Bên trong Hồng Mông Đồ Thần Kiếm Trận, Đàm Vân lơ lửng giữa không trung ở độ cao ngàn trượng. Hắn nhìn xuống Khang Thế Uyên đang thi triển Quần Ma Loạn Vũ, thần sắc bình tĩnh đến đáng sợ!
"Vút vút vút..."
Trên Ngọa Long Đài, hơn một ngàn phi đao Tử Vong xoay quanh Khang Thế Uyên với tốc độ cực nhanh, khiến hư không Hỗn Độn quanh người hắn đầy những vết nứt chi chít!
Khang Thế Uyên cũng không vội động thủ, trên mặt hắn nở nụ cười tà ác, ánh mắt nhìn Đàm Vân đầy vẻ trêu tức: "Đàm Vân, ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện."
"Đã từng có một kẻ không biết sống chết dám khiêu chiến ta, kết quả, bị ta dùng phi đao lóc sạch từng miếng thịt trên người, đến khi hắn chỉ còn là một bộ xương mà vẫn chưa chết!"
"Sau đó, ta lại bắt đầu từ xương hai chân của hắn, chém đứt từng chút một, ngươi đoán cuối cùng hắn ra sao?"
Nghe vậy, Đàm Vân cũng nở một nụ cười tà mị: "Ta không đoán được, hay là ngươi nói xem?"
"Ha ha ha ha, được thôi!" Khang Thế Uyên phá lên tiếng cười rợn người. "Ta vốn định chém nát toàn bộ xương cốt của hắn rồi mới để hắn chết, nhưng đáng tiếc là hắn đã làm ta thất vọng."
"Nhưng ta nghĩ nếu đổi lại là ngươi, chắc chắn ngươi có thể cầm cự được lâu hơn một chút mới chết nhỉ?"
Đàm Vân tò mò hỏi: "Kẻ lần trước bị ngươi đối xử tàn nhẫn như vậy đã sống được bao lâu?"
"Không lâu, chỉ một khắc thôi." Khang Thế Uyên thở dài nói: "Nhưng ta nghĩ, chắc ngươi có thể chống đỡ được nửa canh giờ đấy?"
"Ừm, có khả năng." Đàm Vân thản nhiên đáp: "Ngươi cứ bắt ta rồi thử xem sao. Dĩ nhiên, nếu ngươi rơi vào tay ta, ta sẽ không đối xử với ngươi như vậy, nhiều nhất là lăng trì thôi. Ta không biến thái như ngươi, lấy việc giết người làm thú vui."
"Ha ha ha ha! Lăng trì ta?" Khang Thế Uyên cười rộ lên, như thể vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất thiên hạ. "Sắp chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng."
"Đàm Vân, ta cho ngươi biết, ngươi đã giết tằng tôn của sư phụ ta là Lệnh Hồ Trường Không, chỉ riêng việc này thôi, hôm nay ngươi chắc chắn sẽ phải chết sau khi nếm đủ mọi tra tấn!"
Tiếng nói vừa dứt, Khang Thế Uyên chân đạp phi kiếm, nhanh chóng vọt lên cao ngàn trượng, lơ lửng cách Đàm Vân ba trăm trượng!
"Giết!"
Khang Thế Uyên đột nhiên đẩy hai tay về phía Đàm Vân. Lập tức, hơn một ngàn phi đao Tử Vong Chi Lực xoay tròn xen kẽ, tựa như một cơn lốc xoáy đen kịt khổng lồ, mang theo những vết nứt chi chít trong hư không, nhanh như chớp cuốn về phía Đàm Vân!
"Hồng Mông Thần Bộ!"
"Không Gian Chi Triều!"
Ngay khoảnh khắc Đàm Vân lùi lại trăm trượng, sau lưng hắn truyền đến tiếng sóng triều cuồn cuộn. Bỗng nhiên, một cơn thủy triều trong suốt do không gian chi lực hóa thành, mang theo những ngọn sóng khổng lồ nhấp nhô, từ sau lưng Đàm Vân ập tới, nuốt chửng lấy hắn!
"Ong ——"
Khi cơn lốc xoáy do phi đao Tử Vong Chi Lực tạo thành xuyên qua hư không, vừa xuất hiện trước mặt Đàm Vân thì liền bị Không Gian Chi Triều nuốt chửng!
Lập tức, cơn lốc phi đao đen kịt bị lực trói buộc mạnh mẽ làm chậm lại vài lần, nhưng vẫn tiếp tục cuốn về phía Đàm Vân đang lùi lại!
"Vút!"
"Không thể nào! Sức mạnh không gian của ngươi sao lại mạnh đến thế!"
Trong ánh mắt không thể tin nổi của Khang Thế Uyên đang đạp phi kiếm, Đàm Vân vọt thẳng lên không trung, né được cơn lốc xoáy!
Sau đó, hơn một ngàn phi đao Tử Vong Chi Lực không trúng mục tiêu liền tán loạn!
Đàm Vân không thèm để ý, cười gằn nói: "Thời Gian Hồng Lưu!"
"Ong ong ——"
Khang Thế Uyên cảm nhận được hư không trên đỉnh đầu không ngừng rung chuyển, một dự cảm chẳng lành tự nhiên nảy sinh. Toàn thân hắn đan xen linh lực và Tử Vong Chi Lực, vừa nhìn cơn Không Gian Chi Triều đang phình to về phía mình, hắn vừa ngự kiếm lùi lại, vừa ngẩng đầu lên!
Ngay khoảnh khắc ngẩng đầu, một luồng sức mạnh hủy diệt vạn vật khiến da thịt trên trán và cổ hắn bong tróc!
Hắn mặc kệ cơn đau, nhìn dòng Thời Gian Hồng Lưu từ trên trời giáng xuống, hét lên thất thanh: "Đàm Vân, rốt cuộc đây là kiếm trận gì! Sức mạnh không gian và thời gian của ngươi, tại sao lại mạnh đến thế!"
Tốc độ ngự kiếm của Khang Thế Uyên dù nhanh đến đâu cũng không bằng Thời Gian Hồng Lưu đang chảy xiết từ hư không Hỗn Độn xuống!
Trong nháy mắt, Thời Gian Hồng Lưu đã nuốt chửng hắn. Cùng lúc đó, Không Gian Chi Triều ập tới từ phía đối diện, tràn vào trong dòng lũ thời gian, mang theo lực trói buộc cực mạnh bao phủ lấy hắn!
Thoáng chốc, Khang Thế Uyên cảm thấy tốc độ của mình bị chậm lại gấp ba lần!
Một tia gian xảo lóe lên trong mắt Khang Thế Uyên, hắn lập tức tỏ ra vô cùng hoảng sợ, từ bỏ chống cự, nhìn Đàm Vân đang lóe lên bay tới, cầu xin: "Đàm Vân, đừng giết ta! Ta xin ngươi đừng giết ta!"
"Một tên cuồng sát biến thái như ngươi, ngươi nói lão tử có nên giết ngươi không?" Ngay khoảnh khắc Đàm Vân bay tới, một tia hồng quang bắn ra từ giữa trán hắn, hắn vươn tay nắm chặt Hồng Mông Thần Kiếm Hỏa Vũ!
"Hồng Mông Hỏa Diễm —— tế!"
Theo ý niệm của Đàm Vân, Hồng Mông Hỏa Diễm trong lòng bàn tay phải đột nhiên tuôn ra, tựa như một con mãng xà lửa quấn quanh Hồng Mông Thần Kiếm, hắn cầm kiếm bổ thẳng xuống đầu Khang Thế Uyên!
"Khà khà, chính là lúc này! Đàm Vân, để xem lần này ngươi chết thế nào!"
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Khang Thế Uyên lộ ra bộ mặt hung ác, hai tay vạch ra một quỹ đạo huyền ảo trước ngực, gầm lên: "Ngàn Ma Xuất Động!"
Nhất thời, quanh thân Khang Thế Uyên tràn ra một lớp Tử Vong Chi Lực dày đặc, như một tấm màn Tử Vong bao bọc lấy hắn!
"Ong ong ——"
Không gian chấn động, hư không trong phạm vi ba mươi trượng quanh hắn tức khắc chi chít những vết nứt đen kịt như mạng nhện. Trên tấm màn Tử Vong bao bọc hắn, hóa ra từng Ma Quật lớn bằng nắm đấm!
Bên trong những Ma Quật sâu thẳm đen kịt, từng chiếc đầu lâu do Tử Vong Chi Lực hóa thành đột nhiên chui ra, phải đến hơn một ngàn chiếc, hội tụ thành một cái đầu lâu khổng lồ trăm trượng!
Uy lực của cái đầu lâu to như núi cao dường như đã vượt qua sự trói buộc của Thời Gian Hồng Lưu và Không Gian Chi Triều, nó há to miệng, nhanh như chớp nuốt về phía Đàm Vân!
"Ha ha ha ha, chết đi! Uy lực của chiêu Ngàn Ma Xuất Động này gấp ba lần Quần Ma Loạn Vũ! Đàm Vân, ngươi đừng vùng vẫy vô ích nữa!"
"Ầm!"
"Ngu ngốc!" Đàm Vân cầm kiếm chém mạnh lên cái miệng lớn của bộ xương khô đang cắn xuống, theo sau tiếng nổ vang, cái đầu lâu trăm trượng chi chít những vết rách đáng sợ!
"Phụt!"
Một luồng lực cực lớn từ cổ tay Đàm Vân truyền vào vai phải, tràn vào lồng ngực. Ngũ tạng lục phủ của Đàm Vân chấn động dữ dội, hắn phụt ra một ngụm máu tươi, bị đánh bay khỏi không trung, đập mạnh xuống Ngọa Long Đài!
"Kiếm thật cứng!"
Giữa không trung, Khang Thế Uyên đang đạp phi kiếm nhìn những vết rách khổng lồ trên đầu lâu, sau cơn chấn kinh, hắn bị phản phệ, liên tiếp phun ra ba ngụm máu!
"Giết!"
Hắn không thèm lau vết máu, một tiếng hét giận dữ tàn phá cả vùng hư không Hỗn Độn này. Lập tức, cái đầu lâu khổng lồ kia hóa thành một luồng hắc quang, lao xuống nghiền ép Đàm Vân!
Nếu bị đập trúng, không còn nghi ngờ gì nữa, Đàm Vân sẽ bị đập thành một đống thịt nát!
Trong thời khắc hiểm nguy, Đàm Vân cầm Thần Kiếm Hỏa Vũ trong tay, hét lớn: "Mộc Chi Giam Cầm!"
"Vút vút vút!"
Từ tầng trời thấp, từng luồng sức mạnh Mộc hệ tựa mãng xà xanh, phải đến hơn trăm luồng, nhanh chóng quấn lấy cái đầu lâu to như ngọn núi nhỏ!
"Rắc, rắc..."
Từng luồng sức mạnh Mộc hệ không thể kìm hãm được cái đầu lâu đang rơi xuống, mà nhanh chóng đứt gãy!..
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi