Vân Triệt nhíu chặt mày, ánh mắt không chớp nhìn thẳng vào Hỏa Phá Vân.
Cảm giác này...
Là áp chế huyết mạch?
Trong người Vân Triệt có tới chín giọt Kim Ô Thần Huyết, là nguyên huyết do chính Kim Ô hồn linh tự tay giao phó, ngoài ra còn có một tia Kim Ô thần hồn.
Thế nhưng, Hoàng Tuyền Tro Tàn mà Hỏa Phá Vân vừa phóng thích lại khiến hắn cảm nhận được một luồng áp chế huyết mạch... Hơn nữa còn cực kỳ rõ ràng.
Lời giải thích duy nhất cho tình huống này chính là Kim Ô huyết mạch trên người Hỏa Phá Vân không thể nào đến từ truyền thừa, mà chắc chắn là nguyên huyết, hơn nữa còn nồng đậm hơn của hắn rất nhiều.
Thậm chí còn có khả năng sở hữu Kim Ô thần hồn!
Phượng Hoàng huyết mạch và Kim Ô huyết mạch của hắn đều đến từ nguyên huyết chứ không phải truyền thừa. Trước hôm nay, người có thể áp chế hắn về phương diện huyết mạch cũng chỉ có Phượng Tuyết Nhi.
Mà Phượng Hoàng huyết mạch của Phượng Tuyết Nhi lại đến từ sự giao phó của một Phượng Hoàng hồn linh hoàn chỉnh.
Hoàn toàn khác biệt với Lam Cực Tinh, tại Thần Giới với lịch sử gần một triệu năm, các loại thần chi truyền thừa gần như đã sớm bị khai quật sạch sẽ, những mảnh vụn linh hồn do thượng cổ chư thần lưu lại trước khi diệt vong cũng đã được tìm thấy từ mấy trăm ngàn năm trước, không thể nào còn tồn tại đến tận bây giờ như ở Lam Cực Tinh.
Nhưng Hỏa Phá Vân...
Chẳng lẽ...
Mộc Hàn Dật thở dốc mấy chục hơi, sắc mặt mới dần khá hơn, sau đó cười nhạt một tiếng:
- Phá Vân huynh đệ, ra chiêu đi!
Kim Ô viêm có sức mạnh hủy diệt đứng đầu trong ba đại thần viêm, uy lực tự nhiên vượt xa Băng Hoàng chi lực, nhưng nếu luận về năng lực phòng ngự, hỏa diễm đương nhiên kém xa băng hàn.
Hỏa Phá Vân không nói gì, trong mắt lóe lên hỏa quang, ngón tay khẽ búng, một hỏa cầu lớn chừng nắm đấm nhanh như chớp bay ra, đồng thời cấp tốc bành trướng, khi đến trước người Mộc Hàn Dật, ngọn lửa đã cao tới mấy trượng.
Mộc Hàn Dật nhướng mày, bàn tay vung ra, lam quang lóe lên, hỏa cầu đã bị quét bay ra ngoài, tán loạn rồi biến mất giữa không trung.
- Đây coi như trả lại lần "chào hỏi" vừa rồi của ngươi.
Hỏa Phá Vân lạnh lùng nói, bộc lộ sự cao ngạo đã ăn sâu vào cốt tủy.
- Khách khí.
Mộc Hàn Dật có chút cứng ngắc đáp lại.
Lúc này, tay trái của Hỏa Phá Vân chậm rãi giơ lên, cánh tay bùng lên liệt diễm hừng hực, Kim Ô Viêm nhanh chóng bành trướng, trong nháy mắt đã vọt cao trăm trượng, sau đó lại đột ngột co rút lại, màu sắc của hỏa diễm cũng theo đó mà chuyển từ sắc đỏ vàng sang màu vàng óng ngày càng thâm thúy.
Cùng với sự biến đổi màu sắc của hỏa diễm, luồng khí tức hủy diệt kia cũng tăng vọt gấp mấy lần.
Đến cuối cùng, Kim Ô Liệt Diễm ngút trời hóa thành một đạo kim mang cực kỳ nhỏ dài trong tay Hỏa Phá Vân.
Tựa như một thanh Viêm Kiếm màu vàng kim dài trăm trượng.
- Hoàng Kim Đoạn Diệt!
Vân Triệt thấp giọng nói:
- Xem ra Mộc Hàn Dật sẽ bại ngay lập tức.
Kim Ô Viêm có sức mạnh hủy diệt mạnh nhất, có thể thiêu đốt trên phạm vi lớn, cũng có thể nén lực lượng đến cực hạn để tập trung tiêu diệt. Năm xưa, khi Vân Triệt còn ở Vương Huyền cảnh đã dùng Hoàng Kim Đoạn Diệt đả thương nặng Hoài Vương ở Quân Huyền cảnh. Về sau khi Hiên Viên Vấn Thiên xâm nhập Huyễn Yêu Giới, đối mặt với một Hiên Viên Vấn Thiên mà ngay cả Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu liên thủ cũng hoàn toàn không địch nổi, hắn cũng dùng Hoàng Kim Đoạn Diệt tạo thành vết thương không nhẹ cho y.
Vì vậy, Vân Triệt vô cùng rõ ràng, ở cùng cấp bậc, gần như không có khả năng chính diện chống lại Hoàng Kim Đoạn Diệt. Bởi vì phạm vi của Hoàng Kim Đoạn Diệt rất nhỏ, lại cần thời gian nhất định để nén viêm lực, nên bề ngoài trông có vẻ rất dễ né tránh... nhưng dưới quy tắc của cuộc tỷ thí, Mộc Hàn Dật chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ, không thể trốn tránh.
Ba lần công kích trước đó của Mộc Hàn Dật đều bị Hỏa Phá Vân phá giải trong nháy mắt, điều này đã chứng minh thực lực tổng hợp của hắn thua xa Hỏa Phá Vân, muốn chính diện chống lại một chiêu Kim Ô Viêm này...
Vân Triệt có thể khẳng định chắc nịch... Căn bản là chuyện không thể nào!
Ngay lúc này, Hỏa Phá Vân khẽ quát một tiếng, hoàng kim viêm kiếm giữa không trung bổ xuống, vẽ ra một đường vòng cung màu vàng kim cực lớn chém thẳng xuống đỉnh đầu Mộc Hàn Dật.
- Nguy rồi!
Sư tôn của Mộc Hàn Dật là Mộc Vân Chỉ thất thanh kêu lên.
Trước đây, Mộc Hàn Dật chưa từng giao thủ với người của Viêm Thần Giới, nên chưa từng thấy qua chiêu thức lấy viêm hóa kiếm này, nhưng luồng khí tức đáng sợ lăng không ập tới khiến lông tơ toàn thân hắn dựng đứng trong nháy mắt, cảm giác kinh hoàng này làm cả người hắn căng cứng, không dám giữ lại chút nào, huyền lực toàn thân điên cuồng tuôn ra, trong nháy mắt kết thành mười tầng băng nặng nề trước người.
Trong chớp mắt tiếp theo, lại thêm mười mấy tầng băng nữa.
Lúc này, Hoàng Kim Viêm Kiếm cũng đã bổ lên tầng băng thứ nhất.
Ông ——
Băng và viêm va chạm, trong khoảnh khắc, tầng băng thứ nhất nứt ra, âm thanh phát ra không phải là tiếng vỡ nát, mà là tiếng vang trầm đục của việc bị thiêu đốt trực tiếp.
Phía dưới tầng băng bị đốt xuyên, thế và khí của hoàng kim viêm kiếm gần như không suy yếu chút nào, tầng thứ hai... tầng thứ ba... tầng thứ tư... tầng thứ năm...
Tầng thứ chín... tầng thứ mười!
Đây là hàn băng phòng ngự đến từ Mộc Hàn Dật – đệ tử xuất sắc nhất trong thế hệ này của Băng Hoàng Thần Tông, nhưng dưới viêm kiếm của Hỏa Phá Vân, nó lại mỏng manh như giấy bị kim loại sắc bén cắt qua từng lớp.
Trong nháy mắt đã đốt xuyên mười tầng băng, mà uy lực của hoàng kim viêm kiếm chỉ suy yếu chưa đến hai phần. Huyền lực của Mộc Hàn Dật đã vận chuyển đến cực hạn, đồng tử hắn giãn ra, trơ mắt nhìn băng thuẫn mà mình dốc toàn lực tạo ra bị nghiền nát, đốt cháy, đạo hoàng kim viêm quang nồng đậm đến chói mắt kia gần như không thèm để ý đến sự tồn tại của tầng băng trước người hắn, đột ngột áp sát...
Ầm!!
Tấm băng thuẫn cuối cùng trước người Mộc Hàn Dật cũng bị cắt nát, hoàng kim viêm kiếm rơi thẳng xuống, dễ dàng xé rách lam quang hộ thể của hắn… Đến gần vai trái của hắn thì đột ngột dừng lại.
Hô!
Trong nháy mắt, áo trên vai trái của Mộc Hàn Dật bị đốt thành tro, chỉ cần viêm kiếm hạ xuống thêm vài phân, liền có thể trực tiếp chặt đứt cánh tay trái của hắn.
Mộc Hàn Dật không nhân cơ hội lui lại, mà sững sờ đứng tại chỗ, hồi lâu chưa tỉnh lại.
Nếu hắn bị một người có huyền lực vượt xa mình đánh bại, hắn có thể thản nhiên chấp nhận. Nhưng đối diện lại là một người có huyền lực tương đương, tuổi tác còn nhỏ hơn hắn. Với thiên phú cực cao, trong cùng cấp bậc, hắn gần như chưa từng gặp đối thủ, đây là một đả kích cực lớn mà hắn không thể nào chấp nhận được.
- Ngươi thua rồi.
Hỏa Phá Vân nhàn nhạt nói, sau đó bàn tay hờ hững thu lại, hoàng kim viêm kiếm lập tức bay vút lên không trung, hóa thành tàn lửa bay đầy trời.
-...
Lúc này, Mộc Hàn Dật mới ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt thảm đạm.
- A... Sao có thể? Hàn Dật sư huynh vậy mà... vậy mà…
Kết quả này không chỉ Mộc Hàn Dật, mà tất cả đệ tử Băng Hoàng đều không dám tin, không thể chấp nhận.
Ánh mắt của các trưởng lão Băng Hoàng, các Cung chủ gần như đều tập trung vào Hỏa Phá Vân, trong mắt mỗi người đều lóe lên vẻ kinh hãi.
- Hàn Dật, lui ra.
Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói.
-...
Mộc Hàn Dật đứng dậy, hít sâu một hơi, chắp tay nói với Hỏa Phá Vân:
- Mộc Hàn Dật ta cam bái hạ phong. Lúc trước vì sĩ khí mà có nhiều lời thất thố, tuyệt không có ác ý, mong Phá Vân huynh đệ rộng lòng tha thứ.
Hỏa Phá Vân sững sờ, sau đó gật đầu đáp lễ.
Mộc Hàn Dật quay người, liếc nhìn Vân Triệt một cái, rồi khẽ lắc đầu với hắn, ánh mắt vừa áy náy vừa khuyên bảo, sau đó bước chân nặng nề trở về bên cạnh Mộc Vân Chỉ.
Bốp! Bốp! Bốp!
Hỏa Như Liệt vỗ tay liên tiếp, rồi phá lên cười ha hả:
- Ha ha ha ha, ta đã sớm nghe nói thế hệ này của quý tông có đệ tử Mộc Hàn Dật thiên phú thực lực đều kinh người tuyệt luân, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền. Trận giao thủ này thật sự vô cùng đặc sắc, mạo hiểm vạn phần. Tuy đồ nhi kém cỏi của ta đã thắng, nhưng cũng chỉ là thắng một cách miễn cưỡng, thật đáng hổ thẹn.
- Chắc hẳn vị cao đồ mà Ngâm Tuyết Giới Vương mới thu nhận còn lợi hại hơn, Phá Vân, ngươi phải toàn lực ứng phó, ít nhất đừng thua quá khó coi, ha ha ha ha.
Từng câu từng chữ của Hỏa Như Liệt đều mang theo đắc ý và trào phúng, khiến trên dưới Băng Hoàng Thần Tông đều lộ vẻ giận dữ, nhưng không dám nói gì.
- Tông chủ?
Ánh mắt Mộc Hoán nhìn sang Mộc Huyền Âm.
- Triệt, ngươi lên đi.
Mộc Huyền Âm lạnh lùng lên tiếng, sau đó trầm giọng nói thêm một câu:
- Dù sao người từ xa tới cũng là khách, cứ theo ý của Hỏa Tông chủ, đừng để hắn thua quá khó coi.
Câu nói này khiến Hỏa Như Liệt suýt nữa cười ra nước mắt, còn trên dưới Băng Hoàng Thần Tông thì hai mặt nhìn nhau.
- Vâng.
Vân Triệt đáp lời, chậm rãi đi lên phía trước Hỏa Phá Vân, đứng cách hắn vừa đúng trăm trượng.
- Vừa rồi là bên chúng ta ra tay trước, lần này đến lượt ngươi.
Giọng nói của Vân Triệt mang theo sự bất đắc dĩ, cho đến bây giờ, hắn vẫn không hiểu rốt cuộc Mộc Huyền Âm có dụng ý gì.
Hỏa Phá Vân vừa định từ chối, Hỏa Như Liệt đã cười lớn nói:
- Nếu là cao đồ của Ngâm Tuyết Giới Vương, vậy thì không cần khiêm nhường. Phá Vân, ngươi hãy lĩnh giáo thực lực của cao đồ Ngâm Tuyết Giới Vương một chút, nhưng ngàn vạn lần đừng làm vi sư mất mặt, ha ha ha ha.
- Vâng.
Tuy thực sự khó chấp nhận việc chủ động ra tay với một người mới bước vào Thần Nguyên cảnh cấp một, nhưng sư mệnh khó cãi.
Lúc này, bên tai hắn cũng truyền đến âm thanh của Diễm Vạn Thương:
- Phá Vân, chú ý khống chế tốt huyền lực, vạn nhất thất thủ đả thương hắn, với tính tình của Mộc Huyền Âm tất sẽ lập tức mượn cớ gây khó dễ. Trong tình huống này, đây có khả năng là kết quả nàng ta muốn thấy nhất.
- Nhưng cũng không cần quá khinh địch. Có thể trở thành đệ tử thân truyền của Ngâm Tuyết Giới Vương nhất định không tầm thường.
Hỏa Phá Vân khẽ gật đầu, nhìn Vân Triệt:
- Cẩn thận.
Hỏa Phá Vân dừng bước, đánh ra một chưởng, lập tức một đoàn xích kim hỏa diễm đột ngột ngưng tụ trước người Vân Triệt, tỏa ra hỏa quang bỏng mắt. Theo năm ngón tay hắn khẽ thu lại, đoàn kim sắc hỏa diễm vừa xuất hiện liền nổ tung giữa không trung, sau đó bay về phía Vân Triệt.
- Cẩn thận!
Mộc Hoán gấp gáp hô lên.
Đây là tầng thứ ba của Kim Ô Phần Thế Lục – Viêm Dương Bạo, cũng là chiêu thức cơ bản nhất của Kim Ô, nhìn khí tức và lực lượng của nó, có thể thấy Hỏa Phá Vân chỉ dùng chưa đến một phần mười sức mạnh, nhưng Vân Triệt vẫn không có khả năng chống cự được.
Trong nháy mắt, trái tim của đám người Băng Hoàng Thần Tông thắt lại, mà bước chân của Vân Triệt lại không hề nhúc nhích, chỉ có bàn tay không nhanh không chậm đưa ra, nghênh đón Kim Ô Liệt Diễm đang đánh tới... Trên bàn tay, lam quang nhàn nhạt tỏa sáng.
Hô!!
Sóng nhiệt ập tới, Kim Ô Viêm mang theo sức mạnh hủy diệt cường đại khi gần đến trước người Vân Triệt bỗng nhiên bị tách ra, chia thành hai luồng từ hai bên trái phải của Vân Triệt lướt qua, lao về phía sau hắn.
Oanh!!
Hỏa diễm nổ tung, tầng băng sau lưng Vân Triệt vỡ nát tung trời, cánh tay hắn hạ xuống, lam quang trên người cũng biến mất theo.
Ngoại trừ mái tóc bị sóng nhiệt làm bay múa, toàn thân hắn không hề hấn gì... Thậm chí Kim Ô Viêm còn chưa chạm tới được một sợi tóc của hắn.
- Chiêu thứ nhất.
Vân Triệt bình thản nói.
Lúc này, Hỏa Phá Vân ở đối diện lại kinh ngạc đến ngây người. Ngay cả Hỏa Như Liệt ở bên cạnh hắn đang chờ xem kịch hay, nụ cười trên mặt cũng lập tức cứng đờ.
Hỏa Phá Vân cực sợ đả thương nặng Vân Triệt, cho nên lần đầu ra tay chỉ dùng một luồng lực lượng cực kỳ yếu ớt, yếu đến mức Vân Triệt có thể trực tiếp phá giải. Còn lam quang cùng hàn băng huyền lực... chỉ để ngụy trang, khiến mọi người lầm tưởng hắn dùng hàn băng huyền lực để tách hỏa diễm ra mà thôi.
✺ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ✺