Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1025: CHƯƠNG 1022: NANH VUỐT ĐÊM ĐEN

Sự khác thường của Tư Đồ Hùng Ưng khiến Tư Đồ phu nhân và Mộc Tiểu Lam đều giật nảy mình, Mộc Tiểu Lam vội vàng nhỏ giọng nói:

- Cha, người làm sao vậy? Có phải không thoải mái chỗ nào không?

- ...

Bờ môi Tư Đồ Hùng Ưng mấp máy mấy lần nhưng kinh ngạc đến mức không nói nên lời, mãi đến khi cổ họng hắn hung hăng nuốt một tiếng, cuối cùng mới thốt ra được vài lời, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ:

- Không... Không có gì, hắn... hắn... hắn thật sự là...

Đây là lần đầu tiên Mộc Tiểu Lam nhìn thấy cha mình có phản ứng khoa trương đến thế, nàng phì một tiếng cười khẽ:

- Hì hì, hóa ra cha cũng sợ hãi thân phận của hắn như vậy. Thật ra chuyện này không sao cả, mặc dù Vân Triệt là đệ tử thân truyền của tông chủ, nhưng hắn cũng giống như Hàn Dật sư huynh nói, xưa nay không hề ỷ vào thân phận của mình để ức hiếp người khác. Ví như... sau khi hắn trở thành đệ tử thân truyền của tông chủ, vẫn gọi ta là sư tỷ như trước, một chút cũng không có dáng vẻ cao cao tại thượng. Trước kia cảm thấy hắn có nhiều điểm rất đáng ghét, bây giờ lại thấy hắn cũng có nhiều điểm rất tốt.

- Đúng rồi cha, lúc ở trên huyền chu, cha đã kéo hắn lại lặng lẽ nói gì thế? Chắc là... không có gì thất lễ chứ?

Mộc Tiểu Lam hỏi.

Mộc Tiểu Lam không nhắc tới thì còn đỡ, vừa nghĩ đến những lời cảnh cáo và miệt thị của mình đối với Vân Triệt lúc trước, toàn thân Tư Đồ Hùng Ưng lảo đảo, phịch một tiếng ngồi bệt xuống, khiến chiếc ghế dưới thân vỡ tan tành.

Không ai nghi ngờ thân phận của Vân Triệt, bởi vì ở Giới Ngâm Tuyết, ngoại trừ kẻ chán sống ra, chưa có ai dám giả mạo đệ tử thân truyền của Giới Vương, huống chi người nói ra thân phận của hắn lại là Mộc Hàn Dật.

Cụm từ “đệ tử thân truyền của Giới Vương” mang đến sự chấn động và uy hiếp cực lớn, bên trong đại điện im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, ai nấy đều không dám thở mạnh. Phong Khôi Thác và Phong Hàn Ca đứng ở hai bên, dáng vẻ vô cùng cung kính, đến mức không dám động đậy một bước dù Vân Triệt chưa ngồi vào vị trí cũ.

Vân Triệt cũng không tiến lên, mà lấy ra một chiếc hộp ngọc trắng không tì vết, trực tiếp mở ra trước mặt mọi người. Một gốc Cửu Diệp Thảo tỏa ra quang hoa băng lam mông lung, trong nháy mắt, một luồng khí cực hàn tinh khiết bao phủ toàn bộ đại điện, khiến tinh thần mọi người trở nên tỉnh táo, ánh mắt đều bị thu hút, không cách nào rời đi.

- Quốc chủ Băng Phong, cỏ này tên là Cửu Diệp Hàn Ly, một trong những kỳ thảo sinh trưởng ở Minh Hàn Thiên Trì, có thể tôi luyện thân thể, thanh lọc tâm trí. Đây chỉ là chút lễ mọn, chúc mừng ngàn năm thọ thần của quốc chủ, mong quốc chủ vui lòng nhận cho.

Tuy mục đích là sừng Kỳ Lân, nhưng đã đến mừng thọ thì đương nhiên không thể đi tay không. Gốc Cửu Diệp Hàn Ly này là quà mừng hắn nghĩ ra trên đường, nó đúng là sinh trưởng ở khu vực Minh Hàn Thiên Trì, nghĩ rằng dùng nó làm quà tặng cho quốc chủ cũng tạm được.

Trong khoảng thời gian bị Mộc Huyền Âm nhốt ở Minh Hàn Thiên Trì, đương nhiên kỳ hoa dị thảo bên trong hắn muốn hái bao nhiêu thì hái bấy nhiêu, nhưng hắn vẫn đánh giá thấp sức nặng của bốn chữ “Minh Hàn Thiên Trì” ở Giới Ngâm Tuyết. Nghe nói đây là vật sinh trưởng ở Minh Hàn Thiên Trì, tất cả mọi người trong đại điện... bao gồm cả Mộc Hàn Dật và Mộc Tiểu Lam, đều há hốc mồm, hai mắt trợn trừng.

Phong Khôi Thác chậm chạp đưa hai tay ra, rất lâu cũng không dám tiến tới, miệng run giọng nói:

- Thánh vật như thế, tiểu vương... hà đức hà năng...

- Nếu là tấm lòng của Vân Triệt sư huynh, phụ hoàng cứ nhận lấy đi.

Mộc Hàn Dật mỉm cười nói.

Lúc này Phong Khôi Thác mới đưa tay nhận lấy Cửu Diệp Hàn Ly, động tác vô cùng cẩn trọng. Hắn ôm nó trước ngực, run giọng nói:

- Tiểu vương chưa từng nghĩ tới, trong ngày thọ thần của mình lại nhận được thánh vật đến từ Minh Hàn Thiên Trì, thịnh tình của Đại Giới Vương và hiền chất, tiểu vương thật sự... thật sự không biết lấy gì báo đáp.

Đồ vật đến từ Minh Hàn Thiên Trì, cho dù chỉ là một hạt cát, trong mắt mọi người cũng có thể được xưng là thánh vật.

- Vân hiền chất.

Phong Khôi Thác trịnh trọng nói trong sự kích động:

- Lần này ngươi đến Băng Phong, nhất định phải ở lại vài ngày, để tiểu vương có cơ hội tỏ lòng biết ơn... À, sau này Vân hiền chất có yêu cầu hay phân phó gì, chỉ cần thông báo cho tiểu vương, tiểu vương nhất định sẽ dốc hết toàn lực, vạn tử bất từ.

Đây là lời tâng bốc đến từ đế vương một nước, nhưng biểu hiện của Vân Triệt lại nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, hắn bình thản, tùy ý khoát tay:

- Quốc chủ Băng Phong, ngài thật sự quá lời rồi. Lần này vãn bối phụng mệnh sư tôn đến đây chúc thọ, chỉ là một vị khách bình thường mà thôi.

Trong đại điện, một giọng nịnh nọt vang lên từ xa:

- Vân hiền chất chẳng những thân phận tôn quý, thiên phú khoáng cổ tuyệt kim, lại còn khiêm tốn hữu lễ như thế, thật khiến người ta kinh ngạc thán phục!

Tiếng nịnh nọt đầu tiên vang lên, người trong đại điện lập tức như bừng tỉnh khỏi cơn mê, lời lẽ nịnh hót lập tức vang lên như sóng biển.

- Bậc kỳ tài như vậy, thật là hiếm thấy trong đời!

- Vân hiền chất là đệ tử của Đại Giới Vương, sao có thể không phải là nhân thượng chi nhân.

- Đại Giới Vương chọn được truyền nhân như thế, chẳng những là may mắn của Đại Giới Vương, mà còn là may mắn của Giới Ngâm Tuyết chúng ta.

...

Sắc mặt Thái tử Tử Thánh cứng đờ hồi lâu, cuối cùng mới dịu lại đôi chút. Hắn tiến lên mấy bước, khom người nói:

- Lần này tiểu vương đến Băng Phong, có thể tận mắt thấy phong thái của Vân huynh đệ, đã không uổng chuyến này... À không! Phải là không uổng kiếp này... Cũng xin chúc mừng Quốc chủ Băng Phong, được Đại Giới Vương và Vân huynh đệ ưu ái như thế.

Lúc này đối mặt với Phong Khôi Thác, thái độ của Thái tử Tử Thánh đã hoàn toàn khác trước, đâu còn nửa phần khí thế và ngạo nghễ, mỗi một chữ đều mang theo sự thấp thỏm lo âu sâu sắc.

- Ha ha ha ha.

Phong Khôi Thác cười ha hả, lúc đầu còn kinh hãi, sau đó nhanh chóng dâng lên niềm phấn chấn mãnh liệt tột độ. Đệ tử thân truyền của Giới Vương đích thân tới chúc mừng thọ thần... lại còn là phụng mệnh Giới Vương, đây là chuyện chưa từng có ở Ngâm Tuyết, huống chi còn dâng lên trọng lễ đến từ Minh Hàn Thiên Trì.

Vinh quang giờ khắc này, còn huy hoàng hơn gấp trăm lần so với lúc hắn mới đăng cơ.

- Vân hiền chất, mau mời ngồi! Các vị khách quý, hôm nay là ngày vui mừng nhất trong đời trẫm, cho dù mệnh bạc, cũng không uổng kiếp này. Chư vị, hãy cùng trẫm, dưới vinh quang do Đại Giới Vương và Vân hiền chất ban cho mà uống thỏa thích, không say không về! Ha ha ha ha ha...

Sau khi phấn chấn, Phong Khôi Thác cũng không quên “đại sự”, gần như dùng huyền khí để truyền âm: Nhanh! Mau đến Cung Băng Nghi bố trí lại, đốt băng hoa đăng, trải hàn thảm... Còn có linh tửu, dị quả cất giữ vạn năm, toàn bộ chuẩn bị ở Cung Băng Nghi! Bảo Cung Phong Tuyết chọn trong thành mười... không! hai mươi xử nữ có dung mạo thượng thừa... mau đi!! Ba canh giờ không chuẩn bị xong, trẫm sẽ tự tay chém đầu các ngươi! Khoan đã! Bảo Hàn Cẩm ăn mặc thật đẹp, đến Cung Băng Nghi chờ hầu!

Rõ ràng Phong Khôi Thác đã mất hết uy nghi đế vương mà gầm lên, khiến cả sảnh đường vang dội tiếng hưởng ứng. Lần thọ yến này của đế vương Băng Phong đã có một màn mở đầu khiến tất cả mọi người đều bất ngờ...

Khi trời tối hẳn, thọ yến mới kết thúc.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chủ nhân của buổi thọ yến đế vương này đã từ Phong Khôi Thác biến thành Vân Triệt. Sau khi thấy Vân Triệt hoàn toàn không có chút cao ngạo nào, những nhân vật có địa vị cực cao tại Giới Ngâm Tuyết đều tranh nhau tiến lên chúc mừng, tâng bốc, những lời nịnh nọt, thán phục vang lên không ngớt.

Sự đối đãi trước và sau khi Vân Triệt công khai thân phận có sự thay đổi một trời một vực, bản chất con người bại lộ trần trụi, điều này không liên quan đến Thiên Huyền đại lục hay Thần Giới... ở vị diện nào cũng vậy cả.

— — — — — — — — — —

Màn đêm buông xuống.

Mộc Hàn Dật một mình đứng dưới một gốc băng thụ, sắc mặt bình tĩnh, tay yên lặng vuốt ve một đóa băng hoa, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt không chút dao động, dường như đang cố gắng suy tư điều gì.

- Thập tam đệ, sao đệ lại ở đây?

Một bóng người mặc huyền bào lộng lẫy bước nhanh đến bên cạnh hắn, người này chính là thái tử Băng Phong Phong Hàn Ca, hắn có chút trách cứ nói:

- Không phải phụ hoàng bảo đệ đi cùng Vân Triệt sao? Vừa rồi không thấy đệ đâu, ta còn tưởng đệ cùng phụ hoàng đi tiễn khách, sao lại ở đây ngẩn người? Nếu để chậm trễ Vân Triệt thì phiền phức đấy.

Đinh!

Mộc Hàn Dật bóp nát đóa băng hoa trong tay, theo năm ngón tay hắn khép lại, băng phấn hóa thành tro bụi. Hắn mỉm cười nói:

- Hoàng huynh yên tâm, hắn không cần ta tiếp đãi đâu. Mà ta đang có một việc vô cùng khó hiểu, vừa lúc hoàng huynh tới, có lẽ có thể giải đáp cho ta.

- Chuyện gì?

Phong Hàn Ca nhíu mày.

Mộc Hàn Dật xoay người lại, dưới màn đêm ngày càng sâu, đôi mắt hắn lại lộ ra vẻ u ám khiến người ta run sợ:

- Huynh nói xem, vì sao tông chủ lại để Vân Triệt đến tham gia thọ yến của phụ hoàng?

Phong Hàn Ca hơi kinh ngạc, rồi nói:

- Chuyện này... Ân huệ này quả thật quá lớn, phụ hoàng cũng hoàn toàn bất ngờ. Nhưng theo ta đoán, mấy năm trước thập tam đệ vẫn luôn được đồn là người có khả năng trở thành đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương nhất, dưới thanh thế đó, Đại Giới Vương lại chọn người khác, có lẽ cảm thấy chuyện này ảnh hưởng đến uy danh của Băng Phong, đối với đệ, đối với đế quốc Băng Phong chúng ta cũng có chỗ áy náy, cho nên mới lệnh cho Vân Triệt đến đây, xem như là bù đắp cho quốc uy của Băng Phong.

- Ha ha ha ha.

Mộc Hàn Dật phá lên cười:

- Hoàng huynh, huynh nói ra những lời này, chính huynh có tin không?

Phong Hàn Ca:

- ...

- Nếu là tông môn khác, hoặc các đế quốc còn lại, trong tình huống này, đúng là sẽ dùng phương pháp tương tự để an ủi lòng người. Nhưng, tông chủ là nhân vật bậc nào, trong mắt nàng, đế quốc Băng Phong chúng ta dù có lớn đến đâu cũng chỉ là con kiến hôi, cho dù tiện tay tiêu diệt toàn bộ quốc thổ của chúng ta, cũng quyết không có nửa điểm cảm giác áy náy.

- Càng không có ai có tư cách để nàng phải bù đắp!

- Trong vạn năm tông chủ tại vị, có bao nhiêu cố đô sụp đổ, vương triều thay đổi, tân đế đăng cơ, nhưng nàng chưa bao giờ để tâm, cũng không đáng để nàng để tâm. Mà lần này chỉ là thọ yến ngàn năm của phụ hoàng, nàng lại đích thân sai đệ tử thân truyền đến đây, nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường, ít nhất, tuyệt không thể nào chỉ vì chúc thọ.

- ...

Lời nói của Mộc Hàn Dật khiến Phong Hàn Ca ngẩn người một lúc, rồi lắc đầu nói:

- Tuy đệ nói có lý, nhưng cũng chỉ là suy đoán vô căn cứ của đệ mà thôi. Đại Giới Vương là nhân vật bậc nào, tâm tư của nàng há lại là hạng người như chúng ta có thể phỏng đoán. Hơn nữa, vừa rồi đệ cũng nói đế quốc Băng Phong chúng ta trong mắt Đại Giới Vương chỉ là con kiến hôi, đã là con kiến hôi, chẳng lẽ còn có thứ gì đáng để Đại Giới Vương cố tình mưu đồ hay sao? Đừng suy nghĩ lung tung nữa, an tâm chiêu đãi khách quý đi. Bất kể có mục đích gì hay không, việc Vân Triệt đến đây chỉ có lợi ích vô tận đối với đế quốc Băng Phong chúng ta, tuyệt đối không thể có nửa điểm sơ suất.

- Thứ để mưu đồ?

Mấy chữ trong lời nói của Phong Hàn Ca khiến Mộc Hàn Dật chau mày, rồi khóe mắt chậm rãi khép lại, con ngươi trở nên vô cùng thâm thúy.

- Đệ nói gì?

Phong Hàn Ca không nghe rõ lời hắn.

- Không có gì.

Mộc Hàn Dật ngẩng đầu lên:

- Có thể trở thành đệ tử thân truyền của tông chủ thật tốt, bất luận là vương công quý tộc, hay là chúa tể một phương, đều phải ngoan ngoãn cúi đầu, ví như phụ hoàng, cũng không thể không khúm núm.

- Đó là tự nhiên.

Phong Hàn Ca nói:

- Thân là đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương, ai dám chọc? Ai dám bất kính? Thập tam đệ, vì sao đệ bỗng nhiên lại có cảm khái này.

- Ta chỉ có chút không cam tâm.

Mộc Hàn Dật khẽ than một tiếng:

- Có lẽ hoàng huynh không biết, trong cuộc tỉ thí tranh đoạt vị trí đệ tử thân truyền của tông chủ, ta đã nắm chắc thắng lợi trong tay, nhưng cuối cùng... lại chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi... Nếu không, những vinh quang này... đều thuộc về ta!

Mộc Hàn Dật từng nói thẳng với Vân Triệt rằng mình đã “thản nhiên chấp nhận”, nhưng lúc này lại cắn chặt răng, hai tay nắm chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch.

Phong Hàn Ca tiến lên, đưa tay vỗ vai Mộc Hàn Dật:

- Sau khi ta và phụ hoàng biết đệ không thể trở thành đệ tử thân truyền cũng vô cùng thất vọng. Phụ hoàng và ta đều hiểu rõ nỗ lực và khát vọng của đệ những năm qua, biết rõ đệ không dễ chịu, nhưng thiên mệnh đã vậy, cũng chỉ có thể chấp nhận. Từ trước đến nay Đại Giới Vương thu nhận đệ tử thân truyền đều vô cùng hà khắc, nàng đã chọn Vân Triệt, tất nhiên cho thấy hắn có chỗ hơn người... Cũng đừng nghĩ nhiều nữa.

- Hắn thật sự có chỗ hơn người, ta không thể không thừa nhận. Nửa tháng trước, trong đại hội tông chủ, hắn đứng trên đỉnh cao, còn ta chỉ có thể biến thành đá lót đường và trò cười.

Mộc Hàn Dật hít một hơi thật sâu, rồi nhìn lên trời, giọng điệu bỗng nhiên chậm lại:

- Hoàng huynh, huynh nói xem nếu như Vân Triệt đột nhiên biến mất khỏi thế gian này, vậy thì, những thứ vốn nên thuộc về ta, có thể trở về không?

Một câu nói vô cùng chậm rãi, nhưng lại khiến Phong Hàn Ca kinh hãi, mặt tái như đất trong nháy mắt:

- Ngươi... Ngươi nói cái gì?

Hắn vội vàng nhìn bốn phía, sau khi xác định không có ai mới bước nhanh về phía trước, nắm lấy cánh tay Mộc Hàn Dật, hoảng sợ nói:

- Ngươi điên rồi sao! Khó trách ngươi... Ngươi muốn...

- Ha ha ha.

Mộc Hàn Dật lại cười nhạt một tiếng:

- Hoàng huynh không cần căng thẳng, ta chỉ thuận miệng nói thôi.

- Cái gì mà thuận miệng nói!

Phong Hàn Ca trợn trừng hai mắt, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:

- Loại lời này có thể tùy tiện nói bừa sao! Đại Giới Vương có năng lực thông thiên triệt địa, ngươi... ngươi...

- Ta đương nhiên biết rõ.

Mộc Hàn Dật không nhanh không chậm gạt tay Phong Hàn Ca ra, vô cùng bình thản nói:

- Cho nên, cho dù ta có gan lớn bằng trời, cũng tuyệt đối không dám làm chuyện đại nghịch bất đạo như hoàng huynh đang nghĩ trong lòng. Hơn nữa, hiện tại Vân Triệt đang ở trong Băng Phong chúng ta, nếu có người muốn gây bất lợi cho hắn, cho dù ta thật sự có ý nghĩ đó, cũng chỉ có thể liều mạng bảo vệ hắn, nếu không may xảy ra chuyện ở đây, tông chủ nổi giận, không chỉ ngươi, ta, phụ hoàng, mà e là toàn bộ Băng Phong chúng ta đều phải xong đời.

Phong Hàn Ca bình tĩnh nhìn chằm chằm Mộc Hàn Dật, sau một hồi suy nghĩ, nhịp tim và hơi thở mới dịu lại, hắn nặng nề nói:

- Ta biết ngươi không có lá gan đó, nhưng ngươi nhất định đã từng có ý nghĩ này... Sau này, ngươi không được có suy nghĩ như vậy nữa, đối với Vân Triệt, phải kính trọng thuận theo như đối với phụ hoàng — bất kể ngươi không cam lòng đến mức nào! Có nghe không!

- Biết rồi! Trên đời này, hoàng huynh là người hiểu ta nhất, ta chắc chắn không thể nào làm loại chuyện đó, huynh yên tâm đi.

Mộc Hàn Dật thản nhiên nói.

- ...

Phong Hàn Ca gật đầu, lúc này mới thật sự yên lòng.

- Coi như tất cả những lời vừa rồi đều chưa từng nói. Ta đi chiêu đãi Vân Triệt, đệ ở đây tĩnh tâm một chút, lát nữa hãy qua.

Phong Hàn Ca dùng huyền lực làm khô mồ hôi lạnh trên người, thở nhẹ ra một hơi, rồi bước nhanh rời đi.

Tiếng bước chân nhanh chóng xa dần, lúc này Mộc Hàn Dật mới xoay người lại, nhìn bóng lưng Phong Hàn Ca hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hai mắt hắn mới từ từ nheo lại, ánh mắt trở nên âm trầm như đêm tối, trong miệng phát ra tiếng cười khẩy băng lãnh:

- Đây chính là lý do, ngươi chỉ có thể là một tên phế vật không làm nên trò trống gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!