Nghe vậy, Cổ Liệt, Lý Dũng Xương, ba mươi Bách phu trưởng cùng ba trăm Tiên binh đều triệt để phẫn nộ!
Còn mấy chục vạn tiên dân thì khiếp sợ không thôi!
Trong mắt họ, Đàm Vân chắc chắn là điên rồi! Nhưng trong lòng Đàm Vân, mục đích của hắn chính là chọc giận ba trăm Tiên binh, ba mươi Bách phu trưởng này, cùng với Lý Dũng Xương và Cổ Liệt!
Chỉ khi chọc giận bọn chúng, hắn mới có thể quang minh chính đại phế bỏ bọn chúng!
Đàm Vân không ngốc, hắn biết mục đích của đám tiên quân này đến đây là để bắt mình về doanh trại, sau đó xử tử!
Cho nên, Đàm Vân hận!
Đồng thời, Đàm Vân đã quyết tâm, nhất định phải giữ lại mạng của Cổ Liệt ở nơi này!
Cổ Liệt phẫn nộ gầm lên: "Lên cho ta!"
Thế là ba trăm Tiên binh, ba mươi Bách phu trưởng đằng đằng sát khí bay lên không, lao về phía Đàm Vân!
"Hồng Mông Thần Bộ!"
Trong chốc lát, Đàm Vân biến mất tại chỗ, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã xuất hiện trên không trung, hắn khẽ động ý niệm, Hồng Mông Thần Kiếm Kim Nghê liền hiện ra từ hư không trong tay phải!
"Vút vút vút ——"
"Phập phập ——"
Đàm Vân xuyên qua giữa các Tiên binh với tốc độ cực nhanh, vung lên một vệt kiếm quang màu vàng, chặt đứt hai chân của ba mươi Bách phu trưởng dẫn đầu!
Ngay sau đó, hắn lại vung kiếm, mang theo mưa máu gió tanh, lạnh lùng vô tình chặt đứt hai chân của từng Tiên binh một!
Trong phút chốc, trên không trung, mưa máu vẩy xuống, từng đôi chân gãy đẫm máu rơi lả tả xuống đường phố!
"A..."
"Không... Chân của ta..."
"Đau quá!"
...
Tiếng kêu rên cuồn cuộn như thủy triều vô hình, nuốt chửng mấy chục vạn tiên dân đang vây xem!
Trong lòng họ dấy lên sóng to gió lớn, dù từng nghe nói Đàm Vân có thực lực vượt cấp khiêu chiến, nhưng họ chưa bao giờ nghĩ rằng hắn đã mạnh đến mức này!
Bọn họ kinh hãi!
Đồng thời, kinh hãi còn có cả Lý Dũng Xương và Cổ Liệt!
"Bịch, bịch ——"
Trong nháy mắt, ba mươi Bách phu trưởng và ba trăm Tiên binh mất đi hai chân kêu thảm thảm thiết rơi xuống đường.
Lý Dũng Xương truyền âm cho Cổ Liệt: "Cứ cho là chúng ta cùng xông lên, cũng chưa chắc là đối thủ của Đàm Vân, chúng ta rút trước đi!"
Cổ Liệt gật đầu với vẻ mặt không cam lòng.
"Ong!"
Giữa lúc không gian chấn động, Lý Dũng Xương tế ra một chiếc tiên chu, sau đó vung cánh tay phải, một luồng tiên lực cuốn lấy 330 người đã mất hai chân cùng những chiếc chân gãy rơi trên mặt đất.
330 người cùng chân gãy liền bay lên, lơ lửng phía trên tiên chu.
Khi Lý Dũng Xương và Cổ Liệt vừa lướt lên tiên chu, Đàm Vân đã thi triển Hồng Mông Thần Bộ, đột ngột xuất hiện trên thuyền, đâm một kiếm về phía lồng ngực Cổ Liệt đang không chút phòng bị!
"Đàm Vân, ngươi dám!" Cổ Liệt đã mất tay phải kinh hãi hô lên, dù tránh được một kiếm xuyên tim trí mạng, nhưng lồng ngực vẫn bị Đàm Vân đâm thủng!
"Răng rắc!"
Tay trái Đàm Vân hóa thành trảo siết lấy cổ Cổ Liệt, tay phải cầm kiếm, dùng lưỡi kiếm chầm chậm khuấy đảo trong lồng ngực hắn!
Cổ Liệt đau đến mức gân xanh trên mặt nổi lên, máu tươi không ngừng trào ra từ miệng, hắn dùng hết sức bình sinh gầm lên: "Ngươi... ngươi muốn làm gì!"
Lý Dũng Xương đứng bên cạnh Cổ Liệt, lật tay cầm kiếm chỉ thẳng vào Đàm Vân, gằn giọng: "Mau buông hắn ra cho ta!"
Nghe vậy, Đàm Vân lạnh lùng trừng mắt nhìn Lý Dũng Xương, khiến hắn bị ánh mắt của Đàm Vân chấn nhiếp, bất giác rụt rè.
Hắn nhìn thấy sát ý không hề che giấu trong mắt Đàm Vân!
Đàm Vân siết chặt cổ Cổ Liệt, cười lạnh nói: "Làm gì ư? Ngoài việc giết ngươi ra thì ta còn có thể làm gì?"
Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng Cổ Liệt, bị Đàm Vân siết chặt cổ, hắn ú ớ nói: "Ta... ta chỉ phụng mệnh đến bắt ngươi... ngươi không thể giết ta... Giết ta là ngươi vi phạm quy củ của thành."
Lý Dũng Xương bên cạnh nghiêm nghị nói: "Đàm Vân, ngươi đừng khinh người quá đáng..."
Không đợi Lý Dũng Xương nói xong, Đàm Vân đã cắt lời. Câu nói tiếp theo của hắn khiến Cổ Liệt và Lý Dũng Xương tức đến nổ phổi!
Chỉ thấy Đàm Vân đảo mắt nhìn mấy chục vạn tiên dân đang vây xem, hỏi: "Ta hỏi các ngươi, vừa rồi Cổ Liệt có phải đã nói muốn giết ta không?"
Mấy chục vạn tiên dân nhao nhao gật đầu: "Đúng vậy, đúng là có nói."
Đàm Vân gật đầu tỏ vẻ hài lòng, nhìn về phía Cổ Liệt, âm trầm nói: "Nghe thấy chưa? Không chỉ một mình ta nghe thấy ngươi nói muốn giết ta đâu."
Cổ Liệt tức đến đỏ mặt tía tai: "Đàm Vân, ngươi thật hèn hạ! Lời ta nói lúc nãy chỉ là nói bậy, mục đích thật sự của ta là bắt ngươi về doanh trại."
"Ha ha ha ha!" Đàm Vân tay trái siết cổ Cổ Liệt, cười lớn: "Tiếc thật, ta lại tưởng là thật."
"À đúng rồi, lúc trước ngươi không màng quy củ của thành đến bắt ta, sao bây giờ lại nhắc đến quy củ với ta?"
"Tốt, vậy thì theo quy củ của thành, ngươi ra tay với ta trước mặt bao nhiêu tiên nhân, sau đó lại nói muốn giết ta trước mặt nhiều người như vậy."
"Vậy thì theo quy củ của thành, lão tử giết ngươi..." Đàm Vân ngừng lại, đoạn nghiêm nghị nói: "Là chuyện đương nhiên!"
"Chết đi!"
Nói rồi, tay trái Đàm Vân đang siết cổ Cổ Liệt từ từ dùng sức, tay phải cầm kiếm khuấy đảo cực nhanh trong lồng ngực hắn!
"Rắc!"
Tay trái Đàm Vân bóp nát cổ Cổ Liệt, đầu hắn vừa rơi xuống tiên chu, Đàm Vân đã rút Thần Kiếm Kim Nghê từ trong lồng ngực của cái xác không đầu ra, rồi đâm một kiếm xuyên qua thủ cấp!
Mười hai Tiên thai của Cổ Liệt còn chưa kịp bay ra khỏi đầu đã bị hủy diệt!
Đàm Vân đột ngột quay người, nhìn chằm chằm Lý Dũng Xương, dọa hắn phải lùi lại một bước!
"Thiếu tướng quân của các ngươi tên gì?" Đàm Vân cực kỳ ngạo mạn nói: "Ngươi không nói, ta giết ngươi ngay bây giờ!"
"Thiếu tướng quân của chúng ta tên là Đoạn Thiên Đức," Lý Dũng Xương hoảng sợ nói.
"Thực lực thế nào?" Đàm Vân lạnh giọng hỏi.
"Là Luyện Tiên cảnh tứ giai," câu trả lời của Lý Dũng Xương khiến lòng Đàm Vân trĩu nặng.
Đàm Vân hít sâu một hơi, nói: "Thay ta chuyển lời đến Đoạn Thiên Đức, ngươi nói với hắn, thuộc hạ của hắn rời khỏi doanh trại, che mặt định giết một lương dân của Hiên Viên Tiên Thành như ta, hắn không chỉ có tội thất trách, mà còn tội thêm một bậc khi phái các ngươi đến bắt ta!"
Nói rồi, Đàm Vân dùng kiếm cắt một mảnh vải từ áo bào của Cổ Liệt, sau đó dùng kiếm chấm máu trên tiên chu, viết lên mảnh vải:
"Đàm Vân của Tứ Thuật Trấn Thiên Các, khởi xướng sinh tử chiến với Thiếu tướng quân Đoạn Thiên Đức, ba tháng sau kể từ hôm nay, nếu ngươi không ứng chiến, ngươi chính là cháu của Đàm Vân ta!"
Viết xong lời tuyên chiến, Đàm Vân nhìn Lý Dũng Xương, nói bằng giọng không cho phép nghi ngờ: "Đem thư tuyên chiến này cho Đoạn Thiên Đức."
"Tiện thể nói với hắn, trong vòng ba tháng đừng có tìm lão tử gây sự nữa, lão tử bận lắm, không rảnh để ý đến hắn."
"Còn nữa, cho dù là vì chuyện ta giết Miêu Uy mà muốn thẩm tra ta, thì cũng phải là người của Giới Luật Các trực thuộc thành chủ đến, còn Đoạn Thiên Đức hắn là cái thá gì? Hắn căn bản không có tư cách!"
Nói xong, Đàm Vân quét mắt nhìn 330 người đã mất hai chân trên tiên chu, lạnh giọng nói: "Hôm nay ta vốn có thể giết các ngươi."
"Sở dĩ không giết, là vì nể tình các ngươi từng chinh chiến sa trường! Chân bị chặt đứt, các ngươi rất dễ dàng nối lại."
"Nhớ kỹ cho ta, sau này còn dám đến Tứ Thuật Trấn Thiên Các của ta giương oai, các ngươi chắc chắn phải chết!"
Nói xong, Đàm Vân bay xuống khỏi tiên chu, ôm quyền mỉm cười với mấy chục vạn tiên dân đang vây xem: "Chuyện hôm nay, các vị cũng đã tận mắt chứng kiến."
"Nếu có ngày người của Giới Luật Các đến điều tra, mong chư vị hãy làm chứng."
Mấy chục vạn tiên dân nhao nhao gật đầu tỏ ý không vấn đề.
"Đàm Vân, ngươi chờ đó cho ta!" Lúc này, Lý Dũng Xương hung hăng bỏ lại một câu rồi điều khiển chiếc tiên chu cực phẩm rời đi.