Mộc Linh bí địa, gió lạnh hiu quạnh.
Vân Triệt gom toàn bộ di thể của Mộc Linh lại một chỗ, Hòa Lâm quỳ đó, cô độc tiễn đưa từng người trong tộc. Sau đó, hắn nhẹ nhàng vung tay, chôn cất họ thật sâu dưới mảnh đất từng chỉ thuộc về riêng họ.
Tuy không phải chủ ý, cũng chẳng phải điều hắn mong muốn, nhưng hắn vẫn là nguyên nhân chính gây ra thảm kịch này. Nỗi áy náy trong lòng Vân Triệt không lời nào tả xiết. Hắn hít một hơi thật sâu, hai đầu gối quỳ xuống đất, dập đầu chín lần.
Hắn chìa tay ra, trong lòng bàn tay là chiếc vòng được kết từ mầm non của các loài hoa cỏ. Nó không chỉ tỏa ra khí tức tự nhiên và linh khí của Mộc Linh, mà còn ẩn chứa trái tim vừa chớm nở của một thiếu nữ.
Gạt đất sang một bên, hắn cẩn thận chôn chiếc vòng xuống. Vân Triệt ngẩng đầu, trong tâm trí đều là đôi mắt trong veo và giọng nói thuần khiết đến mức gió nhẹ cũng không nỡ thổi bay của nữ hài Mộc Linh kia. Hắn khẽ nói:
- Thanh Hà, ta là ác ma đã mang đến tai họa cho bộ tộc các ngươi, không có tư cách nhận món quà tốt đẹp như vậy của ngươi. Nguyện cho kiếp sau của ngươi… có thể được vận mệnh đối xử tử tế.
Hòa Lâm vẫn luôn quỳ đó, từ đầu đến cuối không rơi một giọt lệ, thậm chí không có cảm xúc dao động quá mãnh liệt. Điều này càng khiến lòng Vân Triệt thêm nặng trĩu và bất an.
Vân Triệt vỗ vai cậu bé:
- Hòa Lâm, sau này hãy đi theo ta, ta sẽ giúp ngươi tìm một nơi đủ an toàn. Trước đây ngươi nói muốn bái ta làm sư phụ, tuy ta không cho rằng mình có thể làm sư phụ của ai, nhưng nếu ngươi vẫn kiên trì, ta sẽ không từ chối nữa.
Con đường hắn theo đuổi và tình cảnh hiện tại tuyệt đối không thích hợp để có một đệ tử ràng buộc bên mình – huống chi còn là vương tộc Mộc Linh có thể mang đến đại họa bất cứ lúc nào. Thế nhưng… nỗi áy náy tột cùng chưa từng có khiến hắn quyết không thể bỏ mặc Hòa Lâm.
Hòa Lâm không hề tỏ ra phấn khích, cũng không gật đầu hay lắc đầu. Cậu quay mặt lại, nở một nụ cười rất nhạt với Vân Triệt… Đôi mắt vẫn trong suốt như thủy tinh, nhưng lại mang theo nét thương tổn lạnh lẽo không nên có ở lứa tuổi này.
Cậu mỉm cười nói:
- Vân Triệt ca ca, tính mạng của huynh, vì một nguyên nhân nào đó mà từng bị thiếu hụt… chắc là vào khoảng thời gian không lâu trước đây, phải không?
Vân Triệt ngẩn ra, rồi chậm rãi gật đầu.
Đối mặt với Viễn Cổ Cầu Long, hắn đã cưỡng ép thi triển “Nguyệt Vãn Tinh Hồi”. Cái giá phải trả cho loại sức mạnh trái với pháp tắc, lẽ thường và cả thiên đạo này, chính là sinh mệnh bị tổn hại vĩnh viễn!
Cảm giác sinh mệnh bị cắt phăng đi là một nỗi thống khổ không thể tả xiết, dù chỉ diễn ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đến giờ nghĩ lại vẫn khiến linh hồn hắn run rẩy. Cùng với cảm giác đau đớn đó, còn có một dự cảm mơ hồ… rằng nếu sau này hắn tiếp tục thi triển Nguyệt Vãn Tinh Hồi, với sinh mệnh lực hiện tại, nhiều nhất là bốn năm lần nữa, hắn sẽ đột tử vì sinh mệnh cạn kiệt.
Hòa Lâm vẫn mỉm cười:
- Quả nhiên là vậy. Mộc Linh chúng ta có sự nhạy cảm đặc biệt với khí tức sinh mệnh. Thật ra, ngay lần đầu gặp Vân Triệt ca ca, ta đã cảm nhận được điều này, hơn nữa còn là sự hao tổn sinh mệnh rất nghiêm trọng. Nếu không kịp thời bù đắp, huynh sẽ sống ít đi rất nhiều năm. Vân Triệt ca ca là người tốt như vậy, nên sống thật lâu thật lâu mới công bằng.
- … Ngươi yên tâm, ta sẽ nghĩ cách.
Vân Triệt thuận miệng đáp, hắn cẩn thận nhìn quanh rồi nói:
- Hòa Lâm, chúng ta phải rời đi ngay bây giờ. Ta vừa giết đám người kia, tông môn tên Hắc Hồn Thần Tông đó chắc chắn đã phát hiện, chẳng mấy chốc sẽ có thêm nhiều ác nhân đến đây.
- Ngươi yên tâm, trừ phi ta chết, nếu không, ta sẽ không để bất cứ ai làm hại ngươi.
Vân Triệt nói một cách vô cùng kiên định.
Nụ cười của Hòa Lâm càng sâu hơn, ánh mắt cậu nhìn chăm chú vào mắt Vân Triệt ánh lên vài phần sáng rọi khác thường:
- Cảm ơn huynh, Vân Triệt ca ca. Có câu nói này của huynh, ta thật sự rất vui. Trước kia, ta luôn cảm thấy vận mệnh thật tàn khốc, nhưng có thể gặp được huynh ở điểm cuối của sinh mệnh, quả nhiên là Thần Tự Nhiên đã chiếu cố ta rồi.
Vân Triệt lắc đầu, trong lòng ngũ vị tạp trần, nhưng rồi chợt giật thót…
Điểm cuối của sinh mệnh?!
Ngay khoảnh khắc đó, hắn đột nhiên cảm nhận được khí tức sinh mệnh của Hòa Lâm như quả bóng xì hơi, nhanh chóng trôi đi với tốc độ kinh người. Gương mặt Hòa Lâm vẫn mang nụ cười, nhưng thân hình nhỏ bé lại từ từ ngã về phía sau.
- Hòa Lâm!
Vân Triệt kinh hãi thất sắc, vội vàng bước tới đỡ lấy cậu… Thân thể cậu hoàn toàn mềm nhũn, nhiệt độ cơ thể dần hạ xuống, còn khí tức sinh mệnh thì điên cuồng tiêu tán.
Vân Triệt trừng lớn mắt, rồi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, kinh hoàng thốt lên:
- Đây… Đây là chuyện gì? Ngươi… tự hủy Mộc Linh Châu?!
Vân Triệt điên cuồng hét lên, hai tay liều mạng tụ tập linh khí thiên địa. Thế nhưng, những linh khí này sau khi rót vào cơ thể Hòa Lâm lại lập tức trôi đi.
- Hòa Lâm! Hòa Lâm! Ngươi… ngươi đang làm gì vậy! Tại sao ngươi lại làm thế?
Tại sao lại như vậy!? Tại sao…
Lẽ ra hắn phải nhận ra điều bất thường từ sớm.
Giọng Hòa Lâm trở nên yếu ớt, cậu nhìn Vân Triệt, nhẹ nhàng nói:
- Vân Triệt ca ca… Ta biết, huynh nhất định sẽ không bỏ mặc ta. Nhưng mà, ta làm sao có thể… Thanh Mộc bá bá nói rất đúng, tương lai Vân Triệt ca ca nhất định sẽ trở thành một người vĩ đại, lại là ân nhân cứu mạng của ta, ta sao có thể… trở thành gánh nặng của huynh…
Linh hồn Vân Triệt như bị búa tạ nện vào, toàn thân run rẩy kịch liệt, hắn hét lớn:
- Gánh nặng gì chứ! Sao ngươi lại là gánh nặng của ta! Ngươi… không phải ngươi muốn bái ta làm sư phụ sao, muốn trở nên mạnh mẽ như ta để bảo vệ tộc nhân của ngươi sao! Ngươi mau khỏe lại đi… Ngươi nhất định sẽ khỏe lại, nhất định có cách!
Vân Triệt thở hồng hộc, Đại Đạo Phù Đồ Quyết đã vận chuyển đến cực hạn, nhưng… khí tức sinh mệnh trên người Hòa Lâm vẫn trôi đi khiến hắn gần như tuyệt vọng.
Không… Nhất định có cách!
Mau nghĩ cách cứu cậu ấy!
Ta rõ ràng đã hại chết toàn bộ tộc nhân của cậu, cậu oán ta, hận ta, cho dù giết ta cũng là lẽ đương nhiên… Tại sao lại thành ra thế này!
Tất cả Mộc Linh khác đều đã vì ta mà chết, tại sao ta lại có thể để Hòa Lâm cũng…
- Vân Triệt ca ca, huynh có thể… đáp ứng một thỉnh cầu bồng bột của ta không?
Hòa Lâm khẽ thì thầm.
- Ngươi nói đi… Bất kể là thỉnh cầu gì, ta đều sẽ đáp ứng ngươi.
Vân Triệt vẫn chưa từ bỏ ý định vận chuyển Hoang Thần Lực, không chút do dự gầm lên.
- Cầu huynh… thay ta… tìm được tỷ tỷ…
Vân Triệt gật đầu, giọng nói run rẩy từng chữ:
- Được! Ta sẽ tìm được nàng… Ta nhất định sẽ khiến tỷ đệ các ngươi đoàn tụ!
Hòa Lâm yếu ớt lắc đầu:
- Ta biết, thỉnh cầu của ta thật quá đáng, thật ích kỷ… Nhưng mà, ta… không còn cách nào khác, thật sự không còn cách nào khác.
Nước mắt, cuối cùng cũng điên cuồng tuôn rơi vào khoảnh khắc này, rơi xuống người Vân Triệt. Một cảm giác thống khổ và đau thương tột độ lan tràn khắp cơ thể hắn. Giọng nói của Hòa Lâm cũng nghẹn ngào trong nước mắt:
- Ta là vương tộc Mộc Linh cuối cùng, mang theo hy vọng cuối cùng của cả tộc… Nhưng ta lại vô dụng như vậy… Ta không bảo vệ được tỷ tỷ, không bảo vệ được tộc nhân… Ta chẳng làm được gì cả… Cho dù tiếp tục sống lay lắt, cũng chỉ hại đến Vân Triệt ca ca đối xử thật lòng với ta… Ta vô dụng… không tìm được tỷ tỷ, càng không thể bảo vệ tỷ tỷ… Chỉ có thể… ích kỷ cầu xin Vân Triệt ca ca…
Lồng ngực Vân Triệt nặng trĩu đến không thể thở nổi, hắn khàn giọng nói:
- Đừng nói nữa, ngươi yên tâm, cho dù phải lật tung cả Thần Giới, ta cũng nhất định sẽ tìm được tỷ tỷ của ngươi! Ta sẽ bảo vệ nàng… Ai muốn hại nàng, ta sẽ giết kẻ đó! Cho dù phải đánh cược cả tính mạng, ta cũng tuyệt đối không để nàng phải chịu bất cứ tổn thương nào! Ta thề… Ta thề!
Đôi mắt đẫm lệ của Hòa Lâm kịch liệt run rẩy, cậu chậm rãi giơ tay lên:
- Cảm ơn huynh, Vân Triệt ca ca, đây là… thứ duy nhất… có thể báo đáp huynh…
Bàn tay luôn nắm chặt từ từ mở ra, một luồng sáng xanh biếc tinh thuần lập tức chiếu thẳng từ mắt Vân Triệt vào sâu trong linh hồn hắn.
Mộc Linh Châu…
Viên Mộc Linh Châu này nhỏ hơn viên Vân Triệt vừa lấy được một nửa, nhưng linh khí và ánh sáng tỏa ra từ nó khiến Vân Triệt như đột nhiên lạc vào một thế giới khác. Ánh mắt, thân thể, thậm chí cả linh hồn hắn đều như được một dòng chảy tinh thuần, dịu dàng gột rửa.
Linh quang xanh biếc chiếu rọi, Vân Triệt nhất thời ngây người.
Đây là Mộc Linh Châu của Hòa Lâm.
Nó không phải Mộc Linh Châu thông thường, mà là một viên Mộc Linh Châu của vương tộc… là thứ mà ngay cả tồn tại như Phạm Đế Thần Giới cũng tha thiết ước mơ.
Hơn nữa, đây còn là một viên Mộc Linh Châu vương tộc hoàn mỹ mà ngay cả Phạm Đế Thần Giới cũng không dám hy vọng xa vời, thậm chí chưa từng xuất hiện trong toàn bộ lịch sử Thần Giới!
Cậu nâng Mộc Linh Châu của mình lên, từ từ đưa đến gần ngực Vân Triệt:
- Tuy rằng… ta rất vô dụng… nhưng mà… Mộc Linh Châu của ta là một thứ rất tốt. Nó có thể cho Vân Triệt ca ca 50.000 năm tuổi thọ, cùng với năng lực thuộc về riêng Mộc Linh chúng ta…
50.000 năm tuổi thọ?!
Trong cõi Hỗn Độn, nhân loại có thể sở hữu 50.000 năm tuổi thọ, e rằng chỉ có Thần Chủ đỉnh phong!
- Khi ta còn rất nhỏ… cha mẹ từng nói… Mộc Linh Châu của ta rất đặc biệt, nó là một viên “Mầm Mống Kỳ Tích”, hy vọng có một ngày… nó thật sự có thể… mang đến sức mạnh kỳ tích cho Vân Triệt ca ca…
Ánh sáng xanh biếc chậm rãi đến gần. Giữa luồng khí tức kỳ dị, Vân Triệt đang kinh sợ bỗng như bừng tỉnh, vội hét lên:
- Hòa Lâm! Ta không cần Mộc Linh Châu của ngươi! Mau thu lại… A!
Mộc Linh Châu chạm đến ngực Vân Triệt… rồi như một giọt mưa nhẹ nhàng rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, không một tiếng động dung nhập vào cơ thể hắn…
Rõ ràng là dị vật, nhưng cơ thể Vân Triệt lại không hề có chút bài xích nào!
Một luồng sáng xanh biếc lập tức lấy ngực Vân Triệt làm trung tâm, nhanh chóng bao phủ toàn thân hắn. Trong nháy mắt, từng dòng khí tức sinh mệnh tinh thuần đến vô cùng, lại khổng lồ đến không thể tưởng tượng nổi nhanh chóng sinh ra, lưu chuyển đến mọi ngóc ngách trong cơ thể hắn…
Bàn tay nhỏ bé tái nhợt từ từ buông xuống. Cảm nhận được sự biến đổi khí tức sinh mệnh của Vân Triệt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hòa Lâm lộ ra nụ cười mãn nguyện, đôi mắt cậu cũng chậm rãi khép lại vào lúc này…
- Cha… Mẹ… Lâm nhi cuối cùng cũng có thể… gặp lại hai người rồi…
Giọng nói dần tan biến, khí tức sinh mệnh cuối cùng của cậu cũng theo một cơn gió tàn khốc thổi qua mà biến mất không còn dấu vết…
- Hòa… Lâm…
Vân Triệt phát ra âm thanh khô khốc nhất trong đời, rồi từ từ quỳ sụp xuống đất.
Ting…
Trên tay hắn bỗng nhẹ bẫng, thân thể Hòa Lâm trong lòng hắn tỏa ra từng chùm sáng xanh biếc, rồi đột nhiên tan ra như tuyết nhẹ bị gió thổi, hóa thành vô số đốm sáng màu xanh bay về phía mảnh đất chôn cất những Mộc Linh đã khuất.
Trong chốc lát, từng ngọn cỏ xanh từ dưới đất vươn lên, sinh trưởng thần tốc, thoáng chốc đã phủ một màu xanh biếc. Tiếp theo, trăm hoa đua nở, bao trùm lên mảnh đất yên nghỉ của tộc Mộc Linh.
Có lẽ, đây là sự bảo vệ cuối cùng của Hòa Lâm dành cho tộc nhân.
“…” Vân Triệt như hóa thành một pho tượng băng, bất động quỳ ở đó, cho đến khi cỏ xanh và hoa tươi lan ra bao phủ cả thân thể hắn.
Rầm!
Một quyền hung hăng đấm vào ngực mình, Vân Triệt phun ra một ngụm máu lớn, hai tay chống mạnh xuống đất, trong đôi mắt tràn ngập hận ý tựa như Diêm La luyện ngục.
“Hồn… Tông…”
“Không huyết tẩy toàn tông các ngươi… Vân Triệt ta… thề không làm người!”