"Ô ô ô..."
Càng đi sâu vào nội địa Mang Sơn, Dịch Thiên Mạch chỉ cảm thấy trong thức hải của mình truyền đến một thanh âm kỳ quái, đồng thời một luồng hàn khí lạnh lẽo ập tới.
"Giữ vững tâm thần!"
Ngô Vân Phàm nhắc nhở.
"Hắn là một tên Ma tông dư nghiệt, chắc chắn quen thuộc nơi này hơn chúng ta!" Chu Dương lạnh giọng nói. "Vào đây rồi, phải đặc biệt đề phòng hắn!"
Mặc dù Ngô Vân Phàm không nói gì, nhưng câu nói này cũng khiến hắn cảnh giác hơn. Bọn họ đi không lâu, Nhiếp Nhiếp đang ngủ say trên lưng Ngô Vân Phàm bỗng mở mắt.
Nàng đánh giá bốn phía, chẳng những không hề sợ hãi mà trên gương mặt tái nhợt ngược lại còn lộ ra vẻ khoan khoái dễ chịu.
Cuối cùng, ánh mắt của nàng đột nhiên rơi vào người Dịch Thiên Mạch, sau đó dùng tay lay lưng Ngô Vân Phàm, dường như đang trao đổi điều gì đó với y.
Ngô Vân Phàm an ủi Nhiếp Nhiếp một lúc rồi quay đầu lại liếc nhìn Dịch Thiên Mạch, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Dịch Thiên Mạch lại không chú ý đến điều này, hắn lúc này đang nghĩ đến Chu Lan Đình. Là một ma tu, nơi này đối với Chu Lan Đình mà nói, hẳn là như cá gặp nước.
"Sớm biết vậy, đã không nên tiến vào Bắc Cực Phong, trước hết nên đưa Chu Lan Đình tới đây một chuyến!"
Dịch Thiên Mạch thầm nghĩ trong lòng. "Công pháp của nàng đã được Thanh Mộc thượng nhân cải tiến, lúc trước khi ta xem qua, đã cảm thấy không tầm thường, đó hẳn phải là công pháp thượng thừa nhất của Ma Tông!"
"Xì xì!"
Đúng lúc này, nơi xa bỗng nhiên sáng lên một ngọn lửa, rồi lấy tốc độ cực nhanh lao về phía họ. Ngọn lửa này ma sát trong không khí, phát ra âm thanh chói tai.
"Âm sát!"
Ngô Vân Phàm tâm niệm vừa động, phi kiếm ra khỏi vỏ, lập tức mang theo linh uy kinh khủng, chém tới ngọn lửa kia!
"Xoẹt xoẹt xoẹt!"
Ngọn lửa kia bị phi kiếm chém vỡ ngay tức khắc, nhưng chỉ trong thoáng chốc lại biến thành càng nhiều đóa hỏa diễm hơn, phát ra hào quang màu xanh băng giá quỷ dị, tựa như gió, mang theo hàn khí thấu xương.
Ngô Vân Phàm vung tay, phi kiếm hóa thành rồng, linh lực kinh khủng bùng nổ bên trong phi kiếm. Dưới sự bao phủ của phi kiếm, ngọn lửa kia trong chốc lát liền biến mất không còn tăm hơi.
"Nhất định phải nghiền nát!"
Ngô Vân Phàm nhắc nhở. "Bằng không..."
Đúng lúc hắn đang nói, xung quanh bùng lên càng nhiều ngọn lửa màu xanh băng. Những ngọn lửa này cực tốc lao về phía họ. Chu Dương phản ứng nhanh nhất, phi kiếm tuốt vỏ, hỏa linh lực kinh khủng bùng nổ, những ngọn lửa kia trong nháy mắt bị phi kiếm chém vỡ, động tác như nước chảy mây trôi, liền mạch dứt khoát.
"Ừm!"
Dịch Thiên Mạch nhìn chằm chằm hắn, thầm nghĩ: "Gã này không phải lần đầu đến đây."
Vương Phi Phi thì lại có chút kỳ lạ, hắn không rút kiếm, mà lại lôi ra một cái nồi!
Đúng vậy, là một cái nồi. Chiếc nồi này toàn thân đen kịt, lơ lửng trên đầu, tỏa ra ánh sáng u u.
Ngô Vân Phàm và Chu Dương đều nhíu mày, nhưng nhãn lực của bọn họ cũng không tệ, chiếc nồi này rõ ràng được chế tạo đặc biệt, trên đó mơ hồ có trận văn ẩn hiện.
Khi những ngọn lửa màu xanh băng đó đánh lên chiếc nồi, lại trực tiếp tan biến không còn tăm hơi.
"Vương đạo hữu ngoài chiếc nồi này ra, có phải còn có một cái xẻng không?"
Dịch Thiên Mạch trêu chọc hỏi.
Vừa dứt lời, một luồng hỏa diễm màu xanh băng từ một nơi mà chiếc nồi không thể che chắn, lao tới. Vương Phi Phi lập tức lấy ra một cái xẻng màu đen, bất ngờ vỗ tới.
"Bốp" một tiếng, ngọn lửa màu xanh băng trong nháy mắt bị đánh tan, uy lực lại không hề thua kém phi kiếm của Ngô Vân Phàm và Chu Dương.
Ngay cả Dịch Thiên Mạch cũng phải tấm tắc lấy làm lạ.
"Làm sao ngươi biết ta còn có một cái xẻng?" Vương Phi Phi kinh ngạc nhìn hắn.
"..."
Dịch Thiên Mạch im lặng, tiếp tục hỏi: "Vương đạo hữu chẳng lẽ trước khi tu đạo, là một đầu bếp?"
"Làm sao ngươi biết?"
Vương Phi Phi vừa chống lại âm sát, vừa nói: "Năm đó ta có một cơ duyên xảo hợp, ăn phải một loại tiên vật, mới có thể bước vào tiên đồ. Mà trước khi tu đạo, ta đúng là một đầu bếp, dùng kiếm cảm thấy không thuận tay, nên đã đặc biệt tìm người chế tạo chiếc nồi này để phòng ngự, còn cái xẻng này thì dùng làm vũ khí!"
Thấy vẻ mặt đắc ý đó, đừng nói Dịch Thiên Mạch, ngay cả Ngô Vân Phàm và Chu Dương cũng đều im lặng.
"Chuyện gì thế này, sao lần này vào đây âm sát lại nhiều hơn trước thế này!"
Ngô Vân Phàm chau mày, nhưng không có thời gian đùa giỡn.
"Còn không phải tại tên Ma tông dư nghiệt này sao!"
Chu Dương lập tức nhìn về phía Dịch Thiên Mạch, bộ dạng đó hận không thể gỡ cái nồi đen trên đầu Vương Phi Phi ném thẳng cho hắn.
Ngô Vân Phàm cũng nhìn về phía hắn, nhưng không biết vì sao, lần này Ngô Vân Phàm lại không có vẻ địch ý như trước, trong mắt lộ ra nhiều hơn là sự hoài nghi.
"Đừng đổ tội lung tung, đám âm sát này chẳng lẽ không thể luyện đan sao?" Vương Phi Phi khó nhọc nói.
Dịch Thiên Mạch trước đây thấy tu vi của hắn chỉ là Trúc Cơ kỳ, nhưng bây giờ nhìn lại mới phát hiện, gã Vương Phi Phi này rõ ràng đã ẩn giấu cảnh giới, lại là Giả Đan cảnh.
Nhưng vừa nghĩ đến cảnh tượng gã này nếu đột phá Kim Đan kỳ, dùng nồi làm kiếm, cưỡi nồi bay lượn, Dịch Thiên Mạch liền không khỏi nảy sinh những tưởng tượng kỳ quái.
"Không được!"
Ngô Vân Phàm nói: "Đám âm sát này chất lượng không đủ, trước đây ta đã luyện chế qua một lần, tất cả đều thất bại, phải đi vào sâu hơn một chút!"
"Ừm!"
Vương Phi Phi nhíu mày. "Nếu vào sâu hơn, chỉ dựa vào chúng ta, e rằng rất khó ngăn cản đám âm sát này xâm nhập, hơn nữa, càng vào sâu thần trí sẽ bị ảnh hưởng!"
"Đi vào!"
Chu Dương nói. "Nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ, hai người chúng ta mở đường, ngươi trông chừng tên tiểu tử kia, hắn nếu có bất kỳ dị động nào, cứ giết thẳng tay!"
Vương Phi Phi gật đầu, cầm nồi nhắm vào Dịch Thiên Mạch, cười nói: "Nghe thấy chưa, dám không thành thật, ta liền một nồi đập chết ngươi."
Dịch Thiên Mạch không nói gì, hắn vẫn thản nhiên tự tại.
Mấy người phân công phối hợp, tốc độ tiến lên nhanh hơn rất nhiều. Đi sâu vào khoảng mười dặm, Ngô Vân Phàm cuối cùng cũng dừng lại, nói: "Được rồi, đám âm sát này đã đủ để luyện đan rồi!"
"Các ngươi hộ pháp cho ta, ta lập tức mở lò luyện đan!"
Chu Dương lập tức ngồi xếp bằng trên mặt đất. "Đưa chúng vào lò của ta!"
Ngô Vân Phàm lập tức thu hồi phi kiếm, mặc cho đám âm sát đó ập tới, sau đó dùng sống kiếm liên tục đánh lên thân đám âm sát. Đám âm sát này không hề tán loạn, mà rơi vào trong đan lô của Chu Dương.
"Phừng!" Nương theo lô hỏa bốc lên, đan lô lập tức khép lại, âm sát bên trong trái xông phải đột, không ngừng chấn động, dường như muốn lật tung cả đan lô!
Nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, chấn động của đan lô liền ngừng lại. Chu Dương biến sắc, nói: "Không được, lửa quá mạnh, âm sát bị luyện hỏng rồi, làm lại!"
Vương Phi Phi cũng không thể để ý đến Dịch Thiên Mạch, hắn phải giúp Ngô Vân Phàm san sẻ áp lực, xung quanh âm sát quá nhiều, phát ra tiếng "xì xì".
Trên mặt Ngô Vân Phàm đã rịn mồ hôi, một bộ dạng thống khổ, hiển nhiên là thần trí đã bị âm sát trong Mang Sơn ảnh hưởng.
"Gã này!"
Dịch Thiên Mạch nhìn chằm chằm Chu Dương. "Cho dù là trong tình huống âm sát xung đột, với tu vi đan thuật của hắn, cũng hoàn toàn có khả năng khống chế tốt hỏa hầu, thế nhưng..."
Lại nhìn về phía Ngô Vân Phàm và Vương Phi Phi, nếu cứ tiếp tục thế này, linh lực của bọn họ chưa đến mấy canh giờ sẽ bị hao cạn.
Mà theo linh lực tiêu hao, điều đáng sợ hơn chính là thần trí của họ, dưới cường độ chiến đấu cao như vậy, sẽ ngày càng mơ hồ. Một khi bị âm sát xâm nhập cơ thể, dù không chết cũng phải lột một lớp da...
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch