Lôi Thiên Phong vừa hạ lệnh, Lôi Thiên Cương đã tự mình ra tay, lao đi như chim cắt, bay thẳng về phía Tiểu Mạt Lỵ.
Mặc dù khí tức của đối phương chỉ là một tiểu cô nương Vương Huyền cảnh, nhưng thế công của hắn lại cực kỳ kinh người. Bị Lăng Vân chà đạp đủ đường gần một tháng, sáu mươi bốn đường của hắn tổn thất nặng nề, thân là tổng đường chủ, Lôi Thiên Cương tự nhiên cũng nén một bụng tức giận. Thiếu nữ trước mắt rõ ràng có quan hệ với Lăng Vân, bắt được nàng chính là một bước tiến lớn trong việc truy bắt Lăng Vân.
Theo cú lao đi mãnh liệt của hắn, không khí xung quanh bị gạt ra một cách thô bạo. Thế nhưng, hành động này của hắn lại khiến sắc mặt Võ Quy Khắc đại biến, rồi đột nhiên nhào về phía Lôi Thiên Cương. Động tác đột ngột như bị dao đâm vào mông, kèm theo một tiếng hét thất thanh, phá tan hoàn toàn tư thái ngạo nghễ ban nãy của hắn.
Ầm!!
Một luồng sức mạnh rắn chắc vội vàng nổ tung, đánh thẳng vào lưng Lôi Thiên Cương. Lôi Thiên Cương bất ngờ không kịp phòng bị, bị một chưởng đánh lật nhào giữa không trung, chật vật rơi xuống đất. Sau khi lảo đảo đứng vững, hắn liếc thấy người tấn công mình lại chính là Võ Quy Khắc, lập tức sững sờ tại chỗ, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ không dám nói lời nào.
Lôi Thiên Phong cũng đầy kinh nghi không hiểu:
- Quy Khắc, ngươi làm gì vậy?
Võ Quy Khắc không thèm để ý đến bọn họ, mà hít một hơi thật sâu, loạng choạng bước tới vài bước, rồi ngoan ngoãn đứng lại cách Tiểu Mạt Lỵ mười bước. Thân thể hắn hơi nghiêng về phía trước, sắc mặt biến đổi liên hồi, dường như muốn cười nhưng trong lòng lại quá sợ hãi nên không cười nổi, cuối cùng chỉ nặn ra được một nụ cười vô cùng cứng ngắc và khó coi:
- Điện... Điện hạ, vừa rồi tên ngu xuẩn kia có mắt không tròng, suýt nữa đã mạo phạm điện hạ, không... không quấy rầy đến ngài chứ ạ?
Lôi Thiên Phong và Lôi Thiên Cương lập tức chết sững. Võ Thừa Yên đang định dùng thần thức bao phủ cũng từ trên không hạ xuống, mặt mày chấn kinh.
Dáng vẻ khom người cười lớn lúc này của Võ Quy Khắc, rõ ràng là đang lấy lòng... À không, đó đã không chỉ là nịnh nọt. Hắn thân là con trai của Giới Vương Thần Võ giới, vẻ lạnh lùng, ngạo khí, thậm chí cả sự cao sang lúc trước đều biến mất không dấu vết. Ánh mắt, sắc mặt, cử chỉ của hắn không những có sợ hãi, mà còn có cả sự hèn mọn rõ ràng!
Bất kể là Võ Thừa Yên hay Lôi Thiên Phong, tất cả đều tin chắc rằng, Võ Quy Khắc dù có đối mặt với phụ thân hắn là Võ Tam Tôn cũng chưa bao giờ có bộ dạng sợ hãi đến thế.
- Ồ?
Tiểu Mạt Lỵ chớp chớp mắt, rất chăm chú đánh giá hắn một lượt, sau đó cong cong mày:
- A nha! Chẳng trách trông quen mắt thế, hình như mới gặp ngươi cách đây không lâu thì phải. Để ta nghĩ xem nào, ta nhớ ngươi là... Ngô! Thần Võ giới... Tên là Võ Quy... Võ Quy... Tóm lại là lũ rùa đen các ngươi! Đúng rồi!
Võ Tam Tôn con cháu đông đúc, những đứa con sinh ra trong gần trăm năm qua trong tên đều có chữ "Quy", ví như Võ Quy Vân, Võ Quy Lân, Võ Quy Khắc… Mà oái oăm thay, “Võ Quy” lại đồng âm với "Rùa đen". Nhưng dựa vào sự cường đại của Thần Võ giới, lại là tục danh của con trai Đại Giới Vương, kẻ nào dám ở trước mặt đọc “Võ Quy” thành “Rùa đen” thì đúng là chán sống.
Vậy mà Tiểu Mạt Lỵ lại ngay trước mặt Võ Quy Khắc, dùng năm chữ "lũ rùa đen các ngươi" sỉ nhục tất cả huynh đệ tỷ muội của hắn. Thế nhưng Võ Quy Khắc không những không giận, ngược lại còn mừng rỡ như được ban ơn, có chút kích động nói:
- Tại hạ là Võ Quy Khắc, điện hạ lại còn nhớ kỹ tại hạ, thật sự là vinh hạnh cực kỳ.
Bọn người Lôi Thiên Phong hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, đầu óc trống rỗng, gần như mất đi khả năng suy nghĩ. Mà vị Hắc Hồn đường chủ vừa mới nhận ra Tiểu Mạt Lỵ sớm đã trợn tròn hai mắt, miệng há hốc nhưng không phát ra nổi nửa tiếng.
- Thiếu chủ, vị cô nương này là?
Võ Thừa Yên mang theo vẻ chấn kinh sâu sắc, cẩn thận hỏi.
Võ Quy Khắc không hề quay đầu, càng không trả lời. Cho hắn mười ngàn lá gan, hắn cũng không dám tùy tiện nói ra thân phận của nữ hài này. Hắn cố gắng nặn ra một nụ cười ôn hòa, lại cúi người khom lưng, vô cùng khiêm nhường cung kính nói:
- Không biết điện hạ đến nơi đây, là có...
Chưa nói hết câu, trong lòng hắn đã đột nhiên giật thót, sau lưng lập tức toát một tầng mồ hôi lạnh. Lấy thân phận đáng sợ vô cùng của nàng, đến nơi này tất nhiên là vì đại sự, hắn nào có tư cách hỏi đến.
Sau khi toát mồ hôi lạnh, hắn cũng coi như phản ứng cực nhanh, vội vàng đổi giọng:
- Có thể gặp được điện hạ ở đây, Quy Khắc vinh hạnh khôn xiết. Nếu có việc gì cần đến Quy Khắc, điện hạ cứ việc phân phó, Quy Khắc muôn lần chết không chối từ.
Câu nói này của hắn đương nhiên chỉ là khách sáo nịnh nọt, hắn tuy tự cao tự đại, nhưng tuyệt không cho rằng mình có thể giúp được gì cho nữ hài này.
Không ngờ, nghe hắn nói, đôi mắt nữ hài lại sáng lên:
- Oa! Thật sao? Vậy thì tốt quá!
Võ Quy Khắc sững sờ, vội vàng nói:
- Có thể vì điện hạ cống hiến sức lực, là may mắn của Quy Khắc. Không biết điện hạ...
- Hi hi hi hi. Thật ra, người ta rất vất vả mới chạy tới đây, là để tìm một thứ. Nếu tiểu tử nhà ngươi chịu giúp đỡ thì tốt quá rồi.
Nữ hài vốn đã cực đẹp, lúc cười khẽ càng như hoa nở rộ, không gì sánh bằng. Võ Quy Khắc không dám nhìn thẳng, da đầu không khỏi tê dại một hồi, trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt, chỉ có thể kiên trì nói:
- Không biết điện hạ tìm vật gì?
- Cũng không phải thứ gì quý giá lắm đâu.
Gương mặt Tiểu Mạt Lỵ ngây thơ vô tội:
- Chỉ là một viên đá nhỏ, tên là “Cửu Tinh Phật Thần Ngọc”. Tiểu tử, trên người ngươi có loại đá này không?
Cái tên "Cửu Tinh Phật Thần Ngọc" vừa thốt ra, lông mày Võ Thừa Yên lập tức co lại, trái tim Võ Quy Khắc cũng đột nhiên đập mạnh, sau đó lập tức nói:
- Cửu Tinh Phật Thần Ngọc là thiên địa kỳ thạch, cực kỳ khó tìm, chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Quy Khắc cũng tha thiết ước mơ mà không được. Nhưng nếu là điện hạ phân phó, sau khi Quy Khắc trở lại Thần Võ giới, sẽ lập tức ra lệnh toàn lực tìm kiếm, nếu có tin tức, nhất định sẽ... tìm cách thông báo cho điện hạ.
- Vậy sao?
Nữ hài vẫn đang cười, nhưng khóe miệng nàng khẽ nhếch lên một đường cong nhỏ, sau đó nét mặt xinh đẹp tươi cười đột nhiên sinh ra một luồng khí tức như có như không, lại khiến nội tâm tất cả mọi người đột nhiên run lên vì cảm giác nguy hiểm đến từ sợ hãi:
- Thế nhưng, một lão gia gia ở Thiên Cơ giới nói, mới một tháng trước, ngươi vừa vặn có được một khối Cửu Tinh Phật Thần Ngọc, cũng chính là lão gia gia đó tự mình giao cho ngươi. Chẳng lẽ lão gia gia râu dài kia lừa người ta sao?
Lão gia gia râu dài nào đó của Thiên Cơ giới bị Tiểu Mạt Lỵ tiện miệng bán đứng, lại khiến sắc mặt Võ Quy Khắc và Võ Thừa Yên đồng thời kinh biến.
Đến lúc này, Võ Quy Khắc mới kinh ngạc tỉnh ngộ... Nữ hài này sở dĩ ở đây, rõ ràng là vì hắn mà đến, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên gặp mặt!
Võ Quy Khắc lập tức mồ hôi lạnh vã ra như tắm, toàn thân mềm nhũn. Hắn nằm mơ cũng không ngờ, mình chỉ là một "tiểu nhân vật" căn bản không có tư cách lọt vào mắt nàng, lại có thể được nàng để mắt tới. Trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết nên vinh hạnh hay là sợ hãi.
Trên người hắn, đúng là có một khối Cửu Tinh Phật Thần Ngọc. Đó là thứ hắn đã khổ cực tìm kiếm nhiều năm, hao tổn vô số tâm sức, nhờ vào cơ duyên cực lớn mới có được. Hai năm nữa chính là đại hội Huyền Thần, có Cửu Tinh Phật Thần Ngọc này, hắn có lòng tin tuyệt đối sẽ trong vòng hai năm đưa huyền lực tăng lên một bậc nữa, từ đó tại đại hội Huyền Thần danh chấn Đông Thần Vực.
Cho nên, dù thế nào đi nữa, hắn cũng không cam lòng cứ thế giao nó cho người khác. Nhưng nữ hài trước mắt, hắn tuyệt đối không thể trêu vào, một sự tồn tại kinh khủng có thể quyết định sinh tử của hắn trong nháy mắt, hắn có mười cái mạng cũng không dám đắc tội.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, Võ Quy Khắc cúi đầu lo sợ không yên nói:
- Điện hạ, thời gian trước Quy Khắc đúng là có duyên đạt được một viên Cửu Tinh Phật Thần Ngọc, nhưng, không phải Quy Khắc không muốn dâng cho điện hạ, mà là nó đối với Quy Khắc vô cùng quan trọng, nếu là...
- A nha a nha, tiểu tử nhà ngươi không cần căng thẳng như vậy.
Tiểu Mạt Lỵ cười hì hì:
- Ta đâu có nói muốn cướp trắng đồ của ngươi. Tuy rất muốn Cửu Tinh Phật Thần Ngọc, nhưng dù sao cũng là đồ của ngươi, ta sao có thể để ngươi đưa không cho người ta được. Người ta là nữ hài tử đáng yêu như thế, đâu phải loại người xấu không nói đạo lý.
Võ Quy Khắc sững sờ.
- Người ta có thể dùng đồ vật để đổi với ngươi, cam đoan là tốt ngang Cửu Tinh Phật Thần Ngọc.
Tiểu Mạt Lỵ chớp chớp hàng mi dài, lời nói vô cùng có lý lẽ:
- Nếu ngươi xem rồi không muốn đổi, người ta nhất định sẽ không cưỡng cầu, được không?
-...
Lời nói của Tiểu Mạt Lỵ làm trong lòng Võ Quy Khắc an tâm một chút, đồng thời cũng có mấy phần hiếu kỳ:
- Không biết điện hạ nói tới vật nào?
- Chính là cái này!
Tiểu Mạt Lỵ giơ tay nhỏ, một viên huyền thạch màu đen mượt mà nằm trong lòng bàn tay trắng nõn của nàng, đó là một viên Huyền Ảnh thạch bình thường.
Còn chưa đợi Võ Quy Khắc đặt câu hỏi, Tiểu Mạt Lỵ đã bóp nhẹ bàn tay, hình ảnh và âm thanh ẩn chứa bên trong Huyền Ảnh thạch lập tức hiện ra trước mắt mọi người.
Bọn người Lôi Thiên Phong liếc mắt liền nhận ra, địa điểm hiện ra rõ ràng là chủ điện Hồn Tông của bọn họ!
Mà... Võ Quy Khắc, Võ Thừa Yên, Lôi Thiên Phong, Tiêu Thanh Đồng... đều ở trong đó!
- Trước khi nói đến chuyện chém Lăng Vân thành muôn mảnh, ngươi vẫn nên lo cho bản thân mình đi! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Vương tộc Mộc Linh? Phụ vương ta vì chuyện này mà thật sự nổi giận rồi đấy! Ngươi tốt nhất nên cho ta một câu trả lời chắc chắn…
Đây là giọng của Võ Quy Khắc, cùng với ngữ điệu hung ác.
- Chuyện Vương tộc Mộc Linh tuyệt không phải giả, sau khi chúng ta bắt được Vương tộc Mộc Linh, vốn định lập tức hiến cho phụ vương ngài, không ngờ, nhất thời sơ ý, lại bị Lăng Vân cướp đi!
Bên trong huyền ảnh, Lôi Thiên Phong đang kinh hoảng trả lời.
...
- Bỏ qua chuyện Vương tộc Mộc Linh, những năm gần đây ngươi cống nạp Mộc Linh Châu và lô đỉnh luyện công cũng ngày càng ít, muốn phụ vương ta nguôi giận về chuyện này, e là rất khó khăn đấy!
- Quy Khắc, không phải cữu phụ lơ là, mà là những năm này Mộc Linh càng ngày càng ít, lô đỉnh thượng hạng lại càng khó tìm, thật sự là... Quy Khắc, sau khi ngươi trở về, nhất định phải nói tốt cho cữu phụ vài câu với phụ vương ngươi, nhất là chuyện Vương tộc Mộc Linh, cữu phụ dù có mười ngàn lá gan cũng không dám lừa gạt phụ vương ngươi.
- Thật sự chỉ là càng ngày càng ít sao? Hay là... ngươi vì muốn độc chiếm, đã âm thầm bán một phần Mộc Linh Châu vốn nên cống nạp cho người khác?
...
Từ lúc nhìn thấy hình ảnh đầu tiên, nghe được âm thanh đầu tiên, mặt Võ Quy Khắc đã lập tức trở nên tái mét. Đến khi huyền ảnh bị Tiểu Mạt Lỵ đột nhiên cười tủm tỉm thu hồi, hắn đã sợ đến toàn thân run rẩy, hai chân rã rời, từ nội tạng đến tứ chi đều đang kịch liệt co giật.
Mà Võ Thừa Yên đứng bên cạnh hắn cũng hoàn toàn biến sắc, sự hoảng sợ trong con ngươi không hề thua kém Võ Quy Khắc.
Vương tộc Mộc Linh, cống nạp Mộc Linh Châu, lô đỉnh... đều do chính miệng Võ Quy Khắc nói ra, rành rành rành mạch...
Không được săn giết Mộc Linh, đây là lệnh cấm do Trụ Thiên Thần giới liên hợp cùng tam đại vương giới ban hành. Nếu hình ảnh trong Huyền Ảnh thạch này truyền ra ngoài, tuyệt đối không chỉ đơn giản là tai tiếng ở Thần Võ giới, mà chắc chắn còn phải nhận hình phạt của Trụ Thiên Thần giới!
Càng đáng sợ hơn là Huyền Ảnh thạch này lại đến từ tay nữ hài này!
Mà hắn, với tư cách là "nhân vật chính" trong Huyền Ảnh thạch, nếu chuyện này vỡ lở, ở Thần Giới, hắn sẽ thân bại danh liệt, còn ở Thần Võ giới, hậu quả và tình cảnh của hắn càng không thể tưởng tượng nổi.
Tuy rằng, rất nhiều giới đều ngấm ngầm mua bán Mộc Linh Châu, thậm chí săn giết Mộc Linh... nhưng lén lút và bị công khai là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt!
Đồng tử Võ Quy Khắc gần như mất đi ánh sáng, cả người như bị dọa mất hồn, toàn thân chỉ còn lại run rẩy. Đây tuyệt đối là cơn kinh hoàng lớn nhất đời hắn từng trải qua.
- Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai! Tại sao lại ám toán chúng ta!
Võ Thừa Yên tiến lên một bước, che chắn bên cạnh Võ Quy Khắc, sắc mặt đã không thể nào khôi phục vẻ lạnh nhạt.
Hình ảnh bên trong Huyền Ảnh thạch xảy ra chưa đầy ba khắc đồng hồ trước. Nói cách khác, ít nhất vào lúc đó, nàng đã ẩn nấp ngay bên cạnh bọn họ.
Mà hắn lại không hề phát giác.
Tiểu Mạt Lỵ hơi ngẩng đầu nhìn hắn, nụ cười trên mặt biến mất, đôi môi cũng bất mãn vểnh lên:
- Vị thúc thúc này, ngươi hung dữ quá đấy, chẳng lẽ không biết nói chuyện với nữ hài tử xinh đẹp thì nên ôn nhu một chút sao? Hừ, không cho ngươi nói nữa, nếu không, ta sẽ giết ngươi.
Giọng nữ hài trong trẻo ngọt ngào, êm tai vô cùng, nhưng khi câu nói cuối cùng của nàng hạ xuống, Võ Thừa Yên lại cảm thấy toàn thân lạnh toát, một nỗi sợ hãi vô hình nảy sinh trong lòng, đồng tử vốn đã co lại trong nháy mắt lại đột ngột co rút thêm mấy lần.
- Thừa Yên, im miệng ngay!
Võ Quy Khắc đã thoáng hoàn hồn, vội vàng đẩy Võ Thừa Yên ra, sau đó lùi lại một bước, rồi thật sự im bặt, không dám nói thêm nửa lời. Khoảnh khắc sợ hãi không tên đó làm kinh mạch toàn thân hắn như bị đóng băng, cứng ngắc hồi lâu.
- Tiểu tử, thứ này trong tay người ta là độc nhất vô nhị trên đời đấy, hừm. Ngươi vừa xem rồi, rất thần kỳ đúng không? Cho nên, ngươi có muốn dùng Cửu Tinh Phật Thần Ngọc để đổi không?
Nụ cười ngây thơ vô tội lại xuất hiện trên mặt nữ hài, nàng nắm Huyền Ảnh thạch trong lòng bàn tay, còn rất thiện ý nói:
- Không chịu đổi, người ta cũng tuyệt đối ~~ tuyệt đối sẽ không ép ngươi đâu, hừm.
Cửu Tinh Phật Thần Ngọc có thể giúp huyền lực của hắn tăng vọt trong thời gian ngắn, còn Huyền Ảnh thạch trong tay nữ hài một khi rơi vào tay Vương Giới, có thể hủy hoại cả đời hắn. Võ Quy Khắc căn bản không có lựa chọn nào khác, run rẩy gật đầu:
- Ta đổi... Ta đổi... Xin... điện hạ cho thêm mấy ngày, Cửu Tinh Phật Thần Ngọc dù sao cũng quý giá, bị ta để ở Thần Võ giới, đi đi về về, vẫn cần chút thời gian.
- Được thôi được thôi.
Tiểu Mạt Lỵ không chút do dự gật đầu đồng ý:
- Người ta cũng vừa hay đã lâu không đến Trụ Thiên Giới tìm đại thúc râu trắng kia chơi, đến lúc đó có thể cùng đại thúc râu trắng đi tìm ngươi nha.
Toàn thân Võ Quy Khắc giật mạnh một cái, tia ảo tưởng cuối cùng trong lòng hoàn toàn tan vỡ, đôi môi run rẩy càng thêm lợi hại:
- Điện... Điện hạ, ta đột nhiên nhớ ra, trước khi đi ta thực ra... đã mang Cửu Tinh Phật Thần Ngọc theo người rồi, mời điện hạ... vui lòng nhận cho.
Vừa nói, hai tay hắn đã run rẩy nâng lên một khối ngọc thạch trắng óng ánh. Thời điểm ngọc thạch hiện thân, cả thế giới dường như sáng bừng lên.
Cửu Tinh Phật Thần Ngọc!
Đôi mắt Tiểu Mạt Lỵ sáng lên, tay nhỏ vươn ra, viên ngọc thạch kia liền trong nháy mắt bay đến tay nàng. Ngọc thạch tinh xảo, óng ánh như da thịt nàng, trên ngọc khảm chín ngôi sao, phóng ra ánh sáng như trăng, giao thoa với tinh thần của người cầm nó.
Khóe môi Tiểu Mạt Lỵ nhếch lên, nở một nụ cười rạng rỡ, cười hì hì thu hồi Cửu Tinh Phật Thần Ngọc, sau đó vung tay lên, viên Huyền Ảnh thạch suýt nữa làm Võ Quy Khắc sợ mất mật liền bay vào tay hắn:
- Tiểu tử, đây là ngươi tự nguyện muốn đổi, người ta hoàn ~~ toàn ~~ không có ép buộc ngươi nha!
Tiếp nhận Huyền Ảnh thạch, nắm chặt nó trong lòng bàn tay cho đến khi dùng huyền khí nghiền nát thành bụi phấn. Hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt cố nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:
- Là... ta đương nhiên là... tự nguyện, đa tạ... điện hạ... đã thành toàn.
- Đúng rồi đúng rồi.
Tiểu Mạt Lỵ hài lòng gật đầu:
- Vốn còn tưởng ngươi sẽ không chịu trao đổi với người ta, hóa ra, thứ này lại đáng tiền như vậy.
Giữa đôi môi hơi hé, lộ ra chiếc răng khểnh lấp lánh, tay nhỏ của Tiểu Mạt Lỵ duỗi ra, giữa những ngón tay trắng nõn bỗng nhiên lại cầm thêm một viên Huyền Ảnh thạch:
- Thật ra, trong tay người ta còn một viên nữa, ngươi có muốn lấy thêm đồ vật để đổi với người ta không? Hi hi hi hi.
Võ Quy Khắc đột nhiên ngẩng phắt đầu:
- Điện hạ, ngươi...
- Cái này và cái vừa rồi tuyệt đối không giống nhau đâu... Nhưng mà rất buồn nôn.
Đôi mắt Tiểu Mạt Lỵ cong thành hai vầng trăng non tinh tế:
- Tối hôm qua, lúc người ta đi ra ngoài chơi, tình cờ thấy tiểu tử nhà ngươi cùng một đại tỷ tỷ được gọi là 'Mợ' cởi sạch quần áo, ôm nhau làm mấy chuyện kỳ kỳ quái quái. Người ta tuy thấy rất buồn nôn, nhưng cũng rất tò mò, liền lén ghi lại. Các ngươi có muốn xem thử không nào?