Hạ Khuynh Nguyệt không hỏi lại. Với trình độ và thân phận của bạch y nữ tử, một khi đã khẳng định “không thể nào” thì chắc chắn là không còn bất kỳ khả năng nào nữa.
“Khuynh Nguyệt, ta biết ngươi nóng lòng báo ân, muốn dùng hết khả năng để đền đáp ân cứu mạng thuở sơ sinh trước khi quay về Băng Vân Tiên Cung. Nhưng ngươi gả cho hắn, như vậy đã là quá đủ rồi. Sau khi ngươi trở về Băng Vân Tiên Cung, thân phận của ngươi sẽ được công khai. Khi đó, hắn sẽ phải nhận thêm nhiều lời chế nhạo, nhưng dù vậy, hắn vẫn mang thân phận là phu quân của đệ tử Băng Vân Tiên Cung. Với thân phận này, ít nhất là tại Lưu Vân Thành nhỏ bé, sẽ không có ai dám thật sự làm tổn thương hắn.” Bạch y nữ tử an ủi.
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu: “Hy vọng là như vậy.”
“Hắn huyền mạch tàn phế, các phương diện khác cũng chẳng có gì nổi bật, cả đời này định sẵn không thể làm nên trò trống gì. Trong khi đó, ngươi không chỉ thiên tư quốc sắc, trí tuệ hơn người, mà ngay cả thiên phú tu luyện cũng là kỳ tài trăm năm khó gặp của Băng Vân Tiên Cung chúng ta. Bằng không, Cung chủ đã chẳng vì muốn ngươi an lòng mà phá lệ chấp thuận cho ngươi thành hôn với hắn. Hắn lấy được ngươi chính là phúc khí và tạo hóa lớn nhất đời này. Ngươi làm đến bước này đã là nhân nghĩa tận cùng, cho dù phụ thân hắn là Tiêu Ưng có sống lại, nếu đủ thông tuệ, ta tin rằng ông ta cũng sẽ chủ động giải trừ hôn ước từ sớm... Ta đi trước đây, một tháng sau sẽ quay lại đón ngươi. Trong thời gian này, ta sẽ không đi xa, nếu gặp phải chuyện gì không giải quyết được, hãy lập tức dùng truyền âm phù báo cho ta.”
“Cung tiễn Sư phụ.”
Bạch y nữ tử gật đầu, xoay người lại, một dung nhan tuyệt mỹ thanh lãnh tức thì hiện ra. Nàng không hề trang điểm son phấn, nhưng làn da lại trắng nõn mịn màng như tuyết ngọc, khiến người ta bất giác liên tưởng đến những mỹ từ như “băng cơ ngọc cốt”, “tuyết nhan chu thần”. Ngũ quan tinh xảo tuyệt luân, ẩn chứa một loại khí chất thánh khiết và lãnh ngạo khiến người đối diện gần như không dám nhìn thẳng, tựa như tiên tử dạo bước trên chín tầng mây, không vương một tia bụi trần nhân gian.
Nàng đẩy cửa sổ, thân hình khẽ động, hòa cùng băng linh phiêu đãng, cả người hóa thành một làn sương mỏng rồi biến mất tại chỗ.
*
Tiêu gia đại sảnh, khách khứa đầy nhà.
“Liễu Thất thúc, mời người uống rượu.” Tiêu Triệt cung kính nâng chén rượu đến trước mặt một người đàn ông trung niên có tướng mạo nho nhã.
Người được gọi là “Liễu Thất thúc” cười ha hả đứng dậy, nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch rồi cười nói: “Hiền chất, năm đó ta và phụ thân ngươi là huynh đệ chí cốt, nay thấy ngươi thành gia lập thất, lại còn cưới được một người vợ tốt như vậy, trong lòng ta thật sự rất vui mừng.”
“Cảm ơn Liễu Thất thúc.”
“Đại trưởng lão, mời người uống rượu.”
Đại trưởng lão Tiêu Môn, Tiêu Ly, cầm lấy chén rượu, uống cạn một hơi rồi đặt mạnh xuống bàn. Toàn bộ quá trình, ngoài tiếng “hừ” phát ra từ lỗ mũi, lão không nói thêm một lời nào, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn Tiêu Triệt. Tư thái đó rõ ràng xem việc uống chén rượu này đã là ban cho hắn mặt mũi lắm rồi.
Tiêu Triệt cũng không nói gì, quay người đi sang bàn tiếp theo. Vừa đi được hai bước, Tiêu Ly liền phun một bãi nước bọt xuống đất, miệng hừ lạnh một tiếng đủ để Tiêu Triệt nghe thấy: “Tiếc cho một đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu. Ta khinh!”
Sắc mặt Tiêu Triệt không đổi, bước chân cũng không dừng lại, tựa như hoàn toàn không nghe thấy, chỉ có nơi sâu thẳm trong đáy mắt ngưng tụ một tia băng giá.
Đi đến bên cạnh Nhị trưởng lão Tiêu Bác, Tiêu Triệt hơi cúi người nói: “Nhị trưởng lão, Tiêu Triệt kính người một ly.”
Tiêu Bác chẳng thèm nhìn Tiêu Triệt, ngược lại quay sang Tiêu Dương, miệng thản nhiên nói: “Dương nhi, uống thay ta.”
“Vâng, gia gia.” Tiêu Dương không nói hai lời, giật lấy chén rượu trong tay Tiêu Triệt, “ực” một tiếng uống cạn.
Trưởng bối được dâng rượu lại để cho hậu bối của mình uống thay, đây đã không còn là khinh thường nữa, mà là sỉ nhục trắng trợn. Uống xong, Tiêu Dương đặt ly rượu xuống, lúc ngồi lại vào chỗ, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt và chế nhạo không hề che giấu.
Tiêu Triệt vẫn im lặng, khẽ gật đầu rồi đi sang bàn kế tiếp. Giống như vừa rồi, hắn vừa đi được hai bước, một tiếng hừ lạnh lại vang lên: “Hừ, phế vật chính là phế vật, dù có dựa hơi Hạ gia thì vẫn là phế vật. Lão già Tiêu Liệt kia, chẳng lẽ còn trông cậy vào đứa cháu dâu này để trèo cao sao? Ta khinh!”
Trong giọng nói lộ rõ sự khinh thường và chế giễu, đương nhiên, còn có cả ghen tị. Chưa nói đến gia sản Hạ gia, chỉ riêng thiên phú kinh người của Hạ Khuynh Nguyệt, nếu nàng không gả cho Tiêu Triệt mà gả cho cháu trai Tiêu Dương của lão, có lẽ lão nằm mơ cũng có thể cười thành tiếng.
Tiêu Triệt vẫn làm như không nghe thấy gì, mặt vẫn mang nụ cười bước tiếp.
Tiệc rượu kết thúc, khi Tiêu Triệt tiễn hết khách khứa ra về thì màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Trong suốt quá trình đó, có người thật tâm chúc mừng và chúc phúc cho hắn, nhưng những người như vậy quá ít, chỉ đếm trên đầu ngón tay. Phần lớn mọi người dù tỏ ra khách sáo, suy cho cùng hôm nay là ngày đại hỷ của hắn, nhưng trong ánh mắt không giấu được vẻ khinh bỉ, có người thở dài, có kẻ đố kỵ, cũng có những kẻ chẳng thèm che giấu sự khinh thường đối với một phế vật mà viết thẳng lên mặt.
Bởi vì huyền mạch hắn tàn phế, cả đời này không thể có thành tựu gì. Vì vậy, bọn họ không cần phải kết giao hay khách sáo, thậm chí chẳng thèm để tâm đến việc đắc tội hắn, bởi vì dù có đắc tội một kẻ huyền mạch tàn phế thì cũng chẳng thể gây ra hậu quả gì. Ngược lại, họ có thể thỏa thích châm chọc mỉa mai trước mặt hắn, tận hưởng cảm giác ưu việt của bản thân, dùng tư thái của kẻ mạnh để nhìn xuống một kẻ yếu vĩnh viễn không thể vượt qua mình...
Đây chính là hiện thực tàn khốc và bản tính xấu xa của đại đa số con người.
“Nghỉ ngơi sớm đi con.” Tiêu Liệt vỗ vai Tiêu Triệt, khuôn mặt tươi cười ôn hòa.
Lúc này, Tiêu Triệt sao có thể không biết dưới nụ cười của gia gia đang che giấu điều gì.
Theo tuổi tác ngày một lớn, tính tình của Tiêu Liệt cũng ngày càng ôn hòa. Khi còn trẻ, tính tình của ông hệt như tên của mình, chỉ cần ai khiến ông khó chịu một phần, ông sẽ khiến đối phương khó chịu mười phần, không ai dám trêu chọc. Tiêu Triệt biết rất rõ, tính tình gia gia ngày càng ôn hòa không phải vì tuổi già khiến tâm tính trầm ổn, mà là vì hắn...
Chỉ vì hắn, vì không còn gì khác, ông cần phải dùng toàn lực để bảo vệ đứa cháu trai này. Ông phải trở nên ôn hòa, khiêm tốn, cho dù phải chịu đựng sự bắt nạt và sỉ nhục, chỉ cần không chạm đến giới hạn cuối cùng, ông cũng sẽ nhẫn nhịn hết mức. Như vậy, dù ông còn sống hay đã qua đời, cũng sẽ không có kẻ thù nào tìm đến đứa cháu trai không chút huyền lực của ông để trả thù, một việc dễ như trở bàn tay.
Thân là người có huyền lực cao cường nhất Lưu Vân Thành, Ngũ trưởng lão Tiêu Liệt từng không ai dám trêu chọc, nay lại thường xuyên bị bốn trưởng lão khác tùy tiện bắt nạt, chế nhạo, ngay cả đám hậu bối cũng chẳng có bao nhiêu cung kính và kiêng dè đối với ông.
Nhìn bóng lưng Tiêu Liệt rời đi, trong đầu thoáng hiện lên từng gương mặt phủ đầy nụ cười lạnh và vẻ khinh thường, hai tay Tiêu Triệt từ từ siết chặt, đốt ngón tay dần trở nên trắng bệch, trong mắt lóe lên hàn quang sắc như đao. Ngay sau đó, khóe miệng hắn chậm rãi nhếch lên, nở một nụ cười lạnh lẽo khiến người ta rợn tóc gáy.
Tiêu Triệt tuyệt đối là một kẻ thù dai. Những năm cuối cùng ở Thương Vân Đại Lục, trong lòng hắn chỉ tràn ngập hận thù. Người đối tốt với hắn, hắn sẽ ghi nhớ, kẻ đối xử tệ với hắn, hắn cũng sẽ khắc cốt ghi tâm... có thù tất báo.
“Các ngươi sẽ... hối hận...”
Giọng nói trầm thấp từ trong miệng Tiêu Triệt chậm rãi thoát ra, tựa như một lời nguyền rủa độc địa.
Trời cao đã cho ta một cơ hội sống lại, ta há có thể để gia gia và bản thân phải chịu đựng sự khinh nhục này!
Khi trở lại tiểu viện của mình, trăng tròn đã treo cao trên bầu trời đêm. Tiêu Triệt đi đến góc sân, tay trái vươn về phía trước, tức thì, một dòng nước từ lòng bàn tay hắn bắn ra.
Hôm nay trong yến tiệc, hắn không thể không uống rất nhiều rượu. Đến cuối cùng, hắn trông say khướt, gần như đứng không vững, nhưng thực chất lại vô cùng tỉnh táo. Không phải tửu lượng hắn cao, mà là bao nhiêu rượu uống vào đều bị hắn trong nháy mắt chuyển hết vào không gian của Thiên Độc Châu. Thiên Độc Châu đã hòa làm một thể với cơ thể hắn, việc điều khiển nó cũng tự nhiên và dễ dàng như điều khiển chính thân thể mình vậy.
“Ào ào...” Mất một lúc, hắn cuối cùng cũng thải hết rượu trong Thiên Độc Châu ra ngoài. Tiêu Triệt nâng bàn tay trái dính đầy rượu lên, bỗng nhếch miệng cười, rồi úp thẳng lên mặt mình. Sau đó, hắn nín thở, khiến mặt đỏ bừng lên, rồi loạng choạng xiêu vẹo đẩy cửa phòng, bước vào tân phòng.
Cửa phòng bị đẩy ra, một luồng hơi rượu nồng nặc lập tức theo hắn tràn vào. Vừa vào cửa, Tiêu Triệt đã lảo đảo một cái, suýt nữa ngã sấp xuống đất. Hắn có chút chật vật ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hạ Khuynh Nguyệt. Lúc này, Hạ Khuynh Nguyệt đang ngồi ngay ngắn trên giường, đôi mắt đẹp khép hờ, vẻ mặt tĩnh lặng lạ thường. Ánh nến đỏ mờ ảo chiếu lên dung nhan tuyệt mỹ của nàng, tăng thêm vài phần mộng ảo và kiều mị khiến người ta không thể kháng cự.
Hai mắt Tiêu Triệt sáng lên, trên mặt lộ ra một nụ cười tà dị, bước chân loạng choạng tiến về phía Hạ Khuynh Nguyệt: “Hì hì hì hì, nương tử... Để nàng... đợi lâu... Bây giờ... chúng ta có thể... động phòng...”
Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên mở mắt, tay phải tùy ý vung về phía trước.
Một luồng hàn khí băng lãnh không thể chống cự lập tức quét qua người Tiêu Triệt, trực tiếp hất văng hắn ra khỏi cửa. Mông hắn đập mạnh xuống nền sân, suýt nữa làm đổ cái bàn đá duy nhất.
Tiêu Triệt kêu lên một tiếng đau đớn, xoa xoa mông, mất nửa ngày mới đứng dậy được, tức giận gầm lên: “Mẹ kiếp! Ta chỉ đùa một chút thôi, ngươi có cần phải ra tay độc ác như vậy không! Ta là một người tay trói gà không chặt, ngươi lại ra tay tàn nhẫn như thế... Chẳng lẽ muốn mưu sát phu quân à!”
Rầm!
Cửa phòng lập tức đóng sập lại.
Tiêu Triệt tiến lên đẩy thử, phát hiện cửa đã bị khóa chặt.
Tiêu Triệt nhất thời ấm ức... Nữ nhân này, đừng nói là trêu chọc, ngay cả đùa một chút cũng không được! Như vậy thì làm sao có thể vui vẻ sống chung được nữa?
“Ta thật sự chỉ đùa một chút thôi mà... Hơn nữa, ta chỉ là một kẻ yếu đuối Sơ Huyền Cảnh cấp một, dù có muốn mạo phạm nàng cũng không thể nào làm được.”
Hạ Khuynh Nguyệt không hề đáp lại.
Tiêu Triệt đứng trước cửa đợi một lúc lâu, nhưng cánh cửa vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ mở ra. Tiểu viện của Tiêu Triệt chỉ có một gian phòng, đừng nói là phòng phụ, ngay cả nhà kho hay chuồng ngựa cũng không có. Nếu là ngày thường, hắn có thể lén lút đến chỗ tiểu cô cô ngủ nhờ, nhưng tối nay là đêm tân hôn, hắn đi đâu cũng không thích hợp.
Một cơn gió đêm thổi qua khiến Tiêu Triệt không khỏi rụt người lại. Hắn lại gõ cửa, nhỏ giọng nói: “Này, đêm nay không phải nàng thật sự muốn ta ngủ ngoài trời đấy chứ? Nàng cũng nên biết, bây giờ trong Tiêu Môn có rất nhiều kẻ đang nhòm ngó nàng. Đêm động phòng của chúng ta, trong lòng bọn họ chắc chắn sẽ vô cùng, vô cùng khó chịu. Nhưng bọn họ cũng tin chắc rằng một minh châu như nàng không thể nào để ý đến một kẻ yếu kém như ta, cho nên dù đã thành hôn, nàng cũng sẽ không cho ta chạm vào một ngón tay, bây giờ càng không thể ngủ chung một mái hiên. Nếu thật sự như vậy, chỉ lát nữa thôi, chắc chắn sẽ có kẻ lén lút đến đây để xem trò cười của ta. Nếu bị bọn họ thấy ta bị nàng nhốt ngoài cửa, ta sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ.”
“Dù sao đi nữa, bây giờ ta cũng là phu quân của nàng, chẳng lẽ nàng thật sự nhẫn tâm trơ mắt nhìn ta bị bọn họ chế nhạo sao?”
Trong phòng vẫn im lặng như tờ. Ngay khi Tiêu Triệt không nhịn được muốn đạp cửa, cánh cửa đang đóng chặt cuối cùng cũng từ từ mở ra.
Tiêu Triệt dùng tốc độ nhanh như chớp lao vào, sau đó “Rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Bên giường, Hạ Khuynh Nguyệt vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu. Dù chỉ là một tư thế ngồi bình thường, nhưng lại toát lên một loại khí chất cao quý và thanh nhã mông lung. Nàng khẽ liếc nhìn bộ dạng có chút chật vật của Tiêu Triệt, thản nhiên lên tiếng: “Không được lại gần ta trong vòng năm bước.”
“...Vậy nàng bảo ta ngủ thế nào?” Tiêu Triệt khó chịu bĩu môi. Căn phòng này không gian rất nhỏ, chỉ có một cái giường, một bàn học, một bàn ăn nhỏ và hai cái tủ. Toàn bộ căn phòng từ đông sang tây nhiều nhất cũng chỉ khoảng bảy, tám bước chân. Khoảng cách ngoài năm bước... về cơ bản là phải lùi đến sát bức tường đối diện giường.
“Ngươi ngủ trên giường đi.” Hạ Khuynh Nguyệt từ trên giường đứng dậy.
“Không cần!” Tiêu Triệt quả quyết từ chối, sau đó ngồi phịch xuống góc tường cách xa Hạ Khuynh Nguyệt nhất, nhắm mắt lại. Mặc dù xét về thực lực, Hạ Khuynh Nguyệt mạnh hơn hắn gấp trăm lần, nhưng với tôn nghiêm của một nam nhân, hắn tuyệt đối không thể làm ra chuyện mình ngủ trên giường còn để nữ nhân ngủ dưới đất.