Nghe vậy, Công Trì Hàn trừng mắt, nghiêm giọng nói: "Vi huynh biết muốn đuổi tận giết tuyệt đám tàn dư của Hồng Mông Chí Tôn không phải là chuyện dễ, nhưng chúng ta vẫn phải làm!"
"Hiền muội, tộc nhân của muội gần như bị diệt sạch, còn tộc nhân của vi huynh đã chết hết cả rồi. Mối thâm cừu đại hận này, chúng ta nhất định phải báo!"
Nghe xong, Trưởng Tôn Hiên Thất gật đầu: "Được thôi, vậy cứ theo ý của Công Trì huynh, chúng ta sẽ phái chư thần đến Hồng Mông Thần Giới..."
Không đợi Trưởng Tôn Hiên Thất nói hết lời, một giọng nói cung kính nhưng đầy lo lắng đã vọng vào từ ngoài điện: "Đệ tử Tuyết Ảnh, cầu kiến sư tôn!"
"Tuyết Ảnh?" Đôi mày trắng của Công Trì Hàn khẽ nhíu lại, dường như nghĩ tới điều gì đó, một dự cảm chẳng lành chợt nảy lên trong lòng. "Chẳng lẽ Vực Ngoại Thiên Ma lại xuất binh rồi sao?"
Hắn nghĩ vậy là vì người đệ tử thứ hai mà hắn coi trọng nhất, Tuyết Ảnh, đã nhiều năm chinh chiến với Vực Ngoại Thiên Ma.
Chắc chắn là Tuyết Ảnh biết tin mình đã trở về Hỗn Độn Thần Giới nên mới tìm đến đây.
Nghĩ đến đây, Công Trì Hàn vội vàng nói: "Ảnh Nhi, mau vào!"
"Vâng, sư tôn." Theo một giọng nói trong trẻo, một thiếu nữ mặc áo giáp đỏ thẫm bước vào thần điện Hỗn Độn.
Thiếu nữ răng trắng môi son, dáng người cao ráo, khoác trên mình bộ áo giáp trông vô cùng hiên ngang, cho thấy thế nào là một bậc anh thư không kém đấng mày râu.
Nếu Đàm Vân và mọi người ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra cô gái tên Tuyết Ảnh này có vài phần tương tự với Đàm Vân.
"Ảnh Nhi, mau nói, đã xảy ra chuyện gì?" Công Trì Hàn dù lo lắng về việc Vực Ngoại Thiên Ma xâm phạm, nhưng ánh mắt nhìn Tuyết Ảnh vẫn tràn đầy vẻ yêu chiều.
"Xin ra mắt Hỗn Độn Chí Tôn đại nhân." Tuyết Ảnh cúi người chào rồi quay mặt về phía Công Trì Hàn, cung kính nói: "Sư tôn, đại quân Vực Ngoại Thiên Ma đã đi vòng qua phía đông Hồng Mông Thần Giới, tiến đến biên cương của Thủy Nguyên Thần Giới và Hỗn Độn Thần Giới."
"Tình hình vô cùng nguy cấp, xin sư tôn và Hỗn Độn Chí Tôn đại nhân phái chư thần ra ứng chiến!"
Nghe vậy, sắc mặt Trưởng Tôn Hiên Thất và Công Trì Hàn đều đại biến.
"Công Trì huynh, chuyện diệt trừ tàn dư của Hồng Mông Chí Tôn hãy bàn sau. Việc cấp bách bây giờ là chặn đánh đại quân Thiên Ma!" Trưởng Tôn Hiên Thất nói xong, liền cất giọng gọi: "Người đâu!"
"Nô tài khấu kiến Chí Tôn đại nhân." Một tỳ nữ bước vào đại điện, dập đầu nói.
Trưởng Tôn Hiên Thất ra lệnh: "Ba tháng trước, ta đã để Hỗn Độn Thiên Tôn dẫn các sư đệ sư muội của hắn đến Hồng Mông Thần Giới để truy sát thuộc hạ cũ của Hồng Mông Chí Tôn. Ngươi hãy lập tức đến Hồng Mông Thần Giới, truyền lệnh của bản chí tôn, bảo họ gác lại mọi chuyện, đến tiền tuyến diệt sát đại quân Thiên Ma!"
"Nô tài tuân mệnh!" Tỳ nữ kia đáp lời rồi biến mất không còn tăm hơi.
Lúc này, Công Trì Hàn nhìn về phía Tuyết Ảnh nói: "Ảnh Nhi, vi sư sẽ trở về Thủy Nguyên Thần Giới để phái chư thần ra ứng chiến. Con hãy mau chóng quay lại biên cương, cầm chân đại quân Thiên Ma!"
"Đệ tử tuân mệnh." Tuyết Ảnh nhận lệnh rồi bay ra khỏi thần điện Hỗn Độn, lơ lửng giữa những tầng mây.
Giờ phút này, trong đầu Tuyết Ảnh vang vọng lại câu nói của Trưởng Tôn Hiên Thất: "Ba tháng trước, để Hỗn Độn Thiên Tôn dẫn các sư đệ sư muội của hắn đến Hồng Mông Thần Giới để truy sát thuộc hạ cũ của Hồng Mông Chí Tôn." Một tia lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt đẹp của nàng, nàng thầm nghĩ trong lòng:
"Hồng Mông Chí Tôn, người cha vĩ đại nhưng cũng khiến người ta đau lòng của ta! Năm đó, người đã phụ bạc mẫu thân, lại còn một kiếm giết chết bà, ta hận người, hận người!"
"Dù ta hận người, nhưng trong cơ thể ta vẫn chảy dòng máu của người, mối thù của người, ta sẽ thay người báo!"
"Thủy Nguyên Chí Tôn, sư phụ tốt của ta, rồi sẽ có một ngày ta giết ngươi và cả Trưởng Tôn Hiên Thất!"
"Sư phụ, người không ngờ rằng ta chính là con gái của Hồng Mông Chí Tôn đâu nhỉ? Ta đã phải trải qua trăm ngàn cay đắng để bái người làm thầy, chính là để giết người!"
Sau đó, Tuyết Ảnh hóa thành một luồng sáng, biến mất nơi chân trời!
Đúng vậy, Tuyết Ảnh, vị đệ tử thứ hai được Thủy Nguyên Chí Tôn coi trọng nhất, Tuyết Ảnh Thiên Tôn đường đường của Thủy Nguyên Thần Giới, chính là con gái ruột của Đàm Vân và Hiên Viên Nhu. Nàng nằm gai nếm mật, bái kẻ thù giết cha làm thầy, chính là để một ngày kia báo thù cho cha!
Dù trong lòng nàng, Đàm Vân đã giết mẫu thân mình, là một người cha không xứng đáng, nhưng nàng vẫn luôn ghi nhớ mối thù giết cha!
Về sự tồn tại của nàng, Hiên Viên Nhu biết rõ, nhưng Đàm Vân lại chưa từng hay biết...
Thời gian thấm thoắt, bốn mươi lăm năm đã trôi qua.
Thủy Nguyên Tiên Giới, dãy núi Thủy Nguyên, Bí cảnh trên vách núi.
Trong tầng thứ bốn mươi tám của Thần tháp Lăng Tiêu, Đàm Vân đang ngồi xếp bằng. Hắn đã ở trong tháp hơn 1,4 triệu năm dài đằng đẵng, lần lượt tấn thăng lên Đại Đế Cảnh cửu giai, thập giai, thập nhất giai và thập nhị giai! Hắn cũng đã tu luyện hoàn tất giai đoạn đỉnh phong của Không Gian Bá Thể tầng thứ mười tám!
Vừa rồi, Đàm Vân cuối cùng đã chạm đến bình cảnh của Nhân Thần Cảnh!
Ngay lập tức, Đàm Vân phóng ra tiên thức, bao trùm các tầng tháp khác, phát hiện trong tháp ngoài mình và Thượng Quan Phỉ, đệ tử của Vô Tâm Thượng Thần, ra thì không còn ai khác.
Khóe miệng Đàm Vân khẽ nhếch lên, hắn biết rõ, Tố Băng và những người khác, cùng các thần thú sau khi chạm đến bình cảnh thành thần đã rời khỏi tháp, đang đợi ở tiểu Bí cảnh bên ngoài.
Không ngoài dự đoán của Đàm Vân, lúc này, trong tiểu Bí cảnh phong cảnh hữu tình, Thiên lão, Ngụy Quyền, Hoàng Phủ Cô Sùng, Quan Huyền Không, Quan Huyền Khôi, Âu Dương Đoạn Thiên đang cùng Vô Tâm Thượng Thần đánh cờ.
Sáu người hợp sức đấu với Vô Tâm Thượng Thần mà vẫn thua.
Một bên, Kim Long Thần Sư hóa thành một thanh niên mộc mạc, đang cùng Ma Nhi trong bộ váy đen ngồi bên bờ sông xanh biếc, không biết đang trò chuyện gì.
Một phía khác, Thiên La Long Hùng Vương đang ở cùng sư hổ Thánh Thú Tiểu Bạch, cũng không biết Thiên La Long Hùng Vương đang khoa tay múa chân cái gì mà chọc cho Tiểu Bạch cười không ngớt...
Về phần bảy vị tộc vương còn lại, họ tụ tập lại một chỗ, miệng nói tiếng người, tán gẫu trên trời dưới đất...
Còn bảy vị thê tử của Đàm Vân cùng một nhóm hồng nhan tri kỷ thì đang nô đùa trên đồng cỏ xanh mướt, vẽ nên một bức tranh mỹ nữ vui đùa giữa thiên nhiên.
Thẩm Tố Băng cảm nhận được một luồng gió mát thổi qua sau lưng, nàng đột nhiên dừng tay, quay lại thì thấy Đàm Vân đang mang theo nụ cười ấm áp như gió xuân đi tới.
"Phu quân."
"Phu quân!"
"Tỷ phu!"
"Ca ca!"
Bảy vị thê tử, Tiết Tử Yên, Phương Chỉ Thiến, Chân Cơ, đều mỉm cười duyên dáng với Đàm Vân.
Còn Phùng Khuynh Thành và Âu Dương Thiên Thiên, trong ánh mắt nhìn Đàm Vân lại ánh lên tình cảm sâu đậm.
Một bên, Mộ Dung Thi Thi, Thác Bạt Oánh Oánh, Tống Tuệ Hân, Tố Trinh và Như Tuyết cũng mỉm cười với Đàm Vân, xem như chào hỏi.
Đàm Vân cười nói: "Mọi người đang nói chuyện gì thế? Vui vẻ vậy?"
Tiết Tử Yên lè chiếc lưỡi thơm, tinh nghịch nói: "Không nói cho huynh biết, đây là bí mật giữa những người phụ nữ chúng tôi."
Đàm Vân bất đắc dĩ nhếch mép.
Lúc này, Vô Tâm Thượng Thần tạm dừng ván cờ, nói: "Đại ca, Phỉ Nhi bây giờ mới chỉ là Đại Đế Cảnh thập giai, có lẽ còn cần mười năm nữa mới chạm đến bình cảnh Nhân Thần Cảnh, chúng ta đợi nàng ấy ở đây đi."
"Được, không vấn đề gì." Đàm Vân cười đáp, rồi không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt chợt ảm đạm đi.
"Phu quân, có phải chàng đang nghĩ đến Hiên Viên Nhu không?" Lúc này, giọng nói của Thẩm Tố Băng vang lên trong đầu Đàm Vân.
"Ừm." Đàm Vân truyền âm, trong mắt ánh lên nỗi nhớ nhung và lo lắng. "Đã nhiều năm như vậy, không biết nàng ấy sống thế nào rồi."
Thẩm Tố Băng truyền âm an ủi: "Phu quân, chàng không cần lo cho nàng ấy đâu. Với thực lực và thiên phú vượt cấp của nàng, có lẽ nàng đã sớm độ kiếp thành công trong Luyện Tiên Thần Ngục, ngưng tụ thần cách và trở thành Nhân Thần rồi."
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽