Thiếu niên mộc linh ngẩn người, vẫn không thể tin nổi, hắn không lập tức bỏ chạy mà run giọng hỏi:
- Thật… Thật vậy sao? Ngươi thật sự… muốn thả ta đi?
“…” Vân Triệt hít một hơi thật sâu. Vương tộc Mộc Linh, Mộc Linh Châu của hắn là dị bảo mà ngay cả các tinh giới thượng vị cao cao tại thượng cũng vô cùng thèm khát. Bản thân hắn đã phải trả một cái giá rất đắt mới bắt được thiếu niên này, cũng là một bước tiến lớn để đến gần Mạt Lỵ hơn… Vậy mà lại không thể xuống tay.
Hắn thậm chí không hiểu nổi rốt cuộc mình đang nghĩ gì, tại sao lại làm như vậy…
Ta thế mà lại… đã từng là một ác ma tàn nhẫn tàn sát cả một thành!
- Đi… Trước khi ta thay đổi chủ ý, đi ngay lập tức!
Vân Triệt nghiến răng, tâm thần đại loạn.
- Ta… ta biết mà… ngươi nhất định là một người tốt.
Thiếu niên lau vệt nước mắt trên mặt, cẩn thận lùi lại từng bước, ánh mắt vẫn nhìn Vân Triệt, lộ ra niềm vui sướng của kẻ vừa thoát chết và lòng cảm kích sâu sắc.
Người tốt…
Trước đây, khi Mộc Huyền Âm nhắc đến tộc Mộc Linh, bà từng nói rằng hồn lực thuần khiết không chút tạp chất của Mộc Linh có thể cảm nhận được tội ác hoặc địch ý của các sinh linh khác.
Bàn tay mình đã nhuốm vô số máu tươi, vậy mà trong cảm ứng linh hồn của hắn, mình lại là “người tốt” sao?
Hắn tự giễu cười.
Phía sau, tiếng bước chân chậm rãi của thiếu niên mộc linh mỗi lúc một xa, nhưng hắn lại không lập tức dùng tốc độ nhanh nhất để bỏ chạy, mà sau khi lùi được mười bước thì dừng lại.
- Tiền bối.
Hắn rụt rè cất tiếng.
“…” Vân Triệt quay người lại, ánh mắt hung ác:
- Nếu ngươi không đi, một khi ta thay đổi chủ ý, ngươi sẽ vĩnh viễn không đi được!
- Ta… không dám.
Thiếu niên mộc linh lắc đầu, rồi bỗng dũng cảm ngẩng lên:
- Tiền bối, ta… có thể nhờ ngươi một chuyện được không? Ngươi có thể đưa ta về nhà không? Ta chỉ có một mình… sẽ bị bọn họ bắt lại ngay lập tức.
“…” Vân Triệt đứng sững tại chỗ, hồi lâu không nói.
Mộc Linh có đặc điểm cơ thể quá dễ nhận biết. Đúng vậy, cho dù mình thả hắn, một mộc linh đơn độc ở Hắc Sa Thành cũng chỉ có kết cục bị bắt lại, thậm chí là bị săn giết.
- Nhà của ngươi?
Thiếu niên mộc linh vội vàng gật đầu, rồi đưa tay chỉ về phía nam:
- Đúng! Nhà của ta ở ngay ngoài thành không xa. Tiền bối lợi hại như vậy, chỉ cần đi theo hướng này ra khỏi Hắc Sa Thành là sẽ đến rất nhanh… Xin nhờ tiền bối.
Khóe mắt Vân Triệt giật giật, trái tim cũng run lên… Sau đó, hắn bước nhanh tới, một tay tóm lấy thiếu niên mộc linh:
- Đi!
Vừa mới quyết định thả hắn… giờ lại dễ dàng quyết định hộ tống hắn như vậy?
Rốt cuộc mình đang làm cái quái gì thế này?
Thôi kệ! Đã quyết định thả hắn thì làm người tốt cho trót, nếu không để hắn rơi vào tay người của Hắc Sa Thành lần nữa, chẳng phải là công cốc sao!
Hắn tự nhủ trong lòng như vậy, tốc độ nhanh hơn, lẩn trong màn đêm bay thẳng về phía nam.
- Tiền bối, cảm ơn ngươi, ta biết ngay cảm giác của mình không sai mà, ngươi thật sự là một người rất tốt.
Thiếu niên mộc linh cảm kích nói.
- Ngươi tên gì?
Vân Triệt hỏi.
- Ta tên Hòa Lâm.
Thiếu niên mộc linh trả lời. Đối mặt với Vân Triệt, người đã tha mạng và còn đang hộ tống mình về nhà, hắn không còn sợ hãi, chỉ có lòng cảm kích và niềm vui vô hạn. Đôi mắt xanh biếc nhìn Vân Triệt cũng trở nên lấp lánh hơn nhiều:
- Vẫn chưa biết nên xưng hô với tiền bối thế nào?
- Xưng hô thì không cần, nhưng tốt nhất đừng gọi ta là tiền bối, ta chỉ hơn ngươi mười mấy tuổi thôi.
Giọng Vân Triệt không chút cảm xúc, đồng thời cũng không ngừng trấn an những cảm xúc hỗn loạn, rối bời của bản thân.
- A?
Hòa Lâm há hốc miệng, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, một lúc lâu sau mới kinh hô:
- Hóa ra là đại ca ca. A… Đại ca ca, ngươi lợi hại quá, thật sự rất lợi hại, ngay cả kẻ đáng sợ như vậy cũng có thể đánh bại trong nháy mắt. Ta còn tưởng đại ca ca phải lớn tuổi lắm chứ.
Từ trong giọng nói và ánh mắt của hắn, Vân Triệt nhìn thấy sự chân thành và sùng bái sâu sắc.
- Ta nghe nói, Hắc Sa Thành có rất nhiều kẻ ngấm ngầm săn giết Mộc Linh, tại sao nhà của ngươi lại ở gần nơi nguy hiểm như vậy?
Vân Triệt hỏi.
Lời của Vân Triệt khiến Hòa Lâm chợt im lặng. Ngay khi Vân Triệt nghĩ rằng hắn không muốn trả lời, hắn mới khẽ nói:
- So với tinh giới trung vị và tinh giới thượng vị, tinh giới hạ vị được xem là an toàn nhất. Một khi bị phát hiện, ít nhất vẫn còn chút cơ hội trốn thoát. Hơn nữa, nơi ở của chúng ta hiện giờ được sức mạnh của đại tự nhiên bảo vệ, ta và tộc nhân đã ở đó hai năm rồi mà chưa từng bị ai phát hiện.
- Tộc nhân của ngươi… còn lại bao nhiêu người?
Hòa Lâm hơi do dự rồi nói:
- Tộc nhân bên cạnh ta chỉ còn lại gần một trăm người. Lần này ta bị bắt đi, bọn họ nhất định sẽ rất lo lắng. Nhưng nếu họ rời khỏi nơi đó để tìm ta thì sẽ rất nguy hiểm.
- Hòa Lâm, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?
- Ta… mười một tuổi.
- Ngươi còn có một tỷ tỷ?
Vân Triệt thuận miệng hỏi.
Hắn khẽ gật đầu, giọng nói trầm xuống:
- Ừm. Ba năm trước, trong trận đại nạn kinh hoàng đó… cha nương vì bảo vệ ta và tỷ tỷ mà đều… đều… Sau đó, ta và tỷ tỷ bị lạc mất nhau, không còn gặp lại tỷ tỷ nữa. Nhưng ta tin rằng tỷ tỷ nhất định vẫn còn sống, ta cảm nhận được!
Vân Triệt không hỏi thêm.
Phụ mẫu đều mất, người thân cuối cùng cũng thất lạc, thiếu niên mới mười một tuổi này đã phải trải qua sự tàn khốc và khổ cực mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Không phải vì lỗi lầm hay tội ác của hắn, mà chỉ vì hắn là Mộc Linh –– vương tộc Mộc Linh.
Bộ tộc của họ rõ ràng được kế thừa sức mạnh tự nhiên thuần khiết nhất, nhưng lại như thể phải gánh chịu lời nguyền tàn khốc nhất.
Ra khỏi Hắc Sa Thành, Vân Triệt không dừng lại, bay thẳng theo hướng Hòa Lâm chỉ dẫn. Khoảng nửa giờ sau, hắn đã bay vào một khu rừng rậm không thấy điểm cuối.
- Ngôi nhà mà ngươi nói ở trong khu rừng này sao?
Vân Triệt hỏi.
Hòa Lâm đưa tay chỉ về hướng đông nam, càng gần đến nhà, hắn càng kích động:
- Ừm! Chính là hướng đó, ta đã cảm nhận được khí tức ở nơi ấy… Tốt quá rồi.
Cả hai nhanh chóng băng qua khu rừng, một lúc lâu sau mới dừng lại.
Phía trước, những cây cổ thụ cao chọc trời san sát nhau, vô số dây leo xanh đen vô cùng to khỏe tùy ý lan tràn, chặn đứng hoàn toàn con đường phía trước, không biết kéo dài đến tận đâu.
Trong ánh mắt nghi hoặc của Vân Triệt, Hòa Lâm hưng phấn bước lên, bàn tay nhỏ bé khẽ vẫy. Ngay lập tức, những dây leo xanh đen bỗng như có linh tính, nhanh chóng vặn vẹo, di chuyển, tách ra thành một lối đi hẹp dài.
- Đại ca ca, mau tới đây!
Hòa Lâm kéo tay Vân Triệt, hí hửng chạy vào lối đi do dây leo tạo ra. Vân Triệt do dự một chút rồi cũng đi theo sau.
Lối đi rất dài, phải đi một lúc lâu mới thấy được cửa ra. Khi họ vừa bước ra khỏi lối đi, một luồng khí tức nguy hiểm đột nhiên ập tới, hơn mười sợi dây leo xanh đen như nanh vuốt ác ma hung hăng quất xuống từ nhiều hướng khác nhau.
Huyền lực của Vân Triệt lập tức dâng lên, nhưng Hòa Lâm lại không hề kinh hãi, ngược lại còn tiến lên trước, bàn tay nhỏ bé khẽ đẩy ra, lục quang chợt lóe. Ngay lập tức, những dây leo xanh đen phía trước đột nhiên khựng lại giữa không trung, rồi nhanh như chớp thu về.
- Thanh Diệp bà bà! Quỳ cô cô! Mộc Mạn bá bá… Con về rồi! Con về rồi!
Thế giới trước mắt là một rừng cây bạt ngàn, hoa cỏ xanh biếc, lá cây và thảm thực vật hiện lên một màu xanh thuần khiết đến khó tin, không khí cũng trong lành đến mức khiến người ta sảng khoái. Xa hơn một chút, có thể thấy những loài kỳ hoa dị thảo khắp nơi, bướm đủ màu sắc bay lượn, đẹp không sao tả xiết. Bất cứ ai đến đây cũng sẽ có cảm giác như đang lạc vào tiên cảnh.
Giọng nói trong trẻo, vui mừng của Hòa Lâm vang vọng trong thế giới nhỏ tựa tiên cảnh này.
- Lâm… Lâm nhi! Lâm nhi!
- Thiếu tộc trưởng… là thiếu tộc trưởng!
- Lâm nhi!
Thế giới yên tĩnh lập tức vang lên những tiếng gọi kích động đến cực điểm. Những bóng người màu xanh biếc liên tục xuất hiện từ trong các cây cổ thụ, giữa những bụi hoa, cuống quýt lao về phía Hòa Lâm. Một bà lão lớn tuổi nhất, đi lại có vẻ hơi tập tễnh, ôm chầm lấy Hòa Lâm, còn chưa kịp mở miệng, nước mắt đã giàn giụa.
- Lâm nhi… thật sự là con sao? Thật sự là con đã trở về… Ta còn tưởng rằng con đã bị nhân loại bắt đi… Tốt quá rồi, con bình an vô sự là tốt quá rồi…
Tất cả những người khác cũng xông tới, trong hốc mắt ai nấy đều ngấn lệ vì xúc động.
Những người này đều có mái tóc xanh biếc, đôi mắt lấp lánh như ngọc, đôi tai dài và nhọn, cùng với làn da trong veo không tì vết như gốm sứ. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây đều là những mộc linh ẩn náu ở nơi này, là tộc nhân mà Hòa Lâm đã nhắc đến.
Số lượng cũng đúng như lời Hòa Lâm nói trước đó, khoảng chừng một trăm người.
Từ phản ứng kích động tột độ của mọi người, có thể thấy Hòa Lâm quan trọng với họ đến nhường nào… Huyết mạch nam tính duy nhất còn sót lại của vương tộc Mộc Linh, tuổi còn nhỏ nhưng đã gánh vác niềm hy vọng cuối cùng của cả bộ tộc.
Trong mắt Hòa Lâm cũng rưng rưng nước mắt:
- Con xin lỗi, Thanh Diệp bà bà, xin lỗi mọi người, là con đã khiến mọi người lo lắng. Con… con thật sự đã bị nhân loại bắt đi…
- A!?
Lời của Hòa Lâm khiến tất cả các mộc linh đều kinh hãi.
- Nhưng mà, con đã gặp được một đại ca ca tốt, một người siêu tốt lại siêu lợi hại, chính huynh ấy đã cứu con ra và bảo vệ con trở về đây.
Hòa Lâm gắng sức lau nước mắt, bước nhanh đến bên cạnh Vân Triệt:
- Chính là vị đại ca ca này, nếu không có huynh ấy, có lẽ con đã… thật sự đã…
Từng ánh mắt đổ dồn về phía Vân Triệt. Bà lão lớn tuổi nhất, người được Hòa Lâm gọi là “Thanh Diệp bà bà”, chậm rãi tiến lên, rồi đột nhiên cúi người, nặng nề quỳ xuống trước mặt Vân Triệt.
Vân Triệt nhíu mày, vừa định lên tiếng thì lại thấy tất cả các mộc linh cũng đồng loạt quỳ xuống.
Vân Triệt: “…”
Giọng nói già nua của Thanh Diệp bà bà mang theo lòng cảm kích từ tận đáy lòng và nỗi sợ hãi sâu sắc:
- Nhân loại trẻ tuổi… Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã cứu thiếu tộc trưởng của chúng ta. Mặc dù chúng ta căm hận loài người tội lỗi, nhưng ngươi đã cứu thiếu tộc trưởng của chúng ta, từ nay về sau, ngươi chính là đại ân nhân của bộ tộc Mộc Linh chúng ta, xin nhận của chúng ta một lạy.
- Thiếu tộc trưởng gặp nạn lại gặp được quý nhân như vậy, nhất định là tộc trưởng trên trời có linh thiêng phù hộ.
Một mộc linh trung niên ngẩng đầu hô lên, sau đó cúi đầu lạy sâu về phía Vân Triệt.
“…” Vân Triệt khẽ hé miệng, một lúc lâu sau mới ngượng ngùng nói:
- Ta cũng chỉ tiện tay mà thôi, các ngươi không cần phải làm vậy.