Tĩnh, tĩnh lặng như tờ!
Mọi người nín thở, dán chặt mắt vào thi thể của Đoạn Thiên Đức trên Sinh Tử Tiên Đài.
Các tiên dân vô cùng phấn chấn, vốn định cất tiếng hoan hô Đàm Vân, nhưng khi thấy sắc mặt xanh mét của ba vị Thượng tướng quân, đặc biệt là Tư Mã Ung Chính, họ liền không dám lên tiếng, chỉ đành lặng lẽ truyền âm hỏi thăm tình hình vết thương của hắn.
Nghe những lời hỏi thăm của các tiên dân, một dòng nước ấm trào dâng trong lòng Đàm Vân.
- Lão đại, huynh thắng rồi, tuyệt quá! – Sở Tiêu Sái lại chẳng hề để tâm đến sắc mặt của đám Tiên binh Tiên tướng. Hắn hưng phấn tột độ, điều khiển tiên chu bay thẳng lên Sinh Tử Tiên Đài.
Đàm Vân đang trọng thương hấp hối cũng không thể gắng gượng được nữa, đổ gục xuống.
- Lão đại! – Sắc mặt Sở Tiêu Sái đại biến, hắn bay vút lên ôm lấy Đàm Vân, rồi lại lướt lên tiên chu.
Trong vòng tay Sở Tiêu Sái, Đàm Vân thoi thóp nói:
- Đi… đưa ta về Tứ Thuật Trấn Thiên Các.
- Được, được, lão đại huynh cố gắng lên! – Sở Tiêu Sái điều khiển tiên chu, chở theo Đàm Vân, Trương Dịch Hàn, Trương Dịch Trung và những người của Tứ Thuật Trấn Thiên Các, nhanh chóng rời khỏi Sinh Tử Tiên Đài, biến mất khỏi tầm mắt mọi người…
Sau khi Sở Tiêu Sái rời đi, các tiên dân ở ngoại thành cũng lặng lẽ lần lượt ra về…
Lúc này, trên một đài quan sát giữa biển mây, Thượng tướng quân Chư Cát liếc nhìn Tư Mã Ung Chính, hừ lạnh nói:
- Tư Mã, thuộc hạ của ngươi, Đoạn Thiên Đức, thân là Thiếu tướng quân mà lại chết trong tay một con kiến Phạt Tiên Cảnh tứ giai, mặt mũi toàn quân đều bị ngươi làm mất hết!
Khi Tư Mã Ung Chính đang nổi giận, Thượng tướng quân Chư Cát đã dẫn một đám thuộc hạ bay vút qua hư không rời đi.
- Đúng là mất mặt đến tận nhà! – Trên một đài quan sát khác, Thượng tướng quân Thân Đồ cũng bỏ đá xuống giếng rồi dẫn thuộc hạ rầm rộ rời khỏi.
Sắc mặt Tư Mã Ung Chính khó coi đến tột cùng.
Các tướng lĩnh thuộc hạ của hắn, nhìn thấy bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống của Tư Mã Ung Chính, đều cúi gằm đầu.
Tư Mã Ung Chính nén cơn phẫn nộ trong lòng, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào một Tiên tướng trung niên, lạnh lùng truyền âm:
- Nhiếp Long, ngươi là Tiên tướng của Đoạn Thiên Đức, việc này ngươi không thể trốn tránh trách nhiệm!
- Trong vòng một tháng, ta muốn nghe được tin tức Đàm Vân tử vong, ngươi nghe rõ chưa?
Nghe vậy, thân thể Nhiếp Long run lên, truyền âm đáp:
- Mạt tướng đã nghe rõ, Thượng tướng quân yên tâm, mạt tướng sẽ phái người đi giết Đàm Vân!
Nghe xong, Tư Mã Ung Chính mặt mày âm trầm rời đi…
Sau khi Tư Mã Ung Chính đi khỏi, Nhiếp Long siết chặt nắm đấm, không rời đi cùng chín vị Tiên tướng khác.
- Các ngươi ở lại cho ta! – Nhiếp Long trầm giọng nói với mười tên Phó tướng.
- Mạt tướng tuân lệnh. – Mười tên Phó tướng đồng thanh đáp.
Nhiếp Long vung tay phải, bố trí một kết giới cách âm bao phủ mười người, sau đó, ánh mắt hắn dừng lại trên người Qua Vân Hạo.
Qua Vân Hạo chính là cấp trên trực tiếp của Đoạn Thiên Đức, cũng là một trong mười Phó tướng dưới trướng Nhiếp Long.
Cường giả Luyện Tiên Cảnh từ thất giai đến thập nhị giai chính là Phó tướng!
Nhiếp Long căm phẫn ngút trời, nghiêm giọng nói:
- Qua Phó tướng, Đoạn Thiên Đức là thuộc hạ trực tiếp của ngươi. Hắn thua, hắn chết, đã làm hại ta bị Thượng tướng quân quở trách!
- Thượng tướng quân có lệnh, trong vòng một tháng phải nghe được tin tức Đàm Vân tử vong. Phải làm thế nào, không cần ta dạy ngươi chứ?
Qua Vân Hạo chắp tay, nặng nề gật đầu:
- Mạt tướng hiểu rồi!
Sau đó, đám người điều khiển tiên chu cấp Cực Phẩm, bay khỏi Sinh Tử Tiên Đài, mất một ngày để quay về quân doanh trong nội thành.
Qua Vân Hạo triệu tập chín vị Thiếu tướng quân dưới trướng đến doanh trướng.
Chín vị Thiếu tướng quân nghĩ đến Đoạn Thiên Đức, người từng đồng sinh cộng tử với mình, ánh mắt tràn đầy bi thương.
Nhưng khi nghĩ đến cái chết của Đoạn Thiên Đức, nỗi bi thương trong mắt chín vị Thiếu tướng quân lại bị phẫn nộ thay thế, họ nhao nhao lên tiếng:
- Phó tướng quân, trong lòng chúng tôi, Đoạn Thiên Đức chính là huynh đệ, chúng ta nhất định phải báo thù cho huynh ấy!
- Đúng vậy, Phó tướng quân!
…
Nghe vậy, Qua Vân Hạo khẽ đưa tay, ra hiệu cho chín người im lặng rồi nói với vẻ không thể kìm nén được cơn giận:
- Hôm nay ta triệu các vị đến chính là vì việc này.
- Đàm Vân giết chết Đoạn Thiên Đức, việc này đã khiến cấp trên nổi giận, muốn Đàm Vân phải chết.
- Huống hồ, cho dù cấp trên không nói, ta cũng quyết sẽ giết Đàm Vân để báo thù rửa hận cho Đoạn Thiên Đức!
- Bây giờ ta triệu tập các vị đến, chính là muốn hỏi xem ai trong các ngươi nguyện ý đi ám sát Đàm Vân.
Lời này vừa dứt, chín vị Thiếu tướng quân đã tranh nhau nhận nhiệm vụ.
Ánh mắt Qua Vân Hạo dừng lại trên một thanh niên trong số đó, nói:
- Lục Hiền, ngươi là Luyện Tiên Cảnh ngũ giai, diệt sát Đàm Vân dễ như trở bàn tay, việc này giao cho ngươi đi!
- Mạt tướng tuân lệnh! – Lục Hiền gật đầu nói: - Thuộc hạ sẽ lên đường đến ngoại thành ngay!
- Ừm. – Qua Vân Hạo dặn dò: - Tên Đàm Vân này không biết làm sao lại qua lại với quản gia Trương Dịch Trung của phủ thành chủ. Sau khi đến ngoại thành, ngươi hãy hành động cẩn trọng, xác định Trương Dịch Trung không có ở Tứ Thuật Trấn Thiên Các rồi hãy ra tay với Đàm Vân!
…
Một ngày sau, đêm đã khuya, mưa lớn như trút nước nuốt chửng cả đất trời.
Bên trong một gian nhã các trên tầng sáu của Tứ Thuật Trấn Thiên Các, Trương Dịch Hàn và Trương Dịch Trung đang bàn luận chuyện gì đó.
Hai ngày trước, hai huynh đệ cùng Đàm Vân đang trọng thương trở về Tứ Thuật Trấn Thiên Các rồi cũng không rời đi.
Lúc ấy, sau khi Sở Tiêu Sái đưa Đàm Vân về Tứ Thuật Trấn Thiên Các, Đàm Vân liền tế ra Tháp Tiên Thánh Thời Không cấp Cực Phẩm, tiến vào tầng thứ sáu mươi sáu để hồi phục thương thế.
Hai ngày bên ngoài, hai mươi năm trong tháp, Đàm Vân hôm nay đã sớm hồi phục, chỉ là hắn không muốn làm hai người kinh ngạc vì sao mình lại hồi phục nhanh như vậy, nên vẫn chưa rời khỏi tháp.
Giờ phút này, Đàm Vân lành lặn không một vết thương, mình mặc một bộ bạch bào, rời khỏi Tháp Tiên Thánh Thời Không, đi vào nhã các của hai người.
- Đàm tiểu hữu, thấy ngươi không sao, lão hủ cũng yên tâm rồi. – Trương Dịch Trung cười đứng dậy, hiền hòa nhìn Đàm Vân.
Trong hai ngày nay, mỗi lần nghĩ đến chuyện Đàm Vân giết chết Đoạn Thiên Đức, ông lại vô cùng chấn động.
Ông cho rằng, thực lực của Đàm Vân hơi kém hơn Đoạn Thiên Đức, sở dĩ có thể thắng là do bố cục của Đàm Vân.
Đồng thời, ông cũng hiểu rõ, Đàm Vân có thể hồi phục nhanh như vậy, nhất định là đã ở trong một pháp bảo tu luyện suốt hai ngày.
Sau khi Đàm Vân và hai người khách sáo một hồi, Trương Dịch Trung liền đem chuyện mười một vị Thượng tướng quân bài xích Thượng tướng quân Hiên Viên nói cho Đàm Vân.
Ông hy vọng Đàm Vân có thể cung cấp Phạt Tiên đan cấp Cực Phẩm cho Thượng tướng quân Hiên Viên, để ngài ấy cấp cho một ngàn hai trăm vạn Tiên binh dưới trướng mình dùng.
Ngoài ra, ông hy vọng Đàm Vân không đem phương pháp luyện chế Phạt Tiên đan cấp Cực Phẩm nói cho Hội Luyện Đan, đồng thời cũng nói cho Đàm Vân biết chuyện Hội Luyện Đan cũng mâu thuẫn với Thượng tướng quân Hiên Viên.
Nghe vậy, Đàm Vân không chút do dự nói:
- Nếu không phải Thượng tướng quân Hiên Viên cho phép vãn bối tiến vào Tiên thành Hiên Viên, vãn bối bây giờ cũng không có được những ngày tháng yên bình.
- Chuyện này, ta nhất định sẽ giúp.
- Về phần Hội Luyện Đan, ta đương nhiên sẽ không cho bọn họ đan phương.
Nghe xong, Trương Dịch Trung nhìn Đàm Vân, muốn nói lại thôi.
- Ngài có lời gì cứ nói thẳng, đừng ngại. – Đàm Vân cười nói.
- Đàm tiểu hữu, lão hủ biết một viên Phạt Tiên đan cấp Cực Phẩm của ngươi bán với giá năm mươi Tiên thạch trung phẩm. – Trương Dịch Trung vẻ mặt khổ sở nói: - Thật không dám giấu, Thượng tướng quân Hiên Viên không có bao nhiêu tài sản…
Không đợi Trương Dịch Trung nói xong, Đàm Vân đã cười nói:
- Không sao, tài sản ta kiếm được từ việc bán ra trăm vạn viên Phạt Tiên đan cấp Cực Phẩm mỗi tháng cho các tiên dân đã xài không hết rồi.
- Về phần đan dược cung cấp cho Thượng tướng quân Hiên Viên, cứ miễn phí là được!
Nguyên tắc làm người của Đàm Vân chính là: Một giọt ân huệ, dũng tuyền báo đáp!
- Đa tạ Đàm tiểu hữu! – Trương Dịch Trung kích động toàn thân run rẩy, cúi người thật sâu chào Đàm Vân: - Lão hủ thay mặt Thượng tướng quân Hiên Viên, cảm ơn ngươi
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂