Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1010: CHƯƠNG 1007: VIÊM DƯƠNG HÀNG THẾ

Toàn thân Hỏa Phá Vân được hỏa diễm màu vàng kim bao trùm, chỉ còn lại một bóng ảnh mơ hồ. Nhưng không ai chú ý tới điểm này, tất cả ánh mắt đều dán chặt vào vầng Nhật Diệu màu vàng kim trên không trung kia.

Bất cứ ai lần đầu nhìn thấy nó cũng đều nghĩ tới một vầng thái dương chói chang giáng thế!

Sự chấn động mà bốn chữ "Cửu Dương Thiên Nộ" này mang tới cho các trưởng lão Băng Hoàng tuyệt không phải là điều thế hệ trẻ có thể lý giải. Nhưng khi bọn họ nhìn thấy các Trưởng lão, Cung chủ đều kinh ngạc đến thất sắc, cũng có thể mường tượng được nó kinh khủng đến mức nào.

- A a a —— ách a a a a a!

Hỏa Phá Vân gào thét kéo dài, âm thanh càng lúc càng khàn khàn thê lương, trong đó không ngừng xen kẽ tiếng Kim Ô rít dài. Bên trong luồng sáng nồng đậm dần chuyển sang màu vàng kim thuần túy, "mặt trời chói chang" trên không trung vẫn lẳng lặng ở đó, nhìn qua không có chút biến hóa nào, nhưng mỗi một hơi thở trôi qua, khí tức kinh khủng của nó lại tăng vọt, tựa như vĩnh viễn không có điểm dừng.

Mắt Vân Triệt vẫn đang ngước nhìn vầng Nhật Diệu trên không, không thể dời đi. Trong lúc lòng còn đang chấn kinh, bên tai bỗng nhiên truyền đến âm thanh của Mộc Huyền Âm:

- Đây là lực lượng tầng thứ mười của Kim Ô Phần Thế Lục, tên là Cửu Dương Thiên Nộ.

Tầng thứ mười?

Trong lòng Vân Triệt thất kinh.

- Cửu Dương Thiên Nộ tu luyện đến đại viên mãn có thể triệu hồi Cửu Dương diệt thế. Xem ra Hỏa Phá Vân chỉ mới đến cảnh giới khởi đầu là "Nhất Dương", nhưng... trong lịch sử mấy chục vạn năm của Viêm Thần Giới, người có thể tu thành Cửu Dương Thiên Nộ chỉ có bốn người! Hiện nay, kẻ mạnh nhất Kim Ô Tông là Hỏa Như Liệt vẫn không thể tu thành Kim Ô Phần Thế Lục tầng thứ mười.

Vân Triệt chấn động trong lòng... Hỏa Phá Vân này khi thi triển Cửu Dương Thiên Nộ, chỉ là hình thái sơ cấp nhất "Nhất Dương", nhưng khí tức của nó đã khủng bố vượt xa Hoàng Tuyền Hôi Tẫn không biết bao nhiêu lần.

Vậy thì "Cửu Dương Thiên Nộ" hoàn chỉnh sẽ khủng bố đến cảnh giới nào?

- Ngươi có thể đỡ được lực lượng này không? Nếu không thể thì trực tiếp nhận thua, hậu quả ta sẽ tự gánh chịu, không cần miễn cưỡng.

Giọng Mộc Huyền Âm rất băng lãnh, không có chút tình cảm nào. Vân Triệt không do dự, nhẹ nhàng gật đầu.

Chỉ là ánh mắt của hắn vẫn đang nhìn chằm chằm vào vầng Nhật Diệu trên không trung, trong con ngươi ánh lên khát vọng sâu sắc.

Bản thân hắn chỉ có được Kim Ô Phần Thế Lục bảy tầng đầu từ Kim Ô hồn linh, về sau, Kim Ô Viêm cực kỳ cường đại, đã thay thế Phượng Hoàng Viêm, trở thành lực lượng hắn thường dùng nhất. Không ngờ, cảnh giới cao hơn của Kim Ô Phần Thế Lục lại có thể cường đại đến trình độ như vậy.

Nếu ta có thể có được thần quyết Kim Ô Phần Thế Lục tầng cao hơn, với Tà Thần chi lực của mình, chắc hẳn sẽ không gặp trở ngại quá lớn để tu thành trong thời gian ngắn. Đến lúc đó, thực lực của bản thân nhất định có thể tăng lên một bậc, chỉ là... đó dù sao cũng là thần quyết cốt lõi của Kim Ô Tông, sao có thể để rơi vào tay người ngoài được?

Trong lúc lơ đãng, ánh mắt của Mộc Huyền Âm đảo qua Vân Triệt, nhưng cũng chỉ là khẽ quét qua mà thôi.

Từng giọt mồ hôi như mưa từ trên người Hỏa Phá Vân rơi xuống, sau đó lại lập tức bị đốt cháy. Lúc này, tiếng gào thét của Hỏa Phá Vân dần chậm lại, khí tức của vầng Nhật Diệu trên trời cao cũng không còn biến động.

Trong tầm mắt, bầu trời vốn tái nhợt đã bị nhuộm thành một màu vàng óng, trải dài đến tận chân trời. Vầng thái dương chói chang trở thành trung tâm của thế giới này, phóng thích ra viêm quang bỏng mắt không dám nhìn thẳng, không khác gì ánh mặt trời chân chính.

Nếu không tận mắt chứng kiến, sẽ không ai tin rằng tất cả những điều này lại đến từ một huyền giả trẻ tuổi ở Thần Kiếp cảnh.

Cái tên Hỏa Phá Vân này đã không thể dùng hai chữ tuyệt thế kỳ tài để hình dung... mà rõ ràng là một quái thai phá vỡ mọi nhận thức và lẽ thường! Một quái thai khiến tất cả cao tầng ở Băng Hoàng Thần Tông đều phải há hốc mồm kinh ngạc.

Trong truyền thuyết thời viễn cổ, nguồn gốc của Kim Ô Hỏa Diễm chính là Thái Dương chi hỏa. Cửu Dương Thiên Nộ thiêu đốt chính là Thái Dương chi viêm chân chính.

Hỏa Như Liệt chậm rãi quay đầu lại, trong con ngươi tràn đầy kích động thật lâu không tan, bởi vì đây là cảnh giới chí cao mà chính hắn cũng tha thiết ước mơ nhưng vẫn không thể đạt tới. Đây cũng là lý do vì sao lúc Mộc Hàn Dật bỗng nhiên nhảy ra "gây rối", hắn không có một chút bất mãn hay do dự nào.

Bởi vì đừng nói là Mộc Hàn Dật ở Thần Kiếp cảnh cấp năm, cho dù người đi cùng hôm nay là Diễm Trác có huyền lực cao đến Thần Kiếp cảnh cấp tám cũng đều không phải là đối thủ của Hỏa Phá Vân. Trong mắt hắn, Mộc Hàn Dật cưỡng ép nhảy ra đơn giản là tự tìm đường chết, không có một chút xíu trở ngại nào.

- Mộc Huyền Âm, đệ tử ngươi mới thu nhận quả thực không tầm thường, thật sự khiến ta giật nảy mình, nhưng hắn vẫn kém xa Phá Vân nhiều lắm.

Hỏa Như Liệt đứng bên cạnh Hỏa Phá Vân, vô cùng tự hào và ngạo nghễ nói:

- Phá Vân còn mạnh hơn cả sư phụ bất tài là ta gấp trăm lần! Tương lai, hắn sẽ là người đầu tiên đạt thành tựu Thần Chủ cảnh trong lịch sử Viêm Thần Giới chúng ta.

Thành tựu Thần Chủ!

Ở Thần Giới, bốn chữ này mang theo khí tức thần thoại, bởi vì trong mắt thế nhân, "Thần Chủ" chính là thần. Nhưng những lời ấy của Hỏa Như Liệt, trên dưới Băng Hoàng Thần Tông không một ai mở miệng chế giễu...

Hai mươi bốn tuổi... tu thành Kim Ô Phần Thế Lục tầng thứ mười.

Bốn chữ "thành tựu Thần Chủ" đặt trên người quái thai này hoàn toàn không hề hoang đường chút nào.

Ngâm Tuyết Giới xuất hiện một Thần Chủ cảnh mới, vị trí trong các Tinh Giới sẽ đột nhiên tăng lên.

Còn nếu Viêm Thần Giới xuất hiện một Thần Chủ cảnh...

Vậy rất có khả năng sẽ trực tiếp đứng vào hàng ngũ thượng vị Tinh Giới!

- Tông chủ!

Mộc Băng Vân nhìn Vân Triệt một hồi, cuối cùng nhịn không được mở miệng với Mộc Huyền Âm. Chỉ có nàng và Mộc Huyền Âm biết rõ trong người Vân Triệt có Tà Thần chi lực. Nhưng các nàng không phải Vân Triệt, đương nhiên không thể thực sự biết được cực hạn của Tà Thần chi lực có thể đạt tới trình độ nào.

Đối mặt với Kim Ô Viêm ở tầng cực cao này, Mộc Băng Vân không thể không lo lắng.

Mộc Huyền Âm không trả lời.

- Hỏa Như Liệt, ngươi tuy già mà không nên nết, nhưng lại thu được một đệ tử tốt.

Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói.

- Ha... ha...

Hỏa diễm trên người Hỏa Phá Vân bùng lên, một tay hắn nâng lên, thở hổn hển kịch liệt, vẻ mặt và cả tiếng thở dốc đều mang theo sự thống khổ.

Mặc dù chỉ là "Nhất Dương" cấp đầu, nhưng đối với một người chỉ ở Thần Kiếp cảnh như hắn mà nói, vẫn quá mức miễn cưỡng. Tuy đã miễn cưỡng phóng thích, nhưng nó đã rút cạn tất cả lực lượng của hắn.

- Hắc...

Hỏa Như Liệt cười nhẹ:

- Bảo đệ tử của ngươi mau nhận thua đi. Ngươi nên biết rõ, Cửu Dương Thiên Nộ này không dễ khống chế như vậy, một khi hạ xuống, tên đệ tử mới thu của ngươi chắc chắn phải chết không nghi ngờ!

- Nhận thua?

Trên mặt Mộc Huyền Âm lộ ra vẻ khinh thường:

- Chỉ bằng một chiêu còn chưa hoàn chỉnh mà cũng gọi là Cửu Dương Thiên Nộ?

Hỏa Như Liệt trừng mắt, giọng trầm xuống:

- Không hổ là Ngâm Tuyết Giới Vương, quả thật khí phách! Ngay cả sống chết của đệ tử thân truyền cũng có thể không để ý, hôm nay, Hỏa Như Liệt ta thật sự được mở rộng tầm mắt!

- Sống chết? Hừ, ngươi dựa vào cái gì cho rằng đệ tử của bổn Vương không đỡ được Cửu Dương Thiên Nộ này!

Mộc Huyền Âm lạnh giọng nói.

- Được... được!

Toàn thân Hỏa Như Liệt lập tức run lên, nàng miệt thị chính mình, hắn có thể chấp nhận, nhưng nàng lại miệt thị Cửu Dương Thiên Nộ:

- Nếu tên đệ tử Vân Triệt này chết dưới chiêu Cửu Dương Thiên Nộ... ngươi tính sao?

- Chết?

Mộc Huyền Âm nhíu mày, lãnh đạm nói:

- Được, vậy bản vương sẽ cho ngươi một câu trả lời dứt khoát!

- Nếu Vân Triệt chết hoặc trọng thương dưới chiêu Cửu Dương Thiên Nộ này, bổn Vương tuyệt không truy cứu, nếu trái lời, trời tru đất diệt! Hỏa Như Liệt, như vậy ngươi hài lòng chưa?

Lời này khiến tất cả mọi người kinh hãi trợn mắt há mồm, Hỏa Như Liệt càng trực tiếp sững sờ, sau đó, duỗi ngón tay cắn răng nói:

- Mộc Huyền Âm, đây chính là... ngươi nói đó!

- Tông chủ! Đây chính là...

- Im miệng!

Một vị trưởng lão Thần Điện vừa mới lên tiếng đã bị Mộc Huyền Âm lạnh lùng quát lớn:

- Hai đệ tử tranh tài, các ngươi nói nhảm nhiều như vậy làm gì. Trong lúc bọn chúng giao thủ, ai trong các ngươi dám ra tay can thiệp... đừng trách bổn Vương vô tình!

Các trưởng lão, cung chủ Băng Hoàng không dám nói thêm lời nào, Diễm Vạn Thương cùng Viêm Tuyệt Hải càng là hai mặt nhìn nhau.

Nếu Vân Triệt vì vậy mà chết, nàng tuyệt không truy cứu... không chỉ thế, còn không cho bất luận kẻ nào ra tay ngăn cản hoặc cứu giúp!

Nhưng chiêu này là Cửu Dương Thiên Nộ đó! Làm sao hắn có thể chống đỡ được?

- Phá Vân!

Hỏa Như Liệt không thèm đếm xỉa gì nữa mà rống to một tiếng.

Hỏa Phá Vân chật vật ngẩng đầu:

- Sư tôn... nhưng mà...

- Ngâm Tuyết Giới Vương đã nói như vậy, chẳng lẽ còn có thể nuốt lời?

Hỏa Như Liệt rống lên:

- Ra tay!

Hỏa Phá Vân cũng đã đến giới hạn không thể chống đỡ thêm, hắn dùng sức cắn răng, rống to một tiếng, trong nháy mắt, hỏa diễm trên người nổ tung, viêm quang trong không gian chấn động, trên trời cao, vầng "Nhật Diệu" kia liền rơi xuống trong tiếng kinh hô cực lớn.

- Oa a a a a!!

Sức nóng lúc trước, các đệ tử Băng Hoàng còn có thể chịu đựng, nhưng khi Viêm Dương rơi xuống, toàn bộ thế giới như bỗng nhiên rơi vào địa ngục biển lửa, những đệ tử Băng Hoàng tu vi hơi thấp lập tức phát ra tiếng kêu thống khổ.

Trong lúc này, bảy mươi hai Trưởng lão cùng ba mươi sáu cung chủ toàn bộ phi thân lên, kết thành một kết giới băng tinh diện tích lớn, ngăn cách sức nóng. Nhưng làm như vậy, viêm lực tự nhiên sẽ không tiêu tán... Ở trung tâm, Vân Triệt sẽ phải một mình hứng chịu toàn bộ lực lượng của Cửu Dương Thiên Nộ.

Viêm Dương kéo theo một vệt hỏa diễm cực dài nhanh chóng rơi xuống, mặc dù cách kết giới hàn băng, tất cả đệ tử Băng Hoàng vẫn có thể cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ kinh khủng.

Vân Triệt ngẩng đầu, toàn thân đã bị nhuộm thành một màu vàng óng. Viêm Dương rơi xuống vô cùng chậm, khí tức không khóa chặt lấy Vân Triệt, dường như Hỏa Phá Vân cố tình để lại thời gian cho Vân Triệt có thể né tránh. Nhưng Vân Triệt lại không hề nhúc nhích đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm Viêm Dương rực lửa đang rơi về phía mình, tựa hồ đang tìm tòi nghiên cứu điều gì đó.

- A —— ——

Trong vô số tiếng kêu chồng chéo lên nhau, tất cả mọi người trơ mắt nhìn Viêm Dương rốt cục rơi xuống, nuốt chửng Vân Triệt vào trong đó...

Ầm!!!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, kim quang nổ tung, viêm quang vạn trượng chiếu thẳng lên trời xanh, mọi người như thể nhìn thấy một mặt trời chân chính nổ tung ngay trước mắt.

Không gian nơi Vân Triệt đứng đã hoàn toàn biến thành một thế giới màu vàng kim, chỉ có kim viêm đang cuồng bạo thiêu đốt, tàn sát bừa bãi. Tầng băng ngăn cách khiến những kim viêm kia không thể tiêu tán, nhưng các trưởng lão và cung chủ đang duy trì kết giới băng tinh không khỏi kinh hãi trong lòng.

Bởi vì, lực lượng mạnh mẽ va chạm vào bên ngoài kết giới băng tinh... gần như đã đạt đến Thần Linh cảnh.

Thần Kiếp cảnh cấp năm... phóng ra lực lượng có thể so với Thần Linh cảnh!

Hình thức ban đầu của Cửu Dương Thiên Nộ đã đáng sợ như vậy, nếu như Cửu Dương hoàn chỉnh giáng xuống, có lẽ nó thật sự sẽ như "Thiên Nộ" hủy thiên diệt địa.

Chỉ là Vân Triệt...

- Ai!

Ánh mắt của Diễm Vạn Thương sáng lên, kỳ cảnh Viêm Dương rơi xuống trước mắt làm cho cảm xúc của hắn rung chuyển. Hắn nặng nề thở dài một hơi, nhưng trong lòng không thể nào lý giải được vì sao Mộc Huyền Âm thà không để ý đến tính mệnh của đệ tử cũng không cho Vân Triệt nhận thua, hơn nữa còn chủ động lập lời thề.

Tiếng thở dài của hắn vừa dứt, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.

Xuyên qua tầng tầng Kim Ô Liệt Diễm... hắn lại cảm nhận được khí tức của Vân Triệt!

Luồng khí tức này chẳng những tồn tại, mà còn vô cùng rõ ràng... lại không có chút suy yếu nào.

Phát hiện đột ngột này khiến những người của Viêm Thần Giới trực tiếp chết trân tại chỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước, trong nhất thời không thể tin vào linh giác của chính mình.

- Thật... thật đáng sợ... Viêm Thần Giới vậy mà... có người đáng sợ như thế?

Một đệ tử Băng Hoàng run rẩy nói. So với Mộc Hàn Dật mà bọn họ cực kỳ sùng bái lúc trước quả thực vô cùng lu mờ.

- Vân Triệt... hắn... hắn... Tê! Dưới luồng sức mạnh đáng sợ như thế, trong nháy mắt đã chết rồi... Tông chủ nàng...

- Đừng nói lung tung!

Toàn bộ đệ tử Băng Hoàng đều chìm trong trạng thái hoảng sợ và kinh ngạc, loại lực lượng này, trong số những người trẻ tuổi của Băng Hoàng Thần Tông, không một ai có thể so sánh. Mà Vân Triệt... hậu quả duy nhất chính là táng thân trong đó. Có lẽ trong nháy mắt đã hóa thành tro tàn.

Nhưng bọn họ không phát hiện ra, lúc này sắc mặt của các Trưởng lão, Cung chủ bỗng nhiên đều phát sinh biến hóa kịch liệt, toàn bộ ánh mắt đều tập trung vào vị trí Vân Triệt đứng lúc trước... ánh mắt ngơ ngác, hoàn toàn bất động, giống như đồng loạt mất hồn.

Sau khi Viêm Dương liệt hỏa bùng cháy bắt đầu chậm lại, rồi dần dần dập tắt.

Theo hỏa diễm màu vàng kim dần trở nên mờ nhạt, một bóng người bị hỏa diễm thôn phệ chậm rãi hiện ra.

Vân Triệt vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhưng tầng băng dưới chân hắn sớm đã biến mất, phía dưới xuất hiện một cái hố không biết sâu bao nhiêu. Sắc mặt hắn trầm tĩnh, xung quanh thân thể, một kết giới băng tinh đang phản chiếu ánh sáng lam kim giao nhau trong biển lửa.

Hỏa diễm màu vàng kim vẫn còn đang thiêu đốt, nhưng toàn bộ bị kết giới băng tinh ngăn cách bên ngoài, mặc cho cuồng bạo thế nào cũng không thể chạm vào thân thể của Vân Triệt. Có thể nói, toàn thân trên dưới hắn không hề hấn gì, ngay cả Băng Hoàng tuyết y trên người cũng không có một chút dấu vết bị thiêu đốt nào mà mắt thường có thể thấy.

Vào thời điểm bóng dáng của Vân Triệt hiện ra, toàn bộ thế giới ngoại trừ âm thanh hỏa diễm thiêu đốt, bỗng nhiên trở nên tĩnh mịch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!