Mặc dù đã rơi vào thế bại, nhưng Ma tộc quỷ sai kia vẫn không hề từ bỏ, hai người giao chiến còn kịch liệt hơn lúc trước, thế nhưng Hồ Phỉ có thể nhìn ra gã Ma tộc quỷ sai này sắp bại rồi.
Đó là bởi vì so với tiết tấu chiến đấu ban đầu, gã Ma tộc quỷ sai này càng thêm nóng vội. Giao tranh tuy vẫn có bố cục, nhưng đối thủ của hắn, Dịch Thiên Mạch, chẳng những không có chút ý tứ vội vàng nào mà ngược lại ngày càng trở nên trầm ổn.
Trong một cuộc đọ sức ngang tài, bên nào nóng nảy hơn, tất sẽ để lộ sơ hở, mà sơ hở này thường là chí mạng!
Quả nhiên, khi gã Ma tộc quỷ sai tấn công càng thêm dồn dập, sơ hở đã xuất hiện không ngoài dự đoán. Có điều, sơ hở lần này là do gã cố ý để lộ ra.
Hắn cố tình tạo ra khoảng trống, dụ Dịch Thiên Mạch tấn công, và Dịch Thiên Mạch quả nhiên trúng kế. Tưởng rằng đối phương đã thất thế, hắn lập tức chớp lấy thời cơ tung ra một đợt công kích vũ bão.
Theo tính toán của gã Ma tộc quỷ sai, khi Dịch Thiên Mạch công tới, hắn có thể lập tức phản công. Nhưng điều hắn không ngờ tới chính là, tốc độ phản công của Dịch Thiên Mạch còn nhanh hơn hắn.
Thế là, cái bẫy giăng sẵn này chẳng những không có hiệu quả, ngược lại còn trở thành cái hố do chính gã Ma tộc quỷ sai tự đào cho mình!
Nếu không nóng lòng cầu thắng, hắn tuyệt đối không thể trong tình huống này cố ý để lộ sơ hở để dụ Dịch Thiên Mạch. Dưới tình huống thực lực hai bên không chênh lệch nhiều, một khi để lộ sơ hở mà không thể né tránh ngay tức khắc, thương tổn sẽ là chí mạng.
Dịch Thiên Mạch chớp lấy sơ hở, kiếm thế bàng bạc chém xuống, Lôi Trì kiếm bộc phát ra lôi đình dữ dội, giáng lên vai của gã Ma tộc quỷ sai.
Nếu nhanh hơn một chút nữa, một kiếm này đã bổ thẳng vào gáy của hắn. Nhưng dù vậy, gã Ma tộc quỷ sai vẫn bị một kiếm này chém đứt một cánh tay cùng nửa bên bả vai.
Khi máu tuôn như suối, đôi tử đồng của gã Ma tộc quỷ sai chìm trong nỗi sợ hãi tột độ. Hắn biết rõ mình đã bại, nhưng đáng tiếc thay, trận khiêu chiến này không phải ngươi chết thì là ta vong!
Hắn không chọn chạy trốn. Với thực lực hiện tại, nếu chạy trốn, chắc chắn sẽ khiến người chứng kiến ra tay, đến lúc đó hắn sẽ chết còn nhanh hơn.
Dù hắn thật sự có thể chạy thoát khỏi nơi này, cũng không thoát khỏi Diêu Quang Tinh. Theo quy tắc của Minh phủ, bất luận là người khiêu chiến hay người bị khiêu chiến, một khi rời khỏi địa điểm chiến đấu trong phạm vi trăm dặm đều bị tính là thất bại, Tài Quyết Ty sẽ lập tức điều động tu sĩ cấp bậc cao hơn đến truy sát.
Tu sĩ cấp bậc cao hơn này, chắc chắn là Minh Vương, mà Minh Vương thường đều là Động Hư cảnh!
Nửa người bị chém, Ma tộc quỷ sai không có năng lực hồi phục kinh khủng như cải tử hoàn sinh của Linh Tộc.
Điều này cũng có nghĩa là, giờ phút này hắn không chạy, cũng chỉ có một con đường chết!
Cuối cùng hắn không chọn chạy trốn, bởi vì không thể thoát. Hắn một tay nắm kiếm, phản công về phía Dịch Thiên Mạch, nhưng kết cục lại vô cùng thê thảm.
Khi còn đủ hai tay còn không địch lại Dịch Thiên Mạch, một tay thì làm sao có thể thắng được?
"Keng keng keng..."
Sau mấy trăm hiệp, dưới sự công kích liên tục của Dịch Thiên Mạch, gã Ma tộc quỷ sai đã thương tích đầy mình. Dịch Thiên Mạch vung tay một kiếm, trực tiếp chém đầu hắn.
Trận chiến đến đây, linh lực của Dịch Thiên Mạch tiêu hao chưa đến một nửa. Đây chính là sự đáng sợ của Hỗn Độn Nguyên Anh, sau khi có được sáu đại linh căn, Nguyên Anh vậy mà có thể đối đầu với Ma tộc Hợp Thể hậu kỳ.
Nhưng hắn không hề kinh ngạc về chiến lực của mình, dù sao hắn đã tích lũy bấy lâu, đầu tiên là Nguyên Anh Trúc Cơ, ngay sau đó lại tu thành Lôi linh căn.
Nếu vẫn không đánh lại Hợp Thể kỳ, hắn thà trốn về Ẩn Nguyên Tinh dưỡng lão còn hơn, ra ngoài chỉ thêm mất mặt.
Thế nhưng trên không trung xa xa, Hồ Phỉ lại kinh ngạc nhìn Dịch Thiên Mạch, rơi vào trầm mặc. Nếu nhìn kỹ, thậm chí sẽ phát hiện trong mắt hắn có một tia sợ hãi.
Đối với hắn mà nói, cảnh tượng trước mắt tựa như một giấc mơ, có chút khó tin.
Cuộc chiến này kéo dài suốt ba canh giờ, từ ban ngày đánh đến đêm tối mới kết thúc, mà kết cục lại khiến người ta không thể ngờ tới.
Thở ra một hơi thật dài, Hồ Phỉ cuối cùng cũng hoàn hồn. Thân là người chứng kiến, hắn còn phải làm một việc, đó là truyền kết quả trận chiến này về cho Minh phủ.
Hắn biết, khi kết quả này được truyền đi, chắc chắn sẽ gây ra một cơn chấn động còn lớn hơn trước, nhưng hắn cũng đành bất lực.
Cùng lúc hắn truyền tin tức về Minh phủ, các tu sĩ tại những phân bộ của Tài Quyêt Ty trên chòm sao Bắc Đẩu cũng đang chờ đợi kết quả.
Ba canh giờ này đối với bọn họ mà nói là vô cùng dày vò. Giống như suy nghĩ ban đầu, bọn họ cho rằng kết quả trận chiến này sẽ có rất nhanh.
Thế nhưng trong lòng họ vẫn có một tia mong đợi, vạn nhất tên Nguyên Anh kỳ kia thật sự chiến thắng quỷ sai, khiêu chiến thành công thì sao?
Tia mong đợi này tuy nhỏ nhoi, nhưng họ cũng biết, vạn nhất nó xảy ra, sẽ mang đến cho toàn bộ hệ thống Minh phủ một sự rung chuyển lớn đến nhường nào, và sau đó sẽ xảy ra chuyện gì?
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, họ bỗng cảm thấy có chút bất ổn, bởi vì thời gian chiến đấu càng kéo dài, càng có nghĩa là kết quả trận chiến có khả năng trái ngược với dự đoán của họ. Đây mới chính là nguyên nhân của sự dày vò.
"Không thể nào, thời gian chiến đấu kéo dài, tuy có nghĩa là quỷ sai bị khiêu chiến gặp phải phiền phức, nhưng hắn dù sao cũng là Hợp Thể hậu kỳ. Hợp Thể hậu kỳ đối mặt với Nguyên Anh đỉnh phong, cho dù chỉ dùng linh lực để bào mòn, cũng đủ để mài chết đối phương!"
"Không sai, Hợp Thể hậu kỳ mà cũng bại, vậy thì không còn thiên lý nữa, cho nên, hắn tuyệt đối không thể bại!"
Thời gian càng kéo dài, họ bỗng nhận ra, sự mong đợi trong lòng đã biến thành hoảng sợ. Nếu tên Nguyên Anh đỉnh phong kia thật sự chiến thắng Hợp Thể hậu kỳ, họ sẽ phải đối mặt với điều đó như thế nào?
Trải qua vạn vạn năm diễn hóa, khoảng cách giữa các chủng tộc trong chư thiên tinh vực đã không còn quá lớn, có thể vượt cấp khiêu chiến đã là cấp độ yêu nghiệt!
Vượt một đại cảnh giới để khiêu chiến, đó chính là tư chất nghịch thiên, mà nhân vật như vậy, đừng nói trăm năm, ngàn năm cũng chưa chắc xuất hiện một người.
Sống cùng thời đại với một nhân vật như vậy là một nỗi bi ai vô cùng. Sự xuất hiện của hắn có nghĩa là sao vây quanh trăng sáng, hào quang của tất cả mọi người đều sẽ bị che lấp.
Ai không muốn làm vầng trăng sáng được các vì sao vây quanh, ai muốn làm những vì sao kia? Dù không làm được vầng trăng sáng, họ vẫn hy vọng không có vầng trăng nào cả, tất cả mọi người đều làm những vì sao, cùng nhau tranh nhau tỏa sáng là được rồi!
Nhưng nếu vầng trăng sáng xuất hiện, đối với họ mà nói lại là một nỗi bi ai.
"Khiêu chiến kết thúc!"
Đúng lúc này, trong hệ thống Minh phủ cuối cùng cũng truyền đến thanh âm đã chờ đợi từ lâu, nhưng trái tim của tất cả mọi người đều thắt lại, chờ đợi kết quả cuối cùng.
"Chúc mừng người khiêu chiến thành công, tấn giai quỷ sai!"
Thanh âm lạnh lùng đó vang vọng trong hệ thống Minh phủ, trong phút chốc, tất cả tu sĩ của Tài Quyết Ty nghe được thanh âm này đều buông xuống mọi việc trong tay.
Dù đang thi hành nhiệm vụ, họ cũng đều dừng lại. Toàn bộ hệ thống Minh phủ chìm vào một sự tĩnh lặng, đó là một sự tĩnh lặng của nỗi bất lực đến tuyệt vọng!
Vầng trăng sáng của thời đại này đã xuất hiện, cuối cùng họ cũng chỉ có thể trở thành những vì sao xoay quanh vầng trăng sáng ấy...