Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 100: CHƯƠNG 99: ĐÁNH CỜ SINH TỬ

Một con cự điêu màu trắng và một con cự ưng màu đen, hóa thành hai luồng sáng trắng đen xé rách trời cao, khiến vô số người đi đường bên dưới phải dừng chân ngước nhìn, xôn xao bàn tán đó rốt cuộc là Huyền thú cấp cao bậc nào. Thế nhưng, một điêu một ưng càng bay càng xa, càng lên càng cao, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn biến mất vào trong tầng mây.

- Tiểu Tuyết! Cao lên một chút!

Cự Tuyết Điêu toàn thân trắng như tuyết, Lam Tuyết Nhược muốn nó bay vào tầng mây để dùng mây trắng che giấu thân hình. Nhưng Vân Triệt hiểu rõ, nếu kẻ đuổi theo là một loại Huyền thú phi hành khác thì có lẽ sẽ hữu hiệu, nhưng trớ trêu thay, phía sau lại là một con ưng. Ưng mới là bá chủ thực sự của bầu trời, trên không trung, không gì có thể thoát khỏi đôi mắt của chúng.

Cự Tuyết Điêu càng bay càng cao, không biết đã xuyên qua bao nhiêu tầng mây. Nhưng Phong Bạo Liệt Ưng ở phía sau vẫn bám riết không buông. Cự Tuyết Điêu có thể bay rất cao, đủ để làm chủ bầu trời năm ngàn thước, nhưng xét về độ cao phi hành, nó còn kém xa loài ưng. Một con hùng ưng trưởng thành bình thường có thể bay tới vạn thước trên không, huống hồ đây lại là Phong Bạo Liệt Ưng cấp bậc Linh Huyền.

May mắn là, về tốc độ phi hành, Cự Tuyết Điêu cũng không hề thua kém Phong Bạo Liệt Ưng, tuy bị bám sát phía sau nhưng vẫn duy trì được một khoảng cách nhất định. Cự Tuyết Điêu không cách nào cắt đuôi Phong Bạo Liệt Ưng, mà trong thời gian ngắn Phong Bạo Liệt Ưng cũng không thể đuổi kịp Cự Tuyết Điêu. Tuy nhiên, phẩm cấp của Cự Tuyết Điêu dù sao cũng thấp hơn Phong Bạo Liệt Ưng, sức bền tự nhiên kém xa, tình trạng này vốn không thể duy trì được lâu, Phong Bạo Liệt Ưng muốn đuổi kịp Cự Tuyết Điêu chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

- Theo ta được biết, con Phong Bạo Liệt Ưng này là do Tiêu tông bắt về mấy năm trước, dường như vẫn chưa hoàn toàn thuần phục, càng không phải là Huyền thú khế ước. Nếu thả ra sẽ có nguy cơ nó bỏ trốn, cho nên trừ phi có đại sự cực lớn, bọn họ tuyệt đối sẽ không dễ dàng sử dụng con Phong Bạo Liệt Ưng này… Vân sư đệ, ngươi rốt cuộc đã làm gì Tiêu tông?

Lam Tuyết Nhược nắm chặt lông vũ của Cự Tuyết Điêu, căng thẳng hỏi.

Tiếng gió gào thét bên tai như sấm rền, đối mặt với câu hỏi của Lam Tuyết Nhược, Vân Triệt do dự một chút rồi kể lại tường tận:

- Nói ra có lẽ ngươi sẽ không tin… Ta đã phế hoàn toàn Tiêu Lạc Thành, khiến bọn họ mất trắng sáu mươi vạn Tử Huyền Tệ…

Vân Triệt dừng lại một chút, vẫn chọn cách nói dễ chấp nhận hơn:

- Còn hủy luôn cả kho báu của tông môn bọn họ.

- A!

Lam Tuyết Nhược trừng lớn đôi mắt đẹp, bờ môi hé mở, ngây ngốc nhìn hắn như đang nhìn một con quái vật.

- Ta lấy dung mạo của ta ra thề, những điều này đều là sự thật.

Vân Triệt nói với vẻ bất đắc dĩ.

“…” Lam Tuyết Nhược hồi lâu không nói nên lời. Nàng không nghi ngờ lời Vân Triệt, nàng tin chắc với tính cách của hắn mà nàng từng thấy, hắn sẽ không dùng những lời hoang đường như vậy để lừa gạt nàng vào lúc này. Và chính vì không nghi ngờ, lòng nàng mới chấn động tột cùng. Chấn động vì một thiếu niên Nhập Huyền cảnh cấp một như Vân Triệt lại có thể một mình khuấy đảo tông môn lớn nhất Tân Nguyệt thành đến mức này, đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi. Kinh hãi chính là… Phế bỏ Tiêu Lạc Thành, tổn thất sáu mươi vạn Tử Huyền Tệ đã là thâm cừu đại hận, hủy diệt kho báu của tông môn… Đây đâu chỉ là thâm cừu đại hận! Mối thù này đủ để tông môn bọn họ ghi hận đến ngàn đời!

Lần này phân tông Tiêu tông dù không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn băm vằm Vân Triệt thành vạn mảnh, e rằng ngay cả nàng cũng khó thoát khỏi liên lụy.

Thảo nào để truy sát hắn, Tiêu tông ngay cả Phong Bạo Liệt Ưng cũng phải dùng đến.

Lam Tuyết Nhược vốn còn đang cân nhắc có nên từ bỏ cuộc chạy trốn vô vọng này không, chỉ cần dừng lại báo rõ thân phận là hoàn toàn đủ để bảo vệ Vân Triệt, nhưng nghe Vân Triệt nói vậy, nàng lập tức dập tắt ý nghĩ đó. Chỉ riêng những việc Vân Triệt đã làm, nếu rơi vào tay Tiêu tông, đừng nói là nàng, ngay cả phụ thân nàng đứng ra cũng khó lòng cứu được hắn.

Nhìn phản ứng của Lam Tuyết Nhược, Vân Triệt áy náy nói:

- Tuyết Nhược sư tỷ, xin lỗi, ta đã liên lụy đến ngươi.

Lam Tuyết Nhược khẽ lắc đầu:

- Đây là lựa chọn của ta, không có gì là liên lụy hay không.

Nàng cười nhẹ, an ủi:

- Hơn nữa, sư tỷ bảo vệ sư đệ đáng yêu như vậy, vốn là chuyện đương nhiên mà.

- Bây giờ nói liên lụy còn quá sớm, chúng ta chưa chắc đã không trốn thoát được. Biết đâu bọn họ đuổi một lúc rồi sẽ bỏ cuộc. Cũng có thể… con Phong Bạo Liệt Ưng kia bỗng nhiên không nghe lời, bay về hướng khác, chuyện gì cũng có thể xảy ra… Tiểu Tuyết, bay nhanh lên nữa!

Nghe những lời của Lam Tuyết Nhược, ánh mắt Vân Triệt thoáng hiện lên một tia phức tạp. Khi Lam Tuyết Nhược nói những lời này, hắn không hề thấy một chút hối hận, giả dối hay tạp niệm nào trong sâu thẳm đôi mắt nàng, một chút cũng không.

Hắn không muốn nợ ai bất cứ điều gì, nhưng lần này, hắn thực sự đã nợ. Món nợ này là ân cứu mạng, và cũng có thể là một loại tình cảm nào đó…

- Kể đi, Vân sư đệ, ngươi đã trà trộn vào Tiêu tông như thế nào? Lại còn gây ra tai họa lớn như vậy cho bọn họ? Có thể kể cho ta nghe không?

Lúc này trong lòng Lam Tuyết Nhược vô cùng căng thẳng, nhưng khi nói chuyện, đôi mắt nàng lại ánh lên vẻ tò mò thuần khiết nhất, khiến Vân Triệt vốn định giấu giếm cũng không nỡ lòng từ chối. Hắn suy nghĩ một lát rồi nói với nàng:

- Rất lâu trước đây, ta có một sư phụ, ta học được từ người một chút y thuật, trong đó có cả thuật dịch dung. Tiêu Lạc Thành bị ta đả thương nặng, trong tông môn chắc chắn sẽ tìm kiếm y sư khắp thành, thế là ta giả trang thành một y sư trung niên… trà trộn vào Tiêu tông…

Tài ăn nói của Vân Triệt tự nhiên là cực tốt, hắn kể lại những chuyện xảy ra ở Tiêu tông mấy ngày nay cho Lam Tuyết Nhược nghe một cách sống động như thật. Đương nhiên, chuyện về Vương Huyền Long Đan không thể để người khác biết thì hắn đều không đề cập đến. Toàn bộ quá trình không nghi ngờ gì là vô cùng đặc sắc, khiến Lam Tuyết Nhược nghe mà lúc thì đôi môi hồng hé mở, lúc lại che miệng cười khúc khích, lúc thì vẻ mặt kinh ngạc… Đặc biệt là khi nghe đến chuyện hắn bị nhầm thành thần y tuyệt thế, cùng với việc Tiêu Lạc Thành dập đầu gọi gia gia, nàng trực tiếp ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười đến khóe mắt cũng ứa lệ… Suốt quá trình, nàng dường như đã quên mất mình đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm.

Một canh giờ qua đi, hai canh giờ trôi qua…

Bầu trời đã tối sầm, hai canh giờ trôi qua, bọn họ đã vượt qua mấy trăm dặm trong tiếng gió gào thét, hai tai Vân Triệt và Lam Tuyết Nhược gần như mất đi thính giác. Bọn họ không biết mình đang ở nơi nào, vô số lần quay đầu lại, lần nào cũng vẫn thấy rõ bóng dáng của con cự ưng màu đen kia.

- Nguy rồi! Sắp đuổi kịp rồi! Tiểu Tuyết, bay nhanh lên nữa, Tiểu Tuyết!!

Vân Triệt vừa quay đầu lại, đã thấy rõ Phong Bạo Liệt Ưng phía sau từ ngoài ngàn thước đã rút ngắn khoảng cách xuống chưa đầy ba trăm thước. Ngồi trên lưng Cự Tuyết Điêu, Vân Triệt có thể cảm nhận rõ ràng thân thể nó đang run rẩy… Toàn lực phi hành suốt hai canh giờ, tức là bốn tiếng đồng hồ, đối với một Chân Huyền thú mà nói, đây đã gần như là một kỳ tích. Nếu không phải có khế ước Huyền thú với Lam Tuyết Nhược, tuyệt đối trung thành với nàng, nó vốn không thể kiên trì đến mức này.

Mà ưu thế về phẩm cấp của Phong Bạo Liệt Ưng vào lúc này đã thể hiện rõ ràng, tốc độ phi hành của nó gần như không có dấu hiệu suy giảm, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng ưng kêu đầy nội lực, vang vọng đất trời.

- Sư tỷ, đừng ép nó nữa, bây giờ nó đã kiệt sức rồi, nếu cứ tiếp tục, sẽ tổn hại trực tiếp đến tuổi thọ của nó.

Là chủ nhân của Cự Tuyết Điêu, Lam Tuyết Nhược càng hiểu rõ trạng thái của nó lúc này hơn cả Vân Triệt. Nàng cắn môi, hai tay siết chặt thành quyền.

Thân thể Cự Tuyết Điêu càng lúc càng run rẩy kịch liệt, ngay cả tư thế bay cũng không còn vững vàng, trở nên chao đảo, tốc độ ngày một chậm lại. Phong Bạo Liệt Ưng phía sau càng lúc càng gần, lúc này, một giọng nói dữ tợn từ phía sau truyền đến:

- Tiểu tạp chủng, lại dám hại lão tử đuổi theo lâu như vậy! Lần này, ta xem ngươi còn chạy đi đâu!!

Vân Triệt đột ngột quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Phong Bạo Liệt Ưng đã đuổi đến trong phạm vi trăm thước, toàn bộ diện mạo của nó, cùng với bóng người trên lưng đều hiện ra cực kỳ rõ ràng… Chính là Tiêu Tại Hách!

- Sư tỷ, mau để Tiểu Tuyết bay xuống, chúng ta nên chuẩn bị…

Lời Vân Triệt mới nói được nửa chừng thì đột nhiên im bặt, bởi vì một cảm giác nguy hiểm tột độ trong nháy mắt truyền đến từ sau lưng. Hắn quay đầu nhanh như chớp, nhìn thấy trên lưng Phong Bạo Liệt Ưng, Tiêu Tại Hách đang giơ lên một món vũ khí có hình thù kỳ lạ.

Đó là…

Độc Hỏa Súng!!

Trên người Tiêu Tại Hách lại có một khẩu Độc Hỏa Súng!

Hắn còn chưa kịp phản ứng, đã thấy trên khẩu Độc Hỏa Súng, một ngọn lửa chợt lóe lên… Trong khoảnh khắc, một luồng khí tức nguy hiểm chết người với tốc độ còn nhanh hơn cả âm thanh đã lao đến. Nó vốn nhắm thẳng vào Vân Triệt, nhưng dưới sự nhiễu loạn của dòng khí cuồng bạo đã bị lệch đi một chút, bay thẳng về phía trước ngực Lam Tuyết Nhược.

- Sư tỷ cẩn thận!!

Lam Tuyết Nhược đang quay đầu đi nên hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm chết người đang đến gần, đến khi nàng cuối cùng phát hiện ra thì đã không còn kịp phản ứng… Trong đôi mắt mở to của nàng, một vật đen ngòm đang ngày càng gần, sau đó, bị thân thể Vân Triệt lao tới chắn lại một cách vững vàng…

Phụt!!

Vai trái Vân Triệt nổ tung một lỗ lớn, máu tươi văng khắp nơi. Dù đã tránh được yếu hại, nhưng hắn vẫn đánh giá thấp uy lực của Độc Hỏa Súng. Khoảnh khắc bị bắn trúng, hắn gần như nghe thấy tiếng cười nhe răng của Tử thần.

- Vân… Vân sư đệ!!

Thân thể Lam Tuyết Nhược cứng đờ, cho đến khi nhìn thấy bả vai trong nháy mắt đã bị máu nhuộm đỏ của Vân Triệt, nàng mới kinh hãi hét lên một tiếng, hoảng hốt đỡ lấy thân thể hắn đang từ từ ngã xuống.

- Sư tỷ…

Hắn có thể chịu đựng cơn đau từ miệng vết thương, nhưng cảm giác tinh thần tan rã do trọng thương mang lại khiến hắn không thể chống đỡ. Sắc mặt hắn tái nhợt, hắn cắn đầu lưỡi, khó khăn nói:

- Đó là... Độc Hỏa Súng, có kịch độc... Bị bắn trúng... chắc chắn phải chết... Ôm ta... nhảy xuống... Nhảy xuống... có lẽ sẽ chết... nhưng không nhảy... thì chắc chắn sẽ chết...

Kịch độc?

Nhìn bả vai máu thịt be bét của Vân Triệt, trái tim Lam Tuyết Nhược run lên dữ dội. Mắt nàng ngấn lệ, nàng gật đầu, sau đó dùng sức ôm chặt lấy thân thể Vân Triệt:

- Được… chúng ta nhảy xuống.

Giây phút này, đối mặt với Vân Triệt đã dùng tính mạng để che chắn cho mình, cho dù phía dưới là bầu trời cao mấy ngàn thước, nàng vẫn lựa chọn tin tưởng một cách mù quáng. Nàng ôm Vân Triệt, đứng thẳng dậy trên lưng Cự Tuyết Điêu, nhìn xuống khoảng không mờ mịt bên dưới, khẽ nói:

- Tiểu Tuyết, vất vả cho ngươi rồi… Trở về nghỉ ngơi cho tốt đi.

Dứt lời, ấn ký trên mu bàn tay nàng lóe sáng, Cự Tuyết Điêu kêu lên một tiếng, thân thể to lớn biến mất trong ánh sáng trắng.

Còn thân thể của Vân Triệt và Lam Tuyết Nhược cũng rơi thẳng xuống, lao vào khoảng không mờ mịt không biết là nơi nào ở phía dưới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!