Lời của Vân Triệt khiến đám người Diễm Vạn Thương phải đưa mắt nhìn sang. Suy nghĩ duy nhất của họ cũng giống hệt Hỏa Như Liệt… Hắn muốn đi chịu chết để được chôn cùng.
Vân Triệt lại có ánh mắt tĩnh lặng lạnh lẽo:
- Chôn cùng? Ta còn chưa đến mức làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy! Ta muốn đi cứu sư tôn của ta!
Hỏa Như Liệt quát:
- Ngươi cứu cái rắm! Hiện giờ trừ phi trời giáng xuống một vị Thượng Vị Giới Vương, bằng không không ai cứu nổi sư tôn ngươi! Chút tu vi ấy của ngươi, đến tư cách đi chịu chết cũng không có.
Vân Triệt đưa mắt nhìn thẳng vào Hỏa Như Liệt:
- Ba ngày trước, ngươi cho rằng không thể, không chịu tin ta, nhưng ta đã làm được.
- Vừa rồi, ta liên tục nói cho các ngươi biết có hai con Viễn Cổ Cầu Long, thậm chí không tiếc thề độc, các ngươi vẫn không tin… Nhưng bây giờ thì sao?
- Sự tự cho là đúng của ngươi, hết lần này đến lần khác biến thành cái tát tự vả vào mặt mình! Bây giờ, ngươi lấy tư cách gì mà không tin ta có thể cứu sư tôn! Các ngươi không có năng lực cứu, thì dựa vào đâu mà cho rằng ta cũng không có?
Hỏa Như Liệt nhất thời sững sờ.
- Ngay hôm nay, chỉ mấy canh giờ trước, ngươi đã thề son sắt, chính miệng nói nợ ta một ân tình cực lớn, chỉ cần ta muốn gì, hoặc đưa ra yêu cầu gì, ngươi sẽ không chớp mắt lấy một cái. Ha…
Vân Triệt cười nhạt đầy trào phúng:
- Uổng công khi đó ta còn sinh lòng kính trọng ngươi, hóa ra, cái gọi là có ân tất báo, cái gọi là nói là làm của Hỏa Như Liệt ngươi, vốn chỉ là một đống chó má thuận miệng phun ra mà thôi!
- Vô liêm sỉ!
Ai dám mắng đường đường Tông chủ Kim Ô Tông như thế. Trưởng lão Kim Ô Hỏa Như Tẫn nhất thời giận tím mặt:
- Tên nhãi con của Ngâm Tuyết Giới nhà ngươi dám nhục mạ Tông chủ, ta thấy ngươi chán sống rồi…
- Mẹ nó ngươi câm miệng cho ta!
Hỏa Như Liệt gầm lên một tiếng dữ dội, khiến Hỏa Như Tẫn kinh hãi lùi lại hai bước. Huyền khí trên người hắn bỗng nhiên bùng nổ, hai ống tay áo vỡ nát, để lộ ra cánh tay tựa như nham thạch rực lửa.
Hỏa Như Liệt thở hổn hển:
- Hỏa Như Liệt ta… từng là kẻ nhu nhược, nhưng chưa bao giờ là tiểu nhân nói lời không giữ lời! Được! Nếu ngươi đã muốn đi chịu chết… thì cùng lắm lão tử đây chết cùng ngươi! Một mạng trả một mạng!
- Đi!
Hắn một tay xốc Vân Triệt lên, cuộn theo cơn lốc cuồng bạo, nhảy vào Táng Thần Hỏa Ngục.
- Sư tôn!
- Tông chủ!
- Hỏa Tông chủ!
Mọi người đồng loạt kinh hãi kêu lên, nhưng Hỏa Như Liệt chẳng thèm để ý, trong nháy mắt, bóng dáng hai người đã biến mất ở cuối tầm mắt.
Tốc độ dưới sức mạnh của Thần Quân cảnh khủng bố đến tột cùng, chỉ riêng cơn lốc cuốn theo đã khiến Vân Triệt có cảm giác như thân thể sắp bị xé nát. May mà Hỏa Như Liệt lập tức dùng một luồng huyền lực bao bọc lấy hắn, mới khiến hắn dần dần ổn định lại.
- Hỏa Tông chủ, mau… dùng tốc độ nhanh nhất của ngài!
Khoảng cách bảy ngàn dặm, nếu là bản thân Vân Triệt, dù có thể sống sót đến gần thì cũng phải mất mấy canh giờ dốc toàn lực. Nhưng Hỏa Như Liệt là tu vi bực nào, lời của Vân Triệt khiến hắn buột miệng chửi một tiếng, bàn tay vung ra, hỏa diễm xé toạc không gian, hắn xuyên qua từng vết rách, nhanh chóng tiếp cận.
Mật độ năng lượng của khu vực Táng Thần Hỏa Ngục quá mức đáng sợ, khoảng cách mà Hỏa Như Liệt có thể “xuyên qua không gian” bằng cách xé rách hư không bị hạn chế cực lớn, nhưng vẫn nhanh vô cùng, chẳng mấy chốc đã vượt qua ngàn dặm. Đúng lúc này, trong tay Vân Triệt chậm rãi hiện ra một viên ngọc thạch đỏ như máu.
Khí tức nóng rực của viên ngọc khiến Hỏa Như Liệt lập tức quay đầu:
- Chu Tước Ngọc!?
Viên Chu Tước Ngọc này đã được ba Tông chủ Viêm Thần Giới đưa cho Mộc Huyền Âm khi “bái phỏng” Băng Hoàng Thần Tông mấy tháng trước, sau đó lại bị Mộc Huyền Âm ném thẳng cho Vân Triệt!
Vân Triệt đã nhắm hai mắt lại, ý thức cấp tốc chìm xuống, Chu Tước Ngọc cũng biến mất trong tay hắn.
Bốp!
Trong không gian Châu Thiên Độc, Vân Triệt vỗ một cái lên mông nhỏ của Hồng Nhi. Hồng Nhi đang ngủ say “Oa” một tiếng, ôm mông nhảy dựng lên, vẻ mặt uất ức nói:
- Chủ nhân, ngươi ngươi ngươi… sao lại đánh mông người ta.
Tiểu nha đầu này… Vân Triệt nghiến răng ken két… Bên ngoài trời long đất lở, mà nàng vẫn có thể ngủ ngon lành như vậy!
Phù… Bình tĩnh! Phải bình tĩnh! Nha đầu này là tiểu tổ tông, không thể chọc, không thể trêu vào.
Trên mặt Vân Triệt lập tức lộ ra nụ cười vô cùng ôn hòa, sau đó cầm Chu Tước Ngọc trong tay:
- Hồng Nhi, sau khi đến Thần Giới, ta đã rất lâu không chơi đùa cùng ngươi, trong lòng luôn cảm thấy áy náy, cho nên…
- Wow! Thơm quá đi!
Lời Vân Triệt còn chưa dứt, đôi mắt Hồng Nhi đã sáng lấp lánh như sao, nhìn chằm chằm vào Chu Tước Ngọc trong tay Vân Triệt. Sau đó, trước mắt Vân Triệt lóe lên một tia sáng đỏ… trên tay bỗng nhẹ bẫng.
Hồng Nhi không thấy đâu, Chu Tước Ngọc cũng biến mất!
Rắc rắc! Rắc rắc!
Tiếng cắn giòn tan truyền đến từ phía sau, Vân Triệt xoay người, cạn lời nhìn Hồng Nhi đang cắn vỡ từng miếng Chu Tước Ngọc ẩn chứa sức mạnh cực kỳ khủng bố, sau hai ba miếng đã “ực ực” nuốt vào bụng.
“~!@#$%…” Khóe mắt Vân Triệt giật giật… Uổng công mình còn suy nghĩ xem nên dỗ nàng ăn thế nào, đúng là lo bò trắng răng!
Hồng Nhi híp mắt, xòe hai bàn tay nhỏ bé ra:
- Hi hi! Hết rồi… à?
Trước mắt nàng, đã không còn bóng dáng của Vân Triệt.
“Ừm…” Hồng Nhi lắc lắc ngón tay, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ suy tư: “Sao đột nhiên lại đi mất rồi, chẳng lẽ chủ nhân giận người ta sao?”
- Hỏa Tông chủ, còn bao xa nữa?
Ý thức Vân Triệt quay về, gào lớn.
Khi họ càng đến gần, biển lửa cuộn trào, sức mạnh của cơn lốc cũng trở nên mãnh liệt hơn gấp mấy lần.
- Còn xa lắm!
- Vậy nhanh lên nữa! Càng nhanh càng tốt! Sư tôn của ta không chống đỡ được bao lâu đâu!
- Mẹ nó!
Hỏa Như Liệt mắng to một tiếng, viêm lực cuộn trào, trực tiếp cắt ra một vết rách không gian cao mấy trượng trước người, tốc độ xuyên qua lại nhanh hơn một lần nữa.
- Tiểu tử! Ngươi đã không phải đi chịu chết, thì ít nhất cũng nói cho ta biết ngươi rốt cuộc muốn làm gì chứ!
Cho dù Hỏa Như Liệt có vắt óc suy nghĩ, cũng không thể nào nghĩ ra Vân Triệt có thể dùng cách gì để cứu Mộc Huyền Âm.
Vân Triệt hơi cắn răng, không nói gì.
- Vậy ngươi nói cho ta biết, ngươi có bao nhiêu phần nắm chắc?
Hỏa Như Liệt vừa gắng sức xuyên qua không gian, vừa quát.
Vân Triệt trầm giọng nói:
- Không hề nắm chắc! Chỉ là… có một chút khả năng mà thôi.
- Cái gì? Ngươi… tên tiểu tử nhà ngươi.
Hai mắt Hỏa Như Liệt trợn trừng.
Vân Triệt nắm chặt hai tay:
- Nhưng đó là sư tôn của ta! Cũng là người đối xử tốt nhất với ta sau khi đến Thần Giới. Cho dù chỉ có một tia hy vọng… ta cũng quyết không thể trơ mắt nhìn sư tôn chết.
Hỏa Như Liệt chợt cười to:
- … Chậc! Cũng không biết mấy cô nương kia đã dùng yêu thuật gì với ngươi, mà lại khiến tên tiểu tử nhà ngươi cố chấp đến vậy. Thật kỳ lạ, ngươi kéo ta đi chết thế này, ta rõ ràng hận đến nghiến răng, vậy mà lại có phần thích tên tiểu tử nhà ngươi hơn, ha ha ha ha… Nắm chắc vào!
Xé rách không gian của Táng Thần Hỏa Ngục, kể cả là Hỏa Như Liệt, mỗi một lần cũng phải dốc toàn lực.
Khi đến gần bốn ngàn dặm, mỗi một khoảnh khắc đều là phong vân biến sắc.
Khi đến gần hai ngàn dặm, dư chấn sức mạnh và khí thế không ngừng ập tới như từng chiếc búa tạ nện vào ngực Vân Triệt, khiến hắn khó chịu muốn chết. Cánh tay Hỏa Như Liệt đang nắm lấy hắn khởi động huyền lực, một lớp lá chắn hỏa diễm màu đỏ nhạt bao trùm toàn bộ cơ thể hắn, hoàn toàn ngăn cách mọi thứ xung quanh.
Sắc mặt Vân Triệt nhanh chóng khôi phục, gấp giọng nói:
- Hỏa Tông chủ, xin nhờ ngài!
Đến gần hai ngàn dặm, những năm qua Hỏa Như Liệt đã từng quan chiến nhiều lần, nhưng chưa bao giờ đến gần như thế. Tốc độ của hắn không giảm, mang theo Vân Triệt tiếp tục tiến tới.
Rất nhanh…
Một ngàn năm trăm dặm…
Một ngàn dặm!
Tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa, sức mạnh gió lốc như tận thế chưa từng ngừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, điều này ít nhất chứng minh Mộc Huyền Âm vẫn chưa hoàn toàn chết. Hỏa Như Liệt cắn chặt răng, rót thêm nhiều sức mạnh hơn vào lá chắn hỏa diễm bao quanh Vân Triệt, rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Chín trăm dặm…
Tám trăm dặm…
Bảy trăm dặm…
Sáu trăm dặm…
Năm trăm dặm!
Hỏa Như Liệt cuối cùng cũng dừng lại, trầm giọng nói:
- Không thể tiến thêm được nữa. Bằng không, nếu Viễn Cổ Cầu Long đột nhiên chuyển mục tiêu tấn công về phía chúng ta, cả hai đều chết chắc không thể nghi ngờ.
Không gian nơi này chấn động, vặn vẹo từng tầng, một nửa sức mạnh của Hỏa Như Liệt dùng để che chắn cho mình, một nửa che chắn cho Vân Triệt… Ở khoảng cách này, nếu lá chắn trên người Vân Triệt bị giải trừ, hắn sẽ bị hủy diệt thành tro bụi trong nháy mắt.
Không, ngay cả tro bụi cũng không còn, sẽ bị hủy diệt thành hư vô.
Vân Triệt vô cùng quả quyết:
- Sẽ không đâu! Sư tôn đã giết đồng bạn của nó, trong cơn điên cuồng nó chỉ muốn giết sư tôn bằng mọi giá, tuyệt đối sẽ không chuyển mục tiêu để cho sư tôn có cơ hội thở dốc!
- Hơn nữa ngài đường đường là Thần Quân! Sức mạnh của con Cầu Long này và sư tôn ta đã suy yếu đến thế, ngài không dễ chết như vậy đâu!
Hỏa Như Liệt chửi ầm lên, lại túm lấy Vân Triệt tiếp tục lao về phía trước:
- Mẹ nó! Lão tử coi như thua trong tay tên tiểu tử nhà ngươi… Ai bảo ngươi lại cứu mạng Diệp nhi của ta! Liều mạng!
Càng ngày càng gần trung tâm ác chiến của hai đại Thần Chủ, cách lớp lá chắn bảo vệ rất dày, Vân Triệt vẫn có thể cảm nhận được một sự khủng bố chưa từng có, không thể dùng bất kỳ ngôn từ nào để hình dung.
Khi họ dần dần tiếp cận, ngay cả lá chắn hỏa diễm bảo vệ hắn, vốn được rót vào một nửa sức mạnh của Hỏa Như Liệt, cũng bắt đầu rung lắc dữ dội.
- Hỏa Tông chủ, ở nơi này ngài có thể truyền âm xa nhất bao nhiêu?
Vân Triệt vẫn cố gắng duy trì bình tĩnh.
- Nếu là nơi khác, mấy vạn dặm cũng không thành vấn đề, nhưng ở đây, với viêm lực của hỏa ngục cộng thêm sự quấy nhiễu từ sức mạnh của hai đại Thần Chủ, ba trăm dặm đã là cực hạn!
Hỏa Như Liệt quát.
Bốn trăm năm mươi dặm!
Bốn trăm dặm!
- Được! Vậy tiếp cận đến ba trăm dặm là được!
Vân Triệt nói.
Hỏa Như Liệt không nói nhảm, mang theo Vân Triệt tiếp tục tiến lên, nhưng trong lòng thì thầm một trận: Ba trăm dặm là được? Được cái con khỉ! Đây là liều mạng đó!
Ba trăm năm mươi dặm…
Ba trăm dặm!
Ầm!!!
Ngàn vạn cột lửa xung quanh nổ tung, một trong số đó nuốt chửng cả Hỏa Như Liệt và Vân Triệt. Khi rơi xuống, toàn bộ tóc của Hỏa Như Liệt đều cháy sém, trên người có mấy chỗ cháy đen. Một tay hắn đặt lên người Vân Triệt, một tay chống đỡ, dùng hết toàn lực chống lại dư chấn sức mạnh đến từ hai đại Thần Chủ:
- Ba trăm dặm rồi đó, ngươi muốn làm gì, nói mau! Ta không chống đỡ được bao lâu nữa đâu!
- Nói cho ta khoảng cách và phương hướng chính xác… tốt nhất là chính xác đến từng trượng!
Vân Triệt nói.
- Mẹ nó, tên tiểu tử nhà ngươi!
Hỏa Như Liệt hung hăng cắn răng, tinh thần lực phóng thích đến cực hạn, sau đó nhanh chóng giơ tay, điểm vào mi tâm Vân Triệt:
- Đây là khoảng cách và phương hướng của bọn họ! Chỉ có điều họ luôn di chuyển.
Vân Triệt chau mày:
- Được! Bây giờ lập tức truyền âm cho sư tôn của ta, tốt nhất là hồn âm!
Ầm!!
Một luồng sóng khí vô hình từ phương xa ập đến ngực Hỏa Như Liệt, sắc mặt hắn trắng bệch, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu:
- Nhanh! Đặt tay lên đầu ta, tự ngươi làm đi! Ta sắp không chống đỡ nổi rồi!
Vân Triệt nhanh chóng đưa tay, ngón tay điểm lên mi tâm của Hỏa Như Liệt, một luồng hồn âm lập tức thông qua tinh thần lực khổng lồ của Hỏa Như Liệt, truyền vào trong tâm hồn của Mộc Huyền Âm.
- Sư tôn! Cố gắng lên, đệ tử sẽ đến bên cạnh người ngay! Sư tôn đừng mắng đệ tử, hãy nghe kỹ những lời tiếp theo… Sau khi hồn âm của đệ tử kết thúc, người hãy đếm thầm năm giây, sẽ có một chiếc huyền chu cỡ nhỏ xuất hiện gần người, người hãy lập tức dùng sức mạnh bao bọc lấy huyền chu và đệ tử bước ra từ đó… Đệ tử sẽ tạo cơ hội để người giết nó!
- Tin tưởng đệ tử!
Không đợi Mộc Huyền Âm có bất kỳ phản ứng nào, hồn âm của Vân Triệt đã ngắt. Trong lớp lá chắn bảo vệ, Thái Cổ Huyền Chu được hắn nắm trong tay, sau đó nhanh chóng phóng đại, lớn đến chừng một trượng.
- Hỏa Tông chủ, đừng giải trừ lá chắn, sau khi chiếc huyền chu này biến mất, ngài hãy lập tức rời đi!
- Nếu ta có thể sống sót… nhất định sẽ báo đáp ơn này!
Vân Triệt gào xong, cả người đã biến mất, tiến vào trong Thái Cổ Huyền Chu.
Bên trong không gian của Thái Cổ Huyền Chu, sức mạnh của Chu Tước Ngọc rót vào, khiến thế giới này lại xuất hiện một chút sinh cơ mới.
Tuy nhiên, năng lượng của Chu Tước Ngọc có thể đưa hắn xuyên qua ba trăm dặm hay không, hắn không biết… Thậm chí có thể xuyên qua được hay không, hắn cũng không thể xác định.
Bởi vì Thái Cổ Huyền Chu mang theo cả một thế giới khổng lồ để di chuyển, nên năng lượng tiêu hao cực kỳ lớn, yêu cầu cấp bậc nguồn năng lượng cũng cực cao… Ở thời cổ đại, nó là huyền chu thuộc về Thần tộc, thứ nó cần tự nhiên cũng là nguồn năng lượng cấp bậc thần.
Lúc trước năng lượng do Kim Ô Ngọc rót vào, sau khi hắn đi đi về về Thương Vân Đại Lục không lâu đã tiêu hao hết.
Sau đó, hắn không dùng đến Thái Cổ Huyền Chu nữa, càng chưa từng dùng ở Thần Giới. Bởi vì, trước đó hắn không tìm được nguồn năng lượng thích hợp cho Thái Cổ Huyền Chu để có thể xuyên qua không gian của Thần Giới.
Khi dùng Kim Ô Ngọc làm nguồn năng lượng, không gian hắc ám của Thí Nguyệt Ma Quật, thế giới hắc ám dưới Tuyệt Vân Nhai, nó đều không thể xuyên qua, mà không gian của Thần Giới chỉ có thể kiên cố hơn chúng, dưới cùng một nguồn năng lượng, gần như không thể xuyên qua mới đúng.
Mà Chu Tước Ngọc, hiển nhiên là nguồn năng lượng có cấp bậc giống với Kim Ô Ngọc. Khi nhận được nó, hắn đã nghĩ đến việc sau khi trở lại hạ giới, có thể dùng nó làm nguồn năng lượng cho Thái Cổ Huyền Chu.
Nhưng bây giờ… hắn đã không còn lựa chọn nào khác! Chỉ có thể đánh cược!
Trong thế giới huyền chu, Vân Triệt tay cầm Kiếp Thiên Kiếm, trong lòng vừa đếm thầm thời gian, vừa mặc niệm: Thái Cổ Huyền Chu, ngươi dù sao cũng là thần vật của Kiếm Linh Thần tộc viễn cổ! Cầu ngươi nhất định phải có chí khí một chút… chỉ có ba trăm dặm, cho dù ngươi một hơi hao hết toàn bộ sức mạnh của Chu Tước Ngọc, cũng nhất định phải xuyên qua được!
Nếu không được… lão tử chết thì ngươi cũng chết theo! Lão tử mà sống được cũng sẽ đập nát ngươi!
Ba giây…
Bốn giây…
Năm giây!
Trong thoáng chốc, không gian bên ngoài nháy mắt thay đổi.
Thành công?
Thành công!!!
Sức mạnh hoàn chỉnh của Chu Tước Ngọc, có lẽ còn vượt xa suy nghĩ của Vân Triệt. Trong thời khắc kinh hồn này, Thái Cổ Huyền Chu đã thành công hoàn thành lần đầu tiên “xuyên qua không gian” ở Thần Giới.
Tuy rằng chỉ có ba trăm dặm ngắn ngủi, nhưng đối với Vân Triệt mà nói, đã là kỳ tích rực rỡ.
Nếu có thể, kết quả tốt nhất không nghi ngờ gì là đưa Mộc Huyền Âm vào Thái Cổ Huyền Chu rồi bỏ trốn… Nhưng mà, Vân Triệt không dám hy vọng xa vời có được cơ hội như vậy. Mà ván cược của hắn, bây giờ mới bắt đầu.
Khoảnh khắc không gian thành công xé rách, Vân Triệt lập tức cưỡng ép mở “Oanh Thiên”, trạng thái huyền lực đạt đến cực hạn, nắm chặt Kiếp Thiên Kiếm lao ra khỏi Thái Cổ Huyền Chu, xông về phía trung tâm giao chiến của hai đại Thần Chủ –– một nơi khủng bố mà trong một khoảnh khắc có thể hoàn toàn xóa sổ hắn. Nhưng hắn không hề do dự, bởi vì hắn tin tưởng Mộc Huyền Âm, hắn cũng tin tưởng Mộc Huyền Âm sẽ tin tưởng hắn!
Lúc Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện, một lớp lá chắn hàn băng khổng lồ liền bao phủ lấy nó… Đây là sức mạnh cuối cùng tựa ngọn đèn trước gió của Mộc Huyền Âm.
Là thần vật thượng cổ, Vân Triệt chắc chắn nó tuyệt đối không dễ dàng bị phá hủy như vậy, mà thứ cần được bảo vệ không phải là Thái Cổ Huyền Chu, mà là hắn.
Lúc Vân Triệt lao ra khỏi Thái Cổ Huyền Chu, liền trực tiếp bị bao phủ trong hàn tinh. Ánh mắt đầu tiên của hắn, chính là thấy được ánh mắt của Mộc Huyền Âm, thân thể nàng trực tiếp va vào người hắn, bàn tay nhuốm máu siết chặt lấy vai hắn, gần như trút xuống tất cả sức mạnh còn sót lại lên lớp hàn tinh bảo vệ hắn.
- Ngươi…
Nàng định tức giận mắng, nhưng Viễn Cổ Cầu Long trong cơn điên cuồng làm sao cho họ một khoảnh khắc yên bình. Lúc Mộc Huyền Âm dồn hết toàn lực bảo vệ Thái Cổ Huyền Chu và Vân Triệt, Viễn Cổ Cầu Long cũng đã gầm lên giận dữ, lao tới, long trảo khổng lồ cuộn quanh long viêm ngập trời, hung hăng nện xuống Mộc Huyền Âm và Vân Triệt.
Máu tươi của Mộc Huyền Âm nhanh chóng nhuộm đỏ áo ngoài của Vân Triệt. Đối mặt với sức mạnh hủy diệt của Viễn Cổ Cầu Long đang đuổi giết, hơn phân nửa sức mạnh của nàng đã dùng để bảo vệ Vân Triệt, vốn đã không cách nào chống đỡ, ngay cả việc thoát khỏi khí thế áp bức của nó để mang Vân Triệt tránh đi cũng không thể làm được –– bởi vì một khi sức mạnh của nàng trên người Vân Triệt biến mất hoặc yếu đi, đừng nói là bị dư chấn chạm vào, chỉ cần uy áp từ Cầu Long cũng đủ để hủy diệt hắn trong nháy mắt.
Nàng không biết, vì sao hắn lại muốn xông tới đây!
Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, nhìn long trảo tựa như từ trên trời cao rơi xuống, ánh mắt tĩnh lặng như hồ băng, sau đó hai mắt lại trực tiếp nhắm chặt.
Theo ý niệm của hắn tập trung, thời gian, dường như đột nhiên chậm lại.
Kiếp Thiên Kiếm nâng lên, mũi kiếm chỉ thẳng lên trời, sau đó chậm rãi vung lên… vẽ ra một vòng cung tiêu chuẩn.
Theo mũi kiếm không tiếng động vẽ lên, không gian, pháp tắc, trật tự đột nhiên hỗn loạn.
Thành, còn một tia hy vọng sống sót, bại, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!
Gia gia, cha mẹ, Nguyên Bá, Linh Tịch, Thải Y, Nguyệt Nhi, Tuyết Nhi, Linh Nhi… phù hộ cho con!
Nhất định phải thành công… Phải thành công!
Thời gian dường như đã dừng lại, thế giới trở nên vô cùng yên tĩnh. Theo Kiếp Thiên Kiếm vẽ nên một vòng cung hoàn chỉnh, một huyền trận vô sắc vô hình, không khí tức, không dấu vết, thế gian chỉ có Vân Triệt mới có thể cảm nhận được, đã thành hình trong khoảnh khắc.
Trong đôi mắt của Vân Triệt, cũng vào lúc này chợt mở ra, phóng xuất hàn quang quyết tuyệt.
- Tà Thần thức thứ tư…
- Nguyệt –– Vãn –– Tinh –– Hồi!
––––––––––––––––––
Lời tác giả:
- Rất nhiều bạn đọc thật là… một lời khó nói hết. Ta vốn là một người bình thường biết bao, nhìn những lời nhắn lại mà trực tiếp xấu hổ đến ung thư giai đoạn cuối. Nào là từ dưới hỏa ngục lẻn qua, nào là Thái Cổ Huyền Chu trực tiếp xông lên, nào là cưỡng ép mở Diêm Hoàng… Đó là sức mạnh của Thần Chủ đấy! Trong truyện không chỉ một lần nhấn mạnh rằng ngoài ngàn dặm chỉ cần dính một chút là chết ngay! Nếu muốn tiếp cận, phải tổng hợp sức mạnh Thần Quân của Hỏa Như Liệt, cộng thêm Thái Cổ Huyền Chu, cộng với việc tính toán khoảng cách và thời gian để Mộc Huyền Âm bảo vệ tức thì, v.v… Chỉ cần sơ sẩy một chút là Vân Triệt tiêu đời rồi! Còn mở Diêm Hoàng? Mở một vạn lần Diêm Hoàng rồi tăng thực lực lên gấp một vạn lần nữa cũng khó có khả năng làm bị thương dù chỉ một cọng lông của con rồng kia! Nếu Thần Chủ cảnh cặn bã như vậy, thì còn lăn lộn ở Thần Giới làm cái rắm gì!
- Như vậy thì thôi, đã sớm quen rồi. Mấu chốt là có một số người tự mình nghĩ ra rồi còn nói đầu óc ta có vấn đề! Trong tất cả các tác giả, ta viết thuộc loại chậm nhất, một chương trung bình cần ba đến bốn giờ, có khi ngồi cả một ngày cũng không viết xong một chương. Đây có lẽ là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế trong sáng tác, mỗi đoạn đối thoại, ta đều phải tốn thời gian rất lâu để mô phỏng và nhập tâm vào hoàn cảnh, tâm thái của mỗi nhân vật. Khi tình tiết được đẩy lên cao trào, càng phải tổng hợp lại tất cả các yếu tố để tránh xuất hiện thiếu sót và lỗi logic. Vài vị nào đó trước khi đưa ra kết luận cũng nên học theo ta đây… suy nghĩ cẩn thận, suy nghĩ cẩn thận!
- Haiz… lại kích động rồi, ta đây một ông chú trung niên ba mươi tuổi béo phì vẫn nên ăn nhiều kỷ tử, bớt nóng giận thì tốt hơn… Sau này vẫn không nên cà khịa nữa, mọi người vui vẻ là được rồi (╯╰)b
- Ừm, thật ra chuyện này cũng không có ý kiến gì, có đôi khi đọc còn thấy rất vui. Nhưng có một kiểu người quá đáng nhất, lại còn nói ta ra chương chậm. Đối với kiểu người này, ha ha ha, ta chỉ muốn nói ba chữ… Ngươi biết quá nhiều rồi