Tam Túc Kim Ô có phần tự phụ, cho rằng chỉ với Kim Ô Thần Hỏa của mình, nó có thể thiêu chết tên nhân loại đáng ghét này trong nháy mắt!
"A! Đau quá!"
"Kim Ô tiền bối tha mạng... tha mạng a!"
Trong biển lửa, linh lực toàn thân Đàm Vân dâng trào, hắn vừa kêu thảm thảm thiết, vừa lăn lộn trong biển lửa: "Tha mạng a! Ta không chịu nổi nữa rồi!"
Tam Túc Kim Ô lạnh lùng nói: “Không chịu nổi thì cút đi mà chết!”
Tam Túc Kim Ô thấy đại cục đã định, ngay khoảnh khắc nó lơ là cảnh giác, Đàm Vân đang lăn lộn trong biển lửa bỗng nhiên xuyên qua biển lửa, lao thẳng về phía Tam Túc Kim Ô như một tia chớp, thầm gầm lên: “Kim Nghê, Mộc Hinh, Thanh Ảnh, Hỏa Vũ, Tiêm Trần, giết cho ta!”
"Ong—"
Ngay lúc biển lửa chấn động, từ giữa mi tâm của Đàm Vân đột ngột bắn ra năm thanh Hồng Mông Thần Kiếm thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ!
Năm thanh Hồng Mông Thần Kiếm bỗng hóa lớn đến ngàn trượng, lần lượt hung hăng đâm tới mi tâm, cổ, bụng, cánh trái và cánh phải của Tam Túc Kim Ô!
Cảnh tượng bất ngờ này khiến Tam Túc Kim Ô không chút phòng bị phải rùng mình!
"Cái gì? Ngươi vậy mà không sợ Kim Ô Thần Hỏa của bản tôn!"
Tiếng thét kinh hãi của Tam Túc Kim Ô vang lên, nó hoảng hốt né tránh.
"Phập, phập—"
Tam Túc Kim Ô dù tránh được một kiếm chí mạng vào mi tâm, nhưng cổ của nó lại bị Thần Kiếm Mộc Hinh đâm thủng, thanh Mộc Hinh dài ngàn trượng cắm chặt vào cổ nó!
Còn Thần Kiếm Thanh Ảnh thì sượt qua tim, đâm xuyên từ bụng, mũi kiếm sắc bén lòi cả ra sau lưng!
Về phần Thần Kiếm Hỏa Vũ và Tiêm Trần, chúng mang theo máu tươi nóng hổi, chém ra hai vết thương sâu tới xương ở gốc đôi cánh của Tam Túc Kim Ô rồi cắm chặt vào xương cánh!
Giờ khắc này, máu tươi nóng hổi như dung nham phun ra từ cổ, bụng và gốc đôi cánh của Tam Túc Kim Ô, vẩy khắp bầu trời!
"Giết!" Giữa tiếng gầm của Đàm Vân, đôi đồng tử khổng lồ của hắn lộ ra tia sáng khát máu, Hồng Mông Thần Kiếm Tịch Diệt từ mi tâm hắn bay ra, hóa lớn đến ba trăm trượng!
"Hồng Mông Thần Bộ!"
Đàm Vân tay phải siết chặt chuôi kiếm, bỗng hóa thành một dòng chảy màu vàng, xuyên qua biển lửa với tốc độ cực nhanh, xuất hiện trước cổ Tam Túc Kim Ô, vung kiếm chém tới!
"Nhân loại, bản tôn muốn giết ngươi!" Tam Túc Kim Ô dù bị thương nhưng nó vẫn nghiêng đầu cực nhanh, tránh được một kiếm chém vào cổ!
"Chết cho bản tôn!" Tam Túc Kim Ô vỗ đôi cánh đang túa máu, bay vút lên trời, cùng lúc đó, chiếc vuốt sắc bén thứ ba ở bụng nó chộp về phía Đàm Vân!
"Vù vù—"
Trong nháy mắt, Đàm Vân hóa thành một dòng chảy màu vàng, tựa như một con mãng xà khổng lồ, men theo cái chân thứ ba to khỏe của Tam Túc Kim Ô xoắn ốc lao lên, đến phần bụng thì hiện lại nguyên hình!
"Phập!"
Đàm Vân thần sắc cương nghị, tay cầm Thần Kiếm Tịch Diệt dài ba trăm trượng, hung hăng đâm vào bụng Tam Túc Kim Ô. Lập tức, máu tươi nóng hổi như dung nham phun ướt đẫm người hắn!
"A... Không!" Trong tiếng kêu rên cực kỳ bi thảm của Tam Túc Kim Ô, Đàm Vân hai tay nắm chặt chuôi kiếm, dồn linh lực kéo mạnh xuống, định rạch bụng nó!
"Xoẹt— Keng!"
Lập tức, máu tươi cuồn cuộn tuôn ra, khi lưỡi kiếm sắc bén của Tịch Diệt rạch một vết thương khổng lồ dài trăm trượng dưới bụng Tam Túc Kim Ô, nó đã cắm vào xương cốt của con chim!
"Chết tiệt!” Đàm Vân không nhịn được chửi thề, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Hắn biết rõ, muốn đánh lén giết chết Tam Túc Kim Ô thì phải làm một mạch, không được phép có nửa điểm sai sót!
Chỉ cần dừng lại một chút thôi, với tốc độ phản công của Tam Túc Kim Ô, tính mạng của hắn sẽ gặp nguy!
Quả nhiên!
Khi dự cảm chẳng lành vừa dâng lên trong lòng Đàm Vân, Tam Túc Kim Ô đã vươn chiếc vuốt sắc bén thứ ba ra với tốc độ mà hắn không tài nào né kịp, mang theo máu tươi, đâm xuyên lồng ngực Đàm Vân. “Rắc!” một tiếng, sau khi làm gãy bảy cái xương sườn của hắn, chiếc vuốt đã lòi ra sau lưng!
Tiếp đó, chiếc vuốt thứ ba đang xuyên thủng lồng ngực Đàm Vân đột nhiên quắp lại, ghim chặt hắn vào móng vuốt!
"Phụt—"
Đàm Vân to lớn như một ngọn núi nhỏ, sắc mặt trắng bệch, máu tươi không ngừng tuôn ra từ miệng, còn chưa kịp rơi xuống đã bị biển lửa bốc hơi!
Lúc này, Tam Túc Kim Ô đang bị thương nặng, móng vuốt mang theo Đàm Vân đang choáng váng mặt mày, hộc máu không ngừng, hạ xuống, hung hăng đâm sầm vào một ngọn núi!
"Ầm—"
"Rầm rầm—"
Ngọn núi hùng vĩ cao mấy vạn trượng ầm vang sụp đổ trong bụi đất tung bay!
"Nhân loại ti tiện, ngươi dám làm bản tôn bị thương, bản tôn muốn ngươi chết không toàn thây!" Giọng nữ yếu ớt nhưng tràn ngập sát ý vang lên, cái chân lớn thứ nhất của Tam Túc Kim Ô cong lại, móng vuốt đột nhiên tóm lấy chân trái của Đàm Vân!
Ngay sau đó, cái chân lớn thứ hai cũng cong lại, móng vuốt đâm vào da đùi phải của Đàm Vân, rồi siết chặt lấy xương đùi trong màn máu phun tung tóe!
"A!" Một tiếng hét đau đớn không thể kìm nén phát ra từ miệng Đàm Vân đang tuôn máu!
Lúc này, bộ dạng của Đàm Vân vô cùng thê thảm, ngực hắn bị chiếc vuốt thứ ba của Tam Túc Kim Ô giữ chặt, hai chân lại bị chiếc vuốt thứ nhất và thứ hai của nó kẹp lại!
"Đàm Vân... Không!"
"Đàm Vân!"
...
Trong Cực Phẩm Linh Lung Thánh Tháp, Mục Mộng Nghệ, Chung Ngô Thi Dao, Đạm Đài Tiên Nhi đau lòng muốn chết.
Đứng sau mọi người, Thẩm Tố Băng im lặng không nói, nước mắt lã chã rơi.
"Rắc!"
Một tiếng xương gãy giòn tan truyền vào tai mọi người trong tháp, qua linh thức, mọi người phát hiện móng vuốt của Tam Túc Kim Ô đang giữ chân Đàm Vân đột nhiên dùng sức, muốn xé xác hắn!
"Hự—” Đàm Vân nghiến chặt răng, phát ra tiếng rên đau đớn, nhưng mấy cây xương sườn đã bị chiếc vuốt thứ ba của Tam Túc Kim Ô làm gãy, khiến cả người hắn không thể dùng sức!
"A!” Khi tiếng hét đau đớn của Đàm Vân vang lên, Tam Túc Kim Ô đã xé toạc hai chân hắn ra, trong màn máu phun tung tóe, chỉ còn lại nửa thân trên của Đàm Vân bị ghim trên chiếc vuốt thứ ba của nó!
Trong thánh tháp, Tiết Tử Yên khóc nức nở như phát điên: "Tỷ phu! Anh cố lên, Tử Yên đến cứu anh đây!"
"Đàm Vân, anh cố lên!" Mục Mộng Nghệ, Thi Dao, Tiên Nhi khóc như mưa, vừa định xông ra khỏi thánh tháp thì giọng nói yếu ớt nhưng đầy uy nghiêm của Đàm Vân truyền vào tai mọi người:
"Không có lệnh của ta, tất cả không được ra ngoài! Kim Ô Thần Hỏa cực kỳ mạnh mẽ, ai ra ngoài cũng đều là chịu chết!"
"Lão Viên, Đại Khối Đầu, còn có Ma Nhi, các ngươi nhớ kỹ, không có lệnh của ta, các ngươi cũng không được ra ngoài."
"Bây giờ Tam Túc Kim Ô cũng bị thương nặng, lát nữa ta sẽ nắm bắt thời cơ, cho các ngươi cơ hội ra tay."
"Trước đó, tất cả không được ra ngoài!"
"Còn có Tử Yên, Thi Dao, Tiên Nhi, Mộng Nghệ, các em đừng khóc..."
Nghe vậy, các cô gái liên tục gật đầu, nói không khóc nhưng tim lại như bị dao cắt, nước mắt tuôn như suối.
Mà Thí Thiên Ma Viên, Kim Long Thần Sư, Ma Nhi nhìn dáng vẻ thảm thương của Đàm Vân, ba con thú cũng lệ rơi đầy mặt!
Ở hư không cách đó hơn hai triệu dặm, Phùng Thiên Luân và mười hai trưởng lão Phùng tộc không còn tâm trí đâu mà kinh ngạc vì sao Đàm Vân không sợ Kim Ô Thần Hỏa khiến người nghe tin đã sợ mất mật, điều họ lo lắng là, liệu lần này mình và Đàm Vân có thoát được kiếp nạn này không!
Bọn họ cũng rất muốn xông lên cứu Đàm Vân, nhưng họ biết rõ, mình không thể nào chịu nổi sự thiêu đốt của Kim Ô Thần Hỏa