Khi Đàm Vân đang thầm nghĩ, trong thanh Hồng Mông Thí Thần Kiếm của hắn vang lên giọng nói già nua của Thương Cổ Thương: "Chủ nhân, thật xin lỗi, phẩm giai của lão nô quá thấp, không cách nào giúp được ngài."
Ngay sau đó, giọng nói đầy áy náy của mười một thanh Hồng Mông Thần Kiếm như Kim Nghê, Mộc Hinh, Thanh Ảnh lại vang lên trong đầu hắn.
Kim Nghê lo lắng nói: "Chủ nhân, phẩm giai của chúng ta thấp như vậy, ngài sẽ không cần chúng ta nữa chứ?"
"Đúng vậy đó chủ nhân... Xin ngài đừng vứt bỏ chúng con, được không?" Giọng nói ngọt ngào của Mộc Hinh lại vang lên trong đầu Đàm Vân.
Đàm Vân nói: "Phẩm giai của các ngươi thấp không phải lỗi của các ngươi, mà là do tạo nghệ khí thuật của ta quá thấp."
"Các ngươi đã theo ta vô số năm tháng, ta đương nhiên sẽ không vứt bỏ các ngươi."
"Các ngươi yên tâm, khi còn ở vũ trụ cấp thấp, vũ trụ từng vì các ngươi mà run rẩy, và ở Chí Cao Tổ Giới này, cũng sẽ như vậy!"
"Bây giờ ta sẽ rời khỏi nơi này, đến Thiên Môn Thần Cung, trở thành đệ tử của Thiên Môn Thần Cung, bái cường giả làm thầy, lĩnh hội đại đạo, học tập tứ thuật!"
Nghe vậy, các thanh Hồng Mông Thần Kiếm mới yên lòng lại.
Đàm Vân thu hồi Hồng Mông Thí Thần Kiếm, bay vút ra khỏi động phủ, xuất hiện giữa dãy núi mênh mông.
Hắn dường như nghĩ tới điều gì, đột nhiên tung một quyền toàn lực lên trời, cảnh tượng tiếp theo khiến Đàm Vân lộ vẻ chấn động.
"Ong ong—"
Chỉ thấy trên bầu trời truyền đến một trận chấn động dữ dội, hư không trong phạm vi mười vạn trượng thoáng chốc đã chi chít những vết rạn như mạng nhện!
Không sai!
Chỉ là vết rạn, hư không không hề vỡ vụn!
"Hư không thật kiên cố!" Đàm Vân vô cùng chấn kinh.
Đàm Vân tự tin rằng, nếu còn ở vũ trụ cấp thấp, một quyền toàn lực này của hắn đủ để hủy diệt một hành tinh, phá hủy cả một vùng đại lục, thế nhưng ở Chí Cao Tổ Giới lại ngay cả hư không cũng không thể đánh nát!
"Quá yếu, thực lực của ta thật sự quá yếu!"
Lời tự nhủ này của Đàm Vân, nếu để một người ở Tổ Vương cảnh nghe được, chắc chắn sẽ tức đến hộc máu mà chửi ầm lên!
Bởi vì cho dù là cường giả Tổ Vương cảnh cửu trọng cũng chỉ có thể làm rung chuyển hư không, chứ không thể khiến hư không chi chít vết rạn!
Chỉ có một kích toàn lực của cường giả từ Tổ Hoàng cảnh lục trọng trở lên mới có thể khiến hư không của Chí Cao Tổ Giới phủ kín vết rạn.
Giờ khắc này, Đàm Vân cảm nhận sâu sắc được chân lý vĩ đại của đại đạo.
Hắn biết, con đường mình phải đi sau này còn rất dài.
Mà việc cấp bách chính là nâng cao thực lực, chỉ có thực lực đủ mạnh mẽ mới có thể bảo vệ những người mình muốn bảo vệ, mới có thể hủy diệt Cực Lạc Thần Tông, báo thù rửa hận cho hàng chục tỷ Thần binh!
Phẫn nộ, cừu hận, và ý muốn bảo vệ người thân chính là động lực để Đàm Vân khao khát trở nên mạnh mẽ!
Trong lòng Đàm Vân, hắn chưa từng có ý nghĩ trở thành bá chủ của Chí Cao Tổ Giới, nếu có lựa chọn, hắn thà cùng người thân hưởng thụ niềm vui gia đình ở Hồng Mông Thần Giới.
Thế nhưng, đời không như là mơ!
Đàm Vân bay xuyên qua dãy núi xanh tươi ẩm ướt của Tây Châu, phát hiện rằng ở Chí Cao Tổ Giới, bất kể là núi non hay hoa cỏ cây cối, các loại thảm thực vật đều lớn mạnh hơn vũ trụ cấp thấp gấp mấy lần!
Trong nháy mắt, một tháng đã trôi qua.
Đàm Vân vẫn chưa bay ra khỏi dãy núi Tây Châu.
"Tên sâu kiến Tổ Vương cảnh tam trọng kia, đứng lại cho lão tử!"
Đột nhiên, một tiếng quát không cho phép nghi ngờ vang lên từ phía sau Đàm Vân.
Đàm Vân nhíu mày, dừng lại rồi quay người trên không, chỉ thấy ba gã trung niên hung thần ác sát đang lao nhanh về phía mình.
Nhìn ba gã trung niên trong nháy mắt đã đuổi tới, Đàm Vân thầm run lên, phát hiện cả ba đều là Tổ Hoàng cảnh lục trọng.
Đàm Vân bây giờ cũng không rõ thực lực vượt cấp khiêu chiến của mình mạnh đến đâu, cho nên, trừ phi bất đắc dĩ, hắn tuyệt đối sẽ không hành động thiếu suy nghĩ!
"Tiểu tử, giao tất cả tài vật trên người ngươi ra đây, lão tử có thể tha cho ngươi một mạng, nếu không..." Gã trung niên cầm đầu hung hăng nhìn chằm chằm Đàm Vân, bỗng nhiên, gã dường như phát hiện ra điều gì, tiếng hét giận dữ đột ngột im bặt, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi tột độ!
Mà hai người phía sau gã nhìn thấy Đàm Vân cũng vậy, sợ đến toàn thân run rẩy.
Cả ba quay người định bỏ chạy!
"Tại sao bọn họ lại sợ mình?" Đàm Vân mang theo nghi hoặc, nói với giọng không cho phép phản bác: "Đứng lại cho ta!"
Nghe vậy, ba gã trung niên dừng lại trên không.
Cảnh tượng tiếp theo khiến Đàm Vân càng thêm hoang mang.
Chỉ thấy ba gã trung niên quay người giữa không trung, đột nhiên quỳ xuống đối diện với Đàm Vân, dáng vẻ vênh váo hung hăng lúc trước không còn sót lại chút nào.
"Xin ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho chúng tôi đi!"
"Đúng vậy a... Chúng tôi dập đầu lạy ngài!"
...
Ba gã trung niên quỳ giữa hư không, không ngừng dập đầu.
"Ta đáng sợ đến vậy sao?" Đàm Vân hỏi.
"Có..." Gã trung niên cầm đầu vội vàng đổi giọng, răng va vào nhau lập cập, trên trán lấm tấm mồ hôi to như hạt đậu: "Không, không không... Ngài không đáng sợ, tiểu nhân chỉ là tôn kính ngài."
"Bớt nói nhảm, nói đi, tại sao lại thấy ta đáng sợ?" Đàm Vân thấy ba người họ thực sự sợ mình, giọng hắn trở nên lạnh lùng hơn mấy phần.
Gã trung niên cầm đầu nhìn hai chữ "Cực Lạc" thêu trên ngực áo bào của Đàm Vân, lắp bắp nói: "Bởi vì... bởi vì ngài là người của Cực Lạc Thần Tông."
Đàm Vân chợt hiểu ra.
Đàm Vân sa sầm mặt, nói: "Vừa rồi là ngươi tự xưng lão tử trước mặt ta đúng không?"
Gã trung niên kia sợ đến mức không ngừng dập đầu: "Tôi sai rồi, cầu ngài tha cho tiểu nhân đi!"
"Còn nữa, cũng là các ngươi muốn cướp của ta đúng không?" Đàm Vân lạnh lùng nói.
Nghe vậy, ba người kinh hãi, luôn miệng xin lỗi.
"Thế này đi, ta cũng không làm khó các ngươi." Đàm Vân nói với giọng không cho phép nghi ngờ: "Giao hết tài vật trên người các ngươi ra đây, sau đó tự tát mình một trăm cái, rồi cút!"
Lời của Đàm Vân vừa dứt, trên trời đột nhiên truyền đến một giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sát ý vô tận: "Ngươi chỉ là Tổ Vương cảnh, chỉ là một tên nội môn đệ tử của Cực Lạc Thần Tông, mà lại dám ỷ vào tông môn của mình, giữa ban ngày ban mặt trắng trợn cướp đoạt!"
"Ngươi thật đáng chết!"
"Ong ong—"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, khi bầu trời rung chuyển dữ dội, một luồng sáng màu tím từ trong biển mây mênh mông chiếu xuống, hóa thành một nữ tử che mặt đứng trước Đàm Vân.
Nữ tử có dáng người cao gầy thon thả, làn da trắng như tuyết, bờ vai gọt giũa, vòng eo thon gọn chỉ vừa một vòng tay. Mái tóc đen như thác nước buông xõa xuống vai, dù tấm mạng che màu tím mỏng manh đã che đi dung mạo, nhưng chỉ riêng đôi mắt đẹp kia cũng đủ làm người ta kinh tâm động phách!
Trên ngực trái của chiếc váy tím mà nữ tử che mặt đang mặc, nổi bật thêu hai chữ "Thiên Môn".
Ba gã trung niên đang quỳ giữa không trung, khi thấy nữ tử váy tím thì trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc khó có thể che giấu.
Gã trung niên cầm đầu cố nặn ra hai giọt nước mắt, chỉ vào Đàm Vân rồi dập đầu về phía nữ tử váy tím: "Tiền bối cứu mạng a!"
"Tên súc sinh của Cực Lạc Thần Tông này muốn giết ba huynh đệ chúng ta a!"
Nghe vậy, Đàm Vân nổi giận, "Ba tên tạp chủng các ngươi..."
Không đợi Đàm Vân nói xong, nữ tử váy tím vung cánh tay ngọc mềm mại không xương lên, một chuyện khiến hắn kinh hãi đã xảy ra.
Chỉ thấy hắn bị một luồng sức mạnh vô hình giam cầm lại, không chỉ không thể cử động mà còn không thể mở miệng nói chuyện.
Điều khiến Đàm Vân càng thêm khiếp sợ là, hắn vậy mà không nhìn ra được tu vi của nữ tử váy tím che mặt được ba gã trung niên gọi là tiền bối này!
Nữ tử váy tím nhìn ba gã trung niên, lạnh lùng như băng nói: "Tên bại hoại của Cực Lạc Thần Tông này, bản thánh nữ tự nhiên sẽ diệt trừ."
"Các ngươi đi đi!"
Ba gã trung niên dập đầu nói: "Đa tạ tiền bối đã cứu mạng, vãn bối xin cáo lui!" Nói xong, ba gã trung niên biến mất trên bầu trời của dãy núi hùng vĩ...
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿