"Đàm Vân, chúng ta giúp ngươi!" Chung Ngô Thi Dao hét lên thất thanh.
"Thi Dao, các ngươi không phải đối thủ của chúng, ai cũng đừng giúp ta!" Đàm Vân vừa dứt lời đã thi triển Hồng Mông Thần Bộ. Tốc độ của hắn quá nhanh, trong nháy mắt hóa thành bảy ảo ảnh, đồng thời né được một luồng kiếm quang sắc lẻm, xuất hiện sau lưng bảy người kia rồi đột ngột tung một quyền!
"Rầm rầm rầm..."
Giữa những tiếng xương gãy răng rắc, lưng của bảy người kia nổ tung, lồng ngực lồi hẳn ra. Bọn chúng tựa diều đứt dây, miệng phun máu tươi, văng xa hơn mười trượng rồi chết ngay tại chỗ!
"Vút!"
Cùng lúc đó, bảy ảo ảnh màu trắng giữa không trung chồng lên nhau, chỉ trong chớp mắt, Đàm Vân trong bộ bạch bào đã xuất hiện trước mặt Mục Mộng Nghệ và những người khác đang kinh ngạc.
Giờ đây, Đàm Vân tự tin rằng đừng nói ở Hoàng Phủ Thánh Tông, mà dù cho nhìn khắp cả đại lục, dưới Luyện Hồn Cảnh cửu trọng, hắn là vô địch!
Giờ phút này, Hoàng Phủ Thính Phong và những người khác đã chứng kiến sự cường đại của Đàm Vân!
Bọn họ thật không thể ngờ, một Đàm Vân chỉ mới Luyện Hồn Cảnh tam trọng lại có thể đối mặt với bảy kẻ địch Luyện Hồn Cảnh bát trọng mà dễ như giết gà giết chó!
"Đàm Vân, lát nữa thủ tịch trưởng lão đến thì phải làm sao bây giờ!" Chung Ngô Thi Dao lo lắng không yên, "Ngươi mau đưa Mục tỷ tỷ rời khỏi Khí Mạch đi!"
Công Tôn Nhược Hi nhìn Đàm Vân cũng hoang mang lo sợ. Dù sao người Đàm Vân giết không phải chó mèo, mà là ngoại tôn của thủ tịch!
Lúc này, ngoại trừ Hoàng Phủ Thính Phong vẫn còn tỏ ra bình tĩnh, những người khác đều có chút hoảng hốt.
Đàm Vân dang tay, cười nhạt: "Chư vị không cần lo lắng, đã giết thì cũng giết rồi, ta ngược lại muốn xem thủ tịch Khí Mạch có thể làm gì được ta?"
Nói rồi, Đàm Vân nhìn về phía Lục Nhân mập mạp: "Lục huynh, rượu tối qua còn không?"
"Còn!" Lục Nhân không biết Đàm Vân muốn làm gì, nhưng vẫn thành thật trả lời.
"Tốt, đột nhiên ta lại muốn uống rượu, phiền huynh lấy giúp ta một vò!" Đàm Vân cười nói.
"Ờ..." Lục Nhân ngạc nhiên, "Được thôi!"
Sau đó, Công Tôn Nhược Hi mở cấm chế tiên cốc, Lục Nhân đi vào không lâu thì xách một vò linh tửu bước ra, đưa cho Đàm Vân.
Đàm Vân một tay cầm vò rượu, ngửa cổ uống một ngụm lớn, đoạn nhìn mọi người. Những lời tiếp theo của hắn khiến ai nấy đều vô cùng cảm động!
Đàm Vân dõng dạc nói: "Ta nhập tông hơn mười năm, rất ít kết giao bằng hữu. Các ngươi đều là bằng hữu thật sự của ta, là những người bạn sinh tử đã cùng ta vào sinh ra tử, trải qua gió tanh mưa máu ở Vĩnh Hằng Chi Địa!"
"Thế mà vừa rồi, lũ rác rưởi này không chỉ sỉ nhục ta, Mộng Nghệ, Thi Dao, mà còn vũ nhục cả Băng Băng, Thanh Tuyền, Tâm Di, Tử Yên. Vì vậy, chúng đáng bị giết!"
"Còn về thủ tịch của Tiên Môn Khí Mạch, ta muốn xem thử, lát nữa hắn có dám động đến ta không! Hắn lấy lý do gì để động đến ta!"
Nói xong, Đàm Vân phóng khoáng xoay người, cầm vò rượu dựa vào một tảng đá lớn, trong đôi mắt tinh anh lóe lên sát ý lạnh lẽo.
Hắn đã quyết, nếu thủ tịch Khí Mạch thật sự dám động đến mình, hắn sẽ không ngại để Thí Thiên Ma Viên ra tay, một đòn giết chết lão!
Đã từng, Đàm Vân ở ngoại môn, nội môn phải sống như đi trên băng mỏng. Bây giờ đã đến Tiên Môn, Đàm Vân tuyệt đối không cho phép mình giẫm lên vết xe đổ, bị người khác dắt mũi khắp nơi!
Bị người ta truy sát hết lần này đến lần khác đến mức không còn đường lui!
Lục Nhân ưỡn cái bụng phệ, hùng hổ nói: "Đàm hiền đệ, chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta! Mẹ kiếp, lát nữa ta sẽ làm chứng cho ngươi, là bọn chúng tự làm tự chịu, chết không oan!"
"Còn có ta, ta cũng làm chứng!" Quân Bất Bình, Bách Lý Long Thiên cùng tất cả mọi người nhao nhao hưởng ứng.
Đàm Vân nhìn mọi người, lắc đầu nói: "Tâm ý của chư vị, ta xin nhận. Nhưng dù sao ta cũng đã giết ngoại tôn của thủ tịch Khí Mạch, một khi các ngươi làm chứng cho ta, lão già kia tất sẽ ghi hận trong lòng. Nếu ngày sau lão trả thù các ngươi, chẳng phải là ta đã hại các ngươi sao."
"Nhất là Nhược Hi và Thi Dao, các ngươi là đệ tử Khí Mạch, càng không thể làm chứng cho ta. Thôi, các ngươi đều vào tiên cốc đi, đừng ra ngoài, chuyện còn lại để mình ta ứng phó!"
Nghe vậy, Bách Lý Long Thiên lập tức phản bác: "Đàm hiền đệ, chính ngươi đã nói chúng ta là bạn sinh tử, bây giờ sao chúng ta có thể khoanh tay đứng nhìn được?"
"Bách Lý huynh nói đúng lắm!" Quân Bất Bình phụ họa: "Chúng ta ở lại cùng ngươi gánh vác, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia!"
"Ừm, ý của Bất Bình cũng là ý của ta!" Thượng Quan Băng Băng ra vẻ phu xướng phụ tùy.
Những người khác cũng dõng dạc bày tỏ quyết tâm có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia với Đàm Vân!
"Vút!"
Một cơn gió lốc thổi qua, Đàm Vân xuất hiện trước mặt mọi người, chân thành tha thiết nói: "Cũng chính vì các ngươi là bạn sinh tử của ta, nên ta mới không thể liên lụy các ngươi!"
"Cho dù sau này ta có bị thủ tịch Khí Mạch ngấm ngầm trả thù, ta cũng có năng lực tự bảo vệ mình. Nhưng các ngươi thì khác, một khi hôm nay các ngươi rước họa vào thân, nếu lão già kia hạ độc thủ với các ngươi, liệu các ngươi còn đường sống không?"
"Ta không phải khách sáo với các ngươi, mà là thật tâm xem các ngươi là huynh đệ tỷ muội. Vì vậy, tất cả hãy nghe ta, vào tiên cốc đi!"
Nghe vậy, mọi người còn muốn nói gì đó thì Mục Mộng Nghệ lên tiếng: "Chúng ta đều nghe lời Đàm Vân, đi thôi, vào trong đi!"
"Chuyện này... Được rồi!" Bách Lý Long Thiên đáp lời, sau đó nhìn Đàm Vân, nghiêm mặt nói: "Đàm hiền đệ, lát nữa ngươi cẩn thận một chút!"
Sau đó, Công Tôn Nhược Hi mở cấm chế tiên cốc, cùng mọi người đang tâm thần bất định bước vào...
Hai canh giờ sau, một tiếng gầm già nua đột ngột vang vọng trên bầu trời: "Ai là Đàm Vân!"
Tiếng nói vừa dứt, từng bóng người lần lượt từ trên trời giáng xuống, hóa thành mười chín người đứng trước mặt Đàm Vân.
Lúc này, lão giả tóc trắng bạc dẫn đầu đang mặt mày đỏ gay, ngũ quan vặn vẹo, trong tay còn đang xách tên đệ tử Khí Mạch đã chạy trốn lúc trước.
Lão giả đó chính là thủ tịch của Tiên Môn Khí Mạch: Phương Thương Hải.
Trong mười tám người phía sau, có lão giả, có trung niên, có cả Mộ Dung Thi Thi, tất cả đều là trưởng lão của Tiên Môn Khí Mạch.
Ngay một khắc trước, Phương Thương Hải cùng mười tám vị trưởng lão đang ở trong tiên điện bàn bạc về cuộc thi đấu mười năm một lần của Khí Mạch thì hay tin ngoại tôn bị Đàm Vân giết chết!
Phương Thương Hải bi phẫn đan xen, liền tóm lấy tên đệ tử báo tin rồi bay vút tới, các trưởng lão khác cũng theo sát phía sau!
"Thủ tịch, hắn chính là Đàm Vân!" Tên đệ tử kia chỉ vào Đàm Vân, rồi lại nhìn bảy thi thể khác trên mặt đất: "Thủ tịch, hắn đã giết tổng cộng tám người!"
"Tức chết ta mà!" Ngay lúc Phương Thương Hải tức giận đến run cả người, Đàm Vân lại cầm vò rượu lên uống một ngụm nữa, sau đó mới hơi cúi người với Phương Thương Hải: "Vãn bối Đàm Vân, xin ra mắt tiền bối."
"Vãn bối thấy ngài đã tới thì cũng yên tâm rồi." Dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Phương Thương Hải, Đàm Vân chỉ vào bảy thi thể Luyện Hồn Cảnh bát trọng trên mặt đất, giọng điệu không nóng không lạnh:
"Hai canh giờ trước, ngoại tôn của ngài đã sỉ nhục vãn bối, ép vãn bối phải cược mạng với hắn. Nào ngờ ngoại tôn của ngài học nghệ không tinh, bị vãn bối một quyền đánh chết. Còn bảy người này lại muốn giết vãn bối, vì tự vệ, vãn bối đã lỡ tay giết luôn cả bọn chúng."
Nghe vậy, Phương Thương Hải tức đến đỏ mặt tía tai: "Tên tiểu tạp chủng nhà ngươi, giết người còn dám ngụy biện! Dù cho tông chủ có ưu ái ngươi, hôm nay ngươi cũng phải nợ máu trả bằng máu!"
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh