"Bịch! Bịch!"
Trong làn bụi đất mịt mù, Vương Húc và Quách Khắc với đôi chân gãy nát bị một luồng khí thế uy mãnh không thể chống lại đè bẹp xuống đất.
"Không... A... Tha mạng!"
"Đàm Vân, tha mạng..."
"Chỉ cần ngài không giết chúng tôi, chúng tôi cái gì cũng đáp ứng ngài... Van xin ngài!"
Hai người không thể động đậy, chỉ đành khàn giọng cầu xin tha mạng.
Dưới uy áp từ khí tức của Kim Long Thần Sư, trán, mặt, và thậm chí là làn da toàn thân của bọn chúng đều hằn lên những vệt máu ngang dọc.
Máu tươi không ngừng rỉ ra từ những vệt hằn đó. Chỉ trong vài hơi thở, da dẻ toàn thân hai kẻ nứt toác, trông như hai huyết nhân vừa bò lên từ bể máu!
Lúc này, bọn chúng mới nhận ra, vị linh sư mà chúng xem thường trước đó hóa ra đã mạnh đến mức chúng không có lấy một cơ hội phản kháng!
Đối mặt với lời cầu xin, Đàm Vân nổi trận lôi đình, từng bước tiến đến trước mặt hai kẻ kia.
"Hai tên cặn bã các ngươi, nghe cho rõ đây."
"Đệ tử Hoàng Phủ Thánh Tông ta và đệ tử Vĩnh Hằng Tiên Tông các ngươi vốn không chết không thôi, điều đó không sai. Nếu thực lực của Thanh Thanh không bằng các ngươi, bị các ngươi giết chết, ta cũng không nói nhiều lời, sẽ chỉ một kiếm chém đầu các ngươi, cho các ngươi một cái chết thống khoái!"
"Thế nhưng hai tên súc sinh các ngươi, lại dám dùng thực lực đánh bại rồi làm nhục nàng!"
"Ta nhất định sẽ khiến các ngươi chết không yên lành!"
Dứt lời, Đàm Vân tung liền hai cước, đạp nát hạ bộ của hai kẻ kia.
"A..."
"Răng rắc!"
Đàm Vân điên cuồng dùng chân đạp nát hai tay của chúng, sau đó lại phế đi Linh Trì của cả hai rồi mới ra hiệu cho Kim Long Thần Sư thu lại uy áp.
Linh Trì bị phế, trong tiếng kêu rên thảm thiết, dáng vẻ thanh niên của hai kẻ kia chỉ trong vài hơi thở đã già đi thành dáng vẻ trung niên.
"Đàm Vân, ta chửi cả tổ tông nhà ngươi!"
"Đàm Vân, ngươi sẽ không được chết tử tế!"
"Ngươi có gan thì giết quách chúng ta đi!"
Hai người gào thét trên mặt đất, muốn chọc giận Đàm Vân để được chết một cách thống khoái.
Nhưng Đàm Vân sao có thể để chúng được toại nguyện!
"Đại Khối Đầu, tìm cho ta một ít dã thú." Đàm Vân nghiến răng ra lệnh.
"Rống!"
Kim Long Thần Sư ngẩng cái đầu khổng lồ lên, rống một tiếng dài vang vọng khắp sơn cốc. Không lâu sau, từng con yêu thú, dã thú run lẩy bẩy trong sơn cốc bắt đầu thận trọng tiến về phía Đàm Vân.
Hiển nhiên, chúng đã nghe thấy tiếng triệu hồi của Kim Long Thần Sư.
"Xoạt... xoạt... xoạt..."
Từ trong bụi cỏ vang lên tiếng sột soạt, mấy trăm con rắn hoa dài hơn một trượng thè lưỡi trườn ra, tụ tập bên dưới Kim Long Thần Sư.
Đàm Vân liếc nhìn bầy rắn, lạnh lùng ra lệnh: "Đại Khối Đầu, bảo chúng gặm nuốt hai kẻ kia đi."
"Rống!"
Theo mệnh lệnh của Kim Long Thần Sư, bầy rắn hoa vốn đang dè dặt lập tức trở nên cuồng bạo, lao về phía Vương Húc và Quách Khắc!
Bầy rắn điên cuồng và tàn nhẫn cắn xé thân thể đẫm máu của hai người...
Trong khoảnh khắc, hai người chỉ còn lại hài cốt.
Sau đó, Đàm Vân dùng kiếm đào một cái hố, nhẹ nhàng đặt Trương Thanh Thanh vào rồi lấp đất đắp thành nấm mộ.
"Trương sư muội, thù của muội ta đã báo, muội hãy yên nghỉ ở đây nhé." Đàm Vân để lại một câu rồi nhảy lên lưng Kim Long Thần Sư, điều khiển Đại Khối Đầu bay vút lên trời.
"Rống rống!"
Kim Long Thần Sư ra lệnh cho bầy yêu thú phía dưới rời xa ngôi mộ, sau đó chở Đàm Vân bay đi...
Hôm sau, lúc trời tờ mờ sáng, Đàm Vân phát hiện trong Càn Khôn Giới lại có ba lệnh bài thân phận của đệ tử Đan Mạch vỡ nát.
Một canh giờ sau, Đàm Vân với tâm trạng nặng nề, điều khiển Kim Long Thần Sư lơ lửng trên không trung của một khu rừng xanh mướt như biển cả.
Khu rừng mênh mông vô bờ, bát ngát vô tận.
"Giết!"
"Giết hết bọn chúng cho ta!"
...
Đột nhiên, từng đợt âm thanh kim loại va chạm cùng tiếng hò hét chém giết truyền vào tai Đàm Vân.
Đàm Vân phóng thích linh thức, bao trùm khu rừng trong phạm vi 500 dặm bên dưới. Bất chợt, trong đôi mắt sắc bén loé lên hai tia hàn quang như thực chất, hắn thúc giục Kim Long Thần Sư bay về phía tây bắc, đến một khu rừng cách đó 400 dặm...
Cùng lúc đó.
Trong khu rừng rậm rạp sương mù giăng lối, mùi mục rữa xộc lên tận trời, mấy chục luồng kiếm mang, đao mang khổng lồ dài trăm trượng phóng lên trời cao theo tiếng giao chiến kịch liệt, xé nát từng mảng cây cỏ trong rừng thành bột mịn!
Giữa khu rừng với những cây cổ thụ dây leo quấn quanh, La Phiền, Tống Hồng đang dẫn đầu 13 đệ tử Đan Mạch kịch chiến với 10 đệ tử nam nữ của Vĩnh Hằng Tiên Tông và Thần Hồn Tiên Cung.
Nhóm 15 người của La Phiền đối mặt với sáu nam bốn nữ, không chỉ liên tục lùi bước mà trên người ai cũng có vài vết thương sâu tới xương!
Ngược lại, trong 10 người kia, chỉ có một kẻ bị La Phiền chém thương cánh tay phải, chín người còn lại hoàn toàn không hề hấn gì!
Hai bên ai mạnh ai yếu, đã quá rõ ràng.
"La sư huynh, Tống sư huynh! Chúng ta không phải đối thủ của bọn họ, mau rút lui thôi!"
"Đúng vậy đó hai vị sư huynh, không rút nữa e là chúng ta đều phải chết ở đây mất!"
...
13 đệ tử Đan Mạch kinh hoảng gào lớn, tử khí đã bao trùm trong tim họ.
"Tất cả câm miệng cho ta!" La Phiền vẻ mặt cương nghị, "Nếu chúng ta rút lui, đến lúc đó Đàm Vân tới thì phải làm sao? Chẳng lẽ để Đàm Vân bị bọn chúng vây công à!"
"La huynh nói đúng lắm!" Tống Hồng phụ họa: "Các người muốn đi thì cứ đi! Ta và La huynh chắc chắn sẽ không rời đi!"
Ngay lúc 13 người kia đang ôm vết thương, còn muốn nói gì đó, trong rừng tàn ảnh loé lên, 10 đệ tử của Vĩnh Hằng Tiên Tông và Thần Hồn Tiên Cung đã cầm kiếm, cầm đao bao vây 15 người của La Phiền.
Một nữ đệ tử cầm đầu của Thần Hồn Tiên Cung cười khúc khích nói: "Một bầy kiến hôi các ngươi mà cũng muốn đi à? Đúng là kẻ ngu nói chuyện hoang đường, tất cả ở lại đây bỏ mạng đi!"
"Ha ha ha ha!" Một nam đệ tử của Vĩnh Hằng Tiên Tông có ánh mắt âm u nói: "Hôm nay các ngươi chắp cánh cũng khó thoát, nhưng các ngươi yên tâm, chúng ta và các đạo hữu Thần Hồn Tiên Cung sẽ không để các ngươi cô độc đâu."
"Không bao lâu nữa... Ừm không đúng, biết đâu lát nữa ở một góc nào đó, sẽ có người của các ngươi cùng các ngươi xuống hoàng tuyền."
Kẻ này nói xong, ánh mắt lộ ra hung quang, hung hãn quát: "Giết cho ta..."
"Ầm!"
"Răng rắc!"
Đúng lúc này, đột nhiên một cái móng sư tử khổng lồ màu vàng kim, mang theo sức mạnh làm rung chuyển hư không, đạp gãy một cây cổ thụ quấn đầy dây leo rồi giáng thẳng xuống đầu gã đệ tử kia!
"A! Đây là yêu thú gì, cứu ta..."
Tiếng kêu kinh hãi đột ngột tắt lịm, gã đệ tử bị cái móng vàng giẫm nát bét, thi thể nát vụn bị đè chặt dưới móng!
"Rống!"
Tiếng sư tử gầm làm lá cây rơi lả tả. Khi chín người còn lại của Vĩnh Hằng Tiên Tông và Thần Hồn Tiên Cung nhìn thấy con quái vật khổng lồ trước mặt, chúng hoảng sợ tột độ, vội ngự kiếm bỏ chạy!
"Ầm!"
Một luồng uy áp không gì sánh được, tựa như sóng thần vô hình, tức khắc bùng nổ từ cơ thể Kim Long Thần Sư, cuồn cuộn quét ra bốn phía.
Ngay lúc nhóm 15 người của La Phiền, Tống Hồng đang mặt xám như tro, họ cảm nhận được luồng uy áp vô hình tựa sóng dữ cuồng bạo kia đã tránh qua nhóm mình, lao đến với tốc độ ánh sáng về phía chín kẻ địch đang ngự kiếm bỏ chạy!
"Bùm bùm bùm..."
Luồng khí tức kinh hồn đoạt phách đó lan ra từ trong rừng theo những vòng tròn đồng tâm cực nhanh, khiến cây khô, lá mục trong rừng hóa thành bột mịn, làm từng mảng cây cối xanh tươi lần lượt vỡ nát!
"Không..."
"Tha mạng!"
"Cứu mạng a..."
Rất nhanh, luồng khí tức đó đã nuốt chửng chín người đang chạy trối chết. Giữa cảnh cát bay đá chạy, chín người hóa thành chín đám sương máu tràn ngập trong khu rừng tan hoang, thi thể nát vụn rơi vãi trên mặt đất!
Giờ phút này, trong phạm vi ba dặm lấy Kim Long Thần Sư làm trung tâm đã tạo thành một vùng chân không, tất cả thảm thực vật, cây cối đều biến mất không còn dấu vết!
Như thể giữa khu rừng tựa biển cả, đã xuất hiện một khoảng đất trống rộng ba dặm, trên đó không còn một ngọn cỏ, một thân cây nào
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂