Cảnh tượng Đàm Vân một đòn tất sát nữ đệ tử Tổ Hoàng cảnh ngũ trọng kia khiến tất cả mọi người đều chấn kinh!
Chấn kinh vì tốc độ của Đàm Vân!
Chấn kinh vì năng lực vượt cấp khiêu chiến của hắn!
"Các sư đệ Tổ Hoàng cảnh ngũ trọng và lục trọng, e là các ngươi không phải đối thủ của hắn, mau lui ra!" Liễu Phượng vội vàng nói: "Hắn cứ giao cho ta và Triệu sư đệ!"
"Được..." Ngay lúc mấy người đang vây kín Đàm Vân nhận lệnh, trong con ngươi sắc bén của hắn bắn ra sát ý ngút trời, tốc độ đột ngột tăng lên đến cực hạn khi thi triển Hồng Mông Thần Bộ.
"Một lũ tạp nham, chết đi!"
"Vút vút—"
Dưới tốc độ tăng gấp ba lần, Đàm Vân như một bóng ma hư ảo, lao vun vút về phía tên nam đệ tử Tổ Hoàng cảnh ngũ trọng dẫn đầu nhận lệnh.
"Liễu sư tỷ cứu mạng..."
"Triệu sư huynh cứu ta với..."
"Bốp! Bốp!"
Tiếng kêu cứu thảm thiết của hai người đột ngột im bặt. Đàm Vân tung ra hai cú đá giữa không trung, trúng ngay đầu bọn họ. Xương sọ cả hai vỡ nát, mất mạng tại chỗ.
Ngay sau đó, Đàm Vân tung ra hai cú đá nhanh như chớp đạp trúng lồng ngực hai cỗ thi thể không đầu, khiến chúng nổ tung giữa hư không Hồng Mông, hóa thành hai đám sương máu không còn lại chút hài cốt.
Lúc này, năm tên đệ tử Tổ Hoàng cảnh lục trọng khác đã chạy trốn ra xa.
"Triệu sư huynh, Liễu sư tỷ, Đàm Vân cứ giao cho ta và Ngưu sư đệ là được!" Một đệ tử Tổ Hoàng cảnh thất trọng tên Trương Nhuận nói.
"Đúng vậy." Một nam đệ tử Tổ Hoàng cảnh thất trọng khác tên Ngưu Lập cũng phụ họa: "Liễu sư tỷ, Triệu sư huynh, giết hắn đâu cần phiền đến hai vị."
"Được." Triệu Viễn Long và Liễu Phượng đồng thanh đáp: "Tốc chiến tốc thắng, giết hắn đi!"
"Tuân lệnh!" Ngưu Lập tuân lệnh xong, thân hình vạm vỡ đột nhiên rung lên, hắn liếc nhìn Trương Nhuận, giọng trầm như sấm: "Trương sư huynh, hắn cứ giao cho ta, ta muốn nghiền chết hắn."
"Thiên Môn Thần Thể!"
Theo tiếng gầm thô cuồng của Ngưu Lập, một luồng khí tức cuồng bạo lập tức bộc phát từ trong cơ thể hắn.
"Rắc rắc rắc—"
Bên trong cơ thể Ngưu Lập truyền ra những tiếng xương cốt va chạm rợn người, thân hình vạm vỡ của hắn vậy mà nhanh chóng tăng vọt, cao đến ngàn trượng!
Không sai, thứ mà Ngưu Lập thi triển chính là Thiên Môn Thần Thể, một trong sáu đại Luyện Thể thuật của Thiên Môn Thần Cung. Luyện Thể thuật này cùng với năm loại còn lại, chỉ có đệ tử tinh anh trở lên mới có tư cách tu luyện!
Đồng thời, khi Thiên Môn Thần Thể tu luyện đến cực hạn, thân thể có thể cao tới ba mươi vạn trượng, nhưng hiện tại Ngưu Lập chỉ có thể biến thành thân hình vạn trượng.
Việc hắn chỉ biến thành ngàn trượng là vì hắn cho rằng hình thể quá lớn sẽ bất lợi khi đối phó với Đàm Vân, bởi vì lúc này Đàm Vân ở trước mặt hắn quả thực quá nhỏ bé.
"Con sâu cái kiến ti tiện ngay cả đệ tử tạp dịch cũng không phải như ngươi, chết đi!" Ngưu Lập gầm lên một tiếng, nhấc bàn chân khổng lồ, mang theo khí thế hung hăng phá tan hư không, nhắm thẳng đầu Đàm Vân mà đạp xuống!
Giờ phút này, trong mắt tất cả mọi người đang quan chiến, Đàm Vân chắc chắn không phải là đối thủ của Ngưu Lập sau khi đã thi triển Thiên Môn Thần Thể!
Thế nhưng cảnh tượng diễn ra ngay sau đó đã dấy lên sóng lớn kinh hoàng trong lòng bọn họ!
"Hồng Mông Thần Bộ!"
Đàm Vân tâm niệm vừa động, tốc độ sau khi thi triển Hồng Mông Thần Bộ lại lần nữa tăng vọt gấp ba. Hắn bay ngược giữa không trung, vẽ nên một đường cong khổng lồ, trong nháy mắt đã xuất hiện trên đỉnh đầu Ngưu Lập.
"Ầm ầm!"
Mặt đất nứt toác, ngay khoảnh khắc Ngưu Lập đạp hụt, Đàm Vân đã thi triển Hồng Mông Bá Thể, hình thể đột nhiên bạo tăng đến vạn trượng.
"Hồng Mông Tổ Giáp!"
Bên ngoài thân Đàm Vân nhanh chóng ngưng tụ ra Hồng Mông Tổ Giáp, hắn trầm giọng quát: "Chết đi!"
Đàm Vân không biết độ mạnh của Thiên Môn Thần Thể bên kia ra sao nên không dám chủ quan chút nào, dốc toàn lực tung một cước đạp xuống Ngưu Lập.
"Ong ong—"
Hư không kịch liệt rung chuyển, từng vết nứt không gian khổng lồ lan ra từ hư không Hồng Mông, tựa như không gian nơi đây có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
"Tiểu tử, không ngờ ngươi cũng có tài thật!" Ngưu Lập không hề sợ hãi, chiến ý dâng trào trong đôi mắt khổng lồ: "Giết!"
Giữa những gợn sóng hư không, Ngưu Lập thi triển Thiên Môn Thần Thể đến cực hạn, hình thể bạo tăng đến vạn trượng, nắm đấm phải to lớn mang theo sức mạnh xé rách hư không, dốc toàn lực đánh tới chân phải đang đạp xuống của Đàm Vân.
Hắn cho rằng, bất kể Đàm Vân tu luyện Luyện Thể thuật gì, cũng sẽ bị một quyền này của mình đánh cho tan xác!
Nhưng mà, hắn đã sai!
Sai hoàn toàn!
"Ầm!"
"Rắc!"
Khi nắm đấm phải to như vậy của Ngưu Lập đánh vào chân phải của Đàm Vân, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cường hãn không thể chống đỡ từ lòng bàn chân Đàm Vân tràn vào nắm đấm của mình. Trong tiếng xương gãy giòn tan, máu tươi bắn tung tóe, xương gãy bay tứ tung, nắm đấm của hắn đã nổ tung!
"A! Tay của ta!"
"Không... Cánh tay của ta!"
Sau khi chân phải của Đàm Vân thế như chẻ tre đạp nát nắm đấm phải của Ngưu Lập, liền thuận thế đạp xuống, cánh tay phải của Ngưu Lập nhanh chóng bị nghiền nát.
"Rắc!"
Cuối cùng, chân phải của Đàm Vân mang theo máu tươi bắn tung tóe, đạp nát bả vai phải của Ngưu Lập.
"Không..." Ngưu Lập đau đến ngũ quan vặn vẹo, thân thể vạn trượng không cách nào chống đỡ nổi luồng sức mạnh rót vào cơ thể, hai đầu gối khuỵu xuống, nặng nề quỳ sụp trong rừng rậm.
"Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn giết lão tử ư? Ngu xuẩn!" Đàm Vân xoay người trên không, chân phải quất mạnh vào cổ Ngưu Lập. Ngay khoảnh khắc đầu lìa khỏi cổ, Đàm Vân lạnh lùng nói: "Thương Cổ Sát!"
"Vút!"
Hồng Mông Thí Thần Kiếm từ giữa trán Đàm Vân bay ra, hóa lớn đến ngàn trượng, mang theo vệt máu tươi, xuyên thẳng từ giữa trán vào đầu Ngưu Lập, găm chặt đầu hắn vào một gốc cây cổ thụ chọc trời.
Đàm Vân vẫy tay, Hồng Mông Thí Thần Kiếm tự động rút ra khỏi đầu Ngưu Lập rồi bay vào tay hắn, còn cái đầu thì rơi xuống đất.
Đàm Vân tay cầm Hồng Mông Thí Thần Kiếm, nhìn Triệu Viễn Long và Liễu Phượng đang đứng trên không trung, gằn từng chữ: "Hôm nay các ngươi đều phải chết!"
"Ngươi khẩu khí lớn thật!" Triệu Viễn Long nổi giận, nhìn Trương Nhuận đang sợ đến toàn thân run rẩy, nói: "Trương sư đệ, ngươi không phải đối thủ của hắn, mau lui lại!"
"Vâng, Trương... Triệu sư huynh..." Trương Nhuận lúc này gần như sợ đến ngây người, hắn không thể tin được thực lực vượt cấp khiêu chiến của một tên Tổ Vương cảnh tam trọng như Đàm Vân lại kinh khủng đến thế, dễ như trở bàn tay đã giết chết Ngưu Lập có cùng cảnh giới với mình!
Lúc này, Liễu Phượng nhìn chằm chằm Đàm Vân, truyền âm cho Triệu Viễn Long: “Triệu sư đệ, Đàm Vân là một biến số, ngươi và ta không cần giữ sức, giết hắn!”
"Được." Triệu Viễn Long truyền âm xong, liền hét lớn: "Giết!"
"Thiên Môn Thần Thể!"
Thân hình Triệu Viễn Long trong nháy mắt bạo tăng đến một vạn tám ngàn trượng, một luồng Lực lượng Tổ Hoàng hệ Lôi tựa như một con rồng khổng lồ từ trong cơ thể hắn tuôn ra, quấn quanh thân thể cao như núi của hắn rồi nhanh chóng chui vào thần thương trong tay.
"Diệt Thần Bá Thương Quyết!"
Triệu Viễn Long múa cây thần thương dài đến hai vạn trượng, nó lóe lên cực nhanh trong hư không Hồng Mông. Những nơi thần thương đi qua, hư không bị xé thành từng vết nứt không gian đen kịt đáng sợ, mang theo một chùm bóng thương bao phủ về phía Đàm Vân!
"Tốc độ nhanh thật!"
Đàm Vân kinh hãi, không ngờ Triệu Viễn Long chỉ cao hơn Ngưu Lập một tiểu cảnh giới mà thực lực lại kinh khủng hơn mấy chục lần.
Từ đó có thể thấy, Triệu Viễn Long chính là một nhân vật nổi bật trong số các đệ tử tinh anh của Tứ Thuật Tinh Vực.
Sự thật đúng là như vậy, không chỉ hắn là người nổi bật mà Liễu Phượng cũng thế.
"Xoẹt xoẹt!"
Mái tóc Liễu Phượng bay múa, Lực lượng Tổ Hoàng hệ Phong bàng bạc trong cơ thể điên cuồng rót vào Thần Kiếm trong tay nàng.
Đồng thời sau khi thi triển Lực lượng Tổ Hoàng hệ Phong, tốc độ của nàng tăng vọt, xuất hiện ở phía sau lưng Đàm Vân giữa không trung rồi thi triển ra tuyệt học của mình.
"Gào—"
Tiếng rồng gầm vang trời, tay trái nàng kết pháp quyết, tay phải cầm kiếm vung lên, vẽ ra những quỹ đạo huyền ảo. Từng luồng kiếm quang vạn trượng mang theo tiếng rồng gầm từ Thần Kiếm bắn ra, kéo theo từng vết nứt không gian, chém tới sau lưng Đàm Vân!
Nàng phong tỏa đường lui của Đàm Vân! Uy lực tỏa ra từ kiếm quang nhanh đến mức khiến Đàm Vân kinh hãi, cũng làm cho hắn cảm nhận được hơi thở của tử thần đang đến gần