"Sư đệ đừng hiểu lầm, chúng ta không phải đến trả thù, ta là bạn tốt của hắn." Ngay khi Chung Ngô Thi Dao vội vàng giải thích, một chuyện khiến nàng kinh ngạc đã xảy ra.
"Hóa ra ngài là bạn của Đàm sư huynh à! He he he, ngại quá." Thái độ của Đại Ngưu thay đổi đột ngột, như thể biến thành người khác, hắn lập tức tươi cười chào đón, khom người nói: "Vừa rồi chúng tôi còn tưởng ngài là kẻ thù của Đàm sư huynh chứ."
"Không sao." Chung Ngô Thi Dao hỏi: "Đàm Vân đang ở đâu?"
"Đàm sư huynh vẫn đang tu luyện trong Bảo Tháp Thời Không Giới Tử." Đại Ngưu giải thích: "Nhưng chỉ còn năm ngày nữa là huynh ấy sẽ xuất quan."
"Vậy thế này đi, ngài cứ đến nhà của Đàm sư huynh nghỉ ngơi trước, tôi sẽ ra diễn võ trường chờ, đợi huynh ấy xuất quan, tôi sẽ bảo huynh ấy về gặp ngài."
Chung Ngô Thi Dao khẽ gật đầu: "Vậy làm phiền ngươi rồi."
. . .
Cùng lúc đó, tại diễn võ trường, bên trong tòa bảo tháp 108 tầng.
Đàm Vân đã vào bảo tháp được 8 ngày, thời gian trong tháp đã trôi qua bốn năm lẻ ba tháng.
"Thời gian trong tháp còn lại ba tháng, đủ để ta luyện chế thành công phôi kiếm!" Bên trong bảo tháp, giọng nói phấn chấn của Đàm Vân vang vọng, hồi lâu không tan.
Đàm Vân ngồi xếp bằng, trước mặt hắn, ngọn lửa Hồng Mông Hỏa Diễm màu tím đang bùng cháy dữ dội giữa hư không.
Bên trong ngọn lửa, khối Thiên Ngoại Tử Vẫn Thạch vốn có hình đầu lâu giờ đã chuyển sang màu đỏ tím, đang dần tan chảy với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Lò Rèn Đúc Tinh Trận – Tụ!"
Sắc mặt Đàm Vân trở nên nghiêm túc, hai tay vẽ ra những quỹ đạo huyền ảo khó lường trước ngực với tốc độ cực nhanh. Ngay lập tức, những luồng linh lực màu vàng to bằng ngón tay bắn vào trong ngọn lửa Hồng Mông, trông như những ngôi sao cỡ ngón tay cái đang đứng yên bất động.
Mỗi một ngôi sao linh lực chính là một trận cơ!
Trong nháy mắt, 9000 trận cơ hình ngôi sao linh lực đã phân tán trong ngọn lửa Hồng Mông, bao vây lấy khối Thiên Ngoại Tử Vẫn Thạch.
Ngay sau đó, 9000 trận cơ hình ngôi sao linh lực đồng loạt phát ra những màn sáng, chúng đan vào nhau rồi hội tụ lại, tạo thành một lò rèn đúc luyện khí!
Nếu cảnh này bị trưởng lão Khí Mạch nhìn thấy, e rằng sẽ kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Bởi vì phương pháp dùng linh lực để ngưng tụ thành Lò Rèn Đúc Tinh Trận này chỉ từng được nghe đến trong truyền thuyết, còn thực tế thì chưa một ai từng thấy qua!
Lúc này, bên trong Lò Rèn Đúc Tinh Trận, mỗi một giọt thép lỏng màu tím từ khối Thiên Ngoại Tử Vẫn Thạch nhỏ xuống đều lơ lửng lặng lẽ dưới sự gia trì của trận pháp, trông vô cùng lộng lẫy...
Thời gian bất tri bất giác trôi qua, hai tháng sau, khối Thiên Ngoại Tử Vẫn Thạch đã hóa thành 9000 giọt dung dịch kim loại màu đỏ tím. Ngay sau đó, mỗi giọt dung dịch trong lò rèn đúc linh trận bắt đầu từ từ thu nhỏ lại với tốc độ mắt thường khó mà phân biệt...
Đây chính là quá trình tinh luyện tạp chất. Tạp chất vừa được tách ra đã bị nhiệt độ cao của Hồng Mông Hỏa Diễm thiêu rụi thành hư vô...
Nửa tháng nữa trôi qua, 9000 giọt dung dịch kim loại đã thu nhỏ lại một phần ba.
Thông qua trận rèn đúc tinh trận, Đàm Vân có thể nhận thấy rõ ràng rằng tạp chất đã được tinh luyện hoàn toàn.
"Tụ!"
Theo tiếng quát khẽ của Đàm Vân, 9000 giọt dung dịch kim loại bắt đầu hội tụ lại giữa không trung, nhanh chóng hóa thành một thanh trường kiếm lỏng màu đỏ tím, lơ lửng bên trong Lò Rèn Đúc Tinh Trận.
"Thu!"
Chỉ với một ý niệm, ngọn Hồng Mông Hỏa Diễm cao chín trượng đã bị thu vào lòng bàn tay phải của Đàm Vân.
Khi không còn bị Hồng Mông Hỏa Diễm đốt cháy, thanh trường kiếm lỏng màu đỏ tím bắt đầu nguội đi. Nhưng vì nhiệt độ vẫn còn cực cao, Đàm Vân đứng cách đó mười trượng vẫn mồ hôi đầm đìa, cảm nhận được sóng nhiệt cuồn cuộn ập tới. Dù cho thân thể hắn cứng rắn ngang với cực phẩm Linh khí, cũng có cảm giác như sắp bị nung chảy!
"Hồng Mông Băng Diễm!"
Đàm Vân hét lớn, ngọn Hồng Mông Băng Diễm màu xanh băng từ lòng bàn tay trái của hắn tuôn ra, hóa lớn đến hai trượng, bao bọc lấy hắn để chống lại nhiệt độ cao bỏng rát.
Phôi kiếm dần nguội đi theo thời gian, nửa tháng sau đã hóa thành một thanh phôi kiếm màu tím toàn thân.
Phôi kiếm này chỉ là bán thành phẩm, vẫn chưa có phẩm cấp.
Đàm Vân biết rõ, sở hữu năng lực luyện chế cực phẩm Tôn khí chỉ là bước đầu tiên.
Bước thứ hai, tinh luyện tạp chất từ Thiên Ngoại Tử Vẫn Thạch để luyện chế thành phôi kiếm.
Bước thứ ba, tiến hành rèn đúc lần hai, đồng thời luyện hóa những kiếm văn phức tạp và huyền ảo vào trong phôi kiếm.
Bước thứ tư, sau khi đã luyện kiếm văn vào phôi kiếm, tiến hành rèn đúc lần thứ ba.
Bước thứ năm, sau khi rèn đúc, dung hợp 11 loại vật liệu thuộc tính vào phôi kiếm, sau đó tiến hành rèn đúc lần thứ tư!
Bước thứ sáu, sau khi rèn đúc lần thứ tư, Đàm Vân còn cần tách sức mạnh thuộc tính tương ứng với 11 loại vật liệu luyện khí từ trong Hồng Mông Thai Hồn của mình, dùng nó để kết nối với 11 loại thuộc tính bên trong phôi kiếm, cuối cùng nhỏ máu nhận chủ mới có thể luyện chế thành công phi kiếm cấp bậc cực phẩm Tôn khí!
Bất kể là luyện khí, luyện đan, luyện phù hay luyện trận, tất cả đều vô cùng uyên thâm!
Bây giờ phôi kiếm đã thành hình, Đàm Vân đã hoàn thành bước thứ hai. Hắn mong rằng trong lúc tu luyện và xử lý những chuyện khác, có thể tranh thủ thời gian để sớm ngày luyện chế thành công phi kiếm cấp bậc cực phẩm Tôn khí!
Đến lúc đó, hắn mới có thể thi triển Hồng Mông Thí Thần Kiếm Quyết, thực lực sẽ tăng mạnh!
Đàm Vân nhìn thời gian, chỉ vài hơi thở nữa là cửa tháp sẽ mở. Hắn vung tay phải, Lò Rèn Đúc Tinh Trận liền tan vào hư không, còn phôi kiếm thì hóa thành một vệt sáng tím bay vào trong Càn Khôn Giới.
"Thời gian bên ngoài đã trôi qua ba tháng, không biết Đức lão đã tìm được hỏa chủng chưa. Hơn nữa, nếu không có gì bất ngờ, Thẩm lão hẳn đã được thăng lên làm Tam trưởng lão rồi."
Sau khi lẩm bẩm một tiếng, Càn Khôn Giới trên tay phải hắn lóe lên, hai bức thư liền xuất hiện từ hư không.
Cúi đầu nhìn hai bức thư, hình ảnh mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười của Mục Mộng Nghệ và Chung Ngô Thi Dao lại hiện lên trong đầu Đàm Vân. Nỗi nhớ nhung đậm sâu hiện rõ trong ánh mắt hắn.
"Hơn hai năm không gặp, đột nhiên lại thấy nhớ họ quá. Chắc họ cũng sắp xuất quan rồi. Đợi ta đến điện Băng Thanh một chuyến sẽ đi tìm họ."
"Ầm ầm!"
Tiếng động nặng nề vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Đàm Vân, cửa tháp đang từ từ mở ra.
Đàm Vân chỉnh lại áo bào, vừa bước ra khỏi cửa tháp, một dòng nước ấm đã dâng lên trong lòng khi thấy Thẩm Văn Đức và Thẩm Thanh Phong đang đứng ở hai bên cửa.
"Thẩm lão, Lục trưởng lão, hai người vẫn luôn canh chừng cho vãn bối sao?" Đàm Vân khẽ hỏi.
"Không bảo vệ ngươi, chẳng lẽ lại để kẻ thù của ngươi vào tháp đối phó ngươi lần nữa à?" Thẩm Thanh Phong vừa vuốt râu cười, vừa trừng mắt: "Tên nhóc thối, sao ngươi vẫn ở Thai Hồn Cảnh cửu trọng thế? Gặp phải bình cảnh rồi à?"
Thẩm Văn Đức cũng không hiểu. Theo hai vị trưởng lão thấy, với tốc độ tấn thăng của Đàm Vân, bốn năm rưỡi trong tháp đủ để hắn đột phá đến Thai Hồn Cảnh đại viên mãn rồi!
"Khụ khụ, đúng là con đã gặp phải bình cảnh, nhưng không sao, lần bế quan sau con sẽ đột phá đến đại viên mãn." Nói rồi, Đàm Vân liền chuyển chủ đề, tò mò hỏi: "Thẩm lão, ba tháng trước Thủ tịch Đường đã ban thưởng gì cho ngài vậy?"
"Nhờ phúc của ngươi, lão già này đã được thăng lên chức Tam trưởng lão rồi." Thẩm Thanh Phong vui mừng khôn xiết.
"A..." Đàm Vân tỏ vẻ kinh ngạc, lập tức khom người: "Đệ tử ra mắt Tam trưởng lão."
"Ha ha ha, được, được, nhóc thối nhà ngươi không cần khách sáo với ta." Thẩm Thanh Phong cười nói.
"À phải rồi Tam trưởng lão, chi phí vào tháp ba tháng của con vẫn chưa thanh toán." Đàm Vân nói: "Bây giờ đệ tử sẽ đi thanh toán ngay."
"Không cần đâu, tiểu thư đã thanh toán giúp ngươi rồi." Thẩm Thanh Phong vừa dứt lời, một tiếng hét đầy kích động từ phía dưới vọng lên: "Đàm sư huynh, có một sư tỷ tìm huynh, đã chờ huynh trên Tiên Sơn Thương Linh năm ngày rồi!"
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ