“Tiên Đế đại nhân yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ cản được hắn!”
Hai lão giả đang truyền âm cho nhau, một trong hai người bỗng bùng phát sức mạnh Đại Đế mênh mông thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, lao về phía Đàm Vân!
“Kim Nguyên Đạo Quyết – Kim Thương Động Thiên!”
“Mộc Chi Đằng Quyết – Đằng Khốn Quần Tiên!”
“Thủy Chi Huyền Quyết – Băng Phong Thương Thiên!”
Khi giọng nói già nua của lão giả vang lên, một hư ảnh trường thương màu vàng dài vạn trượng lập tức hiện ra, xé toang hư không, bắn thẳng về phía Đàm Vân đang lao tới!
Cùng lúc đó, những dây leo màu xanh biếc to như giao long từ trên trời tuyết phủ lao xuống, quấn về phía Đàm Vân!
Giữa không trung, thủy triều bao trùm phạm vi trăm vạn trượng cũng ập tới, muốn nuốt chửng Đàm Vân!
Phía sau có Kha Âm truy sát, Đàm Vân không dám dùng đến Hồng Mông Thí Thần Kiếm, cũng không dám gọi ra Kim Nghê, Mộc Hinh cùng mười một thanh Hồng Mông Thần Kiếm, nếu không, chắc chắn sẽ bị Kha Âm đoán ra thân phận.
Dù không đoán ra được thì nàng cũng sẽ biết hắn có quan hệ với Hồng Mông Chí Tôn. Vì vậy, Đàm Vân tay không tấc sắt, thi triển Hồng Mông Thần Bộ, vẽ ra một đường vòng cung khổng lồ trong hư không, lách qua cây thương vàng cực lớn.
Nhưng ngay lúc lách qua cây thương, khoảng cách giữa hắn và Kha Âm đã bị rút ngắn thêm vạn trượng!
“Vù vù!”
Đúng lúc này, những dây leo màu xanh biếc dài vạn trượng nhanh như chớp đã quấn chặt lấy Đàm Vân.
“Cút ngay cho lão tử!”
“Rắc rắc!”
Theo tiếng gầm của Đàm Vân, thân hình to như núi của hắn đột nhiên chấn động, làm tất cả dây leo vỡ nát!
Cùng lúc đó, sức mạnh Đại Đế thuộc tính Thủy trong phạm vi trăm vạn trượng đã nuốt chửng Đàm Vân, hóa thành một dòng sông băng khổng lồ lơ lửng trên thảo nguyên.
Thấy Đàm Vân bị nhốt trong sông băng, lão giả kia tay cầm trường kiếm, lao thẳng vào bên trong, nhanh chóng xuyên qua lớp băng, tấn công về phía Đàm Vân!
“Ngân Lôi Cuồng Quyết!”
Lão giả còn lại lơ lửng trên sông băng, miệng lẩm nhẩm thần chú. Lập tức, một luồng sét bạc dài vạn trượng tựa như rồng bạc cuộn mình trên đầu lão, sẵn sàng tấn công Đàm Vân bất cứ lúc nào!
“Chết đi!” Đúng lúc này, nụ cười trên mặt lão giả đang xuyên qua sông băng bỗng cứng lại, ngay sau đó, lão hét lên một tiếng kinh hoàng đến xé lòng: “Á… Không!”
“Ầm!”
“Rầm rầm!”
Lại thấy Đàm Vân toàn thân chấn động, dòng sông băng rộng trăm vạn trượng liền vỡ tan tành. Thân hình to như núi của hắn đã đâm nát lão giả kia!
Lão giả hóa thành một đám sương máu, hài cốt không còn, hồn phi phách tán!
“Giết!”
Lúc này, giọng nói già nua của lão giả còn lại vang lên giữa trời tuyết. Luồng sét bạc trên đầu lão tựa như những con rồng bạc khổng lồ, lần lượt giáng xuống lưng Đàm Vân!
“Bùm bùm bùm!”
Trong thoáng chốc, da thịt sau lưng Đàm Vân nứt toác, để lộ xương trắng bên trong. Tấm lưng da tróc thịt bong bốc lên khói xanh khét lẹt.
“Oẹ!” Đàm Vân phun ra một ngụm máu tươi, đôi mắt khổng lồ của hắn ngập tràn ánh sáng khát máu, hắn gằn từng chữ: “Ta muốn ngươi chết!”
Đàm Vân đạp mạnh vào hư không, khiến nó sụp đổ ầm ầm. Thân hình to như núi của hắn phóng vọt lên trời, xoay người trên không rồi xuất hiện ngay trên đầu lão giả, bàn chân khổng lồ như trời sập hung hăng giẫm xuống!
“Tiên Đế đại nhân, cứu mạng…”
“Ầm!”
Tiếng cầu cứu của lão giả đột ngột tắt lịm. Dưới một cước của Đàm Vân, lão đã chết thảm, thịt nát xương tan!
Tuy Đàm Vân giết hai người rất nhanh, nhưng cũng đã tạo cơ hội cho Kha Âm đuổi kịp.
“Vút!”
Kha Âm tay cầm Bát Thiên Đế Kiếm, ánh mắt lộ rõ sát ý ngút trời, xuất hiện bên trên cánh tay trái của Đàm Vân, nghiến răng nói: “Đàm Vân, ngươi giết muội muội ta, giết thuộc hạ của ta, hôm nay bản Tiên Đế phải lấy mạng ngươi!”
Kha Âm lao xuống quá nhanh, Đàm Vân không kịp né tránh!
“Mệnh của ta do ta, không do trời! Kha Âm, hôm nay ngươi chắc chắn sẽ phải thất vọng!” Giọng Đàm Vân trầm như sấm. Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, hắn thầm niệm trong lòng: “Không Gian Tù Lung!”
Đúng vậy! Đây chính là thần thông lớn thứ hai của Hồng Mông Bá Thể!
“Ong ong…”
Đột nhiên, hư không trong phạm vi mười vạn trượng xung quanh Đàm Vân bắt đầu rung lên, ngay sau đó đồng loạt sụp đổ!
“Lực trói buộc thật mạnh!” Kha Âm thầm run rẩy.
Nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh không gian vô hình nhưng cực kỳ cường hãn đang ép tới từ bốn phương tám hướng.
Nàng muốn thoát khỏi lực trói buộc này, nhưng điều khiến nàng kinh hãi là tốc độ bay của mình đã giảm đi mấy lần!
Lúc này, Đàm Vân không quay lại phản công, vì hắn biết mình không có lấy một thành cơ hội giết được Kha Âm.
Nếu phản công không thành, đến lúc đó Nhu Nhi, Tố Băng và tất cả mọi người đều sẽ bị Kha Âm giết chết.
Vì vậy, Đàm Vân liên tục thi triển Hồng Mông Thần Bộ, bỏ chạy về phía xa, trong nháy mắt đã biến mất giữa trời tuyết mênh mông!
Lúc này, Kha Âm cảm nhận được lực trói buộc không gian biến mất. Sau khi lấy lại tự do, nàng vội vàng phóng thần thức bao trùm hư không trong phạm vi bốn mươi tám ức dặm tiên, phát hiện Đàm Vân với thân hình to như núi đang ở trên không phận hải vực phía Đông, cách đây hơn mười vạn dặm tiên. Hắn kéo theo sóng lớn ngập trời, lao thẳng vào làn nước biển xanh thẳm.
Kha Âm quay đầu nhìn Kha Bích Kiếm và Duẫn Thái đang bị thương rồi ra lệnh: “Bích Kiếm, ngươi lập tức đến sáu đại Tiên thành, bảo sáu vị thành chủ tới Bát Thiên Tiên Thành chờ lệnh!”
“Thuộc hạ tuân mệnh!” Kha Bích Kiếm nén đau, hóa thành một luồng sáng, biến mất giữa những đám mây trên biển.
Kha Âm lại ra lệnh: “Duẫn Thái, ngươi lập tức đến Giới Bia Bát Thiên, đi tới Thất Thiên Tiên Giới, mời Thất Thiên Tiên Đế đến Bát Thiên Tiên Giới trợ giúp!”
Duẫn Thái hỏi: “Tiên Đế đại nhân, có cần thuộc hạ đến cả Lục Thiên Tiên Giới, Ngũ Thiên, Tứ Thiên, Tam Thiên, Nhị Thiên và Nhất Thiên Tiên Giới để mời các vị Tiên Đế khác không ạ?”
“Thuộc hạ nghĩ, nể mặt người, các vị Tiên Đế chắc chắn sẽ đến.”
Nghe vậy, Kha Âm lắc đầu: “Trong số các Tiên Đế đó, chỉ có thực lực của Thất Thiên Tiên Đế là gần bằng ta, những người khác tới cũng vô dụng.”
“Ngoài ra, bản Tiên Đế không muốn chuyện này bị người của các Tiên Giới khác biết. Nhớ kỹ, đây là nỗi sỉ nhục của chúng ta!”
“Thuộc hạ tuân mệnh, thuộc hạ đi mời Thất Thiên Tiên Đế ngay đây.” Duẫn Thái cung kính nói.
Kha Âm nói: “Ngươi cứ vào Thời Không Điện chữa thương trước đã rồi hẵng đi. Được rồi, ta đi truy sát bọn Hiên Viên Nhu đây!”
Nói rồi, nàng hóa thành một luồng sáng, bay khỏi thảo nguyên, lao vào biển cả mênh mông, vẫn dùng thần thức khóa chặt Đàm Vân để đuổi theo.
Lúc này, trong đầu Đàm Vân vang lên giọng nói lo lắng của các thê tử, Sở Tiêu Sái và Hiên Viên Hạo Không.
Đàm Vân truyền âm trấn an mọi người, sau đó dồn toàn lực lao đi trong nước biển.
Vì Đàm Vân sở hữu sức mạnh Đế Vương thuộc tính Thủy, nên sau khi xuống biển, tốc độ của hắn không hề chậm hơn Kha Âm!
“Tặc tử, ngươi không trốn thoát được đâu!” Kha Âm truyền âm cho Đàm Vân như vậy, nhưng thực ra nàng cũng không chắc có thể bắt được hắn.
Nàng có chút kiêng dè thần thông Không Gian Tù Lung của Đàm Vân!
“Kha tiểu nữu, tới đây nào! Cứ tiếp tục đuổi đi!” Đàm Vân truyền âm đáp trả: “Dưới đáy biển này, tốc độ của ngươi và ta cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi. Đợi đến khi ngươi đuổi kịp lão tử, lão tử sẽ tập kích ngược lại, đến lúc đó lột sạch quần áo của ngươi, để xem thân thể ngươi đẹp đến mức nào.”