Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1063: CHƯƠNG 1060: BẤT LỰC, ĐOẠN NGUYỆT HỦY THƯƠNG

- Oaaaaa!!!

Bờ bắc Hỏa Ngục vang lên những tiếng gào thét cực kỳ hoảng sợ, không gian run rẩy, mặt đất khô cứng dưới chân bọn họ đã nứt toác hoàn toàn. Hỏa Ngục phía trước càng thêm nóng bỏng bốc lên, nếu không phải các đại trưởng lão Viêm Thần Tông chặn lại, e rằng đã sớm nhấn chìm tất cả mọi người vào trong đó.

Uy lực của luồng viêm ảnh đó… có thể tưởng tượng được.

Hiển nhiên, nó đã súc thế từ lâu bên dưới Hỏa Ngục.

- Sư tôn!!!!

Vân Triệt gầm lên một tiếng đầy dữ dội, khóe mắt như muốn nứt ra. Khoảnh khắc hắn sợ hãi nhất lại xảy đến nhanh như vậy… Hơn nữa, tình huống tồi tệ nhất còn thảm khốc hơn cả dự tính của hắn.

Đó không chỉ là một kích toàn lực đã súc thế từ lâu của một con Viễn Cổ Cầu Long khác, mà còn là vào thời điểm Mộc Huyền Âm đang ngưng tụ toàn lực chuẩn bị tung ra đòn tuyệt sát con Viễn Cổ Cầu Long đầu tiên, lúc trên người gần như không có chút huyền lực phòng ngự nào!

Như thể đột ngột rơi từ thiên đường xuống địa ngục, tất cả mọi người kinh hãi đến mức trái tim gần như vỡ tung. Diễm Vạn Thương kinh hãi lùi lại liên tiếp mấy bước, Viêm Tuyệt Hải và Hỏa Như Liệt đều tóc gáy dựng đứng, hai mắt trợn trừng như muốn nứt ra.

- A… A…

- Sao… Sao có thể có chuyện như vậy!!

Trong khoảnh khắc luồng sáng như lưu quang lóe lên, ba vị tông chủ đều nhìn thấy rõ ràng, thứ đột nhiên trọng kích Mộc Huyền Âm từ phía sau… rõ ràng là một cái đuôi rồng!

Đuôi Cầu Long!!

Màn lửa hạ xuống, trong hình chiếu Chu Tước, trên Hỏa Ngục đang sôi trào không ngớt, bên cạnh con Cầu Long toàn thân đẫm máu vừa thoát khỏi băng phong…

Rõ ràng đã xuất hiện một con Viễn Cổ Cầu Long khác giống hệt, nhưng lại không hề bị thương!

Mà bóng dáng của Mộc Huyền Âm đã biến mất không còn tăm hơi, bị chôn vùi trong Hỏa Ngục mịt mờ.

Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn kinh hoàng tột độ, con Cầu Long thứ hai đã gầm thét lao về phía trước.

Ầm ầm––––

Sóng lửa ngút trời, hải vực ngàn dặm lại bị nhấc bổng lên một cách cuồng bạo… Mà trong bụi lửa bay mịt mù, xuất hiện một bóng trắng nổi bật.

Bóng trắng này khiến Vân Triệt mừng rỡ hét lên:

- Sư tôn!

Nhưng giọng nói vừa thốt ra, niềm vui đã hóa thành nỗi kinh hoàng.

Khổ chiến với Viễn Cổ Cầu Long hơn bốn canh giờ, tuy nàng tiêu hao cực lớn nhưng chưa từng bị thương. Nhưng giờ phút này, tuyết y của nàng đã nhuốm đầy máu tươi, băng phát tán loạn, vết máu nơi khóe môi, khóe mắt đỏ tươi chói lòa, trên tuyết nhan băng cơ phủ một tầng tái nhợt đến đáng sợ.

Mà sau lưng nàng, đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ.

Tuyết Cơ Kiếm vẫn nằm trong tay nàng, nhưng trên mũi kiếm, từng giọt máu tươi đang chậm rãi nhỏ xuống.

Khí tức lạnh như băng vốn gần như bao trùm toàn bộ Hỏa Ngục, giờ phút này lại trở nên vô cùng mỏng manh và hỗn loạn.

Ngay khoảnh khắc nàng bị đánh bay khỏi biển lửa, long viêm của hai con Cầu Long đã che trời lấp đất ập xuống, không cho nàng một giây phút thở dốc nào.

Mộc Huyền Âm nhanh chóng lùi về sau, nhưng quỹ đạo phi hành của nàng có chút mơ hồ, tựa như một chiếc lá rụng chao đảo trong sóng dữ. Tuyết Cơ Kiếm quét ngang, kết thành một màn băng giá ngập trời… nhưng lại bị sóng lửa nuốt chửng trong nháy mắt, tan thành vô hình…

Phụt!!

Một ngụm máu tươi phun tung tóe giữa không trung, Mộc Huyền Âm như một con bạch tước trúng tên, lại một lần nữa rơi vào biển lửa vô tận.

Miệng Vân Triệt há to, nhưng đã không thể thốt ra thành lời, toàn thân rét run, chỉ còn lại oán hận và bất lực đến tột cùng.

Thực lực của hắn chỉ ở khởi điểm của Thần Đạo, còn Mộc Huyền Âm và Cầu Long giao chiến với nàng lại ở đỉnh cao của Thần Đạo, về mặt thực lực, hoàn toàn là hai thế giới khác nhau. Kể từ khi con Viễn Cổ Cầu Long thứ hai xuất hiện, Mộc Huyền Âm vốn không có cả cơ hội phản ứng đã bị đẩy thẳng vào tuyệt cảnh, nhưng hắn lại chẳng thể làm được gì… Đừng nói tiến lên cứu nàng, ngay cả đến gần cũng không thể.

Mà cho dù có thể đến gần… với thực lực của hắn, một vạn hắn, một trăm vạn hắn thì có ích gì chứ?

Thậm chí hắn đã biết rõ sự tồn tại của một con Viễn Cổ Cầu Long khác từ trước, nhưng lại không thể báo cho Mộc Huyền Âm… Hắn nóng lòng, không tiếc thề thốt cầu xin, vậy mà không một ai tin tưởng.

Điều hắn có thể làm, chính là đứng đây nhìn… trơ mắt nhìn.

Bởi vì, hắn chỉ là một hạt bụi hèn mọn… Dù hắn có gom góp cả sự tồn tại của mình lại, cũng không cách nào che được cơn sóng kinh thiên sắp nhấn chìm Mộc Huyền Âm –– càng bi ai hơn là, hắn ngay cả một chút đó cũng không thể làm được.

Ầm ầm!! Ầm ầm!!

Liên tục bị đánh vào Hỏa Ngục, khí tức của Mộc Huyền Âm ngày càng yếu đi, vết máu trên người nhanh chóng lan rộng. Dưới sự tấn công điên cuồng của hai con Viễn Cổ Cầu Long, nàng đến cả việc phong bế miệng vết thương cũng không làm được.

Giống như lời Vân Triệt đã nói trước đó, một khi hai con Cầu Long bị ép phải cùng lúc hiện thân, đó tuyệt đối sẽ là một đòn tuyệt mệnh, sau đó sẽ không cho Mộc Huyền Âm bất kỳ cơ hội nào để trốn thoát.

Huyền khí hao tổn nặng, thân lại bị trọng thương, còn gặp phải vòng vây… Đây là cơ hội duy nhất của chúng! Nếu hôm nay để nàng thoát đi, chúng sẽ không bao giờ còn khả năng chôn vùi Mộc Huyền Âm nữa –– lời nói trước kia của Hỏa Như Liệt không hề khoa trương, có lẽ Mộc Huyền Âm đánh không lại hai con Viễn Cổ Cầu Long, nhưng nếu chỉ đơn thuần muốn thoát đi, đừng nói hai con, ba con cũng đừng hòng giữ được nàng.

Công kích của hai con Viễn Cổ Cầu Long như cuồng phong bão táp, không một khoảnh khắc ngừng nghỉ. Mộc Huyền Âm đừng nói phản kích, ngay cả phòng ngự cũng ngày càng mỏng manh, bị đánh vào Táng Thần Hỏa Ngục hết lần này đến lần khác. Mỗi một lần gian nan thoát ra, khí tức của nàng lại suy yếu thêm một phần.

Hơn nữa, không có sức để ý đến thương thế mà lại phải vận chuyển toàn lực, khiến cho vết thương cũng nhanh chóng trở nặng… Nàng giống như một đóa bèo kiệt sức giãy giụa chao đảo trong cơn lốc, bất cứ lúc nào cũng có thể tan nát.

Vân Triệt sững sờ nhìn, chỉ có thể nhìn… Chảy xuôi trong linh hồn hắn là nỗi bi ai, bất lực của kẻ yếu, cùng với sự thống hận bản thân vô năng.

Tại sao ta phải đến Thần Giới… Hắn thống khổ tự nhủ trong lòng, ở hạ giới thật tốt, không có người ta không cứu được, không có việc ta không làm được, vĩnh viễn không cần phải chịu đựng sự bất lực và giày vò này.

Tại sao người phải đối xử tốt với ta như vậy, nếu như từ trước đến nay người cứ nghiêm khắc vô tình như vẻ bề ngoài đối với ta… Tại sao ta phải như thế này…

- Lại có thể… Lại có thể thật sự có hai con Cầu Long… Sao có thể… Tại sao lại có chuyện như vậy!

Đôi mắt Viêm Tuyệt Hải co rút lại, vẫn còn kinh hồn bạt vía, không thể tin nổi.

- Xong rồi… Xong hết rồi.

Diễm Vạn Thương thất hồn lạc phách khẽ lẩm bẩm.

Mộc Huyền Âm xong rồi, giấc mộng bồi dưỡng một vị Thần Chủ của bọn họ, cũng xong rồi…

- Chúng ta vậy mà lại thật sự… thật sự bị lừa gạt nhiều năm như vậy…

Thân thể Hỏa Như Liệt cũng lung lay như sắp đổ, cánh tay đặt trên người Vân Triệt hoàn toàn không còn chút sức lực.

Vân Triệt liếc mắt, lạnh lùng nói:

- Các ngươi chắc chắn sẽ không đi cứu sư tôn của ta, đúng không?!

Nghe giọng điệu này, Diễm Vạn Thương đuối lý chỉ có thể thở dài một tiếng nặng nề, nhắm mắt nói:

- Không phải chúng ta không muốn, mà với thực lực của chúng ta, cho dù…

Vân Triệt bật cười, nụ cười lạnh đến thấu xương:

- Không cần giải thích, ta biết các ngươi sẽ không! Ngay cả một lời nhắc nhở nhỏ nhoi, một lời nhắc nhở vốn không thể có ảnh hưởng tiêu cực gì, lại có khả năng cứu mạng sư tôn của ta, các ngươi còn không chịu, bây giờ sao có thể nguyện ý mạo hiểm tính mạng đi cứu sư tôn của ta được –– cho dù nàng vì các ngươi mà rơi vào tuyệt cảnh như vậy!!

“…” Hô hấp của Diễm Vạn Thương ngưng lại, môi hắn mấp máy, nhưng cuối cùng không nói nên lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hình chiếu Chu Tước mà hoảng hốt một trận.

Các trưởng lão Chu Tước Tông ở phía sau đều lộ vẻ giận dữ, nhưng lần này, bọn họ lại không có lý do gì để răn dạy.

Hỏa Như Liệt thở dài một tiếng nặng nề: “Haizz! Bây giờ có thể cứu được sư tôn ngươi, cũng chỉ có chính nàng mà thôi. Có lẽ, nàng có thể tìm được cơ hội trốn đi… Cũng chỉ có thể như vậy.”

Nhưng nhìn trạng thái của Mộc Huyền Âm lúc này, cùng với sự áp chế điên cuồng của hai con Cầu Long, trong lòng hắn vô cùng rõ ràng hy vọng đó xa vời đến mức nào.

Lúc trước, lửa của Viễn Cổ Cầu Long đều bị Mộc Huyền Âm dễ dàng đóng băng dập tắt, nhưng hiện giờ, cục diện đã hoàn toàn đảo ngược… Sau mấy lần lật qua lật lại, hàn băng của nàng vừa mới kết thành đã bị nghiền nát trong nháy mắt. Mộc Huyền Âm mỗi một giây đều đang lùi lại, vết máu chảy ra từ khóe miệng đã sớm nhuộm đỏ cả cổ áo… Mà lúc này, Vân Triệt nhìn thấy trên mặt nàng một vệt đỏ sậm bất thường.

Đó là…

Độc!!

Độc Cầu Long!!

- Rắc!!

Hai kẽ tay Vân Triệt máu tươi đầm đìa… Độc của Cầu Long vốn không hề đáng sợ đối với Mộc Huyền Âm, nhưng đó là lúc bình thường, còn hiện giờ, đối với nàng nó lại là trí mạng.

Cũng như Mộc Băng Vân ngàn năm trước, với thực lực của nàng, sau khi trúng độc Cầu Long, vốn có thể dùng huyền lực nhanh chóng hóa giải hoàn toàn. Nhưng sau khi trúng độc, nàng không có cơ hội hóa giải, còn phải toàn lực ác chiến với Hỏa Như Liệt, huyền lực vận chuyển càng kịch liệt, độc tính phát tác càng dữ dội, sau đó lại bị Hỏa Như Liệt trọng thương, liều mạng mới trốn thoát… Sau khi rơi xuống Thiên Huyền Đại Lục, lại có một thời gian huyền lực cạn kiệt, mới dẫn đến kịch độc xâm nhập linh hồn, không thuốc nào cứu chữa.

Trạng thái của Mộc Huyền Âm hiện giờ, rõ ràng chính là Mộc Băng Vân năm đó! Trúng độc Cầu Long, chẳng những không cách nào hóa giải, dưới toàn lực giao chiến còn khiến kịch độc nhanh chóng lan tràn và trở nặng, mà độc Cầu Long liên tục chuyển biến xấu sẽ khiến thân thể và huyền lực của nàng càng ngày càng suy sụp, đẩy nhanh cái chết đến gần.

Ầm!!

Mộc Huyền Âm lại một lần nữa bị đánh vào trong Hỏa Ngục… Nhưng lần này, chỉ trong nháy mắt, nàng đã bay vút lên, trong miệng đột nhiên phun ra một mảng lớn huyết vụ, phun lên thân Tuyết Cơ Kiếm trong tay.

Huyết mạch Băng Hoàng của Vân Triệt vào khoảnh khắc này đột nhiên rung động mãnh liệt, hắn vội vàng ngẩng đầu… Bên trong hình chiếu Chu Tước, một luồng khí tức Băng Hoàng nồng đậm đến cực điểm bao trùm xuống.

Ánh mắt Vân Triệt tức thời thay đổi, lộ ra vẻ kinh hoàng sâu sắc…

Băng Hoàng nguyên huyết!?

Nhưng ngay lập tức, nỗi kinh hoàng của hắn lại khuếch đại thêm mấy lần…

Không đúng! Đây là… Đây là tinh huyết!

Ngoài Băng Hoàng nguyên huyết, còn có cả tinh huyết!!

Sư tôn chẳng lẽ… Chẳng lẽ…

Keng!

Thế giới bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.

Biển lửa đang sôi trào ngừng lại, cả Hỏa Ngục đột nhiên như bị ngưng kết, hoàn toàn tĩnh lặng.

Trên người Mộc Huyền Âm, lam quang vốn mỏng manh đến gần như tắt lịm lại đột nhiên trở nên cuồng bạo… còn nồng đậm hơn khoảnh khắc trước đó đến hơn mười lần!!

Ngay cả hai con Viễn Cổ Cầu Long đang dốc toàn lực chuẩn bị chôn vùi Mộc Huyền Âm, động tác cũng đột nhiên chậm lại. Trên long lân đỏ sậm phản chiếu lam quang ngày càng lạnh buốt, sau đó, chúng nó phát ra tiếng gầm quái dị, đồng thời bắt đầu lui lại, hỏa diễm luôn thiêu đốt trên người cũng tắt đi với tốc độ cực nhanh.

Lam quang lan tràn, Hỏa Ngục xung quanh, hình ảnh trên hình chiếu Chu Tước đều đã hoàn toàn hóa thành màu lam.

Trong đôi mắt đẹp của Mộc Huyền Âm lộ ra vẻ tan rã, máu tươi khắp người khắc họa nên một vẻ đẹp thê lương tuyệt mỹ lạnh như băng. Tuyết Cơ Kiếm trong tay chậm rãi nâng lên, trên mũi kiếm, một huyền trận nhỏ bé đang thong thả xoay tròn, lấp lánh.

Ngay khoảnh khắc huyền trận này thành hình, hai con Viễn Cổ Cầu Long giống như băng ngục xung quanh, trở nên bất động, như thể bị không gian phong cấm, thời gian đóng băng.

- Đây… Đây là…

Cách hình chiếu Chu Tước, tất cả mọi người đều cảm nhận được một luồng băng hàn và sợ hãi thấu tận linh hồn.

- Chẳng lẽ là… Băng Hoàng cấm trận trong truyền thuyết?

Hỏa Như Liệt lẩm bẩm.

- Băng Hoàng cấm trận? Đó là cái gì?

Vân Triệt cắn răng hỏi dồn.

Ánh mắt Hỏa Như Liệt nhìn chằm chằm vào hình chiếu Chu Tước, thất thần nói:

- Rất nhiều tông môn chúa tể đều có kỹ năng cấm kỵ mà chỉ có thể vận dụng dưới tuyệt cảnh. Kim Ô Tông chúng ta có, Băng Hoàng Thần Tông cũng có… Tên là, Đoạn Nguyệt Hủy Thương.

Vân Triệt: “…”

- Tuy ta chưa từng thấy, nhưng từng đọc qua ghi chép. Huyền trận cấm kỵ của Băng Hoàng Thần Tông cần dùng Băng Hoàng nguyên huyết cùng lượng lớn tinh huyết để phát động, uy lực đủ để hủy diệt càn khôn… Nhưng mà, nó không chỉ tiêu hao cực lớn, còn có thể khiến tu vi huyền lực thụt lùi trên phạm vi lớn, đồng thời hao tổn rất nhiều đến tuổi thọ và… thiên phú. Nếu tu vi chưa tới mà cưỡng ép phát động, thậm chí có khả năng bị phản phệ mà chết.

- Cái gì!?

Tròng mắt Vân Triệt phóng đại, hai hàm răng trong miệng bị hắn cắn chặt, máu tươi tràn đầy khóe miệng, thế nhưng hắn lại không hề cảm thấy đau đớn chút nào.

- Xem ra, sư tôn ngươi tự biết trốn thoát vô vọng, hẳn là đã rơi vào cảnh phải chết, mới…

Thân thể Hỏa Như Liệt run rẩy, không nói thêm gì nữa.

Vẻ mặt Mộc Huyền Âm tuyệt mỹ mà bình tĩnh… đó là vẻ bình tĩnh mà Vân Triệt chưa bao giờ thấy. Trong thế giới màu xanh thẳm như kỳ tích, cánh tay nàng nhẹ nhàng đẩy ra…

Keng!

Thời gian dường như thật sự ngừng lại, không có một chút âm thanh. Bên trong hình chiếu Chu Tước, cũng như trong mắt mọi người, chỉ có một dải lưu quang do Tuyết Cơ Kiếm hóa thành.

Dải lưu quang đó bay rất chậm, cực kỳ chậm, dường như vẫn không nhúc nhích. Không biết qua bao lâu, mũi kiếm cuối cùng cũng chạm tới mục tiêu, huyền trận ở mũi kiếm cũng vào lúc này đột nhiên bùng phát, phóng ra hào quang màu lam cực kỳ chói mắt.

Mũi kiếm chỉ tới, rõ ràng chính là long khuyết của con Cầu Long đó!

Là con Viễn Cổ Cầu Long toàn thân hoàn hảo, xuất hiện sau cùng!

Trong huyền trận băng lam đang xoay tròn, Tuyết Cơ Kiếm không dừng lại mà tiếp tục tiến về phía trước, không một tiếng động xuyên qua.

Giữa trời đất, nó vạch ra một đường vết tích màu lam sáng như mộng ảo.

Khiến người ta thậm chí không ý thức được, nó đã xuyên qua thân thể một con Viễn Cổ Cầu Long.

Keng!

Keng!

Hai con Viễn Cổ Cầu Long vẫn ở trong trạng thái tĩnh lặng như trước, nhưng hai luồng lam quang mờ ảo lại theo Tuyết Cơ Kiếm xuyên qua long khuyết bắn ra từ hai bên thân thể Cầu Long, sau đó là luồng thứ ba, luồng thứ tư, luồng thứ năm…

Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng…

Luồng thứ mười!

Luồng thứ mười hai!!

Dưới ánh sáng màu lam, con Viễn Cổ Cầu Long vẫn duy trì tư thế tĩnh lặng hoàn toàn, nhanh chóng hóa thành màu băng lam.

Ngay khoảnh khắc luồng sáng mờ ảo hoàn toàn tiêu tán, một đường vết nứt thật dài đột nhiên xuất hiện trên người con Viễn Cổ Cầu Long, sau đó nhanh chóng lan rộng, cho đến vuốt rồng, đuôi rồng. Tiếp theo, thân rồng khổng lồ của nó nhanh chóng vỡ nát, ầm ầm rơi xuống…

Hóa thành vô số mảnh băng vụn, rơi lả tả xuống Hỏa Ngục đã bị đóng băng bên dưới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!