Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong gia tộc, Dịch Thiên Mạch liền tiến vào mật thất, chính thức bắt đầu bế quan.
Trong tay hắn có tất cả 29 viên Dưỡng Khí đan, trong đó 19 viên là trung phẩm, 10 viên còn lại là thượng phẩm.
Nếu là võ giả bình thường, có nhiều Dưỡng Khí đan như vậy, chỉ cần xử lý thỏa đáng, việc đột phá Luyện Khí kỳ, trở thành Tiên gia vốn không có gì khó khăn, nhưng hắn thì khác.
Vì thân thể mang theo kiếm hoàn, nên việc tu luyện của hắn về bản chất đã khác với người thường.
Khi Dịch Thiên Mạch nhận được truyền thừa, kiếm hoàn đã cải biến thể chất của hắn, khiến cho thân thể hắn hòa hợp với kiếm ý, được gọi là Hỗn Nguyên kiếm thể.
Hỗn Nguyên kiếm thể này là do vị tiên tổ Trường Sinh Đại Đế của hắn lĩnh hội từ Đại Dịch Kiếm Tàng thần bí mà sáng tạo ra. Nhưng cho dù là vị tiên tổ kia, cũng chưa từng tu thành Hỗn Nguyên kiếm thể này.
Hoặc có thể nói, Hỗn Nguyên kiếm thể này vốn là một loại công pháp nhập đạo bằng kiếm mà vị tiên tổ kia sáng tạo riêng cho chính mình khi chuyển thế trùng tu.
Chỉ có điều, vị tiên tổ của hắn đã chuẩn bị xong tất cả, cuối cùng lại không dùng đến, đơn giản là vì những đối thủ kia của ngài quá mức mạnh mẽ.
Dịch Thiên Mạch có thể nhận được phần truyền thừa này là nhờ vô số sự trùng hợp. Nếu hắn không vào Ngư gia, hắn sẽ không nuốt phải kiếm hoàn hóa thành tấm da thú.
Nhưng cho dù đã nuốt kiếm hoàn, nếu không có 13 năm gột rửa tâm hồn, rèn luyện ý chí, không có một chưởng hủy bỏ đan điền của Ngư Ấu Vi, hắn cũng khó có khả năng nhận được truyền thừa.
"Dùng tính mạng làm cái giá, lừa gạt kẻ địch của mình, mới bảo toàn lại một tia hỏa chủng này, có thể thấy tiên tổ năm đó đã cảm nhận được uy hiếp lớn đến nhường nào!"
Trong lòng Dịch Thiên Mạch vừa cảm khái, lại vừa lo lắng.
Trong đoạn ký ức mơ hồ đó, hắn biết được tiên tổ năm đó đã chuẩn bị chuyển thế trùng sinh, thậm chí còn chuẩn bị sẵn cho mình một cỗ nhục thân.
Thế nhưng, mưu đồ này cuối cùng không thể thực hiện, bất đắc dĩ mới phải dùng cái giá là cái chết để giữ lại truyền thừa.
Hắn không biết Đại Đế mạnh đến đâu, nhưng hắn biết, phàm là còn một tia hy vọng, không ai lại lựa chọn cái chết.
Cục diện trước mắt có thể nói là con đường tệ nhất trong vô số con đường mà tiên tổ của hắn đã vạch ra.
"Hỗn Nguyên kiếm thể, nhập đạo bằng kiếm, kiếm hoàn là cơ sở thành đạo, dùng kiếm ý tẩy luyện thân thể!"
Cảm nhận được một tia kiếm ý trong cơ thể, Dịch Thiên Mạch nhắm mắt lại. Theo sự vận chuyển tự chủ của kiếm hoàn, Cửu Dương chân khí trong cơ thể hắn nháy mắt bị rút cạn sạch.
Cùng lúc đó, chân khí bị rút cạn lại một lần nữa được trả ngược từ trong kiếm hoàn, nhưng chân khí lúc này đã biến thành kiếm khí.
Nếu không có sự cải tạo của kiếm hoàn, luồng kiếm khí được trả về này đủ để khiến Dịch Thiên Mạch thịt nát xương tan, nhưng thân thể đã được kiếm hoàn cải tạo thì lại khác.
Đây chính là Hỗn Nguyên kiếm thể, là cách nhập đạo bằng kiếm đặc biệt nhất.
Võ giả dùng chân khí để tôi luyện kinh mạch, Tiên gia dùng linh lực để rèn luyện thân thể và kinh mạch, còn Hỗn Nguyên kiếm thể lại dùng kiếm khí để tôi luyện kinh mạch trong cơ thể.
Điều này tương đương với việc hai võ giả cùng tu luyện, một người quanh năm suốt tháng đánh vào mộc nhân thung, người còn lại thì chém giết với kẻ địch trên chiến trường!
Hai hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt, thứ tu luyện được tự nhiên cũng hoàn toàn không giống.
Dịch Thiên Mạch chính là võ giả chém giết với kẻ địch trên chiến trường.
Nhưng phương thức tu luyện như vậy đòi hỏi lượng chân khí cực lớn, một khi chân khí không đủ, kiếm hoàn sẽ rút lấy tinh khí trong cơ thể để chuyển hóa thành kiếm khí.
Mà tinh khí là cội nguồn của khí huyết, nếu không có tinh khí thì khí huyết sẽ tan rã.
Cho nên hai lần trước, Dịch Thiên Mạch vận dụng kiếm hoàn thực ra vô cùng nguy hiểm. Nếu không phải vì dư uy từ việc kiếm hoàn cải tạo thể chất vẫn còn, thì ngay lần đầu tiên vận dụng kiếm hoàn, hắn đã bị hút khô.
Khi kiếm khí trả về tiến vào kỳ kinh bát mạch trong cơ thể, Dịch Thiên Mạch đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn bỗng nhiên lơ lửng, da thịt tựa như thủy ngân, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Khi hắn mở mắt ra, con ngươi đã biến thành màu trắng bạc, tỏa ra ánh sáng bạc, đây chính là dáng vẻ thực sự của Hỗn Nguyên kiếm thể.
Nhưng đây vẫn chỉ là hình thái sơ khai.
Đúng lúc này, Dịch Thiên Mạch nuốt một viên Dưỡng Khí đan, một luồng dược lực khổng lồ tiến vào cơ thể.
Dịch Thiên Mạch lập tức vận chuyển kiếm khí, dẫn dắt luồng dược lực này tuần hoàn trong cơ thể, lần lượt đi một vòng theo Tiểu chu thiên và Đại chu thiên. Dược lực này tiến vào đan điền, hóa thành chân khí thuần túy nhất.
Nhưng chân khí đó thoáng chốc lại bị kiếm hoàn hấp thu, ngược lại phản hồi ra kiếm khí càng thêm tinh thuần.
Cứ thế lặp đi lặp lại, kiếm thể của Dịch Thiên Mạch càng thêm cô đọng, kinh mạch cũng theo sự lớn mạnh của kiếm khí mà được khai thông.
Nửa canh giờ sau, Dịch Thiên Mạch nuốt viên Dưỡng Khí đan thứ hai. Theo dược lực tiến vào cơ thể, chân khí đã tiêu hao sạch sẽ lại một lần nữa ngưng tụ, nhưng rất nhanh lại bị kiếm hoàn hấp thu.
Trong mật thất, ánh hào quang tỏa ra ngày càng sáng, da thịt của Dịch Thiên Mạch cũng càng thêm mịn màng trắng nõn.
Kiếm khí tẩy luyện thân thể mạnh gấp mười lần chân khí, thậm chí sắp bắt kịp linh lực của Tiên gia, việc khai thông kinh mạch cũng vượt xa võ giả bình thường.
Không biết qua bao lâu, Dịch Thiên Mạch đã tiêu hao sạch sẽ tất cả Dưỡng Khí đan trung phẩm.
Hắn không tiếp tục lấy thượng phẩm Dưỡng Khí đan ra, không phải là vì lo lắng thân thể không chịu nổi. Với tình hình hiện tại của hắn, dược lực có lớn hơn nữa sau khi chuyển hóa thành chân khí cũng sẽ bị kiếm hoàn hấp thu hết sạch.
Hắn dừng lại là vì cảm nhận được bản thân đã đến gần ngưỡng đột phá, cảm giác đó vô cùng huyền diệu.
Tựa như đang leo núi, càng về sau càng gian nan, nhưng một khi lên đến đỉnh núi, sẽ thấy được phong cảnh mà dưới chân núi không cách nào lĩnh hội được.
Kiếm hoàn ngừng vận chuyển, kiếm khí quay về trong kiếm hoàn, Dịch Thiên Mạch đang lơ lửng giữa không trung liền rơi xuống bồ đoàn.
Nhưng lúc này, hắn cũng chỉ vẻn vẹn là Tiên Thiên đỉnh phong, vẫn chưa bước vào Luyện Khí kỳ.
"Đã đến lúc chuyển hóa chân khí thành linh lực!"
Thở ra một hơi dài, Dịch Thiên Mạch lại nuốt vào một viên đan dược!
Đây là một viên thượng phẩm Dưỡng Khí đan, loại đan dược này chỉ có Tiên gia đã bước vào Luyện Khí kỳ mới có thể sử dụng, võ giả bình thường dù là Tiên Thiên đỉnh phong, nuốt vào cũng sẽ bạo thể mà chết.
Ngay cả Tiên gia bình thường cũng không dám trực tiếp nuốt một viên thượng phẩm Dưỡng Khí đan, chỉ khi đến Luyện Khí kỳ hậu kỳ mới dám dùng thượng phẩm đan dược.
Nhưng Dịch Thiên Mạch đã nuốt vào, một luồng dược lực bàng bạc như hồng thủy tràn vào cơ thể hắn, nháy mắt tràn ngập tứ chi bách hài.
Nếu là võ giả bình thường, đã sớm bạo thể mà chết, nhưng thân thể hắn đã trải qua rèn luyện bằng kiếm khí, khiến cho kinh mạch trong cơ thể vượt xa võ giả tầm thường.
Cho nên hắn chỉ cảm thấy thân thể căng trướng, trong cơ thể truyền đến từng cơn đau đớn như bị xé rách, nhưng không hề nổ tung.
Cùng lúc đó, Dịch Thiên Mạch ngưng thần định tâm, dẫn dắt luồng dược lực này tiến vào đan điền, quan tưởng rằng trong đan điền có một khí xoáy đang vận chuyển. Đây là bước đầu tiên để tiến vào Luyện Khí kỳ, nhưng cũng là bước khó khăn nhất.
Vô số võ giả không thể trở thành Tiên gia, hoặc là vì ý chí không đủ, không thể quan tưởng ra khí xoáy, hoặc là vì cường độ chân khí không đủ, không thể ngưng tụ thành khí xoáy.
Thế nhưng, bước này của Dịch Thiên Mạch lại vô cùng thuận lợi. Dược lực tiến vào đan điền, nhanh chóng được chuyển hóa thành chân khí. Hắn dùng ý chí mạnh mẽ khiến cho chân khí này nháy mắt vận chuyển theo hình xoáy lốc.
Nếu lúc này có thể nội thị cơ thể, sẽ phát hiện trong đan điền của hắn đã xuất hiện một vòng xoáy do chân khí ngưng tụ, mà ở trung tâm vòng xoáy chính là kiếm hoàn lớn bằng trứng ngỗng.
Thế nhưng, chân khí ngưng tụ thành khí xoáy vẫn chưa kết thúc, phải chuyển hóa chân khí thành linh lực mới có thể chân chính trở thành Tiên gia.
Rèn sắt khi còn nóng, Dịch Thiên Mạch không chút do dự nuốt viên thượng phẩm Dưỡng Khí đan thứ hai.
Khi một luồng dược lực mới xuất hiện, Dịch Thiên Mạch dẫn dắt nó vận chuyển hai Chu thiên trong cơ thể, dược lực này liền chuyển hóa thành chân khí.
Khi chân khí theo kinh mạch tiến vào đan điền, vòng xoáy trong đan điền lập tức xoay tròn với tốc độ cao.
Vốn là chân khí ở dạng sương mù, theo vòng xoáy không ngừng xoay tròn, dần dần hóa thành thể lỏng, trong vắt như nước giếng...