"Được lắm, thì ra là tới bôi thuốc mắt cho chị, đáng đánh." Ngưu Dịch Thần lại đánh thêm một cái lên mông Vạn Thiến.
"Ai da, đau." Vạn Thiến hờn dỗi một tiếng, nói: "Vậy anh cứ nói có nguyện ý cho bọn em hay không đi..."
Hơi dừng lại một chút, lại nói: "Em chính là đã ở đây thời gian dài như vậy, ngay cả lịch trình của mình cũng đẩy rất nhiều... Hiện tại anh không nói cho em diễn bộ phim này nữa, chẳng lẽ ngay cả tiền cũng không muốn cho em kiếm sao? Đều là người phụ nữ của anh, không thể bên trọng bên khinh a..."
Ngày thường, Vạn Thiến luôn luôn là người khá hiểu chuyện, nhưng lần này không giống vậy.
Số tiền Ngưu Dịch Thần trực tiếp lấy ra, thật sự có chút quá nhiều, làm cho cô căn bản không thể làm ngơ, thậm chí ngay cả đầu óc cũng có chút không tỉnh táo.
"Đúng vậy." Trương Thiên Ái cũng là mắt sáng lên, ngẩng đầu nhìn Ngưu Dịch Thần, có chút sốt ruột nói: "Nếu anh không cho... Em... Em sẽ không bao giờ thích anh nữa..."
"Ha ha, lời uy hiếp thật đáng sợ a." Ngưu Dịch Thần cười rộ lên, nói: "Bất quá các em tự thêm đất diễn cho mình cũng quá nhiều rồi, anh vừa không nói không cho các em đóng phim, cũng không nói không chia tiền cho các em a."
"Thật sao?" Vạn Thiến kích động ngồi thẳng dậy, "Em vừa có thể đóng phim, cũng có thể chia tiền?"
"Đương nhiên." Ngưu Dịch Thần lại kéo Vạn Thiến về trong lòng, vuốt ve sống lưng cô nói: "Nếu hai em có thể nhớ kỹ những động tác anh dạy trước đó, lúc anh quay phim, sẽ quay cả các em vào, bất quá hẳn không phải là nữ chính."
"Không phải nữ chính cũng được." Vạn Thiến nói: "Phim điện ảnh mà, bản thân em cũng chưa từng diễn nữ chính."
Nói xong, Vạn Thiến còn dùng mắt ra hiệu cho Trương Thiên Ái một chút.
Trương Thiên Ái ngay sau đó liền nói: "Diễn xuất với em lại không có quan hệ gì, em chưa từng học qua lớp biểu diễn, cho dù là diễn cũng diễn không ra trò trống gì... Còn không bằng anh chia cho em nhiều tiền một chút."
Ngưu Dịch Thần cười nói: "Anh chẳng qua mới dùng công nghệ cao lừa các em một lần mà thôi, em cứ chắc chắn anh có thể thắng tiền trong sòng bạc như vậy?"
"Đương nhiên rồi." Trương Thiên Ái nghĩ cũng không nghĩ, nói: "Em biết anh khẳng định sẽ không làm chuyện không nắm chắc."
"Ha ha... Bị em nói như vậy, anh đều ngại nói chuyện sau khi thua rồi." Ngưu Dịch Thần trong lòng đã sớm có đáp án, liền nói: "Đã như vậy, anh cũng không thể để các em thất vọng, đến lúc đó tiền chúng ta thắng được chia 5:5 thế nào?"
"Chia năm năm?" Vạn Thiến đảo mắt, nói: "Không phải là một mình anh chiếm một nửa, sau đó em và Thiên Ái, cộng thêm Dương Mịch các cô ấy cùng nhau chia một nửa còn lại chứ?"
"Đúng vậy." Ngưu Dịch Thần nhìn cô hỏi: "Em cảm thấy không công bằng sao?"
"Đương nhiên không phải rồi, công bằng, rất công bằng."
Vạn Thiến ngẩng mặt hôn hắn một cái, "Đối với em mà nói đã vô cùng nhiều rồi, dù sao em cũng không làm chuyện gì."
Trương Thiên Ái cũng vội vàng nói: "Em cũng cảm thấy rất nhiều rồi, dù sao... Kiếm được là tốt."
Lại dừng một lát, Vạn Thiến bỗng nhiên nhớ tới cái gì, tiếp tục hỏi: "Dịch Thần... Anh chuẩn bị ở Macau mấy ngày a?"
"Còn phải quay phim nữa, ít nhất cũng phải 2 tháng chứ, sao vậy?"
"Ý em là..." Vạn Thiến rất cẩn thận thăm dò nói: "Có thể gọi Liễu Nham và Vương Tử Văn cùng tới đây hay không, em cũng rất lâu chưa gặp hai người họ rồi, còn trách nhớ nhung."
"Ha ha ha..." Ngưu Dịch Thần lại lần nữa cười to lên, nói: "Gọi đi, gọi đi, đều gọi tới, Vạn Thiến em lúc này đều có thể nghĩ đến đồng cam cộng khổ, cũng khó trách có thể làm đại tỷ đầu."
Trương Thiên Ái cũng nhìn về phía Vạn Thiến, nhỏ giọng nói: "Chị Vạn Thiến vẫn luôn rất chiếu cố em."
Vạn Thiến vỗ vỗ lên vai Trương Thiên Ái, nói với Ngưu Dịch Thần: "Hiện tại chỉ là đồng cam mà thôi, cộng khổ phải xem sau này."
"Yên tâm đi, đi theo anh, sẽ không để các em có ngày khổ đâu." Ngưu Dịch Thần vỗ vỗ mông hai cô gái, lại từ trên giường ngồi dậy, nói: "Anh đã nghỉ ngơi tốt rồi, lại làm một lần."
"Đừng mà..." Vạn Thiến và Trương Thiên Ái nhìn gậy thịt đang lắc lư của Ngưu Dịch Thần, không khỏi kêu khổ, "Chi bằng anh bây giờ đi tìm Vương Âu đi, cô ấy khẳng định sẽ không từ chối đâu."
Ngưu Dịch Thần túm hai người lên, lần nữa bày thành dáng vẻ chó cái nhỏ, "Tìm Vương Âu lại phải làm dạo đầu nửa ngày, anh nhịn không được."
"~ Ưm!" Vạn Thiến che âm hộ của mình, quay đầu đáng thương hề hề nói: "Dịch Thần... Dùng phía sau được không?"
"Dùng lỗ đít nhỏ của em?" Ngưu Dịch Thần nhướng mày, hỏi: "Đã rửa sạch chưa?"
"Ưm!" Vạn Thiến vội vàng gật đầu, "Em và Thiên Ái đều rửa sạch rồi, tuyệt đối sạch sẽ."
Trương Thiên Ái cũng nói: "Đầu giường có dầu bôi trơn, em lấy cho các anh chị."
Không bao lâu, Vạn Thiến liền cảm giác được có một dòng chất lỏng lạnh lẽo đổ vào trong khe mông mình, không đợi cô thích ứng, gậy thịt nóng hổi liền trực tiếp cắm vào.
"~ A ~"
Theo một tiếng rên rỉ của Vạn Thiến, vòng làm tình thứ hai tối nay lại bắt đầu.
... Sau khi các cô gái trong khách sạn đều ngủ say, Ngưu Dịch Thần lại thay một bộ quần áo, dùng vòng cổ đầu trâu sửa đổi khuôn mặt và dáng người của mình một phen, tránh đi camera trong khách sạn, đi về phía sòng bạc dưới lầu.
Đúng vậy, dưới khách sạn hào hoa này có sòng bạc, hơn nữa sòng bạc này mở ngay đối diện khách sạn.
Sòng bạc là không thể lộ ra ánh sáng, không chỉ là không thể lộ ra ánh sáng trên khái niệm, sòng bạc Macau, càng là ngay cả ánh sáng trên ý nghĩa hiện thực cũng không thấy được.
Tất cả sòng bạc Macau đều không có cửa sổ, không có đồng hồ, bên trong 24 giờ đèn đuốc sáng trưng, bạn muốn chơi bao lâu thì chơi bấy lâu, ở trong sòng bạc, bạn thậm chí đều không cảm nhận được thời gian trôi qua.
... Tính đến quý 3 năm 2007, Macau tổng cộng có 27 sòng bạc, gần 4 ngàn bàn đánh bạc, dòng tiền mỗi ngày gần 700 triệu nhân dân tệ.
Nhưng đây chỉ là số liệu quan phương công bố ra mà thôi, ẩn giấu bên dưới, chỉ biết càng thêm kinh người.
Ngưu Dịch Thần có thuật cờ bạc, cũng có hệ thống giúp đỡ, thắng tiền ở đây gần như mọi việc đều thuận lợi, nhưng muốn giống như thiết lập trong phim, ngay từ đầu thần không biết quỷ không hay thắng đi nhiều tiền như vậy, vẫn là cần nắm chắc chừng mực một chút.
Chừng mực này rốt cuộc thế nào, nghĩ là nghĩ không ra, chỉ có thể thử mới biết được.
Với trình độ của Ngưu Dịch Thần mà nói, một buổi tối là đủ để thử ra cực hạn của các sòng bạc lớn rồi.
... Tưởng tượng và hiện thực là có chênh lệch không nhỏ.
Ngưu Dịch Thần từng thấy cảnh tượng người chen người trong sòng bạc Macau trên phim ảnh, nhưng thật sự đến hiện trường mới phát hiện, căn bản không có nhiều như vậy.
Cũng có thể là bởi vì hiện tại không phải mùa cao điểm gì đi, số lượng người đánh bạc trong sòng bạc rất ít, thậm chí còn không nhiều bằng chia bài (Dealer), cho nên mỗi một con bạc đều vô cùng bắt mắt.
Sau khi đổi 1 triệu đô la Hồng Kông, Ngưu Dịch Thần được người của sòng bạc mời đến vị trí VIP, sau đó hắn liền phát hiện, người ở đây càng ít hơn.
Bất đắc dĩ a.
Ngưu Dịch Thần thở dài, lấy ra 100 ngàn tiền phỉnh, tiểu thí ngưu đao.
Một giờ sau, lần đầu tiên thực tiễn trong sòng bạc, còn không biết thu liễm thế nào cho hiệu quả tốt, Ngưu Dịch Thần không ngoài dự liệu thành người nổi tiếng của sòng bạc hôm nay.
Vẻn vẹn một giờ, một trăm ngàn tiền phỉnh của hắn liền biến thành ba triệu, hơn nữa bên cạnh đi theo một đống con bạc đang đi theo đặt cược.
Cho dù Ngưu Dịch Thần cố ý thua vài lần, những con bạc kia cũng không thèm để ý tiếp tục theo.
Bởi vì quá không có kinh nghiệm, màn tiểu thí ngưu đao của Ngưu Dịch Thần, lần đầu tiên liền bởi vì con bạc mà thất bại.
Ngưu Dịch Thần biết thời thế, cười ha hả cầm tiền phỉnh toàn bộ đổi thành tiền mặt, trong tiếng chào hỏi của đông đảo con bạc, không chút do dự rời khỏi sòng bạc.
Ba triệu, còn xa mới đạt tới mức độ để sòng bạc chú ý thêm, toàn coi hắn là một người bình thường vận khí bùng nổ.
Lần thứ hai, Ngưu Dịch Thần rút kinh nghiệm, sau khi thay đổi dáng vẻ, còn đội cả mũ lưỡi trai lên.
Lần này thuận lợi hơn nhiều, vẫn là một giờ, kiếm được mười triệu, chỉ là bởi vì bình thường hắn ngụy trang quá tốt, mãi cho đến khi đi đổi tiền phỉnh mới bị người ta phát hiện.
Sau đó người phụ trách sòng bạc tìm được hắn, hỏi hắn có muốn đổi tiền phỉnh thành phiếu mua hàng có thể tiêu dùng trong sòng bạc hay không, Ngưu Dịch Thần quyết đoán lựa chọn đổi.
Sau đó là lần thứ ba, lần thứ tư... Thời gian một buổi tối, Ngưu Dịch Thần đi một vòng 8 sòng bạc gần đó, gần như phạm hết một lượt những vấn đề người mới sẽ xuất hiện, đồng thời, cũng sờ rõ ràng nội tình các sòng bạc lớn không sai biệt lắm.
... Chín giờ sáng, điện thoại di động Ngưu Dịch Thần để trong túi vang lên.
"Alo, Dịch Thần, em là Thi Thi a." Trong giọng nói của Lưu Thi Thi có sự hưng phấn không che giấu được, "Đầu giường bọn em có một cái túi, bên trong có mười triệu đô la Hồng Kông, còn có rất nhiều phiếu mua hàng, là anh kiếm về sao?"
"Đúng vậy." Trong sòng bạc không biết ngày tháng, Ngưu Dịch Thần nhìn đồng hồ đeo tay một chút, mới chợt phát hiện đã qua mấy tiếng đồng hồ, liền nói: "Anh tỉnh dậy sớm, thấy các em còn đang ngủ, liền tới sòng bạc chơi một lát. Đã các em tỉnh rồi, anh lập tức trở về."
"Đừng mà, đừng vội." Bên phía Lưu Thi Thi phát ra một ít tiếng 'đinh đinh đang đang', rõ ràng đang bận rộn, "Bọn em mặc quần áo xong đi tìm anh."
"Tới tìm anh?" Ngưu Dịch Thần nghiền ngẫm hỏi: "Sao thế? Không thể chờ đợi được liền muốn đánh bạc rồi?"
Giọng Lưu Thi Thi khựng lại, cũng nhớ tới kết cục của mình trước đó, hứng thú lập tức tắt đi rất nhiều, nói: "Vậy được rồi, anh mau trở lại, bọn em chải chuốt trang điểm trước một chút."
"Không vội, anh còn ăn sáng nữa, khoảng một tiếng sau anh mới về."
Ngưu Dịch Thần cũng không vội, đi nếm thử đồ ăn trong sòng bạc.
Mùi vị cơm nước nơi này thật đúng là tuyệt nhất, mùi vị còn tuyệt hơn trong khách sạn năm sao, ngoại trừ đắt, không có bất kỳ tật xấu nào.
Trên thực đơn của Ngưu Dịch Thần, có một bát cơm rang 1688 tệ.
Cái giá này đương nhiên rất đắt, nhưng đối với con bạc trong sòng bạc mà nói, lại đều là hoàn toàn không sao cả.
Là thua hay thắng đều không sao cả, bởi vì mặc kệ cao bao nhiêu, đều không có khả năng nhiều hơn số tiền hắn thắng (thua) trong sòng bạc.
... Sau khi đến khách sạn, Ngưu Dịch Thần đi tới phòng Vạn Thiến các cô trước.
Hai người các cô còn đang ngủ rất say. Các cô chỉ có hai người, mệt hơn ba người Dương Mịch cùng nhau không ít.
Ngưu Dịch Thần ném toàn bộ tiền mặt mình mới thắng được lên đầu giường các cô, mới đi về phía chỗ Dương Mịch các cô.
Lúc Ngưu Dịch Thần mở cửa, ba người Dương Mịch, Dương Dĩnh, Lưu Thi Thi, đang vây quanh một vòng trên bàn, chơi 21 điểm.
Trong quá trình chơi bài, những động tác nhỏ trên mặt, trên tay các cô đã vô cùng thuần thục.
Dáng vẻ nghiêm túc đó, thậm chí làm cho Ngưu Dịch Thần không đành lòng nói cho các cô biết chân tướng.
"Dịch Thần!" Thấy Ngưu Dịch Thần trở về, Dương Mịch ba bước cũng làm hai vọt tới, nhảy lên người hắn, hai bầu vú đầy đặn gắt gao dán lên ngực hắn, nói: "Anh cũng thấy rồi đấy, cảm thấy ba người bọn em luyện thế nào?"
Ngưu Dịch Thần vỗ vỗ mông Dương Mịch, hôn chụt một cái vang dội lên đôi môi hồng nhuận của cô, "Luyện rất tốt, thuần thục hơn tối hôm qua quá nhiều."
"Đương nhiên rồi." Dương Dĩnh cũng sán lại gần, "Bọn em cũng muốn giúp anh kiếm nhiều tiền hơn mà."
Mặc kệ thái độ của Ngưu Dịch Thần đối với cô ta lạnh nhạt bao nhiêu, Dương Dĩnh trước sau đều tươi cười đón chào với hắn.
"Ai da, đừng tìm nhiều cớ như vậy nữa."
Dương Mịch nhảy từ trên người Ngưu Dịch Thần xuống, nói: "Kỳ thật bọn em chính là muốn giúp anh thắng nhiều hơn một chút, cũng lấy nhiều tiền chia hơn một chút a."
Ánh mắt Ngưu Dịch Thần quét qua một vòng trên mặt ba người, "Biết ngay các em nghĩ như vậy mà."
Bị dễ dàng vạch trần, Lưu Thi Thi cảm thấy có chút ngại ngùng, nhưng càng nhiều hơn vẫn là nóng lòng muốn thử, hỏi: "Dịch Thần, khi nào chúng ta bắt đầu a? Còn có cái gì cần chuẩn bị không?"
Ngưu Dịch Thần nói: "Chờ các em dùng xong bữa sáng, là có thể đến sòng bạc giẫm điểm rồi."
"Giẫm điểm?" Dương Mịch hỏi: "Với trình độ của anh, chẳng lẽ còn cần giẫm điểm sao? Một mình anh đều có thể thắng rồi."
"Nhưng một người thắng không nhiều, không phải sao?" Ngưu Dịch Thần nói: "Những lần giẫm điểm này, chủ yếu vẫn là để các em làm quen quy trình một chút."
Nói xong, Ngưu Dịch Thần lại chỉ chỉ số tiền mình thắng được hôm nay, tiếp tục nói: "Tóm lại, hôm nay các em đừng nghĩ kiếm tiền nữa, vẫn là số tiền vốn này, chỉ cần không thua hết chính là thắng lợi."
Lưu Thi Thi hỏi: "Có anh ở bên cạnh chỉ đạo cũng không được sao?"
"Đương nhiên không được rồi, hôm nay mới chỉ là bước ra bước đầu tiên mà thôi." Ngưu Dịch Thần nói: "Chờ khi nào các em hoàn toàn dung hợp những động tác nhỏ đó vào trong sinh hoạt, trở nên đặc biệt tự nhiên, chính là lúc chúng ta có thể chân chính thắng tiền."
Lưu Thi Thi có chút thất vọng, "Vậy còn phải bao lâu a..."
"Đừng quản bao lâu nữa." Dương Mịch vội vàng nói: "Tóm lại, chúng ta cứ qua đó trước đã, đi thôi, đi thôi..."
Dương Mịch đẩy Lưu Thi Thi và Dương Dĩnh đi ra ngoài, "Hôm nay chính là bước đầu tiên trong vạn dặm trường chinh của chúng ta."
"Không vội, các em ăn chút gì trước đã."
Ngưu Dịch Thần lại chỉ chỉ rất nhiều phiếu mua hàng kia, tiếp tục nói: "Sau khi ăn sáng xong, các em dùng cái này đi mua vài cái đồng hồ trước."
"Đồng hồ?"
"Không sai, đồng hồ." Ngưu Dịch Thần nói: "Trong sòng bạc căn bản không có đồng hồ, nhưng đối với chúng ta mà nói, đồng hồ là quan trọng nhất, bởi vì chúng ta nhất định phải so giờ, hơn nữa anh còn phải làm một số thay đổi trên cái đồng hồ này."
"Vậy được rồi."
Ba cô gái lại cùng nhau thu phiếu mua hàng vào trong túi mỗi người.
Sau khi làm xong, thấy Ngưu Dịch Thần vẫn không có động tĩnh, Dương Mịch hỏi: "Dịch Thần, anh không đi cùng sao?"
"Anh ăn rồi, lát nữa gọi điện thoại cho anh, chúng ta hội hợp dưới lầu, sau đó... Đồng hồ nhớ mua nhiều thêm hai cái."
"Hừ... Mua nhiều thêm hai cái a." Dương Mịch híp mắt, bất mãn nhìn Ngưu Dịch Thần, nói: "Em thấy bảo bọn em ăn cơm, mua đồng hồ đều là giả, thật sự muốn, là đi thăm hai cô tình nhân nhỏ kia của anh đi."
Ngưu Dịch Thần hai tay cùng xuất chiêu, mỗi bên một cái nắm lấy hai bầu vú của Dương Mịch xoa nắn, "Các em cũng là tình nhân nhỏ của anh mà."
"~ A ~" Dương Mịch kiều ngâm một tiếng, cả người mềm nhũn trong lòng Ngưu Dịch Thần, nũng nịu nói: "Có phải anh muốn tìm bọn em làm tình một lần trước, sau đó lại đi tìm các cô ấy không."
"Vậy các em còn muốn đi sòng bạc nữa hay không đây?"
"Hừ! Vẫn là buổi tối trở về cùng nhau bồi anh đi." Dương Mịch lập tức rời khỏi người Ngưu Dịch Thần, mỗi bên một cái kéo cánh tay Lưu Thi Thi và Dương Dĩnh, "Đi, chúng ta đi mua đồng hồ trước."
Nhìn bóng lưng ba cô gái cùng nhau rời đi, Ngưu Dịch Thần bất đắc dĩ lắc đầu.
Quả nhiên, mặc kệ mị lực của đàn ông mạnh thế nào, cũng không sánh bằng lực sát thương của tiền a.