"Ngao..."
"Ô..."
Trong Phong Vực, vô số yêu thú cấp một, cấp hai, cấp ba sau khi cảm nhận được khí tức của Đàm Vân liền run rẩy bẹp dí trên mặt đất, phát ra những tiếng kêu sợ hãi...
Bảy ngày sau, Đàm Vân đang ngự kiếm phi hành bỗng nhiên hạ xuống, thi triển Hồng Mông Thần Bộ, ngay sau đó, một luồng kiếm quang xuyên qua cổ họng của ba nữ tử Thần Hồn Tiên Cung!
Sau khi dùng một kiếm cắt đứt cổ họng của ba nữ tử, Đàm Vân lấy Càn Khôn Giới từ trên thi thể rồi tiếp tục xuyên qua sơn cốc với tốc độ cực nhanh!
Trên đường bay tới, khắp nơi đều là vết tích của trận chiến giữa các vị thần, hắn tận mắt trông thấy cảnh tượng núi lở đất nứt, đại địa sụp đổ...
Trong nháy mắt, ba ngày nữa trôi qua, Đàm Vân đã bay qua sơn cốc dài ba vạn dặm, xuất hiện trên bầu trời một vùng hoang dã rộng ba mươi vạn dặm.
Bây giờ chỉ cần tốn thêm hơn một ngày nữa là hắn có thể đến được địa điểm tập kết!
Lúc này, trong mắt Đàm Vân thoáng hiện vẻ đau khổ, bởi vì trong mười ngày phi hành, đã có 53 tấm lệnh bài thân phận trong Càn Khôn Giới của hắn bị vỡ vụn, trong đó Mạch Công Huân ba người, Mạch Phù mười người, Mạch Cổ Hồn 21 người, Mạch Thú Hồn tám người, Mạch Phong Lôi 11 người.
Điều này có nghĩa là 53 người đã bỏ mạng vì một lý do nào đó!
Đột nhiên, trong tinh mâu của Đàm Vân bỗng dâng lên lệ khí nồng đậm, hắn phát hiện một chiếc linh thuyền Á Tôn khí hạ phẩm ở phía sau cách một ngàn dặm đang lao đến như tia chớp!
Trên linh thuyền, linh thức của 30 nam nữ đệ tử Vĩnh Hằng Tiên Tông đã khóa chặt lấy hắn!
"Đã muốn chết thì lão tử đây há có lý nào không nhận?" Trong mắt Đàm Vân sát ý ngập trời, hắn giảm tốc độ phi kiếm xuống, ra vẻ không hề phòng bị, tiếp tục bay trên bầu trời hoang dã.
Một khắc sau.
Linh thuyền đột nhiên xuất hiện cách đỉnh đầu Đàm Vân mấy trăm trượng, trên thuyền, một nam đệ tử cao to thô kệch cười gằn nói: "Các sư đệ sư muội, cùng nhau tấn công, giết tên tạp chủng này!"
Nam tử kia ra tay trước, vung cánh tay phải lên, một luồng sáng đen từ trong tay áo bay ra, ngay sau đó, một cây cự chùy lớn bằng cả gian nhà, mang theo sức mạnh làm nứt cả hư không, ầm ầm giáng xuống Đàm Vân!
"Giết hắn!"
Trên linh thuyền, 29 nam nữ đệ tử còn lại toàn thân tỏa ra sức mạnh thuộc tính chói lòa, bá đạo và đáng sợ, bọn chúng nhao nhao cầm binh khí trong tay, chém, bổ, đâm về phía Đàm Vân!
"Vút vút vút..."
"Ong ong..."
Trong phút chốc, hư không trong phạm vi ngàn trượng bị từng đạo kiếm mang, đao mang, thương ảnh, mâu ảnh oanh kích đến vỡ nát, từng vết nứt không gian dài đến mấy dặm kéo dài ra bốn phía, dường như khoảng không gian này có thể sụp đổ bất cứ lúc nào!
Đòn hợp kích mênh mông, bá đạo làm cho bầu trời run rẩy, trong tiếng cười đầy sát ý của mọi người, công kích rợp trời kín đất đã nuốt chửng Đàm Vân đang đứng trên phi kiếm phía dưới.
Bọn chúng tận mắt trông thấy, Đàm Vân còn chưa kịp chạy trốn đã bị những đòn tấn công chói mắt bao phủ!
Khi luồng sáng chói mắt tan đi, chỉ còn lại thanh phi kiếm màu tím lơ lửng giữa không trung, còn Đàm Vân đã biến mất không còn tăm hơi!
"Ha ha ha... A ha ha ha ha!" Gã đệ tử lực lưỡng trên linh thuyền phá lên cười, "Các vị sư đệ, sư muội xem đi! Đàm Vân cũng chỉ có thế mà thôi, chẳng phải đã bị chúng ta liên thủ đánh chết rồi sao?"
29 người phía sau hắn cũng kích động không thôi: "Không sai! Đàm Vân cũng chỉ có thế mà thôi!"
"Đúng vậy! Làm gì có lợi hại như lời đồn? Hắc hắc, chẳng phải đã bị chúng ta giết đến mức không còn lại chút tro cốt nào sao!"
...
Lúc này, gã lực lưỡng cầm đầu nhìn xuống thanh phi kiếm Tiểu Tử đang lơ lửng giữa không trung, trong mắt lộ ra ánh sáng xanh lét như sói đói: "Kiếm tốt! Chẳng lẽ là Á Thánh khí có khí linh trong truyền thuyết?"
"Ha ha ha ha! Hôm nay hời to rồi!"
Gã lực lưỡng đạp phi kiếm, lướt xuống khỏi linh thuyền, đưa tay phải ra chộp lấy Tiểu Tử!
"A! Tay của ta!"
Ngay lập tức, gã lực lưỡng hét lên một tiếng thảm thiết, thì ra trên hư không cách linh thuyền ba trăm trượng, Đàm Vân đang đứng trên phi kiếm, chỉ bằng một ý niệm, phi kiếm Tiểu Tử đã vẽ một vòng cung màu tím, chém đứt cánh tay phải của gã!
Hiển nhiên, đòn công kích vừa rồi của đám người chỉ đánh trúng tàn ảnh còn sót lại do tốc độ của Đàm Vân quá nhanh sau khi thi triển Hồng Mông Thần Bộ!
"Vút!"
Ngay sau đó, Tiểu Tử hóa thành một luồng sáng màu tím, bay vào tay Đàm Vân.
Trên bầu trời, tóc Đàm Vân bay trong gió, tựa như một vị sát thần giáng thế, hắn nhìn xuống đám người trên linh thuyền, giọng nói không chút cảm xúc: "Muốn giết ta, chỉ bằng 30 con kiến hôi các ngươi sao?"
Lời vừa dứt, gã lực lưỡng đang ôm cánh tay đứt đầm đìa máu cùng 29 người trên linh thuyền đều dựng tóc gáy, kinh hãi nhìn lên bầu trời!
Khoảnh khắc 30 người nhìn thấy Đàm Vân, một đôi mắt đỏ yêu dị đã ánh vào tầm mắt của bọn chúng, cả 30 người lập tức trở nên ngây dại!
Còn gã lực lưỡng thì từ trên phi kiếm, cắm đầu rơi thẳng xuống!
"Phập!"
Trên bầu trời, Đàm Vân thu lại phi kiếm dưới chân, tựa như một ngôi sao băng lao xuống, mang theo một luồng kiếm quang màu tím, chém bay đầu của gã lực lưỡng!
"Vút vút vút... Phập phập..."
"Không!"
"Tha mạng a..."
Sau khi giết gã lực lưỡng, Đàm Vân dừng lại giữa không trung, xoay tròn thanh phi kiếm Tiểu Tử trong tay, nhất thời, hàng trăm luồng kiếm mang màu tím tựa như những đóa pháo hoa màu tím đang thu gặt sinh mạng, bung nở rực rỡ trên linh thuyền!
29 tên đệ tử chết trong tiếng la hét thảm thiết, cầu xin tha thứ và sợ hãi!
"Thu!"
Đàm Vân chỉ bằng một ý niệm, 29 chiếc Càn Khôn Giới trên linh thuyền đã tự động tuột khỏi ngón tay của các thi thể, bay thẳng vào Càn Khôn Giới của hắn.
"Vụt!"
Thân ảnh Đàm Vân lóe lên, xuất hiện trên linh thuyền, ngay sau đó, một luồng linh lực màu vàng nhạt quét văng 29 thi thể trên thuyền xuống.
30 bộ thi thể vừa rơi xuống hoang dã, từng con yêu thú xấu xí đã xúm lại, chúng nhìn Đàm Vân trên linh thuyền, trong đôi mắt khổng lồ lộ ra vẻ kinh hoàng.
"Muốn ăn thì cứ ăn." Đàm Vân để lại một câu, vẫy tay một cái, Càn Khôn Giới trên thi thể gã lực lưỡng cùng cây cự chùy bên cạnh bay lên, thu vào trong Càn Khôn Giới của hắn.
Sau đó, Đàm Vân điều khiển linh thuyền biến mất ở chân trời phía đông...
Sau khi Đàm Vân rời đi, đám yêu thú liền lao vào các thi thể...
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng vàng óng chiếu rọi khắp đại địa.
Đàm Vân đang điều khiển linh thuyền bay qua hoang dã thì sắc mặt đột nhiên biến đổi: "Không ổn rồi!"
Hắn phát hiện lệnh bài thân phận của các đệ tử Mạch Phù, Mạch Phong Lôi, Mạch Cổ Hồn, Mạch Thú Hồn trong Càn Khôn Giới, tổng cộng 90 tấm, gần như vỡ nát cùng một lúc!
Tiếp đó, một tấm lệnh bài thân phận của đệ tử Mạch Công Huân cũng vỡ nát!
Cảnh tượng 91 người chết cùng lúc này đã tiết lộ cho Đàm Vân một thông tin!
Thông tin đó chính là, Đàm Vân kết luận 91 người này đã chết tại địa điểm tập kết ở hẻm núi, cách đây một vạn dặm về phía đông.
Bởi vì người của hắn đã bị phân tán đến khu vực thí luyện rộng ba mươi triệu dặm từ 11 ngày trước, nếu bị phân tán ra thì căn bản không thể nào chết cùng một lúc.
Chết cùng một lúc, có nghĩa là 91 người này chắc chắn đã tập trung lại một chỗ rồi bị người khác giết chết!
Vậy nơi tập trung chỉ có thể là hẻm núi!
"Đệ tử Hoàng Phủ Thánh Tông ở nơi tập kết đã bị vây công!" Sắc mặt Đàm Vân lo lắng, hắn đẩy tốc độ của linh thuyền Á Tôn khí hạ phẩm lên đến cực hạn, lao như bay về phía hẻm núi cách đó một vạn dặm.