Tạ Linh Vận ban đầu có chút tức giận, dù sao Kiếm Mạt Bình vì hắn mà trả giá nhiều như vậy.
Thế nhưng phản ứng của hắn chỉ là thoáng khó chịu trong chốc lát rồi liền bình tĩnh trở lại.
Nhưng ngẫm lại, nàng cũng có thể hiểu cho Dịch Thiên Mạch. Nếu kiếp nạn này còn không qua được, đừng nói là cứu Kiếm Mạt Bình, ngay cả Cửu Uyên Ma Hải bọn họ cũng không thoát ra nổi.
Cùng lúc đó, tại Phượng Hoàng Thành xa xôi, bên trong Hải Hoàng Cung.
Hải Hoàng không tài nào ngờ được, giờ khắc này xung quanh Phượng Hoàng Thành lại giăng đầy mấy ngàn chiến hạm khổng lồ, những đại hạm này còn lớn hơn mấy lần so với chiếc thuyền lớn nhất mà hắn từng thấy.
Mà cho đến bây giờ, hắn cũng không biết bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy trên thuyền treo long kỳ, có phần kỳ quái.
Thủy sư của Phạt Thiên Quân tổng cộng chia làm chín hạm đội, có chín loại long kỳ được khắc ấn với màu sắc khác nhau.
Lần lượt là Xích Diễm, Phong Bạo, Lôi Đình, Thanh Mộc, Hải Khiếu, Hoàng Kim, Đại Địa...
Mỗi một màu long kỳ đại biểu cho một hạm đội!
Giờ phút này, kỳ hạm của cả chín hâm đội đều đã có mặt bên ngoài. Ban đầu Phạt Thiên Quân có mấy vạn chiến thuyền, nhưng bọn họ vừa mới đánh hạ toàn bộ Cửu Uyên Ma Hải.
Mặc dù đã tiêu diệt sạch sẽ tất cả hải tặc, nhưng các đại thành trì và chủ đảo vẫn cần duy trì trật tự.
Ngoài ra, Doanh Tứ đã hạ lệnh, yêu cầu Thư Viện phái tu sĩ đến duy trì trật tự, nhưng chỉ dựa vào pháp luật rõ ràng là không đủ.
Vẫn cần có lực lượng đủ mạnh để trấn áp những kẻ phản nghịch!
Cho nên, chủ lực của các đại hạm đội giờ phút này đều đang đóng tại các đại chủ thành để chờ lệnh. Bên cạnh đó, bọn họ còn có một nhiệm vụ khác, đó chính là giám sát việc xây dựng Bàn Cổ Điện!
Bàn Cổ Điện này, sau này sẽ trở thành trung tâm hành chính của các đại chủ thành. Doanh Tứ quyết định thiết lập cho toàn bộ Cửu Uyên Ma Hải một tín ngưỡng hoàn toàn mới!
Mà Long Điện ở đảo Lưu Ly cũng đã được đổi tên thành Bàn Cổ Điện, đây cũng là kế hoạch được lập ra để sau này thu phục và quản lý toàn bộ Cửu Uyên Ma Hải.
Mặc dù Bàn Cổ Tộc từ trước đến nay đều thu nạp các tộc khác gia nhập, nhưng Doanh Tứ hiểu rất rõ, nếu không có một tộc chủ thể làm nòng cốt thì ắt sẽ sinh loạn.
Bàn Cổ Tộc ngày nay, tuy đã dung hợp các tộc, nhưng vẫn lấy Nhân tộc làm chủ.
Mà các hiền giả của Bàn Cổ Điện cũng đều tán đồng điểm này, bọn họ cũng biết rõ, nếu muốn nuốt trọn toàn bộ Cửu Uyên Ma Hải, tất sẽ phá vỡ sự cân bằng hiện tại của Bàn Cổ Tộc!
Giống như thuở đầu ở Ẩn Nguyên Tinh, Tần Địa của Doanh Tứ đã thôn tính bảy nước, chiếm lĩnh toàn bộ đại lục, cũng phải dùng vô số năm để đồng hóa và quản lý.
Nhưng bây giờ đã khác, đây là Cửu Uyên Ma Hải, tu sĩ nơi này đều đến từ ba ngàn thế giới. Mặc dù thổ dân chiếm tuyệt đại đa số, nhưng những tu sĩ kia lại không dễ thuần phục như vậy!
Các hiền giả của Bàn Cổ Điện lúc này mới quyết định, đổi Long Điện thành Bàn Cổ Điện, dựng nên tín ngưỡng mới.
Việc thành lập Bàn Cổ Điện ở khắp nơi là việc bắt buộc phải làm!
Thế nhưng, một công trình kiến trúc cũng không thể thay đổi được gì. Doanh Tứ biết, muốn có được sự công nhận của chúng sinh Cửu Uyên Ma Hải, bọn họ còn cần phải làm nhiều hơn thế!
Doanh Tứ tọa trấn trên tàu chỉ huy, hắn không hạ lệnh tấn công mà ra lệnh cho toàn quân tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu cao nhất, đồng thời phong tỏa toàn bộ Phượng Hoàng Thành, khiến cho vùng biển này ngay cả một con ruồi cũng không bay ra được!
Hắn vẫn đang chờ, chờ Bàn Cổ Điện ở các nơi được dựng lên. Ngoài ra, hắn còn đang chờ một người, người đó là Dịch Thiên Mạch.
Có các công tượng của Địa Linh Tộc, Bàn Cổ Điện ở các nơi lần lượt đều đã hoàn thành!
Giờ này khắc này, bên ngoài Bàn Cổ Điện ở Thanh Long Thành, Dịch Hành Chi đứng trên quảng trường. Trên quảng trường đã khắc ấn một trận pháp khổng lồ.
Bên ngoài trận pháp, tụ tập phần lớn tu sĩ của Thanh Long Thành, đông đến mấy chục vạn.
Dịch Hành Chi cũng đang chờ đợi, chờ một tin tức!
"Rốt cuộc đang giở trò quỷ gì, tại sao lại tập trung tất cả chúng ta ở đây?"
"Chẳng lẽ, lũ các ngươi còn muốn giết sạch chúng ta sao? Ta nói cho các ngươi biết, dù các ngươi chiếm được nơi này, cũng không có nghĩa là các ngươi có thể muốn làm gì thì làm!"
"Giết tu sĩ của Trường Sinh Điện, các ngươi nên biết hậu quả!"
"Thả chúng ta đi, nếu không, tự gánh lấy hậu quả!"
Tu sĩ Thanh Long Thành giờ phút này oán hận ngút trời, tiếng chửi rủa trong đám đông không ngớt, hoàn toàn không để tâm đến những chiến sĩ Phạt Thiên Quân mặc kim giáp đang đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm bọn họ.
Điều bọn họ oán giận là, lũ người của Ngư Liệp Công Hội này lại dám giết tu sĩ của Trường Sinh Điện, chiếm lấy tòa chủ thành tầng thứ năm này.
Hơn nữa, còn lập tức xây dựng một tòa cung điện như vậy, tập trung bọn họ lại đây, vẫn không cho họ rời đi, cũng không cho họ truyền tin ra ngoài.
Trường Sinh Điện thì thôi đi, bọn họ nhịn cũng đã nhịn, nhưng các ngươi lấy tư cách gì làm vậy?
Quan trọng hơn là, các ngươi đã chiếm được nơi này, chẳng lẽ không nên chia sẻ tài nguyên ở đây với chúng ta sao? Chẳng lẽ các ngươi còn muốn nuốt một mình?
"Các ngươi không phải muốn thống trị nơi này đấy chứ? Ta nói cho các ngươi biết, các ngươi đừng có nằm mộng, các ngươi không có tư cách thống trị nơi này!"
Cùng lúc đó, tại các đại chủ đảo và chủ thành khác, cũng diễn ra cảnh tượng tương tự.
Đối với những lời chửi rủa và oán giận của đám người này, Dịch Hành Chi không hề phản ứng, bởi vì hắn biết, chuyện sắp xảy ra tiếp theo sẽ chấn động toàn bộ Cửu Uyên Ma Hải.
Tuy nhiên, ngoài các đại chủ thành, trên những hòn đảo nhỏ kia, cũng đã thành lập Bàn Cổ Điện.
Chỉ có điều, cảm xúc của tu sĩ trên những hòn đảo nhỏ này hoàn toàn khác với cảm xúc của tu sĩ trong các chủ thành.
Bọn họ đều là những kẻ bị xem là thổ dân, mà trước đó, đám hải tặc đang tiến hành đồ sát hòn đảo của họ!
Chỉ là, cuộc đồ sát đó còn chưa hoàn thành, đám hải tặc đã bị những thiên binh như thần giáng trần trước mắt tiêu diệt trong nháy mắt.
Bọn họ vừa kính sợ, vừa tràn đầy cảm kích đối với Phạt Thiên Quân, thậm chí khi xây dựng Bàn Cổ Điện, họ còn dâng hiến những vật liệu quý giá mà mình cất giữ.
Cho đến giờ khắc này, họ đều bị tập trung tại trung tâm hòn đảo, không một lời oán hận. Những "Thiên binh" này bảo họ làm gì, họ liền làm nấy.
Bên ngoài Phượng Hoàng Thành, trên soái hạm, Doanh Tứ nhận được tin tức, phần lớn Bàn Cổ Điện đều đã hoàn thành!
Thế là, hắn lập tức ra lệnh cho người mở trận pháp trên thuyền. Khi những vầng sáng trận văn bừng lên, vô số cột sáng phóng lên trời, hội tụ trên không trung, bao phủ lấy toàn bộ Phượng Hoàng Thành.
Ngay sau đó, Doanh Tứ sai người truyền lệnh bằng kim kiếm, thông báo cho Bàn Cổ Điện ở các nơi khởi động trận pháp!
Theo từng đạo kim quang bắn ra, Bàn Cổ Điện ở các nơi nhanh chóng nhận được tin tức.
Tại Thanh Long Thành, Dịch Hành Chi cầm lấy kim kiếm vừa nhận được, trên mặt lộ ra nụ cười. Hắn quét mắt nhìn các tu sĩ ở đây, không giận mà uy: "Im lặng!"
"Im lặng!" Các chiến sĩ Phạt Thiên Quân xung quanh đồng thanh quát lớn.
Trong nháy mắt, quảng trường trở nên tĩnh lặng như tờ, bọn họ có thể cảm nhận được luồng sát khí còn đáng sợ hơn từ trên người những chiến sĩ Phạt Thiên Quân này.
Mới mấy ngày trước, bọn họ đã tận mắt chứng kiến, vị cự phách Thiên Đạo cảnh, kẻ tự xưng là nội gián của Trường Sinh Điện, đã bị đám chiến sĩ chỉ mới Đạo Tàng Cảnh này vây giết trong trận pháp.
Cảnh tượng đó đã mang lại cho họ một sự chấn động cực lớn!
Thấy tất cả mọi người đã im lặng, Dịch Hành Chi lúc này mới mỉm cười, nói: "Mở trận pháp!"
Khi trận pháp được khởi động, vô số phù văn lấp lánh, cột sáng phóng thẳng lên trời, hội tụ thành một mặt gương, sau đó bên trong hiện ra hình ảnh.
"Đây là... Hải Hoàng Cung ở Phượng Hoàng Thành tầng thứ sáu!"
Các tu sĩ có mặt bắt đầu bàn tán, bọn họ đều nhận ra nơi đó.
"Bọn họ rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?"
Các tu sĩ lấy làm kỳ quái, "Tại sao lại cho chúng ta xem Phượng Hoàng Thành?"
"Tại sao cho các ngươi xem, các ngươi sẽ sớm biết thôi!"
Dịch Hành Chi bình thản ngồi xuống, "Từ giờ trở đi, tất cả im lặng cho ta, nếu không... giết không tha!"
"Giết không tha!" Các chiến sĩ Phạt Thiên Quân đồng thanh hô vang.
Đối với đám người này, bọn họ không có chút hảo cảm nào!
Khi trận pháp ở Thanh Long Thành khởi động, trận pháp ở các đại thành trì khác cũng theo đó mở ra, bao gồm cả trận pháp trên những hòn đảo nhỏ. Không ai biết Phạt Thiên Quân đang làm gì.
Trên soái hạm, Doanh Tứ biết được trận pháp ở mọi nơi đều đã khởi động, cũng ngồi xuống, nói: "Vạn sự đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông!"
Hắn đang đợi Dịch Thiên Mạch đến