Vân Triệt vừa dứt lời, hắn tùy ý đưa tay lên quệt nhẹ, một khối ngọc thạch tinh xảo đã xuất hiện giữa những ngón tay, trên đó dường như có huyền quang đang lưu chuyển.
- Huyền Ảnh thạch!?
Người xung quanh nhận ra vật Vân Triệt cầm trong tay:
- Lẽ nào...
- Hừ, Phong Khôi Thác, ngươi tự mình xem đi!
Vân Triệt hừ lạnh một tiếng, ngón tay búng ra, Huyền Ảnh thạch đã bị ném đi, rơi xuống đất. Huyền trận bên trong cũng được kích hoạt ngay tức khắc, phóng ra ánh sáng và âm thanh vô cùng rõ ràng.
Hình ảnh đầu tiên do huyền quang chiếu ra chính là bóng dáng của Mộc Hàn Dật, chỉ là ánh mắt hắn lại âm trầm đến mức khiến tất cả mọi người đều cảm thấy xa lạ và khó tin, giọng nói của hắn càng lộ ra vẻ dữ tợn vốn không nên xuất hiện trên người hắn.
- ...Ta sẽ đích thân dâng lên cho sư tôn, còn ngươi, sẽ không được thấy khoảnh khắc đó, bởi vì ngươi... phải chết ngay tại đây!
Hình ảnh trong Huyền Ảnh thạch không thể làm giả, trong nháy mắt, toàn thân Phong Khôi Thác lạnh buốt, căn bản không dám tin vào mắt và tai của mình.
- Ngươi nói gì? Ngươi... Ngươi muốn giết ta? Ngươi dám giết ta sao!?
- Không không không, không dám không dám, Vân Triệt sư huynh là đệ tử thân truyền của tông chủ, cho dù Hàn Dật có lá gan lớn bằng trời cũng không dám động đến một sợi tóc của ngươi. Đương nhiên không phải ta giết ngươi, mà là... ngươi chết do bất hạnh rơi vào cơ quan nơi này khi đang mưu toan đánh cắp sừng Kỳ Lân!
- Vân Triệt sư huynh không cần lo lắng... Ta sẽ che giấu rất tốt, cho dù tông chủ đích thân tới cũng nhất định không nhìn ra bất kỳ sơ hở nào, điểm này, ngươi cứ yên tâm tin tưởng ta.
...
Không khí tại hiện trường lại thay đổi, vẻ chấn kinh hiện rõ trên mặt mỗi người. Người trong huyền ảnh không ai khác chính là Mộc Hàn Dật, dáng vẻ của hắn, lời nói của hắn... Tất cả mọi người đều nhìn và nghe rành rành, rõ ràng là hắn đã cố tình dẫn Vân Triệt vào kho báu, sau đó thừa cơ mưu hại!
Mưu hại đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương, đây là tội lớn đến mức nào, lá gan lớn đến mức nào.
Vẻ phẫn nộ và đau buồn trên mặt Phong Khôi Thác biến mất không còn tăm tích, mỗi một tấc da thịt đều đang run rẩy, trên gương mặt chỉ còn lại sự hoảng sợ tột cùng. Thân thể hắn lảo đảo, "phịch" một tiếng ngã ngồi trên mặt đất, tròng mắt run rẩy gần như muốn văng ra ngoài:
- Không... Không... Không... Không thể nào... Đây không phải là thật... Đây không phải là thật...
Mới vừa rồi, hắn còn tràn ngập phẫn nộ gào thét với Vân Triệt... Nhưng, nếu là Mộc Hàn Dật mưu hại Vân Triệt trước, thì đừng nói hắn đột tử, dù có chết nghìn lần, vạn lần cũng khó mà chuộc tội.
Phong Hàn Ca quỳ tại chỗ, hai con ngươi mất đi thần sắc, tựa như bị đóng băng. So với Phong Khôi Thác, hắn ngược lại không khó chấp nhận đến vậy. Đêm trước đó, Mộc Hàn Dật đã nói với hắn một câu — câu nói khiến tim hắn kinh hãi suýt nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn vẫn còn nhớ rất rõ.
Mà hình ảnh trong Huyền Ảnh thạch vẫn tiếp tục.
- Ngươi... Ngươi điên rồi!
Đây là giọng của Vân Triệt:
- Nơi này... Nơi này chính là Băng Phong đế quốc của các ngươi, nếu ta chết, cho dù sư tôn thật sự cho rằng ta chết do cơ quan, với tính cách của người, toàn bộ các ngươi cũng phải chôn cùng dưới cơn thịnh nộ của người!
- A! Nói cũng đúng, rất đúng.
Mộc Hàn Dật gật đầu, mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra:
- Coi như ngươi 'vì ăn cắp thánh vật trấn quốc của Băng Phong đế quốc ta mà tự mình mất mạng', tông chủ dưới cơn tức giận, san bằng cả hoàng thành cũng là chuyện rất bình thường... Nhưng, cho dù toàn bộ Băng Phong đều xong đời, tông chủ cũng sẽ không giết ta!
...
- Nếu có thể thành tựu cho một mình ta, thì toàn bộ Băng Phong bị chôn vùi thì đã sao?
...
- ...Ngươi đuổi thị vệ đi, sẽ không ai biết ngươi đi đâu, đi cùng ai, còn ta thì rời đi qua mật đạo dưới tẩm cung, nói cách khác, không ai biết ta đã rời khỏi tẩm cung. Tất cả mọi người sẽ chỉ biết lúc ngươi 'xâm nhập' kho báu, chết bởi cơ quan, thì ta đang yên ổn ngủ trong tẩm cung.
- Ví dụ như làm sao ngươi xông vào, ta đều đã nghĩ giúp ngươi rồi. Chỉ có điều... phải hy sinh hoàng muội đáng thương kia của ta.
- Đủ rồi... Đủ rồi!!
Cuối cùng, tâm trí Phong Khôi Thác hoàn toàn sụp đổ. Hắn gào lên một tiếng rồi lao về phía Huyền Ảnh thạch, bàn tay mang theo huyền khí hỗn loạn cực độ đánh xuống, khiến khối ngọc vỡ nát trong nháy mắt, huyền quang cũng theo đó tan đi.
Xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề đến cực điểm của Phong Khôi Thác. Mộc Tiểu Lam bên cạnh Vân Triệt hoàn toàn ngây người tại chỗ, như vẫn còn ở trong mộng. Ở phía bên kia, Phong Hàn Cẩm đã sớm hoa dung thất sắc, câu nói cuối cùng trong Huyền Ảnh thạch khiến thân thể nàng từ từ mềm nhũn, hai tay không ngừng run rẩy.
Đối với Mộc Tiểu Lam, Mộc Hàn Dật là sư huynh nàng kính trọng nhất.
Đối với Phong Hàn Cẩm, hắn là huynh trưởng nàng yêu thích nhất.
Đối với Phong Khôi Thác, đó là đứa con trai hắn tự hào nhất...
Đối với tất cả mọi người ở đây, dù hắn không thể trở thành đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương, thì hắn vẫn là thiên chi kiêu tử không ai sánh bằng ở Ngâm Tuyết Giới...
Ai có thể ngờ rằng, vị tuyệt thế công tử hoàn mỹ không tì vết trên mọi phương diện, lại là một kẻ âm hiểm, tàn độc, không từ thủ đoạn như vậy. Chỉ vì khả năng mình trở thành đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương... mà chỉ vẻn vẹn là khả năng, hắn đã không tiếc ám hại Vân Triệt, không tiếc chôn vùi mẫu quốc của mình, không tiếc tự tay hại chết bào muội của chính mình!
Vân Triệt không ngăn cản Phong Khôi Thác phá hủy Huyền Ảnh thạch, hắn chau mày, lạnh lùng nói:
- Không phải ngươi khăng khăng muốn biết sự thật sao? Lý do này, ngươi đã hài lòng chưa?
Phong Khôi Thác ngồi phịch tại chỗ, không có chút phản ứng nào với lời nói của Vân Triệt.
- Hắn muốn giết ta, lại bị ta phản sát, sự việc chính là đơn giản như vậy.
Vân Triệt nhướng mày:
- Nếu để sư tôn biết Mộc Hàn Dật đã hạ độc thủ với ta, với tính cách của người, không chừng sẽ liên lụy đến toàn bộ Băng Phong, nhẹ nhất cũng sẽ gây họa cho hoàng thất.
Câu nói này của Vân Triệt khiến thân thể Phong Khôi Thác run lên bần bật, tròng mắt của tất cả người trong hoàng thất cũng lộ ra vẻ hoảng sợ... Bọn họ rất rõ ràng, những lời này của Vân Triệt không phải là nói suông.
- Cho nên, ta vốn định giấu chuyện này đi để tránh làm ầm ĩ, dù sao đây cũng chỉ là dã tâm và hành động độc ác của một mình Mộc Hàn Dật, không liên quan đến người khác, không cần thiết phải kéo các ngươi vào chôn cùng.
Ánh mắt Vân Triệt lạnh đi:
- Nhưng các ngươi lại cứ hùng hổ dọa người, hừ! Bây giờ, đã đúng như các ngươi mong muốn!
Toàn thân Phong Khôi Thác giật nảy, sau đó vọt tới trước mặt Vân Triệt, mặt đầy nước mắt:
- Là tiểu vương ngu xuẩn, là tiểu vương có mắt không tròng, không ngờ mình lại nuôi dạy một đứa nghiệt tử... Còn phụ lòng nhân từ của Vân hiền chất... Là tiểu vương đáng chết... Cầu... Cầu Vân hiền chất tuyệt đối đừng báo việc này cho Đại Giới Vương, tiểu vương... sẽ một đời, một kiếp khắc ghi đại ân đại đức của ngài...
Dưới nỗi đau mất con, sự hoảng sợ, hối hận, sợ hãi... cả người Phong Khôi Thác như rơi vào địa ngục, hối hận không kịp, đau đến không muốn sống. Nếu không phải hình ảnh trong Huyền Ảnh thạch hiện ra trước mắt, hắn thà chết cũng không tin đứa con trai mình tự hào nhất lại có dã tâm và lòng dạ đáng sợ đến vậy...
Người ta thường nói hiểu con không ai bằng cha, huống chi hắn còn là đế vương một nước, giờ phút này hắn mới giật mình nhận ra, xưa nay hắn chưa từng thực sự hiểu rõ con trai mình.
Sự thật phơi bày, toàn bộ Băng Phong hoàng thất có thể bị Mộc Hàn Dật liên lụy, gặp phải đại nạn ngập đầu.
- Đã muộn rồi.
Ánh mắt Vân Triệt lạnh lùng quét qua xung quanh:
- Việc đã đến nước này, ngươi nghĩ còn có thể che giấu được sao?
Phong Khôi Thác ngây người, rồi cúi đầu thật sâu, sắc mặt như tro tàn. Trước đại điện, không chỉ có người trong hoàng cung của họ, mà còn có rất nhiều khách mời đến chúc thọ, thân phận ai nấy đều phi phàm. Mà cho dù tất cả bọn họ có phát lời thề độc tuyệt không tiết lộ nửa lời, thì chuyện Mộc Hàn Dật muốn mưu hại đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương cũng sẽ lan truyền khắp nơi trong thời gian cực ngắn.
Bởi vì trên đời này, người duy nhất có thể thực sự giữ bí mật chính là người chết.
- Băng Phong quốc chủ, ngươi cũng không cần bi quan như vậy.
Vân Triệt liếc mắt, đạm mạc nói:
- Tuy diệt một hoàng thất đối với sư tôn chỉ là chuyện trong nháy mắt, nhưng sư tôn tuyệt không phải người tàn bạo vô lý. Sau khi về tông, ta sẽ bẩm báo đầu đuôi cho sư tôn, giải thích rằng tất cả đều là ý đồ của một mình Mộc Hàn Dật, thêm nữa ta không hề hấn gì, có lẽ sư tôn cũng lười hỏi tội Băng Phong hoàng thất các ngươi. Mặt khác... ta sẽ thay các ngươi dâng món thánh vật kia lên cho sư tôn, sư tôn cảm nhận được thành ý của các ngươi, có lẽ sẽ càng lười truy cứu.
Phong Khôi Thác đột nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt tái nhợt cuối cùng cũng khôi phục chút huyết sắc, vội vã gật đầu:
- Ân tình của Vân hiền chất... tiểu vương... tiểu vương... không biết lấy gì báo đáp... Cầu... Vân hiền chất ở trước mặt Đại Giới Vương nói giúp vài lời, lòng trung thành của tiểu vương đối với Đại Giới Vương có nhật nguyệt chứng giám, trời đất soi xét... Sau này Vân hiền chất chỉ cần nói một câu, Băng Phong ta muôn lần chết không chối từ...
Dưới đả kích và chấn động quá lớn, Phong Khôi Thác đã hoàn toàn nói năng lộn xộn.
- Nói như vậy, chuyện thánh vật...
Phong Khôi Thác trực tiếp cúi thấp người:
- Làm phiền Vân hiền chất mang thánh vật dâng lên cho Đại Giới Vương, nếu vật này có thể lọt vào mắt xanh của Đại Giới Vương, đó là tạo hóa của thánh vật, tiểu vương chỉ có ngàn vạn lần vui mừng.
- Vậy thì không thể tốt hơn.
Vân Triệt gật đầu, rồi trực tiếp xoay người:
- Nếu không còn chuyện gì khác, ta cũng nên về nghỉ ngơi. Sáng sớm mai, ta sẽ khởi hành về tông, không cần tiễn.
Không đợi mọi người đáp lại, Vân Triệt đã phi thân lên, bay thẳng về phía Băng Nghi Cung.
Đêm nay, hoàng cung Băng Phong chắc chắn không thể yên bình. Băng Phong hoàng thất xử lý hậu sự thế nào, hắn không quan tâm, bởi vì mục đích của chuyến đi này đã đạt được, tốc độ còn nhanh hơn hắn dự đoán rất nhiều, tuy có chút trắc trở nhưng không đáng kể.
Bay xa khỏi Băng Phong đại điện, vẻ mặt Vân Triệt dần thả lỏng, rồi khẽ thở dài một tiếng:
- Sư tôn nói không sai, trên đời này chưa từng có công bằng, chỉ có cá lớn nuốt cá bé, ai.
- Bây giờ ta cũng chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi.
Vân Triệt tự giễu cười cười, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Trên bầu trời xa xôi, nơi không một ai phát giác, bỗng vang lên một tiếng thở dài, tiếp theo một tầng băng ảnh khẽ lóe lên rồi biến mất không tăm tích.
—— —— —— —— —— —— ——
- Ta vẫn không thể tin được, Hàn Dật sư huynh lại là người như vậy.
Mộc Tiểu Lam hai tay chống cằm, ánh mắt ngơ ngác, hiển nhiên vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận chuyện đêm qua.
Bọn họ đã rời xa Băng Phong đế quốc, vài canh giờ nữa sẽ trở lại Băng Hoàng giới.
- Xem ra những lời ta nói với ngươi trước đây, ngươi hoàn toàn không nghe lọt tai chút nào.
Vân Triệt đứng ở một bên băng chu, liếc mắt nói.
- Những lời như vậy mà đặt lên người Hàn Dật sư huynh, bất cứ ai... bất cứ ai cũng sẽ không tin.
Mộc Tiểu Lam nói đến đoạn sau, giọng đã nhỏ dần, rồi xoay người:
- Kỳ lạ, tất cả mọi người trong tông môn đều đặc biệt yêu quý, kính trọng Hàn Dật sư huynh, chưa từng có ai cảm thấy huynh ấy là... là người xấu. Mà ngươi mới đến tông môn ngắn như vậy, vì sao lại cảm thấy huynh ấy là người xấu chứ? Ta nhớ... ngày đầu tiên ngươi gặp huynh ấy đã nói một câu kỳ quái rồi.
- Nếu ta ngốc như ngươi, đã sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Vân Triệt tỏ vẻ đương nhiên.
- Quả nhiên lại chê ta.
Mộc Tiểu Lam bĩu môi, nhưng lần này không phản kháng kịch liệt. Nàng liếc trộm Vân Triệt vài lần, rồi đột nhiên nói:
- Vân Triệt, ngươi hình như cứ mất hồn mất vía... Có phải cũng có chút không buông bỏ được chuyện của Hàn Dật sư huynh không?
- Ta không đến mức phải bận tâm về một người đã chết.
Vân Triệt vuốt trán nói:
- Bây giờ ta có thể khẳng định, trong tông môn có người đã lén theo chúng ta đến Băng Phong.
- A!?
Mộc Tiểu Lam kinh ngạc đứng dậy.
- Hơn nữa còn là một người rất lợi hại!
Vân Triệt có chút nghiến răng. Đêm qua, hắn đã có vài lần kinh hãi đến rợn tóc gáy, nhưng sau khi trở về Băng Nghi Cung, bình tĩnh suy nghĩ lại... Người đó không động đến hắn, cũng không động đến sừng Kỳ Lân, mà lại trộm đi thi thể của Mộc Hàn Dật. Thủ đoạn cao siêu nhưng cách "hãm hại" lại có trăm ngàn sơ hở, khí tức Băng Hoàng Phong Thần Điển trên thi thể Mộc Hàn Dật, cùng với việc không có chuyện gì khác xảy ra sau khi hắn rời khỏi Băng Phong đại điện...
Tổng hợp lại, hắn đưa ra kết luận, đây rõ ràng là người kia ngầm bày ra một "trò đùa dai"! Tuyệt đối không phải muốn hại hắn, mà đơn thuần là muốn gây phiền phức cho hắn rồi đứng xem kịch vui mà thôi.
- Tiểu Lam sư tỷ, ngươi nói xem... trong tông môn có vị điện chủ, hoặc là cung chủ nào tương đối... Ừm, chính là kiểu xinh đẹp, quyến rũ... à, hay thích trêu chọc người khác không?
Vân Triệt có chút khó khăn để hình dung.
- Làm gì có!
Mộc Tiểu Lam không chút suy nghĩ liền phủ quyết:
- Các điện chủ, cung chủ đều là những người rất lạnh lùng, rất nghiêm túc, ngay cả sư tôn cũng cực kỳ ôn nhu, làm sao có thể giống như ngươi nói được.
- Ta cũng thấy... vậy.
Vân Triệt dùng sức gãi đầu, đây cũng là điều khiến hắn băn khoăn mãi không giải được:
- Loại thủ đoạn đó, chỉ có tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi mới làm ra, nhưng ở tuổi này...
Lúc ở trong kho báu, không chỉ hắn không phát giác được sự tồn tại của người đó, mà Mộc Hàn Dật cũng không hề hay biết. Điều này chứng tỏ thực lực của người kia tuyệt đối vượt xa Mộc Hàn Dật, ít nhất phải hơn một đại cảnh giới... Mà với thực lực đó, chắc chắn không phải là đệ tử.
Hắn dù sao cũng là đệ tử thân truyền của tông chủ, có gan trêu chọc hắn như vậy, ít nhất cũng phải là nhân vật cấp bậc điện chủ của Hàn Tuyết Điện.
- Rốt cuộc là ai chứ?
Vân Triệt lần nữa rơi vào trầm tư.