Đạm Đài Huyền Trọng điều khiển linh chu với tốc độ cực nhanh, sau ba canh giờ đã đưa Thẩm Tố Băng và mọi người trở về Thánh Cảnh Công Huân. Lão dặn dò Đàm Vân mọi sự phải cẩn thận, bế quan nâng cao thực lực rồi mới rời đi.
Thẩm Tố Băng dẫn mọi người đến Đạo Trường Công Huân, để các đệ tử tiếp tục tiến vào bên trong quyển trục thời không bế quan tu luyện.
Đàm Vân thì thầm với Mục Mộng Nghệ và Chung Ngô Thi Dao rằng tông chủ đã tặng cho mình một tòa thánh tháp tu luyện, vì vậy hắn không cần vào quyển trục thời không.
Sau đó, Đàm Vân nhìn Mục Mộng Nghệ và Chung Ngô Thi Dao tiến vào quyển trục thời không rồi mới một mình bay trở về Tiên Cốc số một.
Lúc này, trong Đạo Trường Công Huân rộng lớn chỉ còn một mình Thẩm Thanh Thu chưa bế quan, vẫn phụ trách một vài việc vặt của mạch Công Huân.
Đàm Vân vắt chéo chân nằm trên thảm cỏ um tùm, thầm nghĩ, hoàng hôn ngày mai, Phùng Vân sẽ sắp xếp ai tìm mình bên ngoài Thánh Cảnh Công Huân đây?
. . .
Hôm sau, mặt trời chiều ngã về tây.
Trước khi rời khỏi Tiên Cốc số một, để phòng ngừa bất trắc, Đàm Vân đã thả Thí Thiên Ma Viên ngũ giai thành niên kỳ từ trong thánh tháp linh lung cực phẩm ra, rồi thu vào Linh Thú Đại.
Thí Thiên Ma Viên là ngũ giai thành niên kỳ, tương đương với tu sĩ Thánh Hồn cảnh tầng chín, nhưng Đàm Vân tin rằng với thực lực vượt cấp khiêu chiến của Lão Viên, nó có thể tiêu diệt cả cường giả Hồn Mạch cảnh tầng sáu.
Hoàng hôn buông xuống.
Khi Đàm Vân rời khỏi Thánh Cảnh Công Huân, lơ lửng trên không trung sơn môn, một giọng nữ quen thuộc dễ nghe từ trên trời vọng xuống: “Thiếu tông chủ, thuộc hạ ở trên này.”
“Là nàng ta!” Đàm Vân nhíu mày, chỉ thấy Phùng Khuynh Thành đang lơ lửng giữa biển mây, trang phục hôm nay mang một vẻ quyến rũ đặc biệt.
Có Lão Viên, tay chân siêu cấp này, Đàm Vân hoàn toàn không sợ Phùng Khuynh Thành ở Hồn Mạch cảnh tầng sáu.
Đàm Vân đã sớm quyết định, nếu đối phương dám ra tay với mình, hắn cũng sẽ không để nàng ta sống sót rời đi!
Hôm nay, Phùng Khuynh Thành khoác lên mình một chiếc váy đen trễ vai mỏng như cánh ve, gần như trong suốt. Bờ vai thon thả nõn nà cùng vòng eo không thể một tay ôm trọn toát ra một vẻ đẹp câu hồn đoạt phách.
Đặc biệt là đôi chân dài thẳng tắp, trắng nõn ửng hồng, thấp thoáng sau lớp váy đen, phảng phất như phong quang vô hạn chỉ cách một lớp lụa mỏng.
Đàm Vân bay vút lên, lơ lửng trước mặt Phùng Khuynh Thành, nhìn chiếc yếm đen bó sát làm nổi bật bộ ngực đầy kiêu hãnh của nàng, hắn thầm cười: “Chậc chậc, cũng ra gì phết.”
“Trên đời này không có gã đàn ông nào tốt cả!” Phùng Khuynh Thành thầm mắng trong lòng, nhưng trên dung nhan nghiêng nước nghiêng thành lại hiện lên một vẻ quyến rũ: “Đa tạ Thiếu tông chủ đã đến đúng hẹn.”
“Đại mỹ nhân đã mời, bản Thiếu tông chủ sao có thể không đến được chứ?” Đàm Vân vừa nói vừa hít hà mùi hương cơ thể thoang thoảng trong không khí, ra vẻ hưởng thụ: “Phùng đại mỹ nhân hôm nay thơm hơn mọi ngày nhỉ!”
Đàm Vân chắc chắn, trên quần áo của Phùng Khuynh Thành đã xịt Mê Hồn Tiêu Diêu Dịch!
“Mê Hồn Tiêu Diêu Dịch là loại xuân dược chuyên kích thích tình dục nam nữ, hiển nhiên nàng ta đã uống thuốc giải rồi.” Đàm Vân lẩm bẩm, có chút không đoán ra được ý đồ của Phùng Khuynh Thành.
Kích thích dục vọng của mình để mây mưa với nàng ta ư? Đàm Vân không cho là vậy!
“Thôi kệ, tới đâu hay tới đó, lão tử đây muốn xem thử ngươi định giở trò gì?” Đàm Vân thầm quyết định.
“Thiếu tông chủ thật biết đùa.” Phùng Khuynh Thành mỉm cười, bỗng nhiên, một luồng sáng trắng bay ra từ Càn Khôn Giới, hóa thành một cung điện hai tầng cao ba mươi trượng giữa biển mây.
“Mời Thiếu tông chủ.” Phùng Khuynh Thành khẽ mở đôi môi, bay vào trong đại điện tầng một.
Sau khi Đàm Vân bất động thanh sắc tiến vào đại điện, Phùng Khuynh Thành điều khiển cung điện bay thẳng lên, xuyên qua tầng tầng mây. Khi sao đã giăng đầy trời, cung điện cuối cùng cũng trôi nổi trên bầu trời cao hai mươi vạn dặm!
Phùng Khuynh Thành quay lưng về phía Đàm Vân, đứng ở cửa đại điện, say sưa ngắm nhìn cảnh Tinh Hà huyễn lệ bên ngoài, trong mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc sâu sắc: “Hắn đã hít phải mùi hương của Mê Hồn Tiêu Diêu Dịch được một canh giờ rồi, sao vẫn chưa mất ý thức?”
“Phùng đại mỹ nhân đang nghĩ gì thế?” Trong cung điện, Đàm Vân rót một chén linh tửu Phùng Khuynh Thành đã chuẩn bị sẵn từ trên bàn ngọc, đi tới vài bước, đứng sóng vai với nàng, thản nhiên hỏi: “Phùng đại mỹ nhân, nói đi, tìm ta có chuyện gì?”
“Ngươi thông minh như vậy, chẳng lẽ còn không đoán ra sao?” Phùng Khuynh Thành khẽ nhíu mày, xoay người lại, đôi mắt đẹp câu hồn đoạt phách nhìn chằm chằm Đàm Vân, dường như muốn nhìn thấu nội tâm của hắn.
“Đoán không ra.” Đàm Vân nhún vai nói.
“Vậy thôi, đêm còn dài, chúng ta ngồi xuống vừa uống vừa trò chuyện đi.” Phùng Khuynh Thành ra vẻ e thẹn nói.
“Tốt! Được cùng người đẹp trải qua đêm xuân thì còn gì bằng.” Đàm Vân cười phóng khoáng, quay người trở lại ghế ngọc.
“Tên háo sắc! Gã đàn ông thối tha!” Phùng Khuynh Thành thầm chửi trong lòng, rồi bước đi uyển chuyển đến trước bàn ngọc, mỉm cười nói: “Thiếu tông chủ, trước đây thuộc hạ có nhiều điều đắc tội, mong Thiếu tông chủ đừng trách.”
Nói rồi, Phùng Khuynh Thành tự rót cho mình một chén rượu, đặt lên bàn ngọc.
Lúc rót rượu cho Đàm Vân, một giọt chất lỏng màu xanh từ Càn Khôn Giới trên ngón tay nàng rơi vào chén rượu của hắn, sau đó nàng mới rót đầy chén.
“Thiếu tông chủ, thuộc hạ mời ngài một chén...” Phùng Khuynh Thành chưa nói dứt lời, bỗng “bịch” một tiếng, Đàm Vân ngã lăn ra đất.
“Dược hiệu cuối cùng cũng tới!” Phùng Khuynh Thành cười lạnh trong lòng, đoạn, đặt chén rượu đã hạ độc Đàm Vân lên bàn ngọc.
Khi nàng cúi xuống đỡ Đàm Vân, đột nhiên, hai chén linh tửu trên bàn bất ngờ hoán đổi vị trí cho nhau nhanh như chớp!
“Thiếu tông chủ, ngài sao thế...” Phùng Khuynh Thành vừa đỡ Đàm Vân dậy, đột nhiên, Đàm Vân thở hắt ra, lắc đầu tán thưởng: “Rượu ngon, chẳng lẽ là loại một chén là ngã trong truyền thuyết?”
“Ha ha ha ha.” Đàm Vân đứng dậy trong ánh mắt kinh ngạc của Phùng Khuynh Thành, ngồi xuống ghế ngọc, ra vẻ đã tỉnh táo lại.
“Cao tổ nói ta chỉ cần xịt một giọt Mê Hồn Tiêu Diêu Dịch lên người là có thể mê hoặc được Đàm Vân, tại sao hắn lại như không có chuyện gì xảy ra thế này?”
“Xem ra chỉ có thể cho Đàm Vân uống chén linh tửu đã hạ độc, với dược lực mạnh như vậy, bản tiểu thư không tin hắn còn có thể đứng dậy được!”
Phùng Khuynh Thành nghĩ đến đây lại thầm nghĩ: “Đúng là trời giúp ta!”
Nàng thấy lúc này, Đàm Vân đang cầm lên chính chén rượu mà mình đã hạ độc cho hắn!
“Nào, Phùng đại mỹ nhân, uống với ta một chén.” Đàm Vân nhìn Phùng Khuynh Thành với ánh mắt dê xồm, khiến nàng ta tức sôi máu!
“Vâng, thưa Thiếu tông chủ.” Sau khi Phùng Khuynh Thành ngồi xuống ghế ngọc, nàng nâng chén rượu lên, nhìn Đàm Vân rồi uống một hơi cạn sạch, Đàm Vân cũng làm y như vậy.
“Thiếu tông chủ, chúng ta lại uống...” Phùng Khuynh Thành vừa dứt lời, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, tứ chi bủn rủn, thân thể mềm nhũn, ngã xuống đất.
Dưới tác dụng của dược lực cực mạnh, cơ thể nàng run rẩy, hơi thở dồn dập, gò má ửng hồng, đôi mắt đẹp nhìn Đàm Vân tràn ngập dục vọng!
Chỉ trong vài hơi thở, nàng đã hoàn toàn đánh mất lý trí, cảm thấy toàn thân khô nóng, có thể thấy loại thuốc này mạnh mẽ đến mức nào!
Phùng Khuynh Thành run rẩy bò dậy, lao vào lòng Đàm Vân, đôi tay ngọc bắt đầu sờ soạng trên người hắn!
Đàm Vân nhìn Phùng Khuynh Thành đang uốn éo như rắn nước trong lòng mình, cười lạnh nói: “Một giọt Mê Hồn Tiêu Diêu Dịch đủ để giam cầm linh lực trong cơ thể ngươi, cho dù là một trăm người như ngươi cũng không thể chống lại được dược lực của nó!”
“Đêm dài đằng đẵng, ta phải nghĩ xem nên xử lý ả đàn bà lòng dạ rắn rết nhà ngươi thế nào đây!”
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi