Hai luồng lôi long gầm thét lao vút lên không, nhằm thẳng về phía Lôi Thiên Phong. Lôi quang màu tím đen lấn át cả ánh lửa đỏ rực, chiếu rọi một gương mặt hoảng sợ đến biến dạng.
Rắc!!!!!
Tại Thành Hắc Gia xa xôi, mỗi một góc, mỗi một sinh linh đều nghe thấy một tiếng sấm rền vang vọng từ phương đông, kéo dài không dứt. Bọn họ theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy bầu trời phía đông đã hiện ra những vết rạn chằng chịt như mạng nhện, vô số lôi điện màu đen tung hoành ngang dọc, xé nát cả trời cao.
- Oa a a a a a a ––
Vô số tiếng gầm sợ hãi và tiếng kêu thảm thiết chồng chất lên nhau, lấn át cả tiếng sấm rền. Đây là một đòn toàn lực không hề giữ lại của Lôi Thiên Phong, uy lực của nó lớn đến mức nào có thể tưởng tượng được. Mà Lôi Thiên Phong vừa mới đánh ra lôi long, đúng lúc sức cũ vừa qua, sức mới chưa tới, lại thêm hoàn toàn không chút đề phòng, trước khi luồng sức mạnh này phản ngược trở lại, hắn trong cơn hoảng sợ tột độ chỉ khó khăn lắm mới tụ được ba thành lực lượng.
Sức mạnh lôi long hoàn toàn bùng nổ ngay trước mặt Lôi Thiên Phong. Hắn bị nổ bay trong nháy mắt, sắc mặt trắng bệch, nội ngoại đều bị thương. Thân là cường giả Thần Vương Cảnh siêu việt, mà lôi long lại là sức mạnh của chính mình, hắn tự nhiên có thể chống đỡ được. Nhưng mà, năm đại trưởng lão đi cùng hắn, có bốn người đang đứng cách hắn chưa đến mười trượng, đều bị cuốn vào trung tâm của cơn lốc sức mạnh.
Bọn họ thân là cường giả Thần Linh Cảnh, ở Giới Hắc Gia hoàn toàn có thể đi ngang, nhưng đối mặt với sức mạnh của Thần Vương Cảnh –– lại còn là một đòn toàn lực trong cơn phẫn nộ, cho dù bọn họ đã sớm đề phòng cũng không thể nào chống đỡ, huống chi là trong tình thế hoàn toàn không kịp trở tay.
Khoảnh khắc Lôi Thiên Phong bị đánh bay, bốn đại trưởng lão Thần Linh của Hồn Tông đều kêu lên một tiếng thảm thiết, huyền lực phòng ngự và thân thể dễ dàng bị lôi đình xuyên thủng, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi liền bị xé thành mảnh vụn.
Trưởng lão thứ năm và Lôi Thiên Cương đang đứng trên không trung ngoài ngàn trượng để chấn chỉnh lại đội hình tán loạn của sáu mươi bốn đường đệ tử, cho nên không bị cuốn vào trong sức mạnh, nhưng lôi đình tàn dư vẫn là một tai họa đáng sợ, khiến bọn họ hoảng hốt cuống quýt dốc toàn lực chống đỡ. Vang vọng bên tai họ là tiếng lôi điện rít gào khủng bố nhất đời này từng nghe, cùng với tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng của vô số đệ tử.
Không biết qua bao lâu, lôi điện mới cuối cùng tan đi. Lôi Thiên Cương sợ hãi ngẩng đầu, toàn thân đau nhức, vô số vết thương, nhưng hắn hoàn toàn không đoái hoài tới, mà ngơ ngác nhìn về phía trước, hai mắt co rút lại hồi lâu.
Dưới Kim Ô Viêm của Vân Triệt vốn đã tử vong vô số, đệ tử Hồn Tông lúc này lại giảm mạnh hơn phân nửa, rất nhiều người hài cốt không còn, vô số thi thể cháy đen đang rơi xuống như mưa. Mà những đệ tử may mắn sống sót, nhìn qua cũng chỉ còn nhiều nhất ba bốn vạn người, hơn nữa toàn bộ đều mang thương tích.
Mười mấy vạn đệ tử, chỉ trong nháy mắt, lại chỉ còn chưa đến ba thành… Thật sự chỉ trong nháy mắt!
Mà đây còn là những đệ tử tinh anh nhất của Hồn Tông, toàn bộ đều đã thành Thần Đạo! Dù chỉ tổn thất một người cũng đã là mất mát rất lớn.
Ánh mắt nhìn xuống phía dưới, sắc mặt Lôi Thiên Phong trắng bệch, khóe miệng rỉ máu, khí tức toàn thân hỗn loạn. Mà bốn đại trưởng lão vốn ở bên cạnh hắn… đã hoàn toàn biến mất!
Chỉ một cái liếc mắt này, Lôi Thiên Phong đã kinh hãi đến toàn thân chấn động mạnh, trái tim suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Hồn Tông có tám trưởng lão Thần Linh Cảnh, thoáng chốc đã tổn thất mất bốn người… Đây đối với Hồn Tông mà nói, là tổn thất không thể tưởng tượng nổi… Không! Là tai họa!
- Ai… Là… là ai…
Thân thể Lôi Thiên Phong không ngừng run rẩy, khí tức trên người hắn cuồng bạo tới cực điểm, trong miệng phát ra tiếng thì thào run rẩy… nhưng lại rõ ràng là kinh hãi. Hắn liên tục hít sâu mấy hơi, cố gắng hết sức để không mất đi uy nghiêm mà gằn giọng hô lớn:
- Là vị tiền bối cao nhân nào ở đây, vì sao muốn ám toán Thần Tông Hắc Hồn của ta?
Hơi thở của mọi người đều nín lại… Bọn họ đều tận mắt nhìn thấy, nguồn gốc của tai họa đáng sợ vừa rồi, chính là sức mạnh mà Lôi Thiên Phong định hủy diệt Sơn mạch Hắc Hồn đã bị đánh ngược trở về.
Đánh ngược lại sức mạnh của một Thần Vương Cảnh, việc này khó hơn việc tiện tay đỡ lấy cả ngàn vạn lần. Ở Giới Hắc Gia, Lôi Thiên Phong đã là tồn tại như chân thần trong mắt tất cả huyền giả, bọn họ không cách nào tưởng tượng nổi, rốt cuộc là sức mạnh cấp bậc nào mới có thể hoàn toàn đánh ngược lại một đòn toàn lực của Lôi Thiên Phong.
Khi “Nguyệt Vãn Tinh Hồi” phát động không cần huyền lực, cũng sẽ không có huyền khí tràn ra ngoài. Thêm vào đó, Lôi Thiên Phong vừa mới phóng thích sức mạnh đã kinh hãi muốn chết, tự nhiên không thể nào nhận thấy được sự tồn tại của Vân Triệt… Nhưng điều đó tuyệt đối không có nghĩa là nguy cơ của Vân Triệt đã được giải trừ.
Và đúng lúc tiếng hô của Lôi Thiên Phong vừa dứt, một luồng khí tức mênh mang cổ xưa, tựa như đến từ thời viễn cổ đột nhiên bao trùm khắp đất trời, khiến sắc mặt Lôi Thiên Phong và Lôi Thiên Cương đột ngột thay đổi.
Khí tức này không cường đại, nhưng lại vô cùng trầm trọng mênh mông, khiến tâm hồn bọn họ như bị đặt dưới vực sâu vạn trượng. Đồng thời, đáy lòng họ cấp tốc dâng lên cảm giác nhỏ bé, tự thấy hổ thẹn, giống như trước mặt luồng khí tức này, họ chỉ hèn mọn như loài sâu kiến.
Sắc mặt Lôi Thiên Phong kinh biến:
- Đây… Đây là… Long… long uy!
Luồng linh áp này không hề cường đại, dường như chỉ là tùy ý phóng thích, nhưng cấp bậc của nó lại là thứ cả đời Lôi Thiên Phong chưa từng thấy. Thân là Thần Vương cường đại, vậy mà dưới một luồng long uy mỏng manh như vậy, linh hồn hắn lại không thể khống chế mà liên tục run rẩy.
Một thanh âm trầm trọng chưa từng biết từ phương xa truyền đến, uy áp và phẫn nộ ẩn chứa trong đó càng khiến toàn thân Lôi Thiên Phong run rẩy dữ dội:
- Nhân loại ti tiện! Bản tôn ngẫu nhiên đi ngang qua đây, muốn tìm chút yên tĩnh để nghỉ ngơi, lại bị các ngươi vô cớ công kích. Bản tôn chẳng qua chỉ khiển trách đôi chút, các ngươi không những không biết ơn, lại còn dám ám toán ngược lại bản tôn! Người của Đông Thần Vực các ngươi, lẽ nào đều là hạng ti tiện vô sỉ như vậy sao!?
Uy thế trong thanh âm này khiến Lôi Thiên Phong ngay cả một cử động cũng không dám, mà sự tức giận ẩn chứa trong đó càng khiến hắn kinh hồn bạt vía.
Thân là Giới Vương Hắc Gia, Lôi Thiên Phong tự nhiên có kinh nghiệm từng trải vô cùng phong phú. Hắn đã từng đến gần Tây Thần Vực, thậm chí từng tới gần biên giới Giới Long Thần, từng gặp rất nhiều long tộc được vạn linh kính sợ, đứng trên đỉnh muôn loài. Kẻ mạnh nhất trong số đó là một chân long Thần Quân Cảnh.
Nhưng cho dù là long uy của Thần Quân Cảnh, cũng không bằng giờ phút này… còn kém rất xa.
Mà trong lời nói vừa rồi rõ ràng nhắc đến “Người của Đông Thần Vực các ngươi”, nghĩa là đối phương không đến từ Đông Thần Vực.
Lẽ nào, đó chính là… một Long Thần đến từ Giới Long Thần của Tây Thần Vực!?
Dưới ý niệm này, Lôi Thiên Phong sợ đến gan mật vỡ tan, không còn một chút khí thế nào nữa, lo lắng nói:
- Hóa ra... Tôn giả là tiền bối đến từ Giới Long Thần xa xôi... Vãn bối dù có lá gan lớn bằng trời cũng tuyệt đối không dám quấy nhiễu tiền bối, vừa rồi quả thật là vô ý…
- Nếu không dám, vậy còn không mau cút đi!
Rồng không dễ gây sự, nhưng tuyệt đối không ngại gây sự.
Rồng không dễ dàng nổi giận, nhưng một khi đã nổi giận, tất sẽ long trời lở đất.
Mà lúc này vang lên bên tai bọn họ, chính là thanh âm phẫn nộ của một Long Thần, từng chữ như chiếc búa thẩm phán, nện thẳng vào tâm hồn.
Lôi Thiên Phong tim gan run rẩy, như được đại xá, vội vàng nói:
- Vâng… Vâng! Vãn bối lập tức dẫn người rời đi. Tiền bối có thể ghé qua nơi này là may mắn của Giới Hắc Gia ta, tông môn của vãn bối ở ngay phía đông sơn mạch, nếu tiền bối có gì phân phó, Lôi Thiên Phong nhất định vạn tử bất từ.
Nói xong với tốc độ nhanh nhất, hắn không dám dừng lại nửa khắc:
- Đi, đi mau!
Đám người Lôi Thiên Cương đã sớm bị hai chữ “Giới Long Thần” từ miệng Lôi Thiên Phong dọa cho hồn bay phách lạc, vừa nghe thấy lời ấy, nào dám do dự chút nào, vội vàng mang theo những đệ tử còn sót lại vẫn chưa hoàn hồn sau biến cố mà vội vã đi về phía đông, thậm chí không dám phát ra tiếng động quá lớn.
Theo bọn họ đi xa, long uy ngập trời cũng bỗng chốc biến mất. Lúc này bọn họ mới thở phào một hơi dài, nhưng vẫn không dám quay đầu lại, tốc độ rời đi không hề chậm lại, ngược lại càng thêm nhanh hơn.
Trong Sơn mạch Hắc Gia, Vân Triệt nặng nề dựa vào một gốc cây khô sau lưng, toàn thân mồ hôi tuôn như tắm.
Thân bị trọng thương, thương thế do Hoàng Tuyền Tro Tàn vốn đã cực nặng, nay lại thi triển Nguyệt Vãn Tinh Hồi, càng khiến hắn nguyên khí đại tổn.
Long Hồn Lĩnh Vực thi triển trên phạm vi lớn lúc trước đã khiến tinh thần lực của hắn hao tổn rất nhiều, vừa rồi vì để dọa Lôi Thiên Phong đi, hắn lại mạnh mẽ phóng thích uy áp long hồn đến mức khô kiệt…
Nguy cơ đã giải, đòn tấn công bị phản ngược cộng thêm long uy từ Thái Cổ Thương Long, Vân Triệt chắc chắn trong khoảng thời gian ngắn Lôi Thiên Phong quyết không dám tới gần nữa. Nhưng cái giá phải trả là thân thể và tinh thần hắn đã hao tổn đến mức độ cực kỳ nghiêm trọng.
Đôi môi của Tiểu Mạt Lỵ vẫn luôn hé mở lúc này mới chậm rãi khép lại, dưới màn đêm, đôi mắt như sao của nàng chớp động ánh sáng rực rỡ:
- Tỷ phu, hóa ra ngươi lợi hại như vậy, hình như bọn họ đều bị dọa chạy hết rồi.
“…” Thân thể Vân Triệt dựa vào cây khô chậm rãi trượt xuống, thân thể và đầu óc nặng trĩu như đeo ngàn cân, ngay cả Tiểu Mạt Lỵ ở ngay trước mắt cũng chỉ còn là một cái bóng mờ ảo loang lổ. Hắn thở hổn hển, khẽ cắn răng nói:
- Ta đúng là… đời trước… nợ ngươi…
Phịch.
Trước mắt Vân Triệt tối sầm, ngã nghiêng xuống đất, hoàn toàn hôn mê.
“…” Tiểu Mạt Lỵ ngồi xổm xuống, đưa tay chọc chọc vào mũi Vân Triệt, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lại thật sự có kẻ ngốc nhiều như vậy…”
––––––––––––––
Lôi Thiên Phong bất chấp thương thế trên người, không ngừng nghỉ chút nào, cho đến khi rời khỏi khu vực Sơn mạch Hắc Hồn mới cuối cùng dừng lại, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng không ngớt, hiển nhiên kinh hồn chưa định.
- Tông chủ, khí tức kia… thật sự là từ Tây Thần Vực… Giới Long Thần sao?
Lôi Thiên Cương không dám tin hỏi.
Lôi Thiên Phong thở hổn hển nói:
- Năm đó bổn vương từng đi qua Tây Thần Vực, đó là long uy vô thượng, tuyệt đối không sai. Hơn nữa đó không phải là long uy bình thường, rất có thể… rất có thể là của một Long Thần Thần Chủ Cảnh!
- Cái… Cái gì!?
Lôi Thiên Cương và ngũ trưởng lão may mắn còn sống sót thất thanh kêu lên.
Lôi Thiên Phong xoay người lại, lúc này ánh mắt mới lướt qua phía sau, nói:
- Còn lại bao nhiêu đệ tử?
- Chỉ còn… chỉ còn ba vạn sáu ngàn người, hơn nữa toàn bộ đều bị thương, những người khác…
Môi Lôi Thiên Cương run run, không thể nói tiếp câu sau.
Một đêm tổn thất mười vạn đệ tử tinh anh cùng bốn vị trưởng lão, đây là cơn ác mộng tàn khốc nhất mà hắn từng gặp. Mà một nửa trong số đó lại chết dưới chính sức mạnh của tông chủ Lôi Thiên Phong.
- Lão tứ bọn họ…
Ánh mắt ngũ trưởng lão trĩu nặng.
Lôi Thiên Phong siết chặt hai tay, ánh mắt lạnh lẽo tàn bạo:
- Lại có người của Giới Long Thần ở đây, chúng ta chọc giận người này mà còn có thể sống sót trở về đã là may mắn lắm rồi. Tất cả là vì Lăng Vân…
Một đường chủ cấp tốc lại gần, chính là một trong những Hắc Hồn đường chủ lúc trước bị Vân Triệt làm bị thương nặng:
- Tông chủ! Thuộc hạ có một chuyện muốn bẩm báo. Thuộc hạ hoài nghi, long uy vừa rồi, rất có khả năng là do Lăng Vân bày trò lừa bịp!
Lông mày Lôi Thiên Phong cau chặt:
- Lăng Vân bày trò? Có ý gì?
- Bẩm báo tông chủ, lúc trước thuộc hạ chỉ thiếu chút nữa là có thể hạ được Lăng Vân, lại đột nhiên bị tinh thần công kích, vì vậy mới để Lăng Vân nhân cơ hội chạy thoát. Mà khí tức thuộc hạ cảm nhận được lúc đó… có phần tương tự với long uy vừa rồi, cho nên…
Lôi Thiên Phong giận dữ quát:
- Nói láo! Bổn vương từng mấy lần đích thân đến Tây Thần Vực, đó có phải là long uy thật sự hay không, lẽ nào ngươi còn rõ hơn cả bổn vương!?
- Cho dù long uy kia là do Lăng Vân bày trò, nhưng việc khiến sức mạnh của bổn vương trực tiếp bị đánh ngược lại, cũng là Lăng Vân có thể làm được sao!?
Đường chủ kia nhất thời mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, kinh hãi nói:
- Tông chủ bớt giận, là thuộc hạ lỗ mãng…
- Lui ra đi.
Lôi Thiên Cương vô lực nói, rồi lại nặng nề thở dài một hơi:
- Một đêm tổn thất mười vạn đệ tử tinh anh, nhị trưởng lão, tứ trưởng lão, lục trưởng lão, thất trưởng lão đều ngã xuống… Nếu chuyện này truyền ra ngoài, uy danh của Hồn Tông ta nhất định sẽ tổn hại nặng nề. Tông chủ, từ sau khi Lăng Vân xuất hiện, tông ta liên tiếp gặp nạn, đến nay vẫn chưa thể diệt trừ hắn. Về chuyện của Lăng Vân, hay là…
Lôi Thiên Cương còn chưa nói xong, đã thấy Lôi Thiên Phong đột nhiên cầm truyền âm ngọc lên, sau đó sắc mặt đột ngột thay đổi:
- Ngươi nói… cái gì!?
- Rắc!
Truyền âm ngọc nháy mắt vỡ thành bột phấn, Lôi Thiên Phong đột nhiên như điên phóng về phía tông môn. Lôi Thiên Cương và ngũ trưởng lão liếc nhìn nhau, cũng vội vã đuổi theo.