Virtus's Reader
Ngành Giải Trí Không Bình Thường Hệ Thống

Chương 580: CHƯƠNG 548: TỐNG TỔ NHI CƯỠI NGỰA LỚN, THƯ SƯỚNG CHỊU TRẬN DƯỚI THÂN

Tống Tổ Nhi thấy vậy, dường như phát hiện ra bí mật động trời nào đó, che miệng lại đáng yêu hét lớn: “Aiya, chị tè dầm rồi.”

Câu nói này của Tống Tổ Nhi khiến Thư Sướng không biết trả lời thế nào, chỉ có thể vùi đầu vào giường như đà điểu, không dám ngẩng lên.

“Quyên Quyên, đây không phải là tè đâu.” Ngưu Dịch Thần nhìn dáng vẻ xấu hổ của Thư Sướng, cảm giác thành tựu trong lòng dâng trào, nhẹ nhàng vuốt ve mông cô nói: “Chị của em là vì quá sung sướng, là vui vẻ đó.”

Tống Tổ Nhi nghi hoặc hỏi: “Thật không ạ?”

“Đương nhiên là thật.” Ngưu Dịch Thần nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, cuối cùng vẫn không nhịn được, ôm chầm lấy cô bé vào lòng, nói: “Không tin thì em hỏi chị em đi.”

Cơ thể mềm mại mát lạnh, sờ vào trơn tuột, dường như chỉ cần hơi lỏng tay là sẽ rơi xuống, khiến Ngưu Dịch Thần bất giác đỡ lấy mông cô bé, nhấc người cô bé lên một chút.

“A… ha ha ha…” Tống Tổ Nhi bị ôm, lại không hề sợ hãi, ngược lại còn cười khúc khích ôm lấy người Ngưu Dịch Thần, khuôn mặt nhỏ nhắn dụi vào vai hắn, nói: “Anh Dịch Thần, người anh ấm quá, sướng thật, trước đây chưa bao giờ ấm như vậy.”

“Vì anh đang vận động mà, đương nhiên là khác trước rồi.” Ngưu Dịch Thần nói xong, ôm chặt Tống Tổ Nhi, áp mặt vào cổ cô bé.

Trên cơ thể nhỏ bé của Tống Tổ Nhi có một mùi sữa thoang thoảng, trong trẻo và ngọt ngào, khiến người ngửi thấy cũng thấy mềm nhũn cả người.

“Này!” Thư Sướng khó khăn quay đầu lại, sợ hãi nói: “Anh vừa mới nói… bây giờ đã quên rồi sao…”

“Anh biết.” Ngưu Dịch Thần lại hung hăng thúc mạnh vào cô một cái, khiến Thư Sướng toàn thân tê dại, không kìm được lại hét lên một tiếng.

Nhưng dường như sợ Ngưu Dịch Thần không nhịn được mà ra tay với Tống Tổ Nhi, Thư Sướng lại một lần nữa chống người dậy, vểnh mông lên chịu đựng sự va chạm, ra vẻ vẫn còn có thể tiếp tục.

Trong tình huống này, Ngưu Dịch Thần đương nhiên không khách sáo, đem ngọn lửa tà ác bị Tống Tổ Nhi khơi dậy trút hết lên người Thư Sướng, va chạm khiến cô la hét không ngừng.

Trước đó cô luôn nín nhịn không la, hoàn toàn là sợ đánh thức Tống Tổ Nhi còn nhỏ tuổi, bây giờ Tống Tổ Nhi đã tỉnh rồi, cô còn lo lắng gì nữa? Và tiếng la của Thư Sướng, cũng khiến Tống Tổ Nhi lại nhìn về phía cô, tò mò hỏi: “Chị ơi, anh Dịch Thần nói chị đang vui, chị bây giờ thật sự rất vui sao?”

“Đúng… a… chị… chị đang vui… thật sự vui… a…” Tống Tổ Nhi nhìn dáng vẻ của Thư Sướng, nhiệt độ cơ thể mình cũng dần tăng lên.

Đối với chuyện giao phối này, cô bé dường như bẩm sinh đã có sự nhạy cảm đặc biệt, dù bây giờ còn nhỏ, hoàn toàn không hiểu chuyện nam nữ, cũng cảm thấy giữa hai chân ngứa ngáy. Lại nghe tiếng la của Thư Sướng một lúc, Tống Tổ Nhi vẫn không nhịn được, bắt đầu không ngừng ngọ nguậy trong lòng Ngưu Dịch Thần, cuối cùng chủ động ngẩng mặt lên, hôn lên môi Ngưu Dịch Thần.

“Quyên Quyên… em… con nhóc này… a…”

Thư Sướng luôn lo lắng quan sát hai người, vừa thấy hành động của Tống Tổ Nhi, liền không khỏi tức giận, nước mắt sắp rơi xuống, cô luôn níu lấy Ngưu Dịch Thần không buông, rốt cuộc là vì cái gì, là để tranh sủng sao? Ngưu Dịch Thần hôn sâu vào đôi môi nhỏ nhắn mang mùi sữa của Tống Tổ Nhi, lưỡi luồn vào khoang miệng cô bé, tùy ý quấn quýt, đôi môi nhỏ nhắn như một hũ mật, ngọt ngào ngon miệng, khiến người ta không nỡ buông ra dù chỉ một khắc, dường như hôn thêm một lúc nữa là có thể tan chảy.

“~Ưm~ ân~ ân…”

Tống Tổ Nhi phát ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào từ trong mũi, tay chân cùng lúc ôm lấy Ngưu Dịch Thần, cảm giác đầu lưỡi tiếp xúc, tê tê dại dại, giống như một dòng điện nhẹ chạy khắp cơ thể, khiến cô sung sướng đến mềm nhũn, cửa mình non nớt chỉ có một khe nhỏ không ngừng cọ xát vào bụng dưới săn chắc của hắn, một lúc sau, lại còn có chút ẩm ướt.

Sự chủ động của Tống Tổ Nhi, hoàn toàn đánh sập lý trí của Thư Sướng, lúc đầu, cô còn có chút khó chấp nhận, nhưng nghĩ đến Lưu Hiểu Lỵ và Lưu Diệc Phi mẹ con cùng hưởng, hai chị em họ này, dường như cũng không phải là chuyện khó chấp nhận.

Ngay lúc Thư Sướng đang suy nghĩ lung tung, đột nhiên cảm thấy trên người nặng trĩu, quay đầu lại nhìn, là Ngưu Dịch Thần đã đặt Tống Tổ Nhi đang mềm nhũn người lên eo cô.

Vóc dáng Thư Sướng hơi đầy đặn, nhưng đường cong giữa eo và hông vẫn vô cùng rõ ràng, bây giờ với tư thế quỳ sấp này, giống như một vật trang trí tuyệt đẹp, cơ thể nhỏ bé của Tống Tổ Nhi, vừa vặn có thể đặt lên trên.

Tống Tổ Nhi rất nhẹ, ngay cả Thư Sướng cũng có thể dễ dàng cõng cô bé, hai cặp mông nhỏ mát lạnh đặt trên eo, thậm chí còn có chút thoải mái.

Tống Tổ Nhi thở hổn hển mấy hơi, vẫn còn chút tiếc nuối lau nước miếng bên mép, sau khi phát hiện tình cảnh của mình lúc này, kinh ngạc nói: “Oa! Chị ơi, em đang cưỡi ngựa lớn!”

Vì sự va chạm của Ngưu Dịch Thần, cơ thể Thư Sướng lắc lư tới lui, mang theo Tống Tổ Nhi cùng lắc lư, giống như đang ngồi thuyền nhỏ, khiến cô bé cảm thấy rất mới lạ, nói xong liền cười khúc khích.

“A… con nhóc dâm đãng… chị… chị uổng công thương em… bây giờ đã như vậy… lớn lên còn ra sao nữa… a…” Tống Tổ Nhi ngừng cười, nghi hoặc hỏi: “Chị đang mắng em sao?”

Ngưu Dịch Thần cười nói: “Đúng vậy, chị ấy đang nói em đó.”

“Hừ! Chị xấu quá!” Tống Tổ Nhi nói rồi, liền học theo dáng vẻ trước đó của Ngưu Dịch Thần, ‘bốp’ một tiếng đánh vào mông Thư Sướng.

“A!” Thư Sướng kinh hô một tiếng, xấu hổ đến muốn chết, lớn tiếng nói: “Tống Tổ Nhi! Em dừng lại cho chị!”

Tức giận, Thư Sướng quên cả biệt danh ‘Quyên Quyên’.

“Không dừng! Chính là không dừng!”

Lời nói của Thư Sướng có vẻ rất nghiêm trọng, nhưng dưới háng Ngưu Dịch Thần, lại uyển chuyển du dương, ngọt ngào đáng yêu, không có chút nào đáng tin, ít nhất Tống Tổ Nhi nghe xong, hoàn toàn không có ý sợ hãi.

Mà Tống Tổ Nhi sau khi đánh mông Thư Sướng, ngược lại như thức tỉnh thuộc tính gì đó, vẻ mặt hưng phấn vặn vẹo trên người cô, lại một phát nữa đánh xuống.

Cái mông này mềm mại, đánh xuống tay không đau chút nào, giống như thạch, khiến người ta đánh rồi lại muốn đánh.

“A… Tống Tổ Nhi…”

Thư Sướng lại hét lên một tiếng, nhưng Tống Tổ Nhi không hề để ý, trực tiếp nói với Ngưu Dịch Thần: “Anh Dịch Thần, bây giờ như vậy làm em nhớ đến lúc ngồi xe đẩy trong trung tâm thương mại, chỉ là chị không biết hát.”

“Nói bậy, chị em không phải đang hát đó sao?” Ngưu Dịch Thần lại thúc Thư Sướng một cái, khiến giọng cô càng thêm chói tai. Tống Tổ Nhi nói: “Không phải! Xe không hát như vậy!”

Ngưu Dịch Thần nói: “Vậy xe hát thế nào, em có thể hát cho anh nghe không?”

“Đương nhiên rồi!” Tống Tổ Nhi không hề rụt rè, hai tay vỗ nhịp nói: “Ba của ba gọi là gì, ba của ba gọi là ông nội…”

“Ha ha ha…”

Nghe giọng hát đầy trẻ con của Tống Tổ Nhi, Ngưu Dịch Thần cười càng dữ dội hơn, nâng khuôn mặt đáng yêu của cô bé lên, thúc càng mạnh hơn, như thể người đang làm không phải là Thư Sướng, mà là Tống Tổ Nhi.

Cũng nghe ‘bài hát’ đó, mặt Thư Sướng đỏ như máu, thậm chí còn có cảm giác muốn đẩy Tống Tổ Nhi xuống, để Ngưu Dịch Thần làm cô bé ngay bây giờ.

Thật quá xấu hổ.

“Tống Tổ Nhi… a… không phải… Quyên Quyên… Quyên Quyên chị xin em… em đừng hát nữa… đừng hát nữa được không… a…” Thư Sướng mồ hôi đầm đìa, lớn tiếng nói: “Em như vậy sẽ làm phiền người khác…”

Tống Tổ Nhi không phục nói: “Chị la còn to hơn em!”

Thư Sướng cắn chặt răng, cố gắng không phát ra tiếng động, trong lòng không ngừng niệm ‘em gái ruột, em gái ruột’.

Nhưng sự nhẫn nhịn này, ngược lại khiến khoái cảm trên người cô tích tụ nhanh hơn, cuối cùng chưa đầy mấy phút, liền lại một lần nữa hét lớn phun ra. Không biết có phải là cảm giác xấu hổ do Tống Tổ Nhi mang lại, khiến lần lên đỉnh này của Thư Sướng đặc biệt mãnh liệt, cả người như không có xương, ngã phịch xuống giường.

“Aiyo!” Tống Tổ Nhi đang ngồi trên người Thư Sướng, bất cẩn ngã ngửa ra sau.

May mà Ngưu Dịch Thần phản ứng nhanh, một tay kéo cô bé lại, mới không để cô bé và Thư Sướng đập đầu vào nhau, chỉ là hai chị em này, cuối cùng vẫn nằm chồng lên nhau.

Ngưu Dịch Thần không ngừng hôn lên cơ thể nhỏ nhắn trong như ngọc của Tống Tổ Nhi, để lại nước bọt trên từng tấc da, khiến cô bé luôn cười khúc khích kêu nhột.

Cuối cùng, khoái cảm tích tụ đã lâu cuối cùng cũng bùng nổ, bắn hết vào trong cơ thể Thư Sướng.

“Hộc hộc… hộc hộc…”

Thư Sướng thở hổn hển, vô lực nằm sấp trên giường, còn Tống Tổ Nhi thì nằm sau lưng cô, cũng cười đến không thẳng lưng nổi. Nghỉ ngơi một lúc lâu, Ngưu Dịch Thần mới đứng dậy, lần lượt bế hai chị em vào bồn tắm.

Nhiệt độ nước trong bồn tắm luôn duy trì ở mức thích hợp nhất, những cánh hoa hồng nổi trên mặt nước, che khuất toàn bộ cơ thể họ từ cổ trở xuống.

Ngưu Dịch Thần ôm Thư Sướng nằm trong nước, Tống Tổ Nhi thì ngồi trên eo hắn, hứng thú di chuyển tới lui, dường như vẫn còn chìm đắm trong trò ‘cưỡi ngựa lớn’ lúc nãy không thể thoát ra.

Nghỉ ngơi một lúc, cho đến khi Tống Tổ Nhi lại nghịch cây gậy của Ngưu Dịch Thần đến cứng, còn tự học được cách dùng hai tay tuốt lên tuốt xuống, Thư Sướng mới hỏi: “Dịch Thần, ban ngày em nghe anh nói, công ty anh gần đây sắp có động thái lớn?”

“Đúng vậy.” Ngưu Dịch Thần đã nói ra, thì không sợ ai biết.

“Có tác phẩm nào phù hợp với em không?” Thư Sướng không chút dè dặt, hỏi thẳng.

“Phù hợp với em?” Ngưu Dịch Thần nhìn Thư Sướng một cách kỳ lạ, nhưng vẫn nói: “Hiện tại mà nói, dường như không có tác phẩm nào quá phù hợp với em, nhưng anh biết không nhiều tác phẩm, nên có thể về xem lại kịch bản cho em.”

“Ai…” Thư Sướng thở dài, biết là tám phần không có hy vọng, nói: “Em biết rồi.” Ngưu Dịch Thần hỏi: “Em bây giờ áp lực có vẻ rất lớn.”

Thư Sướng thở dài: “Áp lực đương nhiên lớn rồi, em bây giờ không còn là sao nhí nữa, mà ngoại hình trong giới giải trí cũng không có ưu thế, nên bây giờ kịch bản tìm đến em ngày càng ít, chất lượng cũng không tốt như trước, mà sự thay đổi này chỉ mất một năm, em nói mình không áp lực, anh thấy có thể không?” Trong số các sao nhí, Thư Sướng từ nhỏ đã là độc nhất, cô trưởng thành sớm, diễn xuất kinh người, ngay cả so với nhiều diễn viên gạo cội, cũng không hề thua kém, không có nữ diễn viên nào cùng tuổi có thể so sánh với cô, về phương diện này ngay cả Dương Tử, người sau này miễn cưỡng được coi là đảm đương diễn xuất trong thế hệ tiểu hoa mới, cũng không xuất sắc bằng Thư Sướng.

Nhưng giống như Thư Sướng vừa nói, khi cô lớn lên, đến lúc so sánh với các nữ diễn viên cùng tuổi, ưu thế về diễn xuất của cô, lại không còn nổi bật nữa.

Thế giới của người lớn phức tạp hơn của trẻ con rất nhiều, khi còn là một đứa trẻ, người ta sẽ ngưỡng mộ sự đáng yêu, sự trưởng thành sớm của cô, nhưng khi trưởng thành, điều khán giả chú ý đầu tiên, luôn là vẻ đẹp của cô.

Thậm chí Thư Sướng còn có thể tưởng tượng được, khi tác phẩm mới của cô ra mắt, đánh giá đầu tiên của khán giả về cô, tuyệt đối không phải là diễn xuất của cô tốt đến đâu, so với các nữ diễn viên cùng tuổi xuất sắc đến đâu, mà là: ‘Aiyo, sao nhí này, lớn lên hỏng rồi.’ Nếu diễn xuất tốt, nhiều nhất là thêm một câu: ‘Thật đáng tiếc.’ Vừa nghĩ đến cảnh này, Thư Sướng đã có chút phát điên, nhưng lại không có cách nào thay đổi. Ngưu Dịch Thần cẩn thận nhìn khuôn mặt Thư Sướng, tự lẩm bẩm: “Chẳng trách.”

Con gái ở độ tuổi này, thay đổi sẽ rất lớn, Ngưu Dịch Thần trước đó khi đóng phim cùng Thư Sướng, còn dùng Hoàn Ngã Phiêu Phiêu Quyền giúp cô vi chỉnh một chút, kết quả mấy tháng không gặp, mặt cô lại có chút trở lại như cũ, trở nên rộng hơn một chút so với ban đầu. Thư Sướng hỏi: “Chẳng trách cái gì?”

“Không có gì.” Ngưu Dịch Thần nói: “Chỉ là cảm thấy em không giống người sẽ chủ động hỏi chuyện này.”

“Ồ, xin lỗi, làm anh thất vọng rồi.”

“Có gì mà thất vọng, cũng là chuyện thường tình.” Ngưu Dịch Thần nói: “Anh cũng cho em một viên thuốc an thần trước, Bảo Liên Đăng em còn nhớ không?”

Thư Sướng nói: “Đương nhiên nhớ, nếu không phải vì cái đó, anh đừng hòng ở bên em.”

“Không có cái đó em cũng không thoát được!” Ngưu Dịch Thần cười cười, véo vào đầu vú Thư Sướng một cái, rồi nói tiếp: “Tương lai cái Bảo Liên Đăng này, chúng ta nhất định sẽ quay một phần tiền truyện, hoặc ngoại truyện gì đó, em là nữ chính, chắc chắn không thiếu đất diễn.”

“Thật không?” Thư Sướng kinh ngạc ngồi thẳng dậy từ trong lòng Ngưu Dịch Thần, những cánh hoa hồng trước ngực, vừa vặn che đi những bộ phận nhạy cảm của cô, trông như một tiên nữ hoa.

“Đương nhiên là thật!” Hai tay Ngưu Dịch Thần cùng lúc đưa ra, gạt những cánh hoa sang một bên, nghịch ngợm vú cô nói: “Mà cho dù cái này không được, anh còn muốn nói cho em một chuyện khác, nhà anh thực ra còn làm điện thoại di động, không biết em có nghe nói qua chưa.”

“Chưa.” Thư Sướng thành thật lắc đầu.

“Chưa không sao, bây giờ anh nói cho em, thương hiệu điện thoại của nhà anh tên là 《Đức Âm》, bây giờ còn chưa nổi tiếng lắm, nhưng tương lai nhất định sẽ nổi tiếng, vì chúng ta sẽ quay một bộ phim truyền hình riêng cho thương hiệu này, tên phim là… Ma Huyễn Thủ Cơ.”

“Ma Huyễn Thủ Cơ?” Thư Sướng lại lắc đầu, “Chưa nghe qua.”

Ngưu Dịch Thần nói: “Có rảnh thì em có thể xem trang web tiểu thuyết của công ty anh, tên là ‘Phẩm Độc Liên Hợp’, anh có giao nhiệm vụ trên đó, chuyên viết tiểu thuyết thể loại này, hoàn thiện cấu trúc thế giới, em xem xong, cho dù không hiểu, cũng ít nhất có một cái nhìn tổng quan.”

“Được thôi.” Thư Sướng nói: “Gần đây em không có việc gì, có rất nhiều thời gian để xem, một ngày hai mươi bốn tiếng xem cũng được.”

“Nhưng đừng xem lâu như vậy.”

Ngưu Dịch Thần nói: “Nếu em muốn đóng vai nữ chính, còn cần phải tập thể hình một chút.”

“Tập thể hình?” Thư Sướng ‘xoạt’ một tiếng, đứng thẳng dậy từ trong nước, xoay một vòng trước mặt Ngưu Dịch Thần, nói: “Vóc dáng của em bây giờ không đẹp sao?”

Vóc dáng của Thư Sướng lúc này miễn cưỡng có thể nói là hơi mập, nhưng thực ra là vừa vặn, lúc này ở Trung Quốc thịnh hành chính là vóc dáng của vũ công truyền thống này, theo đuổi đường cong uyển chuyển như sóng nước, chứ không phải là kiểu mỹ nữ tập gym có thể nhìn thấy sáu múi bụng, nên vóc dáng của cô cho dù không xuất sắc, cũng có thể coi là tiêu chuẩn.

“Aiya!” Tống Tổ Nhi bất mãn vẫy tay, nói: “Chị làm văng nước lên người em rồi.”

“Quyên Quyên ngoan, tiếp tục nghịch đi.”

Ngưu Dịch Thần an ủi Tống Tổ Nhi một câu, rồi kéo Thư Sướng trở lại trong nước, nói: “Nhưng nữ chính của phim Ma Huyễn Thủ Cơ, là đảm đương hành động, mà còn là một robot mô phỏng, nên anh muốn cô ấy có một chút cảm giác sức mạnh mà con gái bình thường không có.”

“Cảm giác sức mạnh à…” Thư Sướng giật giật khóe miệng, nói: “Anh không phải là muốn em luyện thành một phiên bản nữ của Schwarzenegger chứ!”

“Sao có thể!” Ngưu Dịch Thần buồn cười nói: “Anh chỉ muốn em luyện ra một chút cơ bắp thôi, mà chủ yếu là ở vùng eo bụng, phải là loại cơ bụng hoặc đường nhân ngư có thể nhìn rõ dưới máy quay.”

“Em vẫn không hiểu lắm, nhưng em có giáo viên dạy hình thể, có thể hỏi cô ấy.”

“Không sao.” Ngưu Dịch Thần nói: “Cái này chúng ta còn có thời gian, em có thể từ từ chuẩn bị.”

“Ừm!” Thư Sướng im lặng một lúc, đột nhiên lại nhấn mạnh với Ngưu Dịch Thần: “Đây là anh nói đó, ít nhất có hai tác phẩm liên quan đến em, một là liên quan đến Bảo Liên Đăng, một là Ma Huyễn Thủ Cơ.”

“Đương nhiên là anh nói.” Ngưu Dịch Thần véo véo khuôn mặt bầu bĩnh của cô, nói: “Còn vấn đề ngoại hình của em, cũng không cần quá lo lắng, công ty anh có bác sĩ rất giỏi, ít nhất có thể làm cho em không thua kém lúc nhỏ.”

Thư Sướng không nói gì nữa, mà hít một hơi thật sâu, lặn xuống nước.

“Aiya, anh Dịch Thần.” Tống Tổ Nhi không vui nói: “Chị giành kẹo mút của em.”

“Không sao, để chị ấy chơi một lúc.”

Ngưu Dịch Thần hít một hơi lạnh, cảm nhận cảm giác cây gậy bị miệng lưỡi bao bọc, ôm chầm lấy Tống Tổ Nhi vào lòng, trên cơ thể trắng nõn không tì vết như búp bê sứ của cô bé, tùy ý hôn hít vuốt ve.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!