"Vô Cực!" Nhữ Yên Cao Hiền nhìn Nhữ Yên Vô Cực thất khiếu tuôn máu, ngã gục trên đất, bèn hét lớn một tiếng rồi vội vàng xem xét thương thế.
May mắn là Nhữ Yên Vô Cực không nguy hiểm đến tính mạng!
Màn phản kích sấm sét cùng thân thể cường hãn của Đàm Vân vừa rồi đã khiến các cường giả Vực Thai cảnh trong đại điện phải hoảng sợ!
Bọn họ hoảng sợ không phải vì thực lực của Đàm Vân, mà là vì khả năng vượt cấp khiêu chiến của hắn!
Các cường giả tức giận đến mặt mày đỏ bừng, phải biết rằng lễ vật mà họ mang tới đều đã bị Đàm Vân lấy đi!
Về phần hơn vạn người trên quảng trường, ánh mắt nhìn Đàm Vân đã thay đổi, không khỏi đồng loạt hít một hơi khí lạnh!
Trong đám người, người có cảnh giới cao nhất cũng chỉ ngang Nhữ Yên Vô Cực, là Vực Thai cảnh nhất trọng. Khi thấy Nhữ Yên Vô Cực lại không chịu nổi một đòn của lão già mày vàng này, bọn họ lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương bốc lên từ lòng bàn chân, chạy thẳng tới tim!
Đàm Vân tay trái bóp cổ Nhữ Yên Thần, giọng nói lạnh lẽo đến đáng sợ, gằn từng chữ: "Các ngươi coi lời của ta là rắm à!"
Nói rồi, tay phải Đàm Vân nắm lấy tay phải của Nhữ Yên Thần, vặn cánh tay hắn đến biến dạng, xương vai phải vang lên những tiếng răng rắc ghê người.
"A... cứu ta... cứu ta, tay của ta!" Nhữ Yên Thần đau đến mức nước mắt tuôn không ngừng!
"Đừng làm hại con ta! Bổn tông chủ sai rồi, bổn tông chủ không nên đánh lén ngươi!" Nhữ Yên Vô Cực máu me đầm đìa, hoảng sợ cầu xin.
"Sai thì phải trả giá!" Đàm Vân nói rồi "Rắc!" một tiếng, xé rách cánh tay phải của Nhữ Yên Thần xuống, ném thẳng vào mặt Nam Cung Thánh Chủ: "Nếu không phải ngươi, thứ không bằng súc sinh, thì mẹ của Ngọc Thấm sao có thể bị Nam Cung Thánh Mẫu giết chết!"
"Nếu không phải ngươi, tên súc sinh này hạ lệnh, tên thái giám tổng quản chết tiệt kia sao dám đánh lén ta?"
Nam Cung Thánh Chủ đè nén lửa giận, tay phải vung lên, cánh tay cụt bay tới liền vững vàng rơi xuống trước người Nhữ Yên Vô Cực.
Nhữ Yên Vô Cực cất cánh tay cụt đi, hắn còn định sau này sẽ nối lại cho con trai yêu quý!
Nhữ Yên Vô Cực mắt long lên sòng sọc, hét lớn: "Ngươi rốt cuộc là ai! Vĩnh Hằng Tiên Tông của ta và ngươi vô oán vô cừu, tại sao lại muốn phá hỏng hôn sự của con ta? Tại sao lại đối xử với con ta như vậy!"
Nghe vậy, khóe môi Đàm Vân nhếch lên một nụ cười trào phúng, giọng nói đã khôi phục lại như cũ, đầy truyền cảm: "Nhữ Yên Vô Cực, ta và ngươi còn có Chư Cát Vũ đều là bạn cũ, ngươi nói chúng ta vô oán vô cừu, thế thì có hơi quá đáng rồi nhỉ?"
"Tại sao phá hỏng hôn sự của con trai ngươi ư? Ha ha, bởi vì Ngọc Thấm chính là vị hôn thê của ta!"
"Còn về vì sao lại đối xử với Nhữ Yên Thần như vậy, đầu tiên, kẻ nào dám có ý đồ với nữ nhân của ta, bất kể là ai, lão tử đây tuyệt không tha!"
"Huống hồ, Nhữ Yên Thần có thể sống đến bây giờ, cũng là vì lão tử đây đã tha cho hắn hai cái mạng chó ở Vĩnh Hằng Chi Địa và chiến trường Chư Thần!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, thân thể Nhữ Yên Vô Cực run lên: "Đàm Vân? Không, không thể nào! 30 năm trước, Đàm Vân vẫn còn là Luyện Hồn Cảnh, hắn dù có nghịch thiên đến đâu cũng không thể nào là Thần Vực cảnh bát trọng được!"
"Ngươi rốt cuộc là ai! Ngươi đã có gan đến, chẳng lẽ ngay cả tự giới thiệu cũng không dám sao!"
"Đúng vậy!" Chư Cát Vũ hùa theo: "Ngươi chắc chắn không phải Đàm Vân, Đàm Vân không thể mạnh như ngươi được!"
Không thể trách Nhữ Yên Vô Cực và Chư Cát Vũ không tin, bởi vì 50 năm trước, Đàm Vân vẫn chỉ là một đệ tử ngoại môn thân phận hèn mọn của Hoàng Phủ Thánh Tông, trong mắt hai người, Đàm Vân tuyệt đối không thể nào trưởng thành đến mức đáng sợ như vậy!
Lúc này, hơn vạn người trong điện và ngoài quảng trường, phần lớn đều đưa mắt nhìn nhau.
Mọi người không hiểu chuyện gì, Trưởng công chúa là vị hôn thê của Đàm Vân ư?
Với lại, Đàm Vân là ai?
Trong lúc mọi người còn đang hoang mang, Chư Cát Vũ và Nhữ Yên Vô Cực vẫn không tin, Đàm Vân cười khẩy: "Tự giới thiệu ư? Được, có thể!"
Tay trái Đàm Vân vẫn bóp cổ Nhữ Yên Thần, tay phải giật phăng bộ râu và lông mày vàng rũ xuống, ngay sau đó, gương mặt lục tuần đầy nếp nhăn của hắn như thể thời gian đảo ngược, khôi phục lại dáng vẻ của một thanh niên!
Chư Cát Vũ và Nhữ Yên Vô Cực trợn trừng hai mắt: "Quả nhiên là ngươi! Sao ngươi lại trở nên mạnh như vậy!"
"Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối cả." Đàm Vân hừ lạnh một tiếng, rồi liếc mắt nhìn tất cả mọi người ở đây, dõng dạc nói: "Chắc hẳn có nhiều người không biết tại hạ, vậy tại hạ xin tự giới thiệu một chút."
"Ta! Đàm Vân, Tông chủ đương nhiệm của Hoàng Phủ Thánh Tông!"
Giờ khắc này, hai chữ "Đàm Vân" đối với phần lớn mọi người là vô cùng xa lạ, nhưng sau hôm nay, cái tên này chắc chắn sẽ như sấm bên tai!
Đồng thời, tám chữ "Tông chủ Hoàng Phủ Thánh Tông" đã khiến nội tâm phần lớn mọi người dâng lên sóng to gió lớn!
Mọi người dù không biết Đàm Vân, nhưng tông môn cổ xưa lừng lẫy đại danh như Hoàng Phủ Thánh Tông thì không ai không biết, không người không hay!
Lúc này, giọng điệu của Đàm Vân đột nhiên trở nên lạnh lẽo: "Hôm nay Bổn tông chủ đến đây không phải để cướp dâu, mà là để đón Ngọc Thấm về nhà!"
"Tất cả các ngươi, nghe rõ cho Bổn tông chủ! Nam Cung Ngọc Thấm là nữ nhân của Đàm Vân ta! Bất luận kẻ nào, bất kỳ thế lực nào dám nhúng chàm, Đàm Vân ta tuyệt không tha!"
Lời này bá khí đến nhường nào!
Cuồng vọng đến nhường nào!
Đàm Vân đây là đang tuyên bố với cả thiên hạ, Ngọc Thấm là nữ nhân của hắn!
Giờ phút này, Nam Cung Ngọc Thấm bên trong Thánh tháp Linh Lung Cực Phẩm đã rơi những giọt nước mắt cảm động và hạnh phúc.
Nàng chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc này!
Trong Thánh điện, Nam Cung Thánh Chủ nổi giận nói: "Đàm Vân, ngươi cướp Ngọc Thấm đi, Hoàng Phủ Thánh Tông của ngươi là muốn tuyên chiến với Nam Cung Thánh Triều ta, Vĩnh Hằng Tiên Tông và Thần Hồn Tiên Cung sao!"
"Không, ngươi sai rồi!" Đàm Vân hào khí ngút trời, thần sắc kiên định nói: "Bổn tông chủ không chỉ tuyên chiến với Nam Cung Thánh Triều, Thần Hồn Tiên Cung, Vĩnh Hằng Tiên Tông, mà còn với..."
Đàm Vân dừng lại, tay phải chỉ thẳng vào Thạch Phá Thiên: "Còn tuyên chiến với cả Thạch Tộc của ngươi!"
Đàm Vân biết rõ, sau khi Thạch Phá Thiên biết được tin tức về cái chết của Thạch Oản, ông ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình.
Trong lòng Đàm Vân nghĩ, nếu đã như vậy, thì tới luôn đi!
Đàm Vân nghiêm nghị nói: "Vì Ngọc Thấm, vì nữ nhân của ta, đừng nói là đối địch với các ngươi, cho dù có phải đối đầu với cả Thiên Phạt Đại Lục, Đàm Vân ta nào có sợ gì!"
"A ha ha ha... A ha ha ha ha!" Thạch Phá Thiên nhìn Đàm Vân như nhìn một con kiến hôi: "Cho dù Hoàng Phủ Thánh Tông của ngươi không khai chiến với Thạch Tộc ta, Thạch Tộc ta cũng sẽ không tha cho ngươi, tên tạp chủng đã bắt cóc cháu ngoại ta!"
Trong mắt Đàm Vân lóe lên hàn quang: "Bớt tự dát vàng lên mặt mình đi, Ngọc Thấm vốn không phải con gái ruột của tiện nhân Thạch Oản kia..."
"Ngươi nói bậy..." Lời Thạch Phá Thiên còn chưa dứt, giọng nói lạnh như băng của Nam Cung Ngọc Thấm đã truyền ra từ trong Thánh tháp Linh Lung: "Tộc trưởng Thạch Tộc, ta không phải cháu ngoại gái của ông, mẹ ruột của ta chính là bị con gái của ông, ả đàn bà độc ác đó, giết chết!"
Nghe vậy, thân già của Thạch Phá Thiên run lên, hiển nhiên ông ta không biết chuyện này.
Thạch Phá Thiên nhìn về phía Nam Cung Thánh Chủ, nói: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Nhạc phụ, Ngọc Thấm nhất định đã bị Đàm Vân mê hoặc." Nam Cung Thánh Chủ chỉ thẳng vào Đàm Vân, cao giọng nói: "Tất cả mọi người nghe đây, chuyện Đàm Vân nói Ngọc Thấm là vị hôn thê của hắn đều là nói bậy bạ!"
"Nói bậy bạ? Mẹ kiếp, đừng nói là ngươi không biết chuyện Đoạn Thương Thiên cưỡng ép mang Ngọc Thấm đi từ quê nhà của ta!" Đàm Vân nhìn Nam Cung Thánh Chủ chằm chằm, chửi ầm lên: "Ngươi, tên cầm thú này, chuyện bỉ ổi mà ngươi đã làm với mẹ của Ngọc Thấm, chẳng lẽ cũng là giả sao!"
"Còn có ả đàn bà độc ác Thạch Oản kia, lúc ả giết mẹ của Ngọc Thấm, ngươi cũng có mặt ở đó!"
Nam Cung Thánh Chủ vạn lần không ngờ tới, Đàm Vân lại biết cả chuyện này, hắn phẫn nộ quát: "Ngươi nói hươu nói vượn..."
Lúc này, Thạch Phá Thiên liếc Đàm Vân một cái, rồi nhìn về phía Nam Cung Thánh Chủ: "Đây chỉ là lời nói một phía của Đàm Vân, ngươi đi tìm Nhược nhi đến đây..."
Không đợi Thạch Phá Thiên nói xong, Đàm Vân đã cắt lời: "Không cần tìm, người thì ta đã mang đến cho các ngươi rồi!"
Nói xong, Càn Khôn Giới của Đàm Vân lóe lên, một chiếc hộp quà rơi xuống giữa Thánh điện!
"Ầm!"
Hộp quà mở ra, một cái đầu người nhanh như chớp lăn đến chân Nam Cung Thánh Chủ
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi