Nhìn đầu người rơi đầy đất cùng mùi máu tanh nồng nặc, sáu tu sĩ đeo mặt nạ từ trong hư không bước ra.
Khí tức của bọn chúng rất mạnh, hơn xa mấy Ma vương mà Dịch Thiên Mạch đã chém giết.
"Ngư Huyền Cơ sao chỉ phái các ngươi tới?"
Dịch Thiên Mạch hỏi.
"Giết ngươi, chúng ta là đủ!"
Một tên Ma vương lên tiếng.
"Nàng ta vẫn tự phụ như thế, xem ra đã không nói cho các ngươi biết, tiền nhiệm điện chủ Hắc Ma Điện chết trong tay ta."
Dịch Thiên Mạch nói.
"Nói khoác!"
Mấy vị Ma vương căn bản không tin. "Ngươi quả thật rất mạnh, nhưng muốn giết tiền nhiệm điện chủ Hắc Ma Điện thì không có một chút khả năng nào!"
Dịch Thiên Mạch cười nhạt, chẳng buồn giải thích, hắn ngoắc tay về phía đối phương, nói: "Ngươi có thể tới thử xem!"
Hắn thu kiếm lại, trong mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ.
Mấy vị Ma vương không chút do dự, tất cả đều ẩn vào hư không. Bọn chúng không bỏ chạy mà chỉ ẩn nấp, chuẩn bị ám sát Dịch Thiên Mạch.
Dịch Thiên Mạch nhắm mắt lại, dùng thần thức dò xét bốn phía. Một bóng người đột nhiên hiện ra, tay cầm Thần Hư Thích, đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
So với mấy Ma vương hắn đã chém giết trước đây, chiến lực của tên Ma vương trước mắt này lên tới 8.600 Long!
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn xuất hiện, tay phải Dịch Thiên Mạch đã nắm chặt Thần Hư Thích đang đâm tới, tay trái tung một quyền oanh thẳng vào bụng dưới của tên Ma vương.
"Ầm!"
Một tiếng trầm đục vang lên, nắm đấm rơi xuống thân tên Ma vương, quyền kình hội tụ tại một điểm rồi bộc phát. Lớp tiên lực phòng hộ quanh thân Ma vương tức khắc vỡ nát, Hỏa Long lực quán xuyên qua cơ thể hắn.
Long hỏa theo quyền kình xâm nhập vào toàn thân tên Ma vương, lấy điểm đó làm trung tâm, hỏa diễm trong nháy mắt thiêu đốt toàn thân.
Sau một tiếng nổ lớn, tên sát thủ này lập tức biến thành một quả cầu lửa, bay ngược ra ngoài, cuối cùng bị thiêu thành tro bụi giữa không trung.
Năm tên sát thủ đang chuẩn bị ám sát thấy cảnh này đều khựng lại. Vẻn vẹn chỉ một quyền, một Ma vương có chiến lực 8.600 Long đã bị đánh thành tro bụi!
"Tiên lực hệ Hỏa?"
Trong hư không, một tên lẩm bẩm, cảnh tượng này khiến hắn nảy sinh ý định rút lui. Giờ phút này, bọn chúng cuối cùng cũng có chút tin vào lời Dịch Thiên Mạch nói.
"Ngươi trốn ở đây à!"
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên truyền đến. Chờ hắn kịp phản ứng, Dịch Thiên Mạch đã chẳng biết từ lúc nào xuất hiện sau lưng hắn.
Khi hắn quay đầu lại, đối phương đang cười híp mắt nhìn chằm chằm hắn. Thân hình hắn lóe lên định bỏ chạy, nhưng Dịch Thiên Mạch nhanh hơn hắn rất nhiều, tay trái hóa thành long trảo rực cháy hỏa diễm, bóp chặt yết hầu hắn rồi nhấc lên.
Giờ phút này, hắn cuối cùng cũng cảm nhận được uy lực của ngọn lửa này, không hề thua kém Thiên Địa Cực Hỏa, nhưng lại có điểm khác biệt. Ngọn lửa này có thể xuyên qua lớp tiên lực phòng ngự quanh thân hắn.
"Rắc!"
Long trảo siết chặt, đầu của tên thích khách này trực tiếp bị vặn gãy. Long hỏa tràn vào cơ thể, thân thể tên thích khách lập tức bốc cháy.
Cuối cùng, trước mặt bốn tên sát thủ còn lại, tên thích khách này bị thiêu thành tro tàn!
Hoảng sợ!
Bốn vị thích khách Ma vương giết người vô số, giờ khắc này trong lòng chỉ còn lại sự hoảng sợ. Nếu như trước đó bọn chúng còn không chắc Dịch Thiên Mạch có thật sự giết được điện chủ Hắc Ma Điện hay không, thì giờ phút này bọn chúng đã tin.
Bốn vị Ma vương lập tức thuấn di rời đi.
"Đã đến thì đừng đi!"
Dịch Thiên Mạch lạnh lùng nói.
Nương theo một tiếng rồng gầm, 360 chiếc vảy rồng quanh người Dịch Thiên Mạch đồng thời mọc ra, hóa thành long thể, toàn thân hắn bốc lên Long hỏa.
Ngọn lửa này bùng nổ ra bốn phía như sóng biển, dấy lên từng gợn sóng. Đại địa bắt đầu cháy rực dưới ngọn lửa, tất cả thảm thực vật xung quanh đều bị thiêu thành tro bụi dưới nhiệt độ cao trong nháy mắt.
Trong hư không, bốn vị Ma vương đồng thời bị ép ra ngoài, trên người bọn chúng đều bốc cháy hỏa diễm. Cho dù là Cực Hỏa, tiên lực của bọn chúng cũng có thể chống cự.
Thế nhưng ngọn lửa này, tiên lực của bọn chúng lại không thể chống cự mảy may!
Dịch Thiên Mạch trong hình dạng long thể, toàn thân bao bọc bởi hỏa diễm, đấm một quyền về phía một tên sát thủ. Lần này hắn dùng tay phải.
"Ầm!"
Quyền kình bùng nổ, Long hỏa tràn vào cơ thể đối phương, cùng lúc đó một luồng tà sát lực lượng xuất hiện, hóa thành một cái miệng lớn, nuốt chửng tên sát thủ.
"Phanh! Phanh! Phanh!"
Hắn làm một mạch, đem ba tên Ma vương còn lại toàn bộ thôn phệ tại chỗ. Bốn kẻ này không phải bị thiêu chết, mà là bị cánh tay phải của hắn nuốt chửng.
"Quá yếu."
Dịch Thiên Mạch lẩm bẩm: "Mặc dù Long hỏa của ta vẫn chỉ là dạng cơ bản nhất, bọn chúng cũng hoàn toàn không chống cự nổi. Như vậy căn bản không cách nào phán định thực lực hiện tại của ta rốt cuộc ở trình độ nào."
Hắn có chút thất vọng, nhưng không dừng lại. Thất Nguyệt Lưu Hỏa vận dụng 98 vị Hỗn Nguyên Kim Tiên, cộng thêm sáu vị Ma vương tới giết hắn, vậy áp lực mà lão Chu phải gánh chịu e rằng gấp trăm lần hắn!
"Lão già, ngươi phải chịu đựng đấy!"
Dịch Thiên Mạch trong lòng có chút lo lắng.
Thân hình hắn lóe lên, liền đi đến Đông Hoàng Đài!
Cùng lúc đó, bên trong Đông Hoàng Đài, Bạch Phượng Tiên đang bị giam lỏng trong phòng của mình. Trước mặt nàng, một người đàn ông trung niên mặc hoa phục đang ngồi.
Người này chính là Thang Tiễn mà Dịch Thiên Mạch đã gặp một lần.
"Bạch Phượng Tiên, ngươi có biết tội của mình không?"
Thang Tiễn lạnh giọng nói.
"Biết tội? Ta có tội gì!" Bạch Phượng Tiên lạnh lùng đáp.
"Hừ!"
Thang Tiễn giận dữ nói: "Ngươi thân là chưởng sự đời này của lục trọng thiên Đông Hoàng Đài, vậy mà lại ăn cây táo rào cây sung. Vì ngươi mà truyền nhân của Đông Hoàng Tiên Đế phải bỏ mạng, ngươi không biết tội sao?"
"Ồ?"
Bạch Phượng Tiên cười nói: "Đối với Đông Hoàng Đài, ta không thẹn với lương tâm. Dù có... thì tất cả những gì ta làm cũng là vì tương lai của Đông Hoàng Đài!"
"Tiện nhân!"
Thang Tiễn một bạt tai vung về phía Bạch Phượng Tiên.
"Xoẹt!"
Trong hư không kiếm quang lóe lên, bàn tay của Thang Tiễn chưa kịp rơi xuống mặt Bạch Phượng Tiên đã bay ra ngoài, tách rời khỏi cơ thể!
"A!"
Máu tươi phun xối xả, Thang Tiễn ôm lấy cánh tay đã mất bàn tay, hoảng sợ nhìn quanh, nói: "Bạch Phượng Tiên, ngươi dám... ngươi dám ra tay với ta!"
Cùng lúc đó, một lão giả xuất hiện. Lão quét mắt qua hư không, tiến lên một bước, một luồng tiên uy bàng bạc quanh thân bùng nổ, toàn bộ hư không trong phòng đều bị phong tỏa.
Lão giơ tay, tóm vào hư không. Lãnh Tiễu bị bóp chặt cổ, bị lôi từ trong hư không ra, mặt nàng đỏ bừng, không thể động đậy.
Lão giả trước mắt là một vị Chuẩn Đế!
"Không ngờ hắn lại phái tên sát thủ này đến bên cạnh ngươi, đáng tiếc..."
Thang Tiễn nhặt lại cánh tay, nén đau nói: "Đáng tiếc hiện tại hắn tự thân khó bảo toàn, càng không thể bảo vệ ngươi. Chờ tin chết của hắn truyền đến, chính là ngày chết của ngươi!"
Bạch Phượng Tiên biến sắc. Nàng cảm nhận được luồng đế uy kia, chỉ là nàng còn chưa kịp thông báo cho Dịch Thiên Mạch thì đã bị giam lỏng ở đây.
"Các ngươi không giết được hắn!" Bạch Phượng Tiên tự tin nói.
"Thất Nguyệt Lưu Hỏa đã điều động sáu Ma vương mạnh nhất qua đó, ngoài ra còn có 98 sát thủ đỉnh cấp, bố trí Hắc Ma Sát Trận!"
Thang Tiễn lạnh giọng nói: "Không có lão sư của hắn làm chỗ dựa, ngươi nghĩ hắn có mấy phần hy vọng có thể thoát ra?"
Bạch Phượng Tiên tức thì mặt trắng bệch, nàng dĩ nhiên biết điều này có ý nghĩa gì.
Nhưng đúng lúc này, trong phòng truyền đến một giọng nói: "Cái Hắc Ma Sát Trận rách nát đó, ta phá chưa đến một khắc. Còn sáu vị Ma vương ngươi nói? Ừm, ta dùng chưa đến nửa khắc đã chém hết bọn chúng. Đáp án này ngươi hài lòng không?"