Trong đại điện tĩnh lặng như tờ.
Tất cả tu sĩ, bao gồm cả Lữ Thanh Thành, đều sững sờ. Bọn họ không thể ngờ Dịch Thiên Mạch lại dám ra tay giết người ngay trong đại điện, trước mặt đông đảo mọi người như vậy!
"Phanh!"
Một tiếng nổ vang lên, kiếm khí cuộn trào trong cơ thể, nghiền nát Thạch Phong từ bên trong. Sóng xung kích bùng nổ, khiến máu tươi văng khắp đại điện.
Chúng tu sĩ không kịp phòng bị, lập tức bị máu tươi bắn lên người, đến lúc này bọn họ mới bàng hoàng tỉnh lại.
Mạc phó điện chủ lau vệt máu trên mặt, kinh hãi lùi lại một bước, giận dữ quát: "Thiên Dạ, ngươi dám chém giết trưởng lão Vô Cực Các ngay trước mặt mọi người! Ngươi to gan lớn mật, ngươi có biết việc này sẽ gây ra hậu quả gì không?"
"Hậu quả gì?" Dịch Thiên Mạch thản nhiên như không, nói: "Ta rửa tai lắng nghe!"
Mạc phó điện chủ không ngờ Dịch Thiên Mạch giết người rồi mà vẫn còn ngông cuồng đến thế, hắn lập tức gằn giọng: "Mưu sát đồng môn, phải bị tru diệt tại chỗ!"
"Ồ."
Kiếm quang trong tay Dịch Thiên Mạch lóe lên, hắn nói: "Hôm nay ta đứng ngay tại đây, chờ các ngươi tới giết. Nếu ta rời khỏi đại điện này nửa bước, ta sẽ tự sát!"
"Hít!"
Chúng tu sĩ nhìn hắn, hít một ngụm khí lạnh. Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy một kẻ ngang ngược như Dịch Thiên Mạch, giết một vị trưởng lão không những không bỏ chạy mà còn ở lại chờ bọn họ xử trí.
Thế nhưng, khi nghĩ lại một kiếm nhanh gọn quyết đoán vừa rồi của Dịch Thiên Mạch, không một tu sĩ nào dám động thủ. Lữ Thanh Thành ngồi trên chủ tọa tuy tức giận nhưng cũng không gọi người của chấp pháp đường tới.
Thấy không ai ra tay, sắc mặt Mạc phó điện chủ cực kỳ khó coi. Hắn vốn muốn ra tay trấn áp Dịch Thiên Mạch, nhưng khi nghĩ đến một kiếm kia, hắn liền dẹp ngay ý định.
Thạch Phong là Thái Ất Kim Tiên đỉnh phong, chỉ kém một bước là đột phá lên Đại La Kim Tiên, vậy mà lại bị Dịch Thiên Mạch chém chết bằng một kiếm, không có chút sức phản kháng nào!
Tu vi của hắn tuy cao hơn Thạch Phong, nhưng cũng không nắm chắc phần thắng. Một khi không giết được Dịch Thiên Mạch, hắn và đối phương sẽ rơi vào cục diện không chết không thôi!
Nghĩ đến đây, Mạc phó điện chủ lập tức bước lên nói: "Điện chủ, Thiên Dạ bất chấp phải trái, ngang nhiên chém giết trưởng lão, kính xin điện chủ đòi lại công đạo cho trưởng lão Thạch Phong!"
"Kính xin điện chủ đòi lại công đạo cho trưởng lão Thạch Phong!" Các trưởng lão còn lại lập tức hùa theo.
Sắc mặt Lữ Thanh Thành sa sầm. Hắn vốn đang chờ Mạc phó điện chủ ra tay, không ngờ đối phương lại nhẫn nhịn, còn đẩy trách nhiệm sang cho hắn.
Thấy Mạc phó điện chủ và một đám trưởng lão gây áp lực, Lữ Thanh Thành biết nếu mình không xử lý, uy nghiêm của điện chủ sẽ bị quét sạch.
"Thiên Dạ trưởng lão, ngươi nói sao?" Lữ Thanh Thành hỏi.
"Ta nói sao ư?" Dịch Thiên Mạch cười khẩy: "Điện chủ nghĩ ta nên nói thế nào? Nếu ta thật sự đã chết, các ngươi muốn làm gì thì làm, ta cũng chẳng xen vào được. Nhưng ta chưa chết, cho nên, ta cần điện chủ cho ta một lời công đạo!"
"Công đạo!"
Mạc phó điện chủ giận dữ nói: "Ngươi bất chấp phải trái, chém giết trưởng lão trước mặt mọi người, còn cần công đạo gì nữa?"
Một đám trưởng lão cũng xôn xao bàn tán, cảm thấy Dịch Thiên Mạch thực sự quá càn rỡ.
Nghe những lời bàn tán đó, Dịch Thiên Mạch quay đầu quét mắt qua bọn họ, lạnh lùng nói: "Nếu ta chết rồi, e rằng thật sự đã trở thành kẻ chết oan! Đáng tiếc, ta không chết!"
Hắn nhìn chằm chằm từng vị trưởng lão, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Mạc phó điện chủ, nói: "Ta nói cho các ngươi biết, việc này ta nhất định sẽ tra cho ra nhẽ. Ngoài Thạch Phong ra, còn có kẻ nào đứng sau giật dây hay không. Nếu có, ta hy vọng hắn tự giác đứng ra, bằng không, chờ đến lúc ta tra được, ta nhất định sẽ khiến hắn chết không được yên thân!"
Vẻ mặt các trưởng lão đều đầy phẫn uất. Dịch Thiên Mạch nói tiếp: "Còn nữa, Thái Chân đan của ta, chỉ dành cho người có nhu cầu. Còn những kẻ không có nhu cầu, một viên ta cũng không cho!"
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt các trưởng lão đều thay đổi, họ nhìn nhau rồi lập tức lùi về.
Một vị trưởng lão cười làm lành: "Thiên Dạ trưởng lão, đừng nổi giận. Ngươi có oan tình chúng ta đều biết, chỉ là tính tình ngươi có hơi nóng nảy. Dù sao Thạch Phong cũng là một trưởng lão mà!"
"Đúng vậy, việc này giao cho chấp pháp đường xử lý, nhất định sẽ trả lại công đạo cho ngươi. Ngươi nên tin tưởng điện chủ, tin tưởng chấp pháp đường mới phải!"
Một đám trưởng lão vội vàng phụ họa.
"Tin tưởng cái rắm!"
Dịch Thiên Mạch nói thẳng: "Nếu ta không còn sống, các ngươi có quan tâm ta có phải bị người mưu sát hay không? Còn tin tưởng chấp pháp đường, các ngươi không thấy ghê tởm à!"
Các trưởng lão bị nói cho cứng họng, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn phải cười gượng đáp lại. Cũng phải thôi, trong tay Dịch Thiên Mạch đang nắm giữ Thái Chân đan!
Quan trọng nhất là, Thái Chân đan này chỉ một mình hắn luyện chế được, người khác không thể nào làm được.
Mạc phó điện chủ vốn định đẩy quả bóng cho Lữ Thanh Thành, để Lữ Thanh Thành đối phó Dịch Thiên Mạch, nào ngờ Dịch Thiên Mạch lại cứng rắn đến vậy.
Thấy một đám trưởng lão đều đã lùi bước, hắn biết đại thế đã mất.
"Chuyện của Bao Văn Phong ta đã biết. Ban đầu ở nhất trọng thiên đã điều tra rõ ràng, hắn cấu kết với điện chủ nhất trọng thiên là Thạch Tiến, thuê Thất Nguyệt Lưu Hỏa ám sát Thiên Dạ trưởng lão nhưng không thành công. Sau đó ta để Thạch Phong đi xử lý Bao Văn Phong, lại không ngờ nhiệm vụ của Thất Nguyệt Lưu Hỏa lại được nâng cấp..."
Lữ Thanh Thành đứng dậy nói: "Hiện tại xem ra, Thạch Phong chính là kẻ chủ mưu đứng sau. Mọi người có ý kiến gì không?"
Dịch Thiên Mạch quét mắt nhìn mọi người, nói: "Kẻ nào có ý kiến? Cứ nói ra, ta cam đoan sẽ không trả thù riêng!"
"Không có ý kiến, chúng ta không có ý kiến! Thạch Phong đáng chết, dám thuê sát thủ Thất Nguyệt Lưu Hỏa ám sát Thiên Dạ trưởng lão, vốn đáng bị chém!"
"Giết hay lắm, ám sát đồng môn, Thạch Phong chết chưa hết tội!"
Nghe mọi người đáp lại, Dịch Thiên Mạch vẫn chưa hài lòng. Hắn nhìn về phía Mạc phó điện chủ, hỏi: "Xin hỏi vị Phó điện chủ này, ngươi còn có ý kiến gì không?"
Sắc mặt Mạc phó điện chủ tái xanh, hắn siết chặt nắm đấm, nặn ra một nụ cười: "Nếu điện chủ đã nói vậy, ta tự nhiên không dám có ý kiến. Thạch Phong dám mưu sát Thiên Dạ trưởng lão, chết chưa hết tội!"
"Tốt!"
Lữ Thanh Thành nói: "Người đâu, lập tức thông báo việc này cho chấp pháp đường, đồng thời công bố ra ngoài. Sau này nếu còn xảy ra chuyện tương tự, Thạch Phong chính là tấm gương!"
"Điện chủ anh minh!"
Tất cả trưởng lão đồng thanh nói, chỉ có Dịch Thiên Mạch đứng một bên cười lạnh.
Hắn biết, nếu không phải thực lực của mình đủ mạnh, kẻ chết chưa hết tội kia chính là hắn!
Ngay khi mọi người tưởng rằng chuyện này đã kết thúc, Dịch Thiên Mạch đột nhiên lên tiếng: "Ta biết sau lưng chắc chắn vẫn còn hung thủ. Nếu hôm nay hắn không đứng ra, vậy ta xin đặt lời ở đây, bất luận hắn là ai, chỉ cần bị ta điều tra ra, mặc kệ sau lưng hắn có hậu thuẫn gì, ta giết không tha!"
Lời của Dịch Thiên Mạch vang vọng trong đại điện, một đám trưởng lão bất giác nuốt nước bọt, đặc biệt là Mạc phó điện chủ, hắn nghiến răng, chỉ có thể cười gượng cho qua.
Đợi các tu sĩ trong đại điện rời đi, Lữ Thanh Thành phất tay đóng cửa lớn lại, nói: "Thằng nhóc này, ngươi thật đúng là không cho ta chút mặt mũi nào. Ngươi ngay từ đầu đã nghi ngờ là ta, phải không? Nếu ta là hung thủ thật sự đứng sau, có phải ngươi ngay cả ta cũng định chém luôn à?"
"Đúng!" Dịch Thiên Mạch không chút do dự đáp: "Nếu ngươi là thủ phạm thật sự, vậy ngươi và ta không chết không thôi, ta tự nhiên phải tiên hạ thủ vi cường!"
"..." Lữ Thanh Thành.