Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1019: CHƯƠNG 1016: THẬP TRỌNG KIM Ô PHẦN THẾ ĐIỂN

Ý niệm khinh bạc của Vân Triệt vừa lan tràn thì một cơn đau nhói kịch liệt bỗng truyền đến từ tai trái của hắn. Bàn tay ngọc của Mộc Huyền Âm đã vươn tới, túm chặt lấy tai hắn, xách thẳng hắn từ trong Thiên Trì lên.

Mộc Huyền Âm ra tay cực nặng, khiến Vân Triệt đau đến nhe răng trợn mắt, cơn đau nhói khiến đầu óc hắn lập tức tỉnh táo lại, vội vàng hô lên:

- Đệ tử... Đệ tử không dám... Tê... Đệ tử đối với sư tôn... chỉ có lòng kính trọng... tuyệt đối không dám... có ý nghĩ như thế...

Mộc Huyền Âm hoàn toàn không có ý định buông tay, có thể khiến Vân Triệt sở hữu long khu phải đau đến mức mặt mày méo mó, đủ biết lực tay nàng nắm tai hắn lớn đến mức nào. Nàng tủm tỉm cười nói:

- Vậy thì tốt, vi sư tin là ngươi cũng không...

Mộc Huyền Âm nhẹ giọng nói, ánh mắt lơ đãng liếc xuống thân dưới của Vân Triệt, giọng nói lập tức im bặt, đôi mắt đẹp hơi ngưng lại, sau đó chậm rãi híp lại, trong khóe mắt hiện lên một tia nhìn yêu mị mà nguy hiểm.

- Triệt nhi ngoan của vi sư, vi sư thật sự đã đánh giá thấp lá gan to bằng trời của ngươi rồi.

Giọng nói của nàng càng trở nên mềm mại, chậm rãi, lại càng khiến Vân Triệt nghe mà trong lòng hoảng loạn:

- Lại dám ở trước mặt vi sư để lộ ra thứ xấu xí này... Thật to gan mà, hừm!

Mộc Huyền Âm vung tay, ném văng Vân Triệt đi. Vân Triệt lập tức hét lên một tiếng thảm thiết, bị ném ra rất xa, nện mạnh xuống bên bờ hồ. Cú ném này, Mộc Huyền Âm đã dùng ám lực, khiến Vân Triệt văng ra xa tít mới dừng lại, đau đến sắc mặt tái nhợt, miệng hít vào một ngụm khí lạnh, hồi lâu cũng không đứng dậy nổi.

Ít nhất cũng phải gãy đến mười mấy cái xương.

Dục niệm tan biến không còn một mảnh.

- Haiz, thật đúng là sư môn bất hạnh.

Mộc Huyền Âm cảm thán, hoàn toàn không hề tự trách ngọc thể của mình tỏa ra vẻ quyến rũ mà bất kỳ nam nhân nào cũng khó lòng chống cự:

- Ngươi ở dưới Cầu Long chi huyết không chịu động đến Phi Tuyết, vốn vi sư còn khen ngươi định lực hơn người, không ngờ, ngươi lại là kẻ sắc tâm ngút trời, ngay cả sư tôn cũng dám động ác niệm!

"..."

Vân Triệt rất vất vả mới ngồi vững được, cúi gằm đầu, không dám đáp lời, cũng không dám nhìn Mộc Huyền Âm lấy một cái.

- Thôi được rồi, xem ra sau này vi sư chỉ có thể dạy dỗ ngươi nhiều hơn một chút.

Mộc Huyền Âm dường như có chút thất vọng mà thở dài, bàn tay phất một cái, một ngọc giản lấp lánh lam quang nhẹ nhàng rơi xuống chân Vân Triệt, nàng quay lưng đi:

- Trong ngọc giản này ghi lại Đoạn Nguyệt Phất Ảnh hoàn chỉnh, với ngộ tính của ngươi, hẳn có thể tự mình lĩnh ngộ, không cần vi sư chỉ dạy.

- Tạm thời giam ngươi ở Minh Hàn Thiên Trì, qua một thời gian, vi sư sẽ đến kiểm tra việc tu luyện Đoạn Nguyệt Phất Ảnh của ngươi. Nếu không có trở ngại, vi sư sẽ không truy cứu tội đại bất kính của ngươi, nói không chừng còn có thưởng. Còn nếu để vi sư thất vọng...

Ánh mắt Mộc Huyền Âm hơi chuyển, tựa cười như không:

- Hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.

Thanh âm phiêu đãng, Mộc Huyền Âm đã rời đi, kết giới Minh Hàn Thiên Trì cũng lập tức khép lại.

Rắc rắc.

Một tràng tiếng giòn vang, mấy cái xương trật khớp được Vân Triệt nhanh chóng nắn lại, còn về phần mười mấy chiếc xương gãy kia chỉ có thể từ từ hồi phục. Lúc này hắn mới đứng lên, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Không có phản ứng... mới là không bình thường!

Ở trước mặt Mạt Lỵ, hắn rất ít khi chật vật, nhưng ở trước mặt Mộc Huyền Âm... hắn gần như lúc nào cũng chật vật.

Nếu không phải đã gặp mặt lần đầu trong Băng Hoàng Cung, sự thay đổi to lớn của Mộc Huyền Âm chắc chắn sẽ khiến Vân Triệt đến giờ vẫn chưa hoàn hồn. Dù vậy, nhớ lại hình ảnh vừa rồi của Mộc Huyền Âm, hắn vẫn có chút tâm thần hoảng hốt, không cách nào hoàn toàn liên hệ nàng với Ngâm Tuyết Giới Vương uy chấn thiên hạ, khiến thế nhân phải câm như hến.

Vì sao nàng lại có tính cách tương phản lớn đến vậy...

Rốt cuộc, con người nào mới thật sự là nàng?

Vân Triệt bước vào Thiên Trì, tĩnh tọa hơn một canh giờ, cuối cùng mới ổn định được thương thế và nội tâm. Hắn rời khỏi mặt nước thiên trì, đáp xuống bên bờ hồ, ngồi xếp bằng xuống, nhưng không cầm lấy ngọc giản Đoạn Nguyệt Phất Ảnh mà Mộc Huyền Âm ném cho, mà lấy ra một ngọc giản lấp lánh ánh sáng đỏ vàng.

Ngọc giản đỏ vàng này vừa xuất hiện, nhiệt độ không khí đã đột ngột tăng lên, khiến băng linh xung quanh kinh hãi bay đi tứ tán.

Kim Ô Phần Thế Điển hoàn chỉnh!

Lúc trước Hỏa Phá Vân thi triển "Cửu Dương Thiên Nộ" tuy không thể làm hắn bị thương, nhưng lại gây chấn động cực lớn trong tâm hồn hắn. Nhưng hắn không quên rằng ngọc giản này chỉ có thể tham ngộ một lần, sau đó sẽ tự động biến mất.

Vân Triệt ngưng thần tĩnh tâm, hai mắt nhắm nghiền, linh giác như một dòng nước nhỏ, thấm vào ngọc giản đỏ vàng, nhanh chóng chìm xuống, tiến thẳng vào tầng thứ tám của thần quyết.

Sau mười mấy hơi thở ngắn ngủi, trong đầu hắn liền vang lên một tiếng Kim Ô gáy dài vang dội, một con Kim Ô rực lửa đang bay lượn sâu trong linh hồn hắn. Bề mặt cơ thể hắn cũng chậm rãi hiện lên một tầng Kim Ô thần viêm ngày càng đậm đặc.

Mỗi khi Kim Ô Phần Thế Điển tăng lên một tầng cảnh giới mới, uy lực của Kim Ô Viêm sẽ tăng lên gấp bội – và mỗi lần đều là bạo tăng trên diện rộng, màu sắc hỏa diễm càng thêm ngả về màu vàng kim. Và mỗi một trọng cảnh giới phía sau cũng tương ứng với một phần diệt kỹ của Kim Ô.

Tầng thứ tám là Viêm Dương Xạ Tuyến, uy lực còn vượt xa Hoàng Kim Đoạn Diệt. Hoàng Kim Đoạn Diệt là ép Kim Ô thần viêm thành một sợi, còn Viêm Dương Xạ Tuyến lại nén đến cực hạn, tuy cần thời gian ngưng tụ gấp mấy lần Hoàng Kim Đoạn Diệt, nhưng một khi phóng thích thành công, nó sẽ giống như một tia lửa cực kỳ chói lòa đến từ mặt trời, đủ để đốt cháy vạn vật thế gian.

Tầng thứ chín là lĩnh vực huyễn cảnh – Hồng Điệp, đây không phải là lĩnh vực hủy diệt như Hoàng Tuyền Hôi Tẫn, mà là lĩnh vực linh hồn giống như Long Thần lĩnh vực! Khác với sự chấn nhiếp vô thượng của Long Thần lĩnh vực, Hồng Điệp lĩnh vực không thể đạt tới mức chấn nhiếp cực hạn như vậy, nhưng lại có thể làm được việc thiêu đốt tinh thần càng thêm kinh khủng!

Giống như mang Kim Ô thần viêm kinh hoàng thiêu đốt sâu trong linh hồn của kẻ địch, khiến bọn họ thân không chết mà hồn diệt.

Tầng thứ mười cũng là cảnh giới tối cao mà ngọc giản Kim Ô Phần Thế Điển ghi lại, viêm kỹ hủy diệt tương ứng với nó chính là Cửu Dương Thiên Nộ!

Cửu Dương Thiên Nộ mà Hỏa Phá Vân thi triển là "một mặt trời" ở trạng thái sơ cấp nhất. Dù chỉ là trạng thái sơ cấp nhất, sự khủng bố của nó vẫn làm chấn động toàn bộ Băng Hoàng Thần Tông. Mà mỗi khi nhiều thêm một mặt trời, uy lực không phải là tăng lên một lần, mà là bạo tăng theo cấp số nhân. Cửu Dương Thiên Nộ hoàn chỉnh chính là chín mặt trời giáng thế... uy lực khủng bố của nó, căn bản không thể tưởng tượng nổi.

Có lẽ, đó mới thật sự là thần uy diệt thế.

Tuy nhiên, trong mấy chục vạn năm lịch sử của Viêm Thần Giới, từng có bốn người tu thành Cửu Dương Thiên Nộ... nhưng chưa từng có một ai tu tới cảnh giới chín mặt trời. Hỏa Phá Vân ở độ tuổi chưa đến ba mươi đã tu luyện được cảnh giới một mặt trời, đã là thần tích chưa từng có của Viêm Thần Giới.

Dưới trạng thái ngưng thần cảm ngộ, thời gian trôi qua không hề hay biết. Khi Vân Triệt mở mắt, thời gian đã trôi qua bảy ngày, ngọn lửa trên người hắn vẫn còn đó, mà ngọc giản đỏ vàng trước mặt lại bùng cháy dữ dội, trong nháy mắt hóa thành tro tàn.

Tay phải hắn giơ lên, một đoàn Kim Ô Viêm nhỏ lặng lẽ bùng lên trong lòng bàn tay, sau đó nhanh chóng trở nên sâu thẳm. Vừa mới thi triển, khí tức và màu sắc của nó đã đạt tới cảnh giới tầng thứ tám, có sự thay đổi rõ rệt.

Hắn cũng có lòng tin sẽ tu luyện Viêm Dương Xạ Tuyến tới tiểu thành trong vòng nửa tháng.

Nhưng tay hắn nâng ngọn lửa, lông mày lại hơi nhíu lại:

- Thập trọng... thật sự là cảnh giới tối cao rồi sao? Vì sao ta luôn cảm thấy nó vẫn chưa hoàn chỉnh...

- Thôi được, vẫn nên tu luyện Đoạn Nguyệt Phất Ảnh trước đã.

—— —— —— —— —— ——

Băng Hoàng Thành Vực, Băng Hoàng Tam Thập Lục Cung.

- Chuyện của Phi Tuyết, là do Vân Triệt chủ động từ chối?

Mộc Huyền Âm nghiêng người ngồi trên ghế băng, ánh mắt hơi khép, đôi gò bồng đảo lấp ló, đôi chân thon dài vẽ nên một đường cong kinh diễm. Bắp chân trắng nõn lộ ra từ dưới váy, phản chiếu ánh sáng còn óng ánh hơn cả băng hoa trong phòng.

Mộc Băng Vân đứng bên cạnh nàng, đôi mày ngài hơi nhíu lại, lộ vẻ không hiểu.

- Chứ sao nữa? Phi Tuyết ngoan ngoãn như vậy, sao có thể là nó không nghe lời được.

Giọng Mộc Huyền Âm mềm mại nhẹ nhàng, trong lúc lơ đãng suy tư, trên mặt bất giác ửng lên một tầng hồng quyến rũ.

Trong không khí thoang thoảng hương thơm, ánh mắt Mộc Băng Vân vô tình lướt qua đôi gò bồng đảo vì quá đầy đặn mà hơi lộ ra ngoài của nàng, rồi lập tức dời đi, nhịp tim bỗng trở nên có chút không tự nhiên. Nàng nhẹ giọng nói:

- Không nên, mặc dù phương pháp của tỷ tỷ có chút hoang đường, nhưng đó đích thực là phương pháp khả thi nhất để hắn đạt tới Thần Kiếp Cảnh trước thềm Huyền Thần Đại Hội. Hơn nữa, với tính tình của hắn, hắn không có lý do gì để từ chối mới phải.

- Ai biết được, có lẽ là hắn chướng mắt Phi Tuyết thì sao.

Ngoài cửa sổ, ánh tuyết lạnh lẽo chiếu vào, Mộc Huyền Âm uể oải nằm đó, váy bị đùi ngọc vén lên, một đôi chân ngọc trắng nõn vắt vẻo trên ghế băng, ngón chân xinh xắn óng ánh như băng ngưng, làn da ở bắp chân và lòng bàn chân mịn màng như gấm vóc...

Cũng chỉ ở trước mặt Mộc Băng Vân, nàng mới có thể không chút câu nệ như thế.

- Chướng mắt?

Mộc Băng Vân lắc đầu:

- Với dung mạo của Phi Tuyết... không nên như vậy mới đúng.

- Vậy thì không phải rồi.

Ngón tay thon dài vén một lọn tóc mai ra sau tai, Mộc Huyền Âm bỗng nhiên mỉm cười, nhìn Mộc Băng Vân, ánh mắt nổi lên vẻ yêu mị:

- Ngay cả Phi Tuyết hắn cũng không muốn, vậy thì chỉ còn một cách thôi.

- Cách gì?

Mộc Băng Vân quay sang, nhưng khi chạm phải nụ cười vũ mị của Mộc Huyền Âm, nàng lại bất giác dời mắt đi.

- Đó đương nhiên là... muội muội tốt của ta tự mình dâng hiến nguyên âm, giúp hắn tăng huyền lực, báo đáp ân cứu mạng.

Vừa nói xong, Mộc Huyền Âm đã yêu kiều cất tiếng cười.

Gương mặt băng giá tuyệt mỹ của Mộc Băng Vân không có chút biến đổi nào:

- Tỷ tỷ, không được hồ nháo.

Khi ở bên ngoài, Mộc Băng Vân đối với Mộc Huyền Âm luôn hết mực cung kính. Nhưng khi chỉ có hai người, họ không có gì là không thể nói, tình cảm tỷ muội không có bất kỳ ngăn cách nào, cả hai đều là người thân duy nhất trên đời của nhau. Chỉ là khí chất của họ lại quá khác biệt.

Một người là tiên nữ lạnh lùng như băng tuyết, một người là yêu cơ kiều mị họa thế.

- Thật là, sao muội không có chút phản ứng nào để tỷ tỷ vui vẻ một chút chứ.

Mộc Huyền Âm khẽ bĩu môi:

- Mà nói đi cũng phải nói lại, thu một nam đệ tử thú vị hơn ta tưởng nhiều.

- Thú vị? Tỷ nói Vân Triệt?

- Không chỉ thú vị, mà ngộ tính của hắn quả thực cao đến lạ thường. Chỉ dùng một ngày đã lĩnh ngộ được Đoạn Nguyệt Phất Ảnh. Loại ngộ tính này...

Đôi mắt đẹp của Mộc Huyền Âm khẽ híp lại:

- E là ngay cả những Vương Giới kia cũng không có ai sánh bằng.

- ...Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến tỷ tỷ đột nhiên muốn giúp hắn nhanh chóng trưởng thành sao?

Mộc Băng Vân nói.

- Ta chuẩn bị để hắn cùng Mộc Hàn Dật đến Băng Phong Đế Quốc một chuyến.

Đôi môi kiều diễm ướt át hơi cong lên, tia nhìn yêu mị trong mắt dần trở nên sâu thẳm:

- Tự mình đi lấy chiếc sừng Băng Kỳ Lân kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!