Mất hai canh giờ để lặn xuống đáy hỏa ngục, nhưng khi dốc toàn lực quay về, hắn chỉ dùng nửa canh giờ đã chạm đến bờ bắc.
Chỉ là nơi hắn lao ra đã lệch khỏi vị trí ban đầu hơn ba trăm dặm. Lòng nóng như lửa đốt, Vân Triệt nhanh chóng xác định phương hướng, không dám dừng lại nửa khắc, dốc hết sức bình sinh lao đi.
Ầm ầm… Rầm…
Phương nam xa xôi không ngừng truyền đến những tiếng gầm rú nặng nề như trời sụp đất lở. Hỏa ngục vừa bùng lên chưa được bao lâu lại lắng xuống.
Trận ác chiến giữa Mộc Huyền Âm và viễn cổ cầu long đã kéo dài hơn bốn canh giờ. Đối với những người đang chứng kiến mọi việc qua hình chiếu Chu Tước, mỗi một khoảnh khắc trong khoảng thời gian đó đều kinh thiên động địa.
Diễm Vạn Thương đã mồ hôi đầm đìa, thở dốc không ngừng. Duy trì ý chí Chu Tước ở khoảng cách xa như vậy, trong thời gian dài như thế, dù hắn là cường giả đệ nhất Viêm Thần giới cũng đã tiêu hao cực lớn, mệt mỏi khôn tả. Nhưng trong đôi mắt hắn lại ánh lên vẻ hưng phấn ngày càng sâu đậm.
Viêm Tuyệt Hải, Hỏa Như Liệt, cùng với tất cả mọi người đều như thế…
Hơn nữa, đó còn là sự hưng phấn trước nay chưa từng có!
Trong hình chiếu Chu Tước, khí tức của Mộc Huyền Âm đã suy yếu gần một nửa, nhưng băng hàn uy lăng tỏa ra từ người nàng lại không hề giảm bớt chút nào. Tuyết y trên người vẫn trắng tinh như đóa tuyết liên, không nhiễm một hạt bụi trần.
Ngược lại, viễn cổ cầu long đã vô cùng thê thảm, toàn thân đẫm máu. Nó không ngừng gầm thét trong phẫn nộ, nhưng đã hoàn toàn bị Băng Hoàng thần uy bao phủ, mỗi một giây đều có vô số hàn băng vỡ nát trên thân, gần như không còn sức phản kháng.
Ầm ầm!!
Viễn cổ cầu long chấn vỡ băng giá, thân thể cuộn trào long viêm ngập trời, chớp mắt đã nuốt chửng Mộc Huyền Âm. Long thân từ hỏa ngục bay vọt lên, long trảo khóa chặt khí tức của Mộc Huyền Âm rồi chụp xuống. Một trảo đánh ra, hỏa diễm ngút trời, mà trung tâm ngọn lửa lại hiện ra một màu đen kịt đáng sợ… Rõ ràng là một lỗ đen không gian bị thiêu đốt hủy diệt mà thành.
Rầm––––
- Oa a a a a a!!
Bên bờ bắc hỏa ngục vang lên những tiếng kinh hô rung trời. Hình chiếu Chu Tước nhất thời hóa thành một biển lửa đỏ sậm, không còn nhìn thấy gì khác. Nhưng tiếng kinh hô còn chưa dứt, mọi người chợt thấy hình ảnh đỏ rực kia đột nhiên bị một vệt băng lam xuyên thủng.
Như một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời, nó tức khắc cắt đôi cả luyện ngục hỏa diễm mà viễn cổ cầu long dốc toàn lực tạo ra, sau đó bắn thẳng lên long trảo của nó… Sau một thoáng ngưng đọng ngắn ngủi, long huyết tung bay đầy trời.
Khoảnh khắc long huyết văng ra liền hóa thành long viêm bùng cháy.
- Gàoooo––––
Viễn cổ cầu long đau đớn gào lên thảm thiết, mà long viêm ngập trời nó cuốn theo cũng vào lúc này hóa thành bão táp cuồng bạo, từng bước đẩy nó vào vực sâu băng hàn.
- Hay!!
Tam đại tông chủ Viêm Thần đồng thời hét lớn.
Long trảo của cầu long bị xuyên thủng… Điều này rõ ràng có nghĩa là long lực hộ thân của nó đã bị phá vỡ từng tầng, dần dần đi đến bờ vực sụp đổ.
- Tương truyền, cảnh giới Thần Chủ đỉnh cao này, dù chỉ tiến một bước nhỏ cũng khó như lên trời, cho dù thiên phú tuyệt đỉnh cũng cần năm tháng dài đằng đẵng. Nhưng cứ mỗi ngàn năm, thực lực của Ngâm Tuyết Giới Vương lại tăng vọt. Lần này… cũng không biết trong ngàn năm qua nàng đã có kỳ ngộ gì mà lại cường đại đến mức này.
Viêm Tuyệt Hải kinh ngạc than thở.
Diễm Vạn Thương nhìn chằm chằm vào hình chiếu Chu Tước, bỗng nhiên chậm rãi nói:
- Thực lực hiện giờ của Ngâm Tuyết Giới Vương, e rằng đã vượt qua hơn phân nửa… các Thượng Vị Giới Vương.
Câu nói này khiến tất cả mọi người kinh hãi, hồi lâu không nói nên lời.
- Tông môn chúa tể của các Thượng Vị Tinh Giới ở Đông Thần Vực phần lớn đều kế thừa huyết mạch của thần, còn chúng ta kế thừa huyết mạch thần thú. Về độ tương thích giữa huyết mạch và lực lượng, chung quy không thể so sánh với những người kế thừa lực lượng của thần, cho nên cơ bản đều là Trung Vị và Hạ Vị Tinh Giới. Ngâm Tuyết Giới Vương cũng kế thừa huyết mạch và lực lượng thần thú mà lại có thể đạt tới độ cao như vậy, thật sự khiến người ta phải thán phục.
- Ân oán ngàn năm trước, chúng ta cuối cùng đã chọn nhẫn nhịn, quả nhiên là lựa chọn chính xác nhất.
Viêm Tuyệt Hải thở dài.
Hỏa Như Liệt cũng hào sảng vung tay, mặt mày đỏ bừng, mắt lóe lên dị quang, hưng phấn đến mức xoa tay:
- Chuyện xưa quản nó làm gì! Vốn thấy long khuyết của con cầu long kia lành lại, ta còn lo sốt vó, bây giờ xem ra, lần săn giết này đã chắc như đinh đóng cột, tuyệt đối không thể sai được!
Hỏa Như Liệt bỗng nhiên vỗ mạnh lên vai Hỏa Phá Vân, hít một hơi thật sâu để ổn định nội tâm kích động, rồi nghiêm nghị nói:
- Phá Vân, con đường đã sắp trải sẵn cho con. Nhưng có thể đi đến bước cuối cùng hay không, hoàn toàn phải dựa vào con. Sự cường đại của cảnh giới Thần Chủ, hôm nay con đã thấy… Mà con, nếu có thể tiến vào một ngàn thứ hạng đầu tại Đại Hội Huyền Thần, tiến vào Trụ Thiên Châu tu luyện ba ngàn năm, với thiên phú của con, chỉ cần không lười biếng, tuyệt đối có khả năng trở thành Thần Chủ! Đến lúc đó, không chỉ con, mà tương lai, địa vị và vận mệnh của Viêm Thần giới ta cũng sẽ vì con mà thay đổi.
Những lời tương tự, Hỏa Như Liệt đã nói với Hỏa Phá Vân rất nhiều lần, nhưng lần này lại vô cùng nặng nề, vô cùng nghiêm túc… Bởi vì trước kia chỉ là kỳ vọng, còn bây giờ đã ở ngay trước mắt.
Hỏa Phá Vân dùng sức gật đầu, ánh mắt kiên định:
- Sư tôn và hai vị tông chủ yên tâm, Phá Vân xin thề, chỉ cần còn một hơi thở, quyết không phụ lòng Viêm Thần!
Diễm Vạn Thương gật đầu:
- Tốt! Phá Vân, có câu nói này của ngươi, ba người chúng ta đừng nói tổn hại nguyên lực và tuổi thọ, cho dù phải liều cả tính mạng để thành toàn cho ngươi cũng quyết không hối hận!
Mặc dù tam đại tông chủ mỗi người một mạch, bình thường cạnh tranh kiềm chế lẫn nhau, nhưng khi liên quan đến vinh quang và tương lai của Viêm Thần giới, bọn họ tuyệt đối đoàn kết nhất trí, không hề có dị tâm… cho dù Hỏa Phá Vân không phải đệ tử của mình.
Viêm Tuyệt Hải mỉm cười, nhưng lại trịnh trọng nói thêm một câu:
- Nếu sau khi đi qua Trụ Thiên Châu, Viêm Thần giới ta thật sự có thể xuất hiện một Thần Chủ, thì có chết cũng không tiếc. Nhưng điều kiện tiên quyết của tất cả là phải tiến vào một ngàn thứ hạng đầu ở Đại Hội Huyền Thần. Phá Vân, trước đại hội ngươi nên làm thế nào, tin rằng… ngươi sẽ không để chúng ta thất vọng.
Hỏa Phá Vân lại nặng nề gật đầu. Một lát sau, hắn đưa mắt nhìn quanh, rồi không nhịn được nói:
- Sư tôn, con vẫn nên đi tìm Vân huynh đệ, hắn rời đi lâu như vậy mà chưa về, lỡ như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn…
Hỏa Như Liệt chẳng hề để tâm, vung tay nói:
- Không cần, nơi này ngoài chúng ta ra thì trống không, có thể xảy ra chuyện gì được? Cho dù thật sự có, tiểu tử kia đã sớm kêu cứu rồi. Hắn tu luyện huyền công hệ băng, chắc chắn không chịu nổi chước khí nơi đây. Hơn nữa hắn cũng đã thấy con cầu long, việc có săn giết được hay không cũng chẳng liên quan đến hắn, chắc chắn lười quan tâm, nói không chừng đã lẻn đi đâu đó ngủ rồi.
Ánh mắt Hỏa Như Liệt chuyển sang hình chiếu Chu Tước:
- Cứ tình hình này, vi sư dám chắc không tới nửa canh giờ nữa, con cầu long này tuyệt đối chết chắc. Bỏ lỡ thì thiệt to, ha ha ha ha.
Nghĩ đến việc sắp có được xác của viễn cổ cầu long, Hỏa Như Liệt hưng phấn cười to một trận, nhưng rồi đột nhiên trừng mắt, nhìn về phía tây:
- Hử? Vân tiểu tử sao lại quay về rồi… Hơn nữa, xem bộ dạng kia, giống như bị thứ gì đó đuổi theo.
- Diễm tông chủ!!!
Bóng dáng Vân Triệt còn chưa tới, tiếng gầm khàn khàn đã truyền đến từ xa, khiến mọi người đều quay đầu nhìn lại.
Vù!
Trong tiếng gió rít gào, Vân Triệt như một cơn bão lao xuống từ trên cao. Vì quá vội vàng, hắn mất thăng bằng, nặng nề ngã sõng soài, gần như lăn đến trước mặt Diễm Vạn Thương. Còn chưa kịp đứng dậy, hắn đã điên cuồng hét lên:
- Diễm tông chủ, ý chí Chu Tước của ngài có thể bao trùm toàn bộ Táng Thần Hỏa Ngục… có phải cũng có thể truyền âm đến nơi ý chí bao phủ không!?
Diễm Vạn Thương lòng đầy kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu:
- Đúng là có thể, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lại hoảng hốt như thế?
Nếu là nơi bình thường, với thực lực của tam đại tông chủ, chỉ cần dùng huyền lực là có thể dễ dàng truyền âm ra ngoài vạn dặm. Nhưng ở Táng Thần Hỏa Ngục, vì nguyên tố hỏa diễm quá mức mãnh liệt cản trở, bọn họ nhiều nhất chỉ có thể truyền âm đi vài trăm dặm.
Mà muốn truyền âm đến nơi cách xa bảy ngàn dặm, đúng là chỉ có ý chí Chu Tước của hắn mới làm được.
Lời của Diễm Vạn Thương khiến Vân Triệt mừng như điên, hắn vội vàng đứng dậy nói:
- Mau! Mau truyền âm cho sư tôn ta, bảo nàng chạy mau… Mau! Mau lên!!
Trong lúc hoảng hốt lo sợ, hắn nào còn để tâm đến lễ nghi cấp bậc, những lời này hoàn toàn là gào thét ra, khiến các trưởng lão và đệ tử Chu Tước đều lộ vẻ không vui, nhiều người thiếu chút nữa đã nổi giận.
Mà lời hắn nói ra lại khiến mọi người ngẩn người, sau đó đều lộ vẻ mặt kỳ quái. Diễm Vạn Thương nhíu chặt mày:
- Vì sao? Nếu ngươi lo lắng cho an nguy của sư tôn ngươi thì không cần thiết. Hiện giờ viễn cổ cầu long đã long lực suy giảm, mình đầy thương tích, còn sư tôn ngươi tuy tiêu hao nặng nề nhưng ngay cả ngoại thương cũng không có. Chẳng bao lâu nữa, tuyệt đối có thể săn giết thành công nó.
- Vân tiểu tử, ngươi phát điên cái gì vậy?
Hỏa Như Liệt tỏ vẻ không hiểu.
Vân Triệt vội liếc nhìn hình chiếu Chu Tước, trong lòng càng thêm nôn nóng:
- Không! Không phải như vậy! Tình hình không đơn giản như thế! Bên trong Táng Thần Hỏa Ngục không phải chỉ có một con cầu long, mà là hai con! Nếu con còn lại xuất hiện, sư tôn ta sẽ gặp nguy hiểm!
Vân Triệt vừa dứt lời, mọi người đều kinh ngạc đến trợn mắt, ngay sau đó, Hỏa Như Liệt phá lên cười to:
- Ha ha ha ha, Vân tiểu tử, có phải ngươi ngủ một giấc rồi đầu óc mụ mị rồi không? Từ xưa đến nay Táng Thần Hỏa Ngục chỉ có một con viễn cổ cầu long, lấy đâu ra hai con.
Hỏa Như Liệt cười lớn, những người xung quanh cũng đều cười vang.
Viêm Tuyệt Hải lắc đầu cười:
- Ha ha ha ha, nếu có hai con thì tốt quá, đáng tiếc, Táng Thần Hỏa Ngục chỉ có thể sinh ra một con đã là ơn trời rồi.
- Ta không đùa, ta nói thật! Viễn cổ cầu long trong Táng Thần Hỏa Ngục trước nay đều là hai con, chu kỳ lột vảy của chúng không phải một ngàn năm, mà là hai ngàn năm! Hơn nữa chu kỳ lột vảy của hai con vừa khéo chênh nhau một ngàn năm, ngoại hình chúng lại giống hệt nhau, mỗi lần đều cách nhau một ngàn năm xuất hiện, căn bản không thể xác nhận từ khí tức, cho nên mới luôn tạo ra giả tượng chỉ có một con viễn cổ cầu long!
- Ngàn năm trước long khuyết của cầu long bị thương, mà con này lại hoàn hảo không chút tổn hại… Đây chính là chứng cứ!
Nói rồi, Vân Triệt lại thở hổn hển:
- Diễm tông chủ, xin ngài nhất định phải tin ta! Chuyện lớn liên quan đến an nguy của sư tôn, ta tuyệt đối không dám nói đùa! Con còn lại chắc chắn đang ẩn nấp gần đó… Diễm tông chủ, cầu xin ngài lập tức truyền âm cho sư tôn ta, bảo nàng rời đi ngay, nếu không… sẽ không còn kịp nữa!
Hắn vừa dứt lời, không một ai lộ vẻ kinh hãi, chỉ có vẻ mặt quái dị.
Tiểu bối của Ngâm Tuyết giới này… có phải đầu óc có vấn đề không?
Diễm Vạn Thương nhíu chặt mày, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nại nói:
- Ngươi đột nhiên phán đoán có hai con viễn cổ cầu long, chỉ vì long khuyết của nó? Ha ha, vừa rồi đã nói, long khuyết của nó có thể lành lại, khả năng lớn nhất là do nó ở Táng Thần Hỏa Ngục, có thể mượn lực lượng của hỏa ngục.
- Đương nhiên không phải!!
Vân Triệt dùng sức cắn răng. Bây giờ người có thể truyền âm cho Mộc Huyền Âm ở khoảng cách xa như vậy chỉ có ý chí Chu Tước của Diễm Vạn Thương, hắn không còn lựa chọn nào khác, đành phải nói ra hết:
- Mấy canh giờ trước vãn bối rời đi, thật ra là đã lặn vào trong hỏa ngục, và ở dưới đáy hỏa ngục, ta đã phát hiện ra hai sào huyệt cầu long! Long tức lưu lại trong hai sào huyệt rất nhỏ… nhưng có thể khẳng định là khác nhau! Hơn nữa, cả hai con cầu long đều không ở trong tổ!
- Những lời này tuyệt đối không có nửa chữ giả dối, bằng không để ta chết không được tử tế!
Giọng điệu thề độc của Vân Triệt khiến mọi người nhìn nhau, sau đó đồng loạt phá lên cười lớn như sấm dậy.