Sau khi uống một ngụm linh trà, Đàm Vân bèn kể lại chuyện Thẩm Tố Băng và Thẩm Thanh Thu bị người khác trọng thương cho Đường Hinh Doanh nghe.
"Đàm Vân, Tố Băng bị thương không sao chứ?" Đường Hinh Doanh lo lắng hỏi. "Đã điều tra ra kẻ địch là ai chưa?"
"Đường thủ tịch không cần lo lắng, Thủ tịch Mạch Công Huân đã khỏi hẳn rồi." Đàm Vân bình thản nói: "Kẻ làm nàng bị thương tạm thời vẫn chưa có tung tích."
"Ừm, nghe Tố Băng không sao là ta yên tâm rồi." Đường Hinh Doanh dường như nghĩ tới điều gì, ánh mắt đầy vẻ cảm kích: "Lúc trước, nếu không có sư phụ của Tố Băng cứu ta một mạng, có lẽ ta đã chết rồi."
"Sư phụ nàng đã giao phó, nhờ ta chăm sóc Tố Băng, thế nhưng khi nàng ở Mạch Đan của Tiên Môn, lại là do ta bất tài, không chăm sóc tốt cho nàng, để nàng bị các trưởng lão khác xa lánh."
Đường Hinh Doanh nào biết, Đàm Vân đang ngồi đối diện chính là ân nhân cứu mạng của nàng!
"Đường thủ tịch, ngài đừng tự trách." Đàm Vân áy náy nhìn nàng với ánh mắt chân thành: "Lúc trước trong đại hội thi đấu của Mạch Đan, cũng vì ta mà ngài bị Công Tôn Dương Xuân làm nhục."
"Ngài yên tâm, sớm muộn gì cũng có ngày ta sẽ thay ngài báo thù gấp bội!"
Đường Hinh Doanh mỉm cười nói: "Thôi, chuyện quá khứ không nhắc lại nữa. Vả lại, ngươi là muội phu tương lai của ta, sau này cứ gọi thẳng tên ta là được, gọi thủ tịch nghe xa cách quá."
Trông Đường Hinh Doanh như đang muốn hàn huyên chuyện nhà với Đàm Vân.
Đàm Vân cũng không phải người lề mề, bèn sảng khoái nói: "Vậy sau này ta sẽ gọi cô là Hinh Doanh."
"Ừm." Đường Hinh Doanh vừa đáp lời, vừa suy nghĩ xem nên thăm dò ý tứ của Đàm Vân thế nào.
"Hinh Doanh, nếu cô vẫn muốn hỏi về đan thuật mười sáu hệ thì lát nữa ta có việc rồi, không tiện nói chuyện với cô." Đàm Vân nói.
"Đàm Vân, ngươi hiểu lầm rồi." Đường Hinh Doanh giải thích: "Đan thuật mười sáu hệ đã thất truyền từ thời cổ đại, một môn kỳ thuật trân quý như vậy, sao ta có thể thăm dò ngươi được?"
Đàm Vân cười cười, phất tay một cái, một viên ngọc giản trống xuất hiện trong tay. Ngay sau đó, trước ánh mắt khó hiểu của Đường Hinh Doanh, hắn nhắm mắt lại, đưa linh thức vào trong ngọc giản.
Rất nhanh sau, Đàm Vân rút linh thức ra, đưa ngọc giản cho Đường Hinh Doanh, bình tĩnh nói: "Đan thuật mười sáu hệ tương đối đơn giản, với trình độ đan thuật của cô, chỉ cần một thời gian là có thể học được."
"Trong ngọc giản ngoài đan thuật mười sáu hệ ra còn có đan thuật ba mươi hai hệ. Tuy đan thuật ba mươi hai hệ đã thất truyền từ thời Thượng Cổ, nhưng may là sư phụ ta có, nên ta viết vào cùng luôn cho cô."
"Sau này nếu có chỗ nào không hiểu về đan thuật ba mươi hai hệ, cô có thể đến tìm ta, ta sẽ giải thích cho."
Nghe vậy, thân thể mềm mại của Đường Hinh Doanh run lên, như một con mèo bị giẫm phải đuôi, nàng bật dậy khỏi ghế ngọc ngay tức khắc. Sau khi kinh ngạc nhìn Đàm Vân một cái, nàng run rẩy đưa đôi tay ngọc mềm mại không xương lên, cầm lấy ngọc giản trên bàn, vội vàng đưa linh thức vào trong.
Lập tức, đập vào mắt nàng là những dòng chữ sáng rực!
Mấy chục vạn chữ, chia làm hai phần.
Phần đầu tiên, mở màn là năm chữ lớn: "Đan thuật mười sáu hệ!".
Phần thứ hai bắt đầu bằng sáu chữ: "Đan thuật ba mươi hai hệ!".
Đường Hinh Doanh kích động và hưng phấn ôm chặt ngọc giản vào lòng, nhìn Đàm Vân với đôi mắt đẹp tràn ngập vẻ cảm kích vô tận!
Nàng biết rằng sau khi có được đan thuật mười sáu hệ và ba mươi hai hệ, trình độ đan thuật của mình sau này sẽ đạt đến một thành tựu chưa từng có!
"Đàm Vân, thật sự cảm ơn ngươi!" Đường Hinh Doanh mấp máy đôi môi son, trong mắt ánh lên vẻ kích động.
Giờ phút này, không ai có thể hiểu được tâm trạng của nàng! Vốn si mê đan thuật, nên đan thuật mười sáu hệ và ba mươi hai hệ có một sức hấp dẫn chí mạng đối với nàng!
"Không cần khách sáo." Đàm Vân đứng dậy cười nói: "Cô là tỷ tỷ của Thi Dao, vậy chúng ta là người một nhà, không cần phải cảm ơn đâu."
"Ừm, ừm!" Đường Hinh Doanh gật đầu lia lịa. Giờ khắc này, nàng nhìn Đàm Vân, trái tim bỗng đập nhanh hơn, nàng khẽ nói: "Ta vừa xem qua đan thuật ba mươi hai hệ, có rất nhiều chỗ không hiểu, vậy sau này ta có thể đến tìm ngươi được không?"
"Đương nhiên là được." Đàm Vân sảng khoái cười.
"Hi hi, Đàm Vân ngươi tốt thật!" Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Đường Hinh Doanh hiện lên niềm vui sướng không thể che giấu.
Nàng thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ nhân lúc hỏi Đàm Vân về đan thuật mà dần dần lôi kéo hắn gia nhập Đường Tôn Thánh Triều!
Nếu nàng biết Mục Mộng Nghệ chính là vị công chúa ngày xưa của Mục Phong Thánh Triều, vương triều đã bị chính cha nàng tự tay tiêu diệt, có lẽ nàng đã có một kế hoạch khác rồi!
Nghĩ đến đây, Đường Hinh Doanh nở một nụ cười quyến rũ: "Vậy ta sẽ không khách sáo với ngươi nữa. À đúng rồi, ban nãy ngươi nói muốn mua đan dược gì?"
Đàm Vân trầm ngâm một lát rồi nói: "Luyện Hồn Đan và Ngưng Linh Đan, loại thích hợp cho đệ tử Luyện Hồn Cảnh sử dụng."
"Với lại mua mười lò Thần Hồn Đan cho Thủ tịch Mạch Công Huân dùng."
Nghe vậy, Đường Hinh Doanh gật đầu nói: "Ngươi muốn mua bao nhiêu Luyện Hồn Đan và Ngưng Linh Đan?"
"Chỗ cô có bao nhiêu, ta mua bấy nhiêu." Đàm Vân nói: "Thật không dám giấu, lần này ta muốn mua cho tất cả đệ tử của Mạch Công Huân."
"Ừm, ta hiểu rồi, ngươi đợi một lát." Nói xong, Đường Hinh Doanh liền xoay người, dáng đi uyển chuyển như sen nở mỗi bước, rời khỏi khuê phòng.
Không lâu sau, Đường Hinh Doanh quay lại, đưa một chiếc nhẫn Càn Khôn trong tay cho Đàm Vân: "Tất cả Luyện Hồn Đan và Ngưng Linh Đan đều ở đây, ngươi xem có đủ không."
"Thần Hồn Đan cho Tố Băng dùng cũng ở trong đó."
"Được." Đàm Vân nhận lấy nhẫn Càn Khôn, linh thức vừa đưa vào trong liền giật mình, chỉ thấy bên trong không gian rộng lớn là hai đống bình thuốc chất cao như núi!
Đàm Vân dùng linh thức bao trùm lấy để kiểm tra, phát hiện Luyện Hồn Đan có tới 83.000 bình! Ngưng Linh Đan thì đạt đến 100.000 bình!
Đàm Vân rút linh thức ra, cười nói: "Một bình là một lò, tức là mười hai viên."
"Nhiều đan dược như vậy, đủ cho đệ tử Mạch Công Huân dùng trong nhiều năm rồi!"
"Hinh Doanh, tất cả chỗ này hết bao nhiêu linh thạch?"
Đường Hinh Doanh mỉm cười: "Hai loại đan dược này, có một phần ba là trung phẩm, một phần ba là thượng phẩm, và một phần ba còn lại là cực phẩm."
"Giá của hai loại đan dược không chênh lệch nhiều, vậy ta cứ tính theo giá một bình trung phẩm là mười linh thạch cực phẩm. Hai loại trung phẩm, bỏ số lẻ cho ngươi là 606.000 linh thạch cực phẩm."
"Hai loại thượng phẩm, mỗi bình là ba mươi linh thạch cực phẩm, bỏ số lẻ cho ngươi là một trăm tám mươi vạn linh thạch cực phẩm."
"Còn hai loại cực phẩm, mỗi bình là tám mươi linh thạch cực phẩm, tính ra, bỏ số lẻ là 485 vạn linh thạch cực phẩm."
"Tổng cộng là bảy trăm hai mươi sáu vạn sáu ngàn linh thạch cực phẩm. Cứ lấy của ngươi bảy trăm hai mươi vạn chẵn thôi!"
"Còn mười bình Thần Hồn Đan của Tố Băng, ta không tính tiền."
Nghe vậy, Đàm Vân toát mồ hôi lạnh: "Khụ khụ, vậy tạm thời ta chỉ mua một phần mười thôi. Nhiều linh thạch như vậy, ta không có."
Đường Hinh Doanh cười duyên: "Cứ cầm lấy đi, không lấy của ngươi một linh thạch nào cả."
"Thế sao được!" Đàm Vân từ chối.
"Bảo ngươi cầm thì cứ cầm đi." Đường Hinh Doanh dùng tay trái nắm lấy tay phải của Đàm Vân, dúi thẳng chiếc nhẫn Càn Khôn vào tay hắn.
"Hinh Doanh, số đan dược này là của đệ tử Mạch Đan ký gửi ở đây để bán, cô đưa cho ta, đến lúc đó chẳng phải chính cô sẽ phải bỏ tiền túi ra để bù vào số linh thạch lớn như vậy sao?" Đàm Vân vẫn từ chối: "Chuyện này tuyệt đối không được!"
"Đàm Vân, đan thuật mười sáu hệ và ba mươi hai hệ mà ngươi cho ta vốn là báu vật vô giá, đừng nói chỉ hơn bảy trăm vạn linh thạch cực phẩm, cho dù nhiều hơn gấp ngàn vạn lần cũng không mua được."
Đường Hinh Doanh chân thành nói: "Nếu ngươi coi ta là người ngoài thì cứ từ chối đi."
"Chuyện này... Nhưng nhiều linh thạch như vậy, cô có không?" Đàm Vân nhíu mày.
Đường Hinh Doanh tinh nghịch cười: "Chuyện đó thì ngươi không cần lo, tóm lại là ta không thiếu tiền!"