dụng." Ngưu Dịch Thần nói: "Thực ra bí phương cô ấy dùng, trong tay em cũng có, tối nay còn phải dùng cho hai vị mỹ nữ bên cạnh em một chút, tối nay chị có muốn cũng đến thử một chút không?"
"Dùng cho họ?" Tào Dĩnh không tin nhìn gương chiếu hậu trong xe.
Ngưu Dịch Thần nghiêm túc nói: "Đúng vậy, chị xem hai người họ xinh đẹp thế nào, chính là vì dùng bí phương của bọn em. Sử dụng bí phương này thực ra rất tiện, lúc trên máy bay mới dùng cho Lệ Dĩnh một lần, chị xem hiệu quả tốt thế nào." Nói rồi, Ngưu Dịch Thần còn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của Triệu Lệ Dĩnh lên, để Tào Dĩnh nhìn rõ hơn.
Triệu Lệ Dĩnh nghĩ đến chuyện trên máy bay, trên mặt lập tức phủ đầy ráng hồng, trông như một quả táo chín mọng, vô cùng dụ người.
Tào Dĩnh nhìn mặt Triệu Lệ Dĩnh, trong mắt lóe lên một tia hâm mộ, nói: "Cậu đừng lấy cô ấy ra làm ví dụ nữa, cô ấy còn chưa thành niên đâu nhỉ, tuổi nhỏ thế này, cho dù không dùng mỹ phẩm gì cũng là đại mỹ nữ rồi, đây là ưu thế của tuổi trẻ."
Ngưu Dịch Thần nói: "Nói chị còn không tin, tối nay chị đến trải nghiệm một lần là biết."
"Hứ! Tôi thấy cậu không có ý tốt." Tào Dĩnh hừ lạnh một tiếng, lại thở dài, nói: "Quả nhiên là quang âm dễ trôi, đứa trẻ đáng yêu, thuần khiết năm nào, giờ cũng biến thành người lớn đầy đầu tư tưởng không lành mạnh rồi a."
"Tư tưởng của em đâu có chỗ nào không bình thường a, em thấy chị là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử."
"Có không bình thường hay không, chỉ có tự cậu biết trong lòng."
...
Cứ thế ồn ào suốt dọc đường, Tào Dĩnh đưa ba người Ngưu Dịch Thần đến địa điểm, nói: "Đây là khách sạn tốt nhất gần đây rồi, các cậu tự vào đặt phòng đi."
"Tôi đi!" Trương Thiên Ái nói xong, liền lao nhanh vào trong.
Tào Dĩnh không để ý, lại nói với Ngưu Dịch Thần: "Việc ghi hình chương trình 《 Tìm Kiếm Tử Lăng 》 là vào chiều và tối mai, cho nên tối nay cậu có thể yên tâm nghỉ ngơi, sáng mai nếu rảnh, thì trực tiếp đến đài truyền hình tìm tôi, tôi giảng giải quy trình cho cậu."
Ngưu Dịch Thần cười nói: "Không thể giảng giải ngay bây giờ sao?"
"Đương nhiên không thể rồi, bây giờ cũng là thời gian nghỉ ngơi của tôi, nghỉ ngơi không bàn công việc!" Tào Dĩnh nói xong, liền trực tiếp kéo cửa kính xe lên, để tài xế đưa mình rời khỏi nơi này.
Ngưu Dịch Thần bất lực lắc đầu: "Đúng là đủ dứt khoát, ngay cả chào hỏi cũng không chào một tiếng."
Triệu Lệ Dĩnh nghe vậy, mang theo một luồng chua ý nói: "Nếu chị ấy thực sự bị anh mời vào, e là tối nay rất khó rời đi rồi."
"Sao có thể chứ, anh là người đứng đắn thế này." Ngưu Dịch Thần cười cười, véo một cái lên gương mặt trơn bóng mang theo chút nọng của Triệu Lệ Dĩnh, ôm vai cô đi vào bên trong khách sạn.
Lúc này có thể ở trong loại khách sạn này, đều không phải nhân vật đơn giản gì, cho nên Ngưu Dịch Thần cũng không kiêng kị gì lắm.
Mà sau khi vào trong Ngưu Dịch Thần mới kinh ngạc phát hiện, phòng Trương Thiên Ái đặt cho ba người bọn họ, thế mà lại ở ngay đối diện vợ chồng Trương Đình, chỉ là vì thiết kế nên không đối cửa mà thôi.
Mà trong phòng, cuộc đối thoại loáng thoáng của vợ chồng Trương Đình thu hút sự chú ý của Ngưu Dịch Thần.
"Nói chuyện nhỏ tiếng chút, anh nghe góc tường." Vỗ nhẹ lên vai hai cô gái mỗi người một cái, Ngưu Dịch Thần tìm được một vị trí thuận tiện nghe lén, chuyên tâm lắng nghe nội dung bên trong.
...
"Anh cũng thấy rồi đấy, cái cậu Dịch Thần kia không dễ tiếp xúc như vậy đâu, muốn coi cậu ta như người trẻ tuổi bình thường là không được đâu." Đây là giọng của Trương Đình, giọng điệu mang theo chút cảm giác thất bại.
Lâm Thụy Dương tiếp lời nói: "Đây là bình thường mà, nếu cậu ta dễ đối phó như vậy, cũng sẽ không đến lượt chúng ta. Nhưng bà xã em vẫn rất lợi hại, đã lấy được phương thức liên lạc của cậu ta rồi."
Trương Đình bất lực nói: "Phương thức liên lạc này có gì đặc biệt đâu, người khác muốn thì cậu ta cũng cho mà, anh không thấy Tào Dĩnh cũng lưu sao?"
"Không giống nhau, Tào Dĩnh là quen biết từ sớm, em mới tiếp xúc với cậu ta, hơn nữa phương thức liên lạc này anh xem rồi, không giống với cái chúng ta lấy được qua các kênh khác, chắc là số riêng của cậu ta, cái này sau này có thể tiếp xúc nhiều hơn rồi, muộn chút nữa em mau gọi điện qua đó đi."
Trương Đình bên kia trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên nói: "Sao không phải là anh gọi?"
Lâm Thụy Dương nói: "Anh khẳng định, thằng nhóc Dịch Thần kia chắc chắn không hy vọng là anh gọi qua đâu."
Trương Đình thở dài, nói: "Em vẫn cảm thấy đừng làm như vậy thì hơn, chúng ta hiện tại thế này không phải rất tốt sao?"
"Hiện tại là rất tốt, nhưng có thể tốt hơn mà, hơn nữa cũng chẳng tốn công sức gì, chỉ là làm quen với Dịch Thần hơn một chút thôi, em không biết đâu, người đi theo Dịch Thần chơi cổ phiếu trước đó đều kiếm điên rồi, anh nhớ lại bộ mặt của hắn lúc đó là thấy không cam lòng a."
"Cái này đều có rủi ro, nhỡ thất bại thì làm thế nào?"
"Không thể thất bại được, tỷ lệ thành công của cậu ta là một trăm phần trăm, cho nên tuyệt đối có tin tức nội bộ mà chúng ta không biết."
Nghe đến đây, Ngưu Dịch Thần bỗng nhiên biết thái độ của Trương Đình và Lâm Thụy Dương đối với hắn sao lại kỳ quái như vậy rồi.
Suy cho cùng, vẫn là do một chữ tiền gây ra.
Lúc hắn còn nhỏ vì kiếm tiền, từng lợi dụng ký ức của người trọng sinh chơi cổ phiếu, đầu tư, tuy đã cố gắng cẩn thận rồi, nhưng vì lúc đó chưa có hệ thống bọc hậu cho hắn, nên vẫn để lại không ít dấu vết, chắc là có người đi theo bước chân hắn đầu tư, kiếm được không ít tiền, hơn nữa còn không biết vì nguyên nhân gì bị Lâm Thụy Dương biết được, cho nên mới tìm đến trên người mình.
Có điều... gã vì phát tài, ngay cả vợ mình cũng thả ra lợi dụng, đúng là không nỡ bỏ con trẻ không bắt được sói a.
...
Ở bên này, Trương Thiên Ái nói nhỏ với Triệu Lệ Dĩnh: "Tôi đặt một phòng suite, một phòng đơn, phòng ở tầng này là phòng suite, phòng đơn ở tầng dưới."
"Nga." Triệu Lệ Dĩnh đáp một tiếng, vươn tay với Trương Thiên Ái, nói: "Vậy cô đưa chìa khóa phòng suite cho tôi đi."
Trương Thiên Ái khựng lại, nói: "Dựa vào đâu mà đưa chìa khóa phòng suite cho cô chứ, tôi là trợ lý của Dịch Thần, phải đi theo anh ấy, nếu không nhỡ anh ấy có nhu cầu gì, chẳng lẽ cô đi làm à?"
"Cũng được mà." Triệu Lệ Dĩnh cũng uống chút rượu, nói chuyện càng không kiêng nể gì, nói: "Tôi cảm thấy việc cô làm được, tôi chắc đều làm được, nhưng việc tôi làm được, cô chưa chắc đã làm được đâu."
Trương Thiên Ái tự tin nói: "Không thể nào! Tôi lợi hại hơn cô nhiều!"
"Hứ!" Triệu Lệ Dĩnh hạ giọng thấp hơn nữa: "Chuyện tôi và Dịch Thần trên máy bay, cô chắc là biết chứ, tối nay tôi còn phải bồi anh ấy ngủ đấy, cô làm được không?"
"A a..." Trương Thiên Ái cũng bốc hỏa: "Cô dựa vào đâu mà cảm thấy tôi không làm được! Tôi cũng làm được!"
"Cô cũng làm được?" Triệu Lệ Dĩnh nhìn khuôn mặt diễm lệ của Trương Thiên Ái, bỗng nhiên cũng không tự tin như vậy nữa, nói: "Vậy... vậy chi bằng để Dịch Thần chọn."
Ngưu Dịch Thần đã không muốn nghe vợ chồng Trương Đình và Lâm Thụy Dương nói chuyện nữa, lúc quay lại, vừa khéo nghe thấy câu cuối cùng của Triệu Lệ Dĩnh, liền hỏi: "Để anh chọn cái gì?"
"Không có gì... chỉ là... cái đó..." Triệu Lệ Dĩnh nhìn Ngưu Dịch Thần, ấp a ấp úng nói không ra lời.
Con gái đều là cao thủ cung đấu bẩm sinh, Triệu Lệ Dĩnh trong lòng theo bản năng biết rằng, không thể nói ra lời trong lòng mình nghĩ.
Cô có thể để Ngưu Dịch Thần đưa ra lựa chọn không sai, thậm chí còn cảm thấy Ngưu Dịch Thần mười phần chắc chín sẽ chọn mình, nhưng loại lời nói tương tự "bức cung" này, lại tuyệt đối không thể từ miệng cô nói ra, quá mất thiện cảm.
Lắp bắp một hồi, Triệu Lệ Dĩnh linh quang chợt lóe, nói: "Em hình như nghe Thiên Ái nói, khách sạn không còn phòng khác nữa, chỉ có một phòng suite này, không biết có đủ cho ba người chúng ta ngủ không."
Ngưu Dịch Thần hỏi: "Thiên Ái có phải vậy không?"
"Ngạch... đúng vậy..."
Sự quan sát của bản thân Trương Thiên Ái, cộng thêm sự truyền thụ của Vạn Thiến, Vương Tử Văn trước đó, khiến cô hiểu rõ tình hình của Ngưu Dịch Thần hơn, cho nên sau khi Triệu Lệ Dĩnh nói ra lời như vậy, cô cũng thuận theo nói tiếp.
Trong tình huống như vậy, Ngưu Dịch Thần nghĩ chắc chắn là ngủ chung giường lớn (đại bị đồng miên) a, nếu cô vạch trần, chắc chắn cũng sẽ mất thiện cảm thôi...