Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1012: CHƯƠNG 1009: DÃ TÂM CỦA VIÊM THẦN

— Nhìn Hỏa Tông chủ giữ chữ tín như thế, chuyện liên quan đến Cầu Long, bổn vương cũng không phải là không thể cân nhắc.

Diễm Vạn Thương vừa lộ vẻ vui mừng, Mộc Huyền Âm đã đột ngột chuyển giọng:

— Nhưng tiền đề là các ngươi phải thành thật trả lời bổn vương một câu hỏi.

Diễm Vạn Thương vội nói:

— Ngâm Tuyết Giới Vương xin cứ hỏi, chỉ cần không liên quan đến bí mật tông môn, ba người chúng ta biết gì sẽ nói nấy.

Lúc này, ánh mắt của Mộc Huyền Âm chuyển sang Hỏa Phá Vân:

— Lần này, các ngươi bức thiết vì chuyện Cầu Long như vậy, không tiếc cả ba người tự mình đến Ngâm Tuyết Giới của ta, ngoài hai nguyên nhân đã nói lúc trước... hẳn còn một nguyên nhân nữa là vì tên Hỏa Phá Vân này, phải không?

Câu nói sau cùng của Mộc Huyền Âm khiến cả ba người cùng sững sờ, sau đó, Diễm Vạn Thương cảm thán:

— Ngâm Tuyết Giới Vương quả nhiên mắt sáng như đuốc. Đúng vậy, lần này chúng ta khát khao săn giết Cầu Long như thế, quả thật có quan hệ rất lớn với Phá Vân. Chúng ta hy vọng thông qua hỏa linh dị bảo trên người Cầu Long để trợ giúp Phá Vân...

— Diễm tông chủ!

Một tiếng khẽ quát của Viêm Tuyệt Hải cắt ngang lời hắn.

Diễm Vạn Thương lại lắc đầu:

— Không sao. Nếu không có lực lượng của Ngâm Tuyết Giới Vương, chúng ta không thể nào săn giết được viễn cổ Cầu Long. Chúng ta đã thành tâm mời Ngâm Tuyết Giới Vương tương trợ thì cũng không nên giấu giếm quá nhiều.

Viêm Tuyệt Hải hé miệng, cuối cùng thở dài một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Diễm Vạn Thương hạ giọng nói:

— Tính từ bây giờ đến Huyền Thần đại hội, chỉ còn hơn hai năm nữa. Tạm thời không bàn đến phía sau Huyền Thần đại hội ẩn chứa điều gì, chỉ cần có thể lọt vào một nghìn người đứng đầu, liền có thể tiến vào Trụ Thiên Châu tu luyện một nghìn năm!

— Chưa nói đến một nghìn năm ở Trụ Thiên Châu chỉ bằng ba năm ở ngoại giới. Đơn thuần ở trong Trụ Thiên Châu một nghìn năm, vì thế giới bên trong đó có lực lượng pháp tắc cực kỳ cao cấp, tu luyện một nghìn năm hoàn toàn tương đương với tu luyện mấy nghìn năm ở ngoại giới.

— Như vậy, đợi ba năm sau Phá Vân từ Trụ Thiên Giới trở về, Viêm Thần Giới chúng ta...

Nói đến đây, ánh mắt Diễm Vạn Thương trở nên khác thường, khí tức của Viêm Tuyệt Hải và Hỏa Như Liệt cũng đều biến đổi rõ rệt:

— Sẽ có khả năng sản sinh ra vị Đại Giới Vương đầu tiên trong lịch sử!

Câu nói này quả thực kinh thiên động địa.

Tuy hôm nay Hỏa Phá Vân bại trong tay Vân Triệt, nhưng thiên phú khủng bố của hắn, ai nấy đều đã thấy tận mắt. Hai mươi bốn tuổi đã tu thành tầng thứ mười của Kim Ô Phần Thế Lục, điều mà Hỏa Như Liệt dùng hơn một vạn năm cũng không thể làm được, ở Viêm Thần Giới hắn tuyệt đối là khoáng cổ tuyệt kim.

Mà nếu hắn trở về sau một nghìn năm tu luyện trong Trụ Thiên Châu... quả thực không thể tưởng tượng hắn sẽ đạt tới cảnh giới nào.

Rất có khả năng sẽ vượt qua cả Hỏa Như Liệt.

Nhưng tiền đề là...

— Tưởng tượng rất hay.

Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói:

— Nhưng muốn tiến vào Trụ Thiên Châu tu luyện, nhất định phải giành được tư cách đứng trong một nghìn người đầu tiên tại Huyền Thần đại hội. Thiên phú hỏa diễm của Hỏa Phá Vân quả thật cao đến lạ thường, ít nhất vượt xa ba lão bất tử các ngươi, nhưng tu vi huyền đạo lại còn kém xa. Ở trung vị tinh giới, hắn có thể tung hoành trong lứa trẻ đồng lứa, nhưng nếu so với thượng vị tinh giới, hắn vẫn chưa đủ tư cách! Hắn dựa vào cái gì để tiến vào Trụ Thiên Châu?

— Đúng là như thế.

Diễm Vạn Thương thản nhiên gật đầu:

— Đây cũng chính là nguyên nhân chúng ta cấp thiết muốn săn giết viễn cổ Cầu Long trước khi Huyền Thần đại hội bắt đầu.

— Nếu có được hỏa diễm linh bảo trên người viễn cổ Cầu Long, vậy thì...

Lập tức, đôi mắt Diễm Vạn Thương sáng lên, không giấu giếm nữa mà nói thẳng:

— Ba người chúng ta có phương pháp… có thể để Phá Vân đột phá huyền lực đến Thần Linh cảnh trước Huyền Thần đại hội.

— Cái gì?

Câu nói này của Diễm Vạn Thương khiến các trưởng lão, cung chủ Băng Hoàng vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ. Trong hai năm ngắn ngủi, từ Thần Kiếp cảnh cấp năm đột phá đến Thần Linh cảnh? Coi như thiên phú của Hỏa Phá Vân có cao hơn nữa cũng không thể nào làm được.

Nội tâm Vân Triệt cũng cực kỳ chấn động... Hai năm, từ Thần Kiếp cảnh cấp năm đột phá đến Thần Linh cảnh, khái niệm đó tuyệt đối không kém việc hắn đột phá từ Thần Nguyên cảnh đến Thần Kiếp cảnh! Thật sự có phương pháp như vậy sao?

— Hắn? Hai năm đột phá đến Thần Linh cảnh?

Mộc Huyền Âm liếc nhìn Hỏa Phá Vân, nhàn nhạt nói:

— Bổn vương rất tò mò, Viêm Thần Giới các ngươi tìm được bí pháp động trời nào mà dám nói ra lời cuồng ngôn như thế?

Diễm Vạn Thương lắc đầu:

— Dĩ nhiên không phải bí pháp khoa trương gì. Nếu không, thế hệ trẻ của Viêm Thần Giới đã sớm đầy rẫy cường giả. Cái gọi là ‘bí pháp’ này chỉ có thể thực hiện trên người Phá Vân. Chắc hẳn Ngâm Tuyết Giới Vương cũng đã phát giác, huyết mạch truyền thừa trên người Phá Vân không giống với đệ tử Kim Ô bình thường, ‘bí pháp’ này chính là dựa vào truyền thừa đặc thù của hắn để thực hiện.

Lúc này, ánh mắt Mộc Huyền Âm rời khỏi người Hỏa Phá Vân, chậm rãi gật đầu:

— Thì ra là thế. Hừ, Diễm tông chủ thẳng thắn như vậy, thật khiến bổn vương không tiện hỏi thêm nữa.

— ...

Vân Triệt thầm than một tiếng... Quả nhiên, loại bí pháp này không thể nào phổ biến như vậy. Chỉ là, Hỏa Phá Vân là đệ tử Kim Ô Tông, nhưng Chu Tước Tông Diễm Vạn Thương và Phượng Hoàng Tông Viêm Tuyệt Hải cũng đều hết lòng hết sức vì chuyện của hắn. Xem ra, mặc dù giữa các tông ở Viêm Thần Giới có cạnh tranh, nhưng khi liên quan đến tương lai của cả Viêm Thần Giới, bọn họ đều không phân biệt tông môn, không hề có tư tâm.

Quả nhiên huyết mạch Kim Ô trên người Hỏa Phá Vân rất khác thường...

Khoan đã... Chẳng lẽ hắn cũng giống như Tuyết Nhi?

— Tu vi huyền lực trước Thần Linh cảnh so với các thiên tài ở thượng vị tinh giới vẫn không là gì, nhưng với trình độ hỏa diễm cực cao của Phá Vân, hắn tuyệt đối có thể chiến thắng đối thủ mạnh hơn mình vài tiểu cảnh giới.

Diễm Vạn Thương tự tin tràn đầy nói:

— Mặc dù lọt vào một nghìn người đầu tiên vẫn cực kỳ gian nan, nhưng ít ra không phải hoàn toàn không có khả năng!

Ánh mắt Viêm Tuyệt Hải liếc nhìn Diễm Vạn Thương bên cạnh... Hắn biết rõ, lời của Diễm Vạn Thương vẫn còn giữ lại, nếu như tất cả đều thành công, tu vi của Hỏa Phá Vân rất có thể không chỉ đột phá đến Thần Linh cảnh sơ kỳ.

Trung kỳ cũng có thể!

Nhưng tiền đề của "kỳ tích" này là phải săn giết được con viễn cổ Cầu Long đã sống mấy chục vạn năm kia! Nếu không, tất cả đều là nói suông.

— Các ngươi đã nói đến nước này, vậy bổn vương cũng có thể cân nhắc lại chuyện giúp Viêm Thần Giới các ngươi một lần... Nhưng bổn vương có một điều kiện kèm theo.

Diễm Vạn Thương tinh thần chấn động, trong lòng vui mừng khôn xiết:

— Xin Ngâm Tuyết Giới Vương cứ nói, ba người chúng ta nhất định sẽ dốc hết khả năng.

— Đừng vội đáp ứng.

Mộc Huyền Âm nói với vẻ mặt không đổi:

— Vẫn theo hiệp định lúc trước, nếu thành công săn giết viễn cổ Cầu Long, hai giới chúng ta mỗi bên lấy một nửa. Nhưng hiện tại bổn vương đã đổi ý.

— Bổn vương không những muốn một nửa thân thể Cầu Long, mà còn muốn cả trái tim hoàn chỉnh của nó.

Lập tức, sắc mặt ba người cùng lúc khẽ biến, Diễm Vạn Thương nhíu mày:

— Cái này... Thứ cho chúng ta không thể đáp ứng, trái tim Cầu Long chính là...

— Hoán, tiễn khách!

Mộc Huyền Âm trực tiếp quay người, lạnh lùng nói.

— Chờ đã!

Diễm Vạn Thương vội đưa tay, không dám nhiều lời nữa, chậm rãi gật đầu:

— Được... được, vậy cứ theo lời Ngâm Tuyết Giới Vương, sau khi thành công săn giết viễn cổ Cầu Long, chúng ta chắc chắn sẽ dâng lên trái tim hoàn chỉnh của Cầu Long.

— Không cần, đến lúc đó bổn vương sẽ tự tay lấy đi.

Mộc Huyền Âm vẫn quay lưng về phía ba người.

Diễm Vạn Thương há miệng, cuối cùng đành nói:

— Tạ Ngâm Tuyết Giới Vương thành toàn, chúng ta không dám quấy rầy nữa... Đợi đến lúc Cầu Long lột xác, chúng ta chắc chắn sẽ tự mình đến nghênh đón Ngâm Tuyết Giới Vương, cáo từ.

Nói xong, Diễm Vạn Thương, Viêm Tuyệt Hải, Hỏa Như Liệt, cùng với Diễm Trác, Viêm Minh Hiên, Hỏa Phá Vân, không hẹn mà cùng liếc nhìn Vân Triệt một cái.

Hỏa Phá Vân do dự một lúc, cuối cùng mở miệng:

— Vân Triệt huynh đệ, nếu có thời gian rảnh, hoan nghênh ngươi đến Viêm Thần Giới của ta làm khách, đến lúc đó Phá Vân chắc chắn sẽ đối đãi theo lễ thượng khách.

Vân Triệt đáp lại:

— Chuyện này... còn phải xem ý của sư tôn, trước hết cảm ơn thịnh tình của Phá Vân huynh đệ.

Hỏa Phá Vân chân thành cười với hắn một tiếng, sau đó theo ba người Hỏa Như Liệt bay lên không trung rời đi.

Tông môn đại hội lần này đột nhiên xuất hiện một tình tiết bất ngờ, triển khai một cách kịch liệt và kết thúc trong hòa bình.

Tuy cuối cùng Viêm Thần Giới đã đạt được mong muốn, nhưng người thắng lớn hơn không nghi ngờ gì chính là Ngâm Tuyết Giới. Bởi vì Mộc Huyền Âm vốn sẽ không từ chối đi săn giết viễn cổ Cầu Long. Giống như Mộc Băng Vân đã nói lúc trước, viễn cổ Cầu Long sống ít nhất mấy chục vạn năm, dù chỉ là một mảnh vảy rồng cũng là chí bảo, không ai có thể kháng cự lại sự cám dỗ của nó — huống chi là trong thời kỳ quan trọng chưa từng có này.

Nàng cuối cùng đã đáp ứng Viêm Thần Giới, lại còn thu được nhiều con bài mặc cả hơn.

Thậm chí còn lấy được «Kim Ô Phần Thế Lục» hoàn chỉnh từ tay Hỏa Như Liệt.

Tuy mọi người không biết vì sao nàng lại muốn thứ mà căn bản không thể tu luyện kia.

Mà so với những điều này, việc Viêm Thần Giới xuất hiện một Hỏa Phá Vân đã tạo thành một cơn chấn động thật lâu không dứt cho Băng Hoàng Thần Tông.

Thân hình Mộc Huyền Âm phiêu đãng trong gió tuyết, trở lại phía trên vương tọa, ngay phía trước là một cái hố sâu không thấy đáy do "Cửu Dương Thiên Nộ" của Hỏa Phá Vân gây ra.

Mộc Huyền Âm nhíu mày, không thấy nàng có động tác gì, tuyết bay đầy trời bỗng nhiên cuồn cuộn đổ xuống, toàn bộ lấp vào cái hố trống rỗng kia. Chỉ trong nháy mắt, cái hố khổng lồ liền biến mất không dấu vết, thay vào đó là một tầng băng tái nhợt nặng nề và hoàn chỉnh, không nhìn thấy một chút dấu vết nào.

— Triệt nhi, biểu hiện hôm nay của ngươi rất tốt, không làm vi sư mất mặt.

Mộc Huyền Âm nhàn nhạt nói.

— Tạ sư tôn khích lệ.

Vân Triệt nói, trong lòng thầm rên rỉ... Đây mà gọi là biểu hiện cái quái gì chứ, hoàn toàn là gian lận bằng nguyên tố chi lực của Tà Thần mà thôi.

— Chúc mừng Tông chủ thu được một kỳ tài vạn cổ khó gặp.

Mộc Hoán không che giấu sự tán thưởng, có chút kích động nói.

Băng Hoàng Thần Tông xuất hiện một người có trình độ hàn băng khủng bố như thế, thân là Đại trưởng lão, hắn sao có thể không kích động.

— Hoán, bổn vương có chuyện muốn thương lượng với ngươi.

Mộc Huyền Âm bỗng nhiên nói.

Hai chữ "thương lượng" làm tim Mộc Hoán "thịch" một tiếng, ông vội quỳ xuống đất, kinh sợ nói:

— Tông chủ nói gì vậy chứ, có chuyện gì người cứ phân phó, lão Hoán nhất định tuân theo.

Mộc Huyền Âm híp mắt lại, chậm rãi nói:

— Vân Triệt thân là đệ tử của bổn vương, về phương diện Hàn Băng pháp tắc coi như không thể bắt bẻ, nhưng tu vi huyền lực của hắn lại quá thấp, trong hàng đệ tử toàn tông có thể nói là thuộc loại cuối bảng. Về điểm này, hắn quả thực không xứng là đệ tử thân truyền của bổn vương.

— ...

Mộc Hoán không dám nói lời nào.

— Viêm Thần Giới có một Hỏa Phá Vân, Ngâm Tuyết Giới chúng ta tự nhiên cũng không thể quá lạc hậu. Cho nên bổn vương muốn trong thời gian ngắn nhất tăng huyền lực của Vân Triệt lên, mà huyết mạch Băng Hoàng của hắn tự nhiên càng thuần túy càng tốt. Vì hai điểm này, việc chúng ta sớm ngày tìm cho hắn một bạn lữ song tu là vô cùng quan trọng.

Vân Triệt: (Bạn lữ song... song tu?)

Nói đến nước này, Mộc Hoán làm sao không hiểu ý của Tông chủ, ông ngẩng đầu lên:

— Ý của Tông chủ không phải là...

Trong nháy mắt, tất cả mọi người ở đây đều hiểu ra, lại thêm hai chữ "thương lượng" của Mộc Huyền Âm, bọn họ đã hiểu rõ tất cả.

Nhưng cũng không có ai tỏ ra quá kinh ngạc, thậm chí đều cảm thấy đây là chuyện đương nhiên. Chỉ có điều, không ít ánh mắt lại len lén nhìn về phía Mộc Hàn Dật... Lúc Mộc Huyền Âm còn chưa nói xong, sắc mặt Mộc Hàn Dật đã lập tức trở nên trắng bệch vô cùng. Vẻ mặt hắn coi như bình tĩnh, nhưng con ngươi lại co rút trong thống khổ, hai tay âm thầm siết chặt, những giọt máu lặng lẽ rơi xuống.

— Xét về huyền lực, huyết mạch và thể chất, Phi Tuyết chính là người thích hợp nhất.

Mộc Huyền Âm vô cùng bình thản nói ra những lời mà trong lòng mọi người đều đã rõ:

— Hoán, ngươi thấy thế nào?

Sau mấy giây kinh ngạc ngắn ngủi, trên mặt Mộc Hoán lộ ra vẻ vui mừng, không chút do dự bái lạy, lớn tiếng nói:

— Lão Hoán thay mặt cháu gái Phi Tuyết, tạ Tông chủ ban ơn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!