"Vỡ rồi! Vỡ rồi!"
Lê Thiên kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, nhìn thiếu niên đang ngự trên đầu rồng của hỏa đỉnh, bất giác lẩm bẩm!
Trăm vạn tu sĩ đến từ tinh vực cũng đều đang ngước nhìn cảnh tượng này. Giờ khắc này đối với họ mà nói, phảng phất như một giấc mộng.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, họ kích động đến không nói nên lời, nhưng lại không dám lên tiếng. Thế nhưng, thiếu niên trước mắt đã không khiến họ thất vọng, đã kéo họ ra khỏi vực thẳm của sự sợ hãi, thiếu niên lại một lần nữa tạo ra kỳ tích!
Nhìn qua thì thứ bị phá vỡ là trận pháp, nhưng Lê Thiên biết, thứ mà Dịch Thiên Mạch vừa phá vỡ chính là xiềng xích trên đầu hàng trăm vạn tu sĩ tinh vực, là bầu trời đè nặng trên đầu khiến họ không thở nổi.
Trong tình huống mà họ cho rằng hoàn toàn không thể, hắn đã tạo ra kỳ tích!
Không, đây không nên được gọi là kỳ tích, bởi vì chưa từng có kỳ tích nào được tạo ra một cách đơn giản như vậy. Thiếu niên đứng trên đầu rồng kia không chỉ là vương của ba mươi sáu con rồng, mà giờ phút này, hắn phảng phất cũng chính là vua của bọn họ!
Trưởng lão Đạo Minh sắc mặt xanh mét, nhìn trận pháp vỡ nát, nhìn những tu sĩ bị ngọn lửa thiêu chết, cả người hắn đều sững sờ!
Vốn dĩ mục đích cuối cùng của bọn họ là chém giết Thiên Dạ ngay trước mặt tu sĩ tinh vực, để chấn nhiếp đám thổ dân trong tinh vực này.
Phần Thiên Chử Hải Trận do mười vạn Đan sư bố trí, vốn không có kẽ hở!
Nhưng bọn họ không ngờ rằng, thiếu niên kia lại cưỡi gió mà lên, ngự rồng mà đi, một kiếm phá vỡ trận pháp, dưới sự bảo vệ của ba mươi sáu con rồng, đem mồi lửa này đốt về phía mười vạn Đan sư!
Trưởng lão Đạo Minh biết rất rõ, lần hành động này đã thất bại. Bọn họ không chỉ thất bại, mà còn khiến Bàn Cổ đại lục mất hết thể diện trước mặt tất cả tu sĩ tinh vực!
Chuyện hôm nay nếu truyền đến chư thiên tinh vực, quyền uy mà Thương Khung Chi Chủ gây dựng, cùng với sự uy nghiêm của hai vị Chí Tôn, sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Trong lòng tu sĩ tinh vực, Bàn Cổ đại lục không còn là bất khả chiến bại nữa!
Khi Dịch Thiên Mạch hét lên câu "Kẻ nào dám đánh với ta một trận", không một ai đáp lại. Tất cả tu sĩ ở đây, bao gồm cả Mạnh Lỗi và Lữ Thiên Thu, đều bất giác lùi lại một bước!
"Động Hư cảnh, kẻ này đã tiến vào Động Hư cảnh!"
Sắc mặt Mạnh Lỗi khó coi, bản thân hắn cũng chỉ mới là ĐỘ Kiếp kỳ đỉnh phong, còn chưa vượt qua thiên kiếp.
Nếu chỉ là một tu sĩ Động Hư cảnh bình thường, hắn đương nhiên sẽ không như vậy, nhưng hắn biết, tu sĩ trước mắt này khi còn ở Hợp Thể kỳ đã có thể chém giết tu sĩ Độ Kiếp kỳ, vậy khi hắn tiến vào Động Hư cảnh thì sao?
Chỉ e là một chọi một cũng có chút khó khăn.
"Giết!"
Trưởng lão Đạo Minh nói: "Tại đây có mấy trăm vạn tu sĩ, có hai vị Địa Tiên chúng ta tọa trấn, ta không tin hôm nay hắn có thể trốn thoát!"
Tính cả tu sĩ Đạo Minh, tu sĩ ở đây có gần một trăm mấy chục vạn, nhưng khi nghe mệnh lệnh của trưởng lão Đạo Minh, đừng nói là tu sĩ tinh vực, ngay cả tu sĩ Đạo Minh cũng lộ vẻ kinh hãi. Bọn họ đã tận mắt chứng kiến ba mươi sáu con rồng kia trực tiếp phá vỡ Phần Thiên Chử Hải Trận.
Mười vạn Đan sư ở trong trận pháp căn bản không chịu nổi một kích, nếu ba mươi sáu con rồng này xông vào, bọn họ thậm chí không có trận pháp bảo vệ, làm sao chống cự?
Đúng lúc này, một đạo độn quang lóe lên, vị trưởng lão Đan các kia xuất hiện trước mặt bọn họ, nói: "Ba mươi sáu con rồng này không có Phần Thiên Chử Hải Trận chống đỡ thì không đáng sợ. Chẳng bao lâu nữa, chúng sẽ tiêu tán, đến lúc đó hắn cũng chỉ còn lại một mình."
Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người lúc này mới khá hơn một chút. Cảnh tượng vừa rồi không những không chấn nhiếp được đám thổ dân tinh vực, mà ngược lại còn dọa sợ chính bọn họ.
Nhưng các tu sĩ tinh vực lại chùn bước không tiến. Xét về mặt tình cảm, họ tự nhiên không muốn đối phó Dịch Thiên Mạch, nhưng họ cũng biết, nếu không ra tay, họ có thể sẽ bị liệt vào hàng phản tặc giống như Dịch Thiên Mạch!
Đúng như trưởng lão Đan các dự liệu, chỉ một lát sau, ba mươi sáu con rồng sống động như thật kia dần dần bắt đầu tiêu tán, sau đó hóa thành ba mươi sáu đạo hỏa quang, tiến vào bên trong Phần Thiên Chử Hải Lô!
Dịch Thiên Mạch giơ tay khẽ vẫy, Phần Thiên Chử Hải Lô liền lơ lửng trong tay hắn. Hắn cảm nhận được Thuần Linh Chi Hỏa đang nhảy múa trong lò, vừa rồi khi diệt sát đám Đan sư kia, Thiên Đạo Cực Hỏa trên người họ cũng đã bị thôn phệ vào.
Nếu chỉ có Phần Thiên Chử Hải Lô thì không thể nào thu thập được hết những Thiên Đạo Cực Hỏa này, nhưng có Thuần Linh Chi Hỏa thì lại hoàn toàn khác!
"Mười vạn Đan sư, tuy không phải ai cũng có Thiên Đạo Cực Hỏa, nhưng trong đó chắc chắn cũng có không ít người sở hữu Cực Hỏa."
Dịch Thiên Mạch đưa đan lô vào trong kiếm hoàn.
Bây giờ hắn chỉ cần chờ Thuần Linh Chi Hỏa tiêu hóa hết những Thiên Đạo Cực Hỏa này là được, đến lúc đó Thuần Linh Chi Hỏa tất sẽ một lần nữa lột xác.
Khi hắn thu lại đan lô, chỉ thấy tất cả tu sĩ Đạo Minh đều đang nhìn về phía hắn, các tu sĩ của chư thiên tinh vực cũng đều nhìn hắn, chỉ là vẻ mặt có chút phức tạp.
Từ trong ánh mắt của họ, Dịch Thiên Mạch thấy được sự bất đắc dĩ.
Dịch Thiên Mạch dứt khoát nói: "Hôm nay ta tuyên bố tại đây, tu sĩ đến từ Bàn Cổ đại lục, một kẻ cũng đừng hòng rời đi. Tu sĩ của Đạo Minh và Đan các ngoài tinh vực nếu thần phục, ta có thể tha cho các ngươi một mạng, nhưng nhất định phải thần phục. Còn về phần các ngươi..."
Ánh mắt hắn quét về phía trăm vạn tu sĩ tinh vực, nói: "Các ngươi nếu muốn gia nhập cùng bọn chúng, ta tuyệt không ngăn cản, nhưng kết cục chỉ có một, chết!"
Có sự uy hiếp từ trước, lời nói của Dịch Thiên Mạch lúc này có sức chấn nhiếp cực lớn.
Những tu sĩ tinh vực vốn còn đang do dự đều lùi ra xa, phân rõ giới hạn với Đạo Minh và các tu sĩ Đan các còn lại!
Thấy cảnh này, Dịch Thiên Mạch khẽ mỉm cười, hắn biết những tu sĩ tinh vực này không phải không muốn phản kháng, chỉ là không có thực lực, và cũng không có người dẫn dắt họ!
Hắn từng bước một đi ra từ cổ chiến trường, chém giết bảy vị điện chủ, lại ở Bắc Đấu điện diệt đan viện, chính là vì giờ khắc này!
Hắn muốn nói cho tất cả tu sĩ của toàn bộ chư thiên tinh vực biết, Bàn Cổ đại lục không phải là bất khả chiến bại. Hắn muốn nói cho họ biết, tu sĩ tinh vực không phải thổ dân, cũng không phải sâu kiến!
Và hắn, chính là người mở đường, là người dẫn dắt chư thiên tinh vực phản kháng Bàn Cổ đại lục!
"Các ngươi muốn tạo phản sao?"
Trưởng lão Đạo Minh lập tức quay đầu lại, nhìn về phía những tu sĩ tinh vực kia.
Một đám tu sĩ Đạo Minh cũng rút kiếm tương hướng, trừng mắt nhìn họ. Nếu là trước đây, những tu sĩ tinh vực này chắc chắn không dám phản kháng, thậm chí đến nhìn thẳng cũng không dám!
Nhưng giờ khắc này, họ cũng trừng mắt nhìn lại đám tu sĩ Đạo Minh. Trong từng đôi mắt kia bắn ra lửa giận, phảng phất muốn xé nát bọn chúng!
Họ tuy không nói một lời, nhưng các trưởng lão của Đạo Minh và Đan các lại cảm nhận được cỗ phẫn nộ này. Con thỏ bị dồn đến đường cùng cũng sẽ cắn người!
Giờ khắc này bọn họ rốt cuộc đã hiểu, vì sao sau khi chuyện Huyết điện xảy ra, tổng bộ lại lựa chọn trấn an, mà không phải trấn áp!
Tổng bộ có lẽ đã lo lắng cảnh tượng trước mắt này sẽ xảy ra!
Nhưng bọn họ vẫn cảm thấy, đám thổ dân trước mắt này căn bản không có tư cách ra điều kiện với Bàn Cổ đại lục, chúng chỉ là một đám thổ dân, một bầy kiến hôi!
Sâu kiến phản kháng, bóp chết là được, cần gì phải trấn an?
"Đợi chúng ta tiêu diệt ma đầu kia, sẽ tìm các ngươi tính sổ!"
Trưởng lão Đạo Minh không nói thêm nữa.
Nghe đến lời này, một đám tu sĩ tinh vực có chút bất an, họ không nghĩ ra mình còn có lối thoát nào khác. Đắc tội hai thế lực Chí Tôn, họ chắc chắn phải chết!
Nhưng họ cũng không dám giúp đỡ Dịch Thiên Mạch ra tay với đám tu sĩ Đạo Minh này, cho dù ở đây chỉ có mấy chục vạn tu sĩ Đạo Minh, nhưng muốn chém giết họ cũng quá dễ dàng!
Tu vi của họ, căn bản không ở cùng một đẳng cấp...