Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1042: CHƯƠNG 1039: VỤ TUYỆT CỐC, LƯỠI ĐAO VÂN ĐIỆP

- Tỷ tỷ! Dừng tay!

Có lẽ chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo, bông tuyết đoạt mệnh kia sẽ đâm xuyên qua thân thể Vân Triệt, biến hắn thành băng phấn. Nhưng đúng lúc này, một giọng nói dồn dập của nữ tử từ xa vọng tới, khiến tất cả lập tức ngưng lại.

Theo một luồng phong bạo cuốn tới, Mộc Băng Vân lao đến như tia chớp, nắm chặt cổ tay Mộc Huyền Âm, bông tuyết kia cũng bị huyền lực của nàng đồng thời hóa giải.

- Tỷ tỷ, người đang làm gì vậy? Chẳng lẽ người thật sự muốn giết hắn sao?

Câu nói này, không cần hỏi nàng cũng đã biết rõ đáp án. Bởi vì ngay cả nàng, trong mấy ngàn năm qua, cũng chưa từng thấy Mộc Huyền Âm bộc phát ra sát khí như thế... Dưới sát khí ngút trời này, nàng tuyệt đối muốn giết Vân Triệt, thậm chí hận không thể thiên đao vạn quả.

- Hắn — đáng — chết!

Vẫn là những lời đó, vẫn là trái tim băng giá ấy, trên tay nàng, ba bông tuyết lại hiện ra trong nháy mắt, mỗi một bông đều phóng thích ra khí tức băng hàn kinh khủng hơn lúc trước.

- Tỷ tỷ!

Mộc Băng Vân dùng cả hai tay, gắt gao ngăn chặn cổ tay Mộc Huyền Âm:

- Tuy ta không biết hắn đã phạm phải lỗi lầm gì, nhưng ta tin hắn tuyệt không phải kẻ có bản tính ghê tởm, chắc chắn tỷ tỷ cũng đồng ý điểm này, nếu không đã chẳng đối với hắn đặc biệt như thế!

- Hơn nữa... cho dù hắn phạm phải tội lớn không thể tha, thì hắn cũng đã cứu mạng ta, chỉ riêng điểm này, chí ít... cũng nên cho hắn một cơ hội chuộc tội!

Nàng vội vàng nói, trong đôi mắt băng giá thậm chí còn lộ ra vẻ cầu khẩn. Đối với Vân Triệt, nàng có hiếu kỳ và thán phục, nhưng nhiều hơn cả tự nhiên là lòng cảm kích. Hắn không chỉ cứu mạng nàng, mà còn cứu vãn Băng Vân Tiên Cung mà nàng đã dốc hết vô số tâm huyết và lo toan. Ngoài ra, nàng càng hiểu rõ, Vân Triệt còn vô hình trung cứu được vô số sinh linh của Ngâm Tuyết Giới và Viêm Thần Giới.

Bởi vì nếu nàng chết bởi Cầu Long độc, khi Mộc Huyền Âm còn tại vị Giới Vương có lẽ sẽ có điều cố kỵ, nhưng một khi nàng từ bỏ vị trí Giới Vương, với tính cách của nàng, tất sẽ triển khai cuộc trả thù vô cùng thảm liệt đối với Viêm Thần Giới. Nếu Viêm Thần Giới cũng mất đi lý trí, hai giới sẽ bùng nổ tai kiếp thế nào, quả thực không thể tưởng tượng nổi.

...

Mộc Huyền Âm không nói gì, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như cũ.

- Tỷ tỷ!

Mộc Băng Vân di chuyển đến trước người Mộc Huyền Âm, chắn đi ánh mắt nàng đang nhìn Vân Triệt:

- Hắn là đệ tử do chính tay người thu nhận, cũng là đệ tử người yêu thích nhất từ trước đến nay, nếu không, người đã chẳng đối với hắn đặc biệt như thế. Người đã nói, hắn là đệ tử duy nhất trong tương lai có khả năng vượt qua người, vì kỳ vọng này, người thậm chí không tiếc ban cho hắn Cửu Chuyển Phật Tâm Liên mà người đã dốc chín ngàn năm tâm huyết... Chẳng lẽ người cam tâm chôn vùi kỳ vọng cùng chín ngàn năm tâm huyết ấy sao?

Vân Triệt:

...

Mộc Huyền Âm vẫn không nói gì, nhưng bông tuyết trong tay nàng đã yếu đi mấy phần.

- Cửu Chuyển Phật Tâm Liên là thứ sư phụ của tỷ tỷ dùng tính mạng đổi lấy, nó không chỉ chứa đựng tâm huyết của tỷ tỷ, mà còn mang theo kỳ vọng mà sư phụ người đã dùng mạng đánh đổi... Người tuyệt đối đừng vì nhất thời xúc động mà làm ra chuyện khiến bản thân hối hận cả đời!

- Đủ rồi!

Bông tuyết băng giá trong tay chậm rãi tiêu tán, Mộc Huyền Âm xoay người đi, lạnh lùng nói:

- Bây giờ ta không muốn nhìn thấy hắn, Băng Vân, ngươi giúp ta vứt hắn vào Vụ Tuyệt Cốc!

- Vụ Tuyệt Cốc!?

Mộc Băng Vân kinh ngạc nói:

- Coi như là Phi Tuyết đi vào nơi đó, cũng chắc chắn phải chết không chút nghi ngờ. Chuyện này có khác gì người trực tiếp giết hắn?

- Ba ngày, ta cho hắn thời gian ba ngày. Nếu hắn có thể ở trong đó ba ngày mà không chết, ta sẽ tha mạng cho hắn!

Ngón tay Mộc Huyền Âm như tia chớp điểm về phía sau, theo một đạo hàn quang lóe lên, một tiểu huyền trận được khắc vào trước ngực Vân Triệt rồi biến mất.

- Sau ba mươi sáu canh giờ, huyền trận này sẽ khởi động, đưa hắn ra khỏi Vụ Tuyệt Cốc. Còn đến lúc đó đi ra là người sống hay là thi thể, hừ, vậy phải xem vào số mệnh của chính hắn rồi!

Nàng ngừng lại một chút, giọng nói Mộc Huyền Âm đột nhiên trở nên băng hàn, tàn độc:

- Vân Triệt, ngươi nghe cho rõ đây! Cơ hội sống sót này, là sự nhượng bộ lớn nhất trong đời ta! Bất luận ba ngày sau ngươi sống hay chết, ân cứu mạng của ngươi đối với Băng Vân đều đã trả hết! Chuyện đi đến Trụ Thiên Thần Giới, ta sẽ không giúp ngươi nữa, Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, ngươi cũng đừng hòng mơ tưởng đến nữa!

Ba ngày... Nghe có vẻ rất ngắn, nhưng vẻ kinh hãi trên mặt Mộc Băng Vân lại không hề giảm bớt, bởi vì với thực lực của Vân Triệt và sự đáng sợ của Vụ Tuyệt Cốc, nơi đó đối với hắn mà nói chính là một tuyệt địa. Đừng nói ba ngày, cho dù sống sót qua ba canh giờ, cũng khó như lên trời.

Đôi môi nàng khẽ mấp máy, muốn tiếp tục cầu tình cho Vân Triệt, nhưng nghĩ đến sát khí khiến lòng nàng cũng phải kinh sợ của Mộc Huyền Âm lúc trước, nàng lại nuốt lại những lời định nói... Quả thực, đối với Mộc Huyền Âm mà nói, đây có thể là sự nhượng bộ lớn nhất trong đời. Nếu cứ cố chấp cầu tình, có lẽ sẽ phản tác dụng.

Rốt cuộc Vân Triệt đã gây ra đại họa gì!?

Mộc Băng Vân đi đến trước người Vân Triệt, đưa tay nhẹ nhàng đỡ hắn dậy:

- Vân Triệt, đứng lên đi.

Vân Triệt đứng dậy:

- Cảm ơn người, Băng Vân Cung chủ.

Mộc Băng Vân lắc đầu:

- Đã sai, thì hãy an tâm sám hối và tiếp nhận trừng phạt đi... Ta đưa ngươi đến Vụ Tuyệt Cốc.

Vân Triệt len lén liếc nhìn bóng lưng Mộc Huyền Âm, do dự một chút, cuối cùng vẫn không dám lên tiếng, thân thể đã bị Mộc Băng Vân mang đi.

- Chờ đã!

Mộc Huyền Âm chợt lên tiếng:

- Băng Vân, ngươi tìm ta có chuyện gì?

Mộc Băng Vân quay lại:

- Vừa rồi Viêm Thần Giới truyền đến một tin tức, gần đây khí tức của Táng Thần Hỏa Ngục bắt đầu có dị thường, kỳ hạn phong ấn Cầu Long đã gần kề, năm ngày sau, bọn họ sẽ phái người đến nghênh tiếp tỷ tỷ tiến về Viêm Thần Giới. Không có gì bất ngờ, hẳn là Diễm Vạn Thương hoặc Viêm Tuyệt Hải sẽ tự mình đến đón.

...

Mộc Huyền Âm không trả lời. Tuy nàng đã cho Vân Triệt cơ hội sống sót, nhưng trên người vẫn còn sát khí băng lãnh tuyệt luân.

- Tỷ tỷ, đến lúc đó, ta sẽ đi cùng người.

Mộc Băng Vân nhẹ giọng nói.

- Không cần!

Trong giọng nói băng lãnh, bóng dáng Mộc Huyền Âm dần dần mơ hồ, rồi biến mất tại chỗ.

Phong tuyết đã ngừng lại từ lâu cũng vào lúc này lại tung bay lần nữa, thế giới bị đóng băng cũng theo sự rời đi của nàng mà từ từ tan rã.

- Ai.

Mộc Băng Vân thở dài một tiếng, cánh tay nắm chặt Vân Triệt:

- Chúng ta đi thôi.

...

Vụ Tuyệt Cốc, mấy tháng trước, Mộc Huyền Âm mới dẫn hắn qua nơi này... Chướng khí vẫn nồng đậm như vậy, hàn khí rét thấu xương, huyền thú hung bạo, cùng với những đệ tử Băng Hoàng phạm phải trọng tội bị ném vào đây, mặc cho tự sinh tự diệt.

Lúc đó Mộc Huyền Âm từng nói đây là nơi sau này hắn sẽ đến lịch luyện... Không ngờ rằng, hắn lại trở thành kẻ phạm trọng tội bị ném vào đây.

- Vân Triệt, rốt cuộc ngươi đã phạm phải sai lầm lớn gì, mà lại khiến sư tôn ngươi tức giận đến thế?

Đến nơi này, cuối cùng Mộc Băng Vân cũng hỏi ra nghi vấn trong lòng. Trước mặt Mộc Huyền Âm, nàng không dám hỏi, bởi vì chuyện có thể khiến nàng tức giận đến mức đó, nếu nhắc lại, sẽ chỉ khiến nàng càng thêm giận dữ.

...

Vân Triệt cúi đầu, nhỏ giọng nói:

- Ta không phải cố ý.

Cho hắn mười lá gan nữa, hắn cũng không dám nói ra. Nếu không, Mộc Băng Vân vừa rồi còn hết lòng che chở cho hắn, nói không chừng sẽ trực tiếp tát cho hắn một bạt tai.

Mặc dù không phải cố ý, nhưng suy cho cùng vẫn là đại tội, là sự khinh nhờn thực sự... vậy mà đến bây giờ mình vẫn còn sống, đã là một kỳ tích.

- Ta biết ngươi không thể nào cố ý.

Thấy hắn không muốn, hoặc không dám trả lời, Mộc Băng Vân dời mắt đi, không ép hỏi nữa.

Chẳng lẽ là không cẩn thận làm hỏng thứ gì đó quan trọng của tỷ tỷ sao? Không đúng... Tỷ tỷ ngay cả Cửu Chuyển Phật Tâm Liên trân quý như sinh mệnh cũng cho hắn, không thể nào vì lý do đó mà muốn giết hắn.

Mộc Băng Vân có nghĩ thế nào cũng không thể nào nghĩ ra được sai lầm lớn mà Vân Triệt đã phạm phải, thậm chí cho dù Vân Triệt nói thật cho nàng biết, nàng cũng chưa chắc đã tin... Bởi vì với thực lực của Vân Triệt, dù có mạnh hơn gấp trăm ngàn lần, cũng đừng hòng chạm tới nửa góc áo của Mộc Huyền Âm, huống chi là...

- Vân Triệt, có lẽ ngươi không biết, sư tôn ngươi đối với ngươi rất đặc biệt. Những năm nàng tại vị Giới Vương, đã từng thu rất nhiều đệ tử thân truyền, nhưng chưa từng có ai được nàng đối đãi như vậy. Nàng không chỉ quan tâm đến sự trưởng thành của ngươi, mà còn luôn lo lắng cho an nguy của ngươi. Mấy tháng trước, khi ngươi đến Băng Phong đế quốc... Nàng vẫn luôn lo lắng cho ngươi, sợ ngươi bị Mộc Hàn Dật ám toán.

- ...Ta biết, là ta có lỗi với sư tôn.

Vân Triệt cúi đầu, như một đứa trẻ phạm lỗi.

- Nàng đối với ngươi có kỳ vọng rất lớn, từng nói với ta sẽ dốc hết toàn lực bồi dưỡng ngươi. Cửu Chuyển Phật Tâm Liên, là sư tôn của sư tôn ngươi dùng tính mạng đổi lấy, nàng tự mình dùng Băng Hoàng huyền khí bồi dưỡng nó ròng rã chín ngàn năm, lấy nước Thiên Trì tưới tắm... Cuối cùng lại đưa cho ngươi toàn bộ, chuyện này khiến ta vô cùng kinh ngạc.

...

Đầu Vân Triệt cúi rất thấp.

- Trên thế giới này, ta là người thân duy nhất của sư tôn ngươi, cũng là người hiểu nàng nhất. Chỉ cần nàng có một chút sát khí, tất sẽ có người phải chết. Nhưng lần này, sát khí của nàng khiến ta cũng phải kinh hãi, vậy mà cuối cùng vẫn tha cho ngươi. Đây đã là kết quả tốt đến không thể tốt hơn được nữa.

- Băng Vân Cung chủ, cảm ơn người.

Vân Triệt thoáng ngẩng đầu, cảm kích nói:

- Nếu không phải người cầu tình, ta bây giờ đã...

Mộc Băng Vân chậm rãi lắc đầu:

- Ngươi không cần cảm tạ ta, dù sao, nếu không có ngươi, ta đã sớm chết rồi, ngay cả cơ hội cầu tình cho ngươi hôm nay cũng không có.

Ánh mắt nàng nhìn về phía Vụ Tuyệt Cốc:

- Sau khi ngươi tiến vào Vụ Tuyệt Cốc, ta không thể âm thầm giúp ngươi, nếu không bị sư tôn ngươi phát giác, nàng sẽ chỉ càng thêm tức giận, ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình. Ta nghe sư tôn ngươi nói qua, ngươi có một môn huyền công ẩn nấp khí tức, có thể khiến sư tôn ngươi có chút tán thưởng, tin rằng nó rất bất phàm, đây là chỗ dựa lớn nhất của ngươi để chống đỡ trong Vụ Tuyệt Cốc ba ngày.

- Nhớ kỹ, bên trong Vụ Tuyệt Cốc, có thể ẩn nấp thì cứ ẩn nấp, có thể tránh thì cứ tránh, không phải vạn bất đắc dĩ, cho dù chỉ gặp Hàn Băng Điệp Lang cấp thấp nhất, cũng cố gắng hết sức không đối đầu chính diện, bởi vì huyền thú bên trong Vụ Tuyệt Cốc cực kỳ dày đặc, con nào con nấy lại rất hung bạo, chỉ một chút dị động, cũng có khả năng dẫn tới một bầy huyền thú mà ngươi không thể đối phó.

- Còn nữa, không phải vạn bất đắc dĩ, cũng không nên phi hành. Thuật phi hành rất dễ bị phát hiện, nhất là linh giác của huyền thú phi hành cực kỳ nhạy bén, một khi bị phát hiện, sẽ không còn chỗ ẩn trốn.

- Nếu gặp phải những đệ tử Băng Hoàng khác, cho dù đối phương tỏ ra hiền lành, cũng tuyệt đối không được buông lỏng cảnh giác... Tốt nhất là nên tránh đi, không nên chạm mặt bất kỳ ai.

Vân Triệt liên tục gật đầu, ghi nhớ kỹ những lời Mộc Băng Vân căn dặn.

- Cầm lấy cái này.

Trong lòng bàn tay Mộc Băng Vân, xuất hiện một thanh đoản đao tinh xảo. Chuôi đao dài hai tấc, tựa như cánh bướm, lưỡi đao chỉ dài bốn tấc, toàn thân băng lãnh, ẩn hiện lưu quang.

- Lưỡi đao này tên là ‘Vân Điệp’, trong tay sư tôn ngươi cũng có một thanh tên là ‘Âm Điệp’, đây là vật gia truyền của gia tộc chúng ta, tại Ngâm Tuyết Giới cũng có danh tiếng rất lớn. Tuy trọng kiếm của ngươi uy lực cực lớn, nhưng sẽ tạo ra động tĩnh lớn, còn nó lại có thể giết địch trong im lặng, ngươi dùng thử sẽ biết sự lợi hại của nó... Hy vọng ngươi không cần dùng đến nó.

Vân Triệt đưa tay tiếp nhận, vừa cầm vào tay, đã cảm nhận được phong mang lạnh lẽo như đâm thẳng vào linh hồn, nhưng lại nhẹ như tuyết bay, không cảm nhận được sức nặng.

Vật gia truyền của Mộc Huyền Âm và Mộc Băng Vân, mà Mộc Huyền Âm cũng có một thanh, sự bất phàm của thanh đoản đao này có thể tưởng tượng được.

- Cảm ơn người, Băng Vân Cung chủ.

Cẩn thận cất kỹ Vân Điệp, Vân Triệt lại cảm kích nói.

- Bây giờ sư tôn ngươi đang trong cơn thịnh nộ, đợi nàng nguôi giận đôi chút, có lẽ sẽ sớm đến đưa ngươi rời đi... Ngươi tự bảo trọng đi.

Mộc Băng Vân khẽ than một tiếng, nhẹ nhàng đẩy Vân Triệt xuống dưới, chỉ trong thoáng chốc, bóng dáng Vân Triệt đã biến mất trong làn sương băng mênh mông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!