Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1109: CHƯƠNG 1106: NGƯỜI THẦN VÕ TỚI

Đối với Hắc Hồn Thần Tông, tháng này là một cơn ác mộng tựa như rơi xuống vực sâu.

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, đệ tử tinh anh tử thương vô số, tám đại trưởng lão hao tổn một nửa, bảy người con của Lôi Thiên Phong lần lượt bị độc chết, toàn tông trên dưới u ám bao trùm, tôn nghiêm mất hết, danh vọng quét sạch. Hôm qua, độc tính trên người Lôi Thiên Phong cũng đã bộc phát hoàn toàn, cửa lớn toàn tông đóng chặt, không khí ngột ngạt đến cực điểm.

Mà tất cả những điều này, lại đều do một tay kẻ đó gây ra.

Cái tên "Lăng Vân" này, như một ác ma thoát khỏi phong ấn, khắc sâu vào tâm hồn của mỗi một người Hồn Tông, khiến bọn họ mỗi lần nhớ tới đều không rét mà run.

Một ngày trời trong gió nhẹ, Vân Triệt mở mắt sau khi nhập định. Trong khoảng thời gian quần thảo với Hồn Tông, từng bước vô cùng cẩn trọng, hắn cũng không hề lơ là tu luyện. Sau khi bức tử Lôi Thiên Phong, hắn cũng nên rời khỏi Giới Hắc Gia, dốc toàn lực tìm kiếm Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo, khi đó cũng phải toàn tâm toàn ý tu luyện.

Khoảng cách tới ngày đại hội Huyền Thần diễn ra đã ngày một gần.

Đứng dậy, Vân Triệt nhìn về phía Hồn Tông, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh: Lại đến lúc đi “hỏi thăm” Lôi Thiên Phong rồi.

Hôm qua huyền khí của Lôi Thiên Phong đột nhiên bạo phát, rồi lại theo tiếng gầm giận dữ mà tán loạn mất kiểm soát, rõ ràng kịch độc đã lan nhanh. Đây chính là kết quả mà Vân Triệt muốn thấy nhất, cũng gần như nằm trong dự liệu của hắn.

Đây không phải do năng lực khống chế cảm xúc của Lôi Thiên Phong quá yếu kém, mà là do liên tiếp bị đả kích, làm nhục, con cái toàn bộ bị giết, bản thân bị ám toán trúng độc, chuyện xấu xa không thể phơi bày nhất lại bị vạch trần không thương tiếc... Đừng nói là Lôi Thiên Phong, e rằng dù là Phật sống cũng phải tức đến bốc hỏa.

Tuy thủ đoạn của Vân Triệt quả thực có chút hèn hạ, nhưng hắn chỉ có một mình, huyền lực lại chỉ ở Thần Hồn Cảnh, đối mặt với Hồn Tông khổng lồ, cơn thịnh nộ của hắn chỉ có thể phát tiết bằng cách này. Mà những thủ đoạn hắn sử dụng, trong thiên hạ này, cũng chỉ có một mình hắn có thể thực hiện. Cho nên, Lôi Thiên Phong có kết cục này, chết cũng không oan.

Vân Triệt phi thân lên, nhanh chóng tiếp cận Hồn Tông. Sau ngày hôm qua, độc Cầu Long trên người Lôi Thiên Phong nhất định đã bạo phát và lan rộng, nếu thêm hai ba ngày nữa, Lôi Thiên Phong vẫn không thể tập trung toàn bộ tâm lực để áp chế kịch độc, theo đà lan tràn của độc Cầu Long, hắn chắc chắn phải chết không còn gì nghi ngờ.

Tiến vào sơn mạch Hắc Hồn, thân hình Vân Triệt hạ xuống, sau khi đến khu vực phía đông của sơn mạch, tốc độ dần chậm lại.

Sơn mạch Hắc Hồn hôm nay yên tĩnh đến lạ thường, bốn phương tám hướng đều vang lên tiếng gầm rú của các loại huyền thú, trên không trung thỉnh thoảng có chim ưng bay lượn, Vân Triệt nhíu mày... Hôm nay vậy mà không có đệ tử Hồn Tông nào mai phục ở Hắc Hồn Sơn?

Chẳng lẽ hôm qua độc tính bộc phát, Lôi Thiên Phong đã chết rồi sao... Không đến mức đó chứ?

Không hề buông lỏng cảnh giác, Vân Triệt tiếp tục tiến về phía trước, quả thực suốt đường đi không hề cảm nhận được khí tức của bất kỳ đệ tử Hồn Tông nào. Đúng lúc này, hắn theo bản năng liếc nhìn về phía Hồn Tông, đôi mày bỗng nhiên giật mạnh, ánh mắt đột ngột co rút, cả người cũng lập tức dừng lại.

Loại cảm giác này là...

Ngay khoảnh khắc vừa rồi nhìn về phía Hồn Tông, một luồng cảm giác nguy hiểm mãnh liệt đột nhiên ập tới, nhưng khi hắn dừng bước thì nó lại đột ngột biến mất, tuy nhiên cảm giác bất an không tên vẫn không ngừng dâng lên trong lòng hắn.

Lông mày Vân Triệt nhíu chặt... Mỗi lần tiếp cận Hồn Tông, hắn đều bị cảm giác nguy hiểm bao phủ, bởi vì chỉ cần một chút sơ sẩy, liền sẽ là chín chết một sống. Nhưng lần này, cảm giác đó lại mãnh liệt chưa từng có, tựa như phía trước chính là vực sâu không đáy, nếu tiếp tục tiến tới, sẽ vạn kiếp bất phục.

Vân Triệt không dám nghi ngờ linh cảm của mình, hắn đứng sững tại chỗ, hai mắt nhìn chằm chằm về phía Hồn Tông, hồi lâu không hề động đậy.

Hôm qua đã gần như bức Lôi Thiên Phong đến tuyệt cảnh, chỉ cần dùng thêm một chút lực, là có thể đẩy hắn xuống vực sâu tử vong... Nhưng nếu cho hắn cơ hội thở dốc mấy ngày, tất cả rất có thể sẽ đổ sông đổ bể, mà cơ hội như vậy cũng không thể có lần thứ hai.

Trong lúc hắn đang kinh nghi, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng huyền lực dao động. Hắn cầm lấy ngọc truyền âm, giọng nói của Kỷ Như Nhan vang lên, có phần vội vã.

- Lăng Vân công tử, ngài đang ở đâu? Tuyệt đối đừng đến gần Hồn Tông! Hình như đêm qua có nhân vật lớn nào đó đã tới Hồn Tông!

- ...

- Mặc dù bây giờ vẫn chưa thể xác định là ai, nhưng nhìn vào trận thế của Hồn Tông, rất có thể là người của Giới Thần Võ! Lăng Vân công tử tuyệt đối đừng đến gần Hồn Tông nữa, tốt nhất nên thay đổi dung mạo, đi càng xa càng tốt... Hoặc là, ngài có thể tạm thời đến Thương hội Hắc Vũ, Hồn Tông trước nay chưa từng nghi ngờ chúng ta có bất kỳ quan hệ gì với ngài, ở đây hẳn là sẽ rất an toàn. Chúng ta sẽ lập tức điều tra rõ đối phương rốt cuộc là ai.

- ... Sắc mặt Vân Triệt trầm xuống, sau khi nhanh chóng suy nghĩ, hắn lùi bước, rồi quay người rời đi.

Cảm giác nguy hiểm đột ngột ập tới quả nhiên không phải vô cớ.

Giới Thần Võ... một thượng vị tinh giới, là sự tồn tại mà hắn tuyệt đối không thể trêu vào.

—— —— —— —— —— ——

Vân Triệt rời khỏi sơn mạch Hắc Hồn, thay đổi dung mạo rồi đi tới thành Hắc Gia, tiến vào bên trong Thương hội Hắc Vũ.

- Lăng Vân công tử!

Vân Triệt vừa đến không lâu, một nữ tử mặc váy lụa tím vội vàng tiến đến đón. Nữ tử có dáng vẻ trang nhã, khí chất dịu dàng như nước, dung mạo xinh đẹp động lòng người, dưới đôi mày ngài là một đôi mắt long lanh ẩn chứa nét quyến rũ nhu tình, mái tóc dài như mây được buộc bằng một dải lụa màu tím nhạt, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ ưu nhã cao quý, chính là Kỷ Như Nhan.

Mặc dù thường xuyên truyền âm, nhưng trong khoảng thời gian này Vân Triệt chưa từng gặp lại nàng.

Kỷ Như Nhan không đến một mình, bên cạnh nàng còn có một người trung niên không hề xa lạ... Chính là vị Kỷ tiên sinh mà hắn đã gặp trong lần đầu tiên tiến vào Thương hội Hắc Vũ!

Cũng là phụ thân của Kỷ Như Nhan, người nắm quyền cao nhất của Thương hội Hắc Vũ.

Hoàn toàn khác với vẻ lạnh nhạt lần đầu gặp mặt, lần này thấy Vân Triệt, Kỷ tiên sinh liền bước nhanh về phía trước, trên mặt mang theo vẻ kích động không thể che giấu, sau đó lại cúi người thật sâu:

- Lăng Vân công tử, ngài có đại ân đối với Thương hội Hắc Vũ, Kỷ mỗ không gì báo đáp, xin nhận của Kỷ mỗ một lạy.

Vẻ mặt Vân Triệt không hề thay đổi, nói:

- Kỷ tiên sinh không cần như thế, ta đối phó Hồn Tông là vì ân oán cá nhân, không liên quan đến Thương hội Hắc Vũ các vị. Ngược lại là Như Nhan cô nương đã giúp ta rất nhiều. Vả lại, ta đã dùng hết mọi thủ đoạn mà vẫn không diệt được Hồn Tông, sau này các vị vẫn phải chịu sự kiềm chế của Hồn Tông thôi.

- Không! Kỷ tiên sinh chậm rãi lắc đầu:

- Gia nghiệp Hắc Vũ to lớn, lại rơi vào ma trảo của Hồn Tông, những năm qua, ta thường xuyên đêm không thể ngủ, đau lòng nhức óc, nhưng lại lực bất tòng tâm. Bất luận sau này thế nào, chỉ riêng những việc Lăng Vân công tử đã làm cũng đủ để chúng ta hả lòng hả dạ.

- Không chỉ như thế. Kỷ Như Nhan khẽ cười duyên:

- Bây giờ uy danh của Hồn Tông đã rơi xuống ngàn trượng, bảy người con của Lôi Thiên Phong đều đã chết, không có người kế vị, sau này Hồn Tông và Giới Thần Võ cũng coi như đoạn tuyệt quan hệ thông gia. Rất có khả năng trong tông môn cũng sẽ vì tranh giành quyền lực mà nảy sinh nội loạn, có lẽ đến lúc đó, chính là cơ hội để Thương hội Hắc Vũ chúng ta thoát khỏi lồng giam. Mà tất cả những điều này đều là do Lăng Vân công tử ban tặng.

Kỷ tiên sinh vẫn luôn nhìn Vân Triệt, không nhịn được mà cảm thán sâu sắc:

- Lăng Vân công tử, ngài chỉ có một mình, lại có thể bức ép thế lực khổng lồ như Hồn Tông đến tình cảnh này, Kỷ mỗ nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe được, sợ rằng nằm mơ cũng không tin nổi. Như Nhan từng nói ngài xuất thân từ hạ giới, nhưng Kỷ mỗ cả đời này gặp qua vô số người trẻ tuổi, không một ai có thể sánh được với Lăng Vân công tử.

Vân Triệt tùy ý cười cười:

- Kỷ tiên sinh quá khen rồi.

- Lăng Vân công tử, đã có tin tức từ Hồn Tông. Kỷ Như Nhan sắc mặt nghiêm túc:

- Quả nhiên là người của Giới Thần Võ, khoảng giờ Thân hôm qua đã đến Hồn Tông, theo tin tức, tổng cộng có hai người.

- Chỉ có hai người? Lông mày Vân Triệt giật giật.

- Lăng Vân công tử tuyệt đối đừng xem thường. Kỷ Như Nhan nói:

- Hai người kia tuyệt không phải là loại người chỉ biết đưa tin ở Giới Thần Võ, mà là... Võ Quy Khắc!

- Võ Quy Khắc? Chân mày Vân Triệt khẽ nhướng.

Một tháng trước, Kỷ Như Nhan đã đặc biệt nhấn mạnh cái tên này với hắn. Võ Quy Khắc, con trai của Đại Giới Vương Giới Thần Võ! Là con của Thần Võ Đại Giới Vương Võ Tam Tôn và em gái của Lôi Thiên Phong là Lôi Thiên Vũ. Vì là con của thiếp thất nên xuất thân thấp hèn, địa vị bình thường, nhưng sau khi trưởng thành lại thể hiện ra thiên phú kinh người, địa vị tại Giới Thần Võ tăng lên vùn vụt.

Hắn gọi Lôi Thiên Phong là cữu phụ, đồng thời, cũng trở thành chỗ dựa lớn nhất của Hắc Hồn Thần Tông tại Thần Giới.

Con trai của Thần Võ Đại Giới Vương... Chỉ riêng danh xưng này cũng đủ để khiến toàn bộ sinh linh của Giới Hắc Gia kinh hãi đến câm như hến.

- Thiên phú của Võ Quy Khắc cực cao, sau khi thể hiện thiên phú thì được Võ Tam Tôn trọng điểm bồi dưỡng, bây giờ tuổi tác vừa hơn ba mươi, tu vi huyền đạo đã là Thần Linh Cảnh. Ở đại hội Huyền Thần lần này, hắn nhất định có thể nhất minh kinh nhân. Kỷ Như Nhan tiếp tục nói:

- Mà bản thân hắn là con trai của Thần Võ Đại Giới Vương, người đi theo bảo vệ bên cạnh hắn nhất định là nhân vật cực kỳ lợi hại. Rất có thể... là một Thần Quân!

- ...Vân Triệt im lặng hồi lâu.

Thần Kiếp Cảnh đối với hắn vẫn còn là một mục tiêu xa vời, vậy mà tên Võ Quy Khắc lớn hơn hắn chưa đến mười tuổi đã đạt tới Thần Linh Cảnh.

Đây chính là sự đáng sợ của thượng vị tinh giới.

Người đi theo bên cạnh hắn chỉ có một, nếu thật sự là một cường giả đạt đến cảnh giới Thần Quân – một nhân vật kinh khủng cùng cấp với Mộc Băng Vân, vậy hắn mà lại gần Hồn Tông, tuyệt đối chính là muốn chết mười mươi!

Mà nếu có một Thần Quân ở bên cạnh trợ giúp, độc trên người Lôi Thiên Phong, rất có thể sẽ được hóa giải hoàn toàn trong vài ngày.

- Lăng Vân công tử, dù thế nào đi nữa, ngài cũng không thể đến gần Hồn Tông nữa. Trong khoảng thời gian này ngài cứ ở lại đây, đợi người của Giới Thần Võ rời đi, sau khi mọi chuyện lắng xuống, ta sẽ lập tức sắp xếp cho ngài đến Thiên Cơ Giới. Kỷ Như Nhan chân thành nói:

- Ngài là đại ân nhân của Thương hội Hắc Vũ chúng ta, chúng ta tuyệt đối sẽ không hại ngài. Nếu có yêu cầu gì, chúng tôi cũng nhất định dù chết cũng không từ chối.

- ... Lồng ngực Vân Triệt phập phồng, nghĩ đến việc bản thân vì muốn hạ độc chết Lôi Thiên Phong mà đã từng bước mạo hiểm, bày ra tầng tầng lớp lớp kế hoạch, vậy mà cứ thế thất bại trong gang tấc, hắn không thể nào cam tâm.

- Tốt. Vân Triệt thở ra một hơi:

- Vậy thì làm phiền các vị rồi, ta cần một nơi có thể an tâm tu luyện.

—— —— —— —— —— ——

Hắc Hồn Thần Tông, bầu không khí ngưng trọng.

Toàn bộ tông môn trên dưới đều vô cùng yên tĩnh, các đệ tử xếp thành hàng ngay ngắn, các đường chủ, trưởng lão đứng ở phía trước, lại khom người xuống, thần sắc sợ hãi, mà các đại phân tông chủ cũng đã tức tốc chạy đến từ đêm qua, đều đứng nghiêm trang.

Rõ ràng là đang ở trong tông môn của mình, nhưng từ đệ tử đến trưởng lão, tất cả đều nín thở, không dám thở mạnh, dáng vẻ căng thẳng lo sợ kia, tựa như đang nghênh đón thần linh giáng thế.

Bên trong đại sảnh, Lôi Thiên Phong ngồi ngay ngắn ở đó, huyền khí quanh thân phun trào. Phía sau hắn, một người trung niên áo đen đứng thẳng, một tay đặt sau lưng Lôi Thiên Phong, sắc mặt lạnh lùng cứng rắn, mà trạng thái này đã kéo dài mấy canh giờ.

Cuối cùng, Lôi Thiên Phong đột nhiên mở mắt, sau đó “Oa” một tiếng phun ra một ngụm máu đỏ, nơi máu văng xuống, nền huyền thạch tầng tầng tan rã.

Lôi Thiên Phong ngã nhào trên đất, thở dốc từng ngụm lớn, máu tươi trào ra từ khóe miệng, sắc mặt của hắn cũng dần khá hơn. Hắn vội vàng đứng dậy, hướng về người trung niên áo đen kia hành một lễ thật sâu, kinh sợ nói:

- Đại ân cứu mạng của Vũ tôn giả, Thiên Phong suốt đời khó quên.

Người được Lôi Thiên Phong cung kính gọi là “Vũ tôn giả” lại không nhìn hắn, mà bình tĩnh nói:

- Độc này thật lợi hại, cũng may lượng độc rất ít, thời gian còn ngắn, nếu không, Đại La Thần Tiên cũng không cứu được ngươi.

- Nói như vậy, đã không sao rồi? Một giọng nói nhẹ nhàng, lại có chút lười biếng truyền đến.

Bên cửa sổ, một nam tử trẻ tuổi chắp tay sau lưng, quay lưng về phía họ. Hắn một thân áo trắng hoa văn xanh, tóc dài đến eo, tuy không thấy mặt, nhưng một luồng khí chất cao quý phi phàm đã toát ra, khiến người ta dù chỉ nhìn thấy bóng lưng cũng không dám nhìn thẳng.

Người trung niên áo đen lập tức hơi cúi người:

- Hồi thiếu chủ, Lôi tông chủ trúng phải kịch độc vô cùng bá đạo, mặc dù tạm thời không sao, nhưng muốn loại bỏ hoàn toàn, vẫn cần mấy ngày.

- Ồ? Trong giọng nói của nam tử lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn chậm rãi xoay người lại, để lộ một gương mặt tuấn mỹ phi phàm, đường nét như ngọc tạc, khóe miệng nhếch lên, khoan thai nói:

- Cữu phụ, xem ra ta đến đúng lúc, nếu chậm thêm mấy ngày, sợ là phải nhặt xác cho ngươi rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!