Vân Triệt sửng sốt một lúc lâu, viên ngọc thạch trong tay xoay chuyển, ánh huỳnh quang tinh thuần từ chín miếng tinh thạch khắc sâu vào mắt hắn, nhưng hắn vẫn không thể nào tin nổi.
Cửu Tinh Phật Thần Ngọc, thứ hắn tha thiết ước mơ, lại được cho là thần ngọc cực kỳ khó tìm thấy ngay cả ở thượng vị tinh giới. Hắn “lừa” một lượng lớn huyền thạch từ chỗ Lôi Thiên Phong cũng chính là vì nó. Thậm chí, trong tiềm thức, hắn còn không cho rằng mình có thể thật sự tìm được. Vậy mà bây giờ, nó lại cứ thế xuất hiện trong tay hắn.
Hoàn toàn là của từ trên trời rơi xuống, bị hắn nhặt được mà không tốn chút công sức nào!
Lôi Thiên Phong, một hạ vị Giới Vương, trên người lại cất giấu thần vật bực này ư!?
Hơn nữa, hắn đã chết rành rành mà món đồ này lại không bị lấy đi.
Lại còn vừa khéo bị hắn nhặt được… Lại vừa đúng lúc là thứ hắn khát vọng nhất.
Chết tiệt… Đây quả thật là trùng hợp cộng thêm may mắn đến mức hoang đường!
Chẳng lẽ ông trời thật sự cảm nhận được chấp niệm trong lòng hắn nên đã mở mắt thương tình?
Tuy cảm thấy vô cùng kinh ngạc và khó tin, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một niềm vui bất ngờ cực lớn đối với Vân Triệt. Khóe miệng hắn không ngừng co giật, rõ ràng là muốn cười, nhưng sự kích động và vui mừng quá mãnh liệt khiến hắn đến nỗi quên cả cách cười.
Lôi Thiên Phong đã chết từ lâu, thi thể đã sớm trắng bệch, nhưng khuôn mặt đáng sợ kia, vào lúc này trong mắt Vân Triệt lại trở nên thuận mắt lạ thường.
“Lôi Thiên Phong, khi còn sống ngươi làm vô số điều ác, sau khi chết… cuối cùng cũng làm được một chuyện tốt cực lớn! Nếu sớm giao thứ này ra, nói không chừng ta còn có thể cho mấy đứa con của ngươi một cái chết thống khoái!” Vân Triệt lẩm bẩm với thi thể Lôi Thiên Phong, nén lại sự kích động trong lòng, cẩn thận vô cùng cất Cửu Tinh Phật Thần Ngọc từ trên trời rơi xuống này đi.
Vân Triệt ngẩng đầu, mỉm cười khẽ nói: “Mạt Lỵ, xem ra ngay cả ông trời cũng muốn ta đến tìm ngươi. Chỉ còn thiếu một gốc Hoàng Tiên Thảo, ta nhất định… nhất định sẽ tìm được ngươi!”
Phía sau, một luồng khí tức yếu ớt nhưng có phần quen thuộc đang không nhanh không chậm tiến lại gần. Vân Triệt thu hồi tạp niệm, xoay người lại, thoáng nhìn thấy cô bé mặc váy dài sặc sỡ đang thong thả bay về phía này, trên môi còn ngân nga một khúc đồng dao ngọt ngào:
- Từng đóa hoa lài trắng tuyền, từng đốm tiên chi nhiều màu, cây tường vi không hề đáng yêu, ngục la là đồ biến thái… A! Tỷ phu!
Chợt thấy Vân Triệt, Tiểu Mạt Lỵ kêu lên một tiếng đáng yêu, vụt một cái bay tới, cười hì hì nhìn hắn:
- Hì hì, hóa ra ngươi ở đây.
Hắc Gia Giới lớn như vậy mà lúc nào cũng có thể gặp được nàng, Vân Triệt đã quen lắm rồi. Tuy cả người tiểu nha đầu này đều toát ra vẻ kỳ quái, nhưng hắn cũng lười hỏi, vẻ mặt bất đắc dĩ nói:
- Lúc nãy ngươi chạy đi đâu thế?
Tiểu Mạt Lỵ hếch mũi, vặn lại:
- Hừ, ngươi còn mặt mũi hỏi ta à. Ngươi đột nhiên ngồi im ở đó, hồi lâu không thèm để ý đến ta, ta đương nhiên chỉ có thể tự mình đi chơi. Đợi lúc ta quay lại thì ngươi đã biến mất, ngươi nói xem, có phải ngươi cố ý bỏ mặc ta không!
“…” Vân Triệt nhất thời không phản bác được.
- Hả? Tỷ phu, ngươi đang cầm cái gì trong tay vậy? Ánh sáng đẹp quá.
Tiểu Mạt Lỵ nhảy một bước nhỏ đến, nắm lấy tay Vân Triệt, sau đó lại tỏ vẻ thất vọng:
- Hóa ra là huyền ảnh thạch, ta còn tưởng là đồ chơi gì hay ho chứ. Ủa… Ngươi cầm nó trong tay, có phải đã khắc ấn thứ gì thú vị không, ta muốn xem, ta muốn xem.
Hai viên huyền ảnh thạch này được lấy từ chỗ Lôi Thiên Phong, đặt cùng một chỗ với Cửu Tinh Phật Thần Ngọc, không cần nghĩ cũng biết bên trong chắc chắn đã ghi lại hình ảnh rất quan trọng. Vân Triệt cũng tò mò trong lòng, đành nói:
- Được rồi, được rồi. Nhưng ngươi phải hứa với ta trước, dù nhìn thấy gì, không có lệnh của ta thì tuyệt đối không được nói cho người khác biết.
- Đó là đương nhiên, con gái mà đi nói lung tung là đáng ghét nhất.
Tiểu Mạt Lỵ nói một cách nghiêm túc.
“…” Vân Triệt nhếch mép, cẩn thận rót huyền khí vào viên huyền ảnh thạch đầu tiên.
Hình ảnh trong huyền ảnh thạch hiện ra, Vân Triệt liếc mắt đã thấy bóng dáng của Lôi Thiên Phong, chính thê của hắn là Tiêu Thanh Đồng cũng ở bên cạnh. Cạnh đó là một nam tử trẻ tuổi mang vẻ quý phái lỗi lạc, tướng mạo bất phàm. Phía sau nam tử trẻ tuổi là một người trung niên có tướng mạo lạnh lùng… Dù chỉ là hình ảnh do huyền ảnh thạch ghi lại, nó vẫn mang lại cho Vân Triệt một cảm giác áp bức vô cùng nặng nề.
Vân Triệt nhíu mày, thầm đoán ra thân phận của hai người này, nhưng cuộc đối thoại của họ lại khiến hắn chấn động.
- Cữu phụ à cữu phụ, chuyện của vương tộc Mộc Linh, phụ vương ta đã nổi trận lôi đình, chuyện hiếm thấy đấy…
- Quy Khắc! Ngươi nhất định phải giúp cữu phụ…
- Chuyện vương tộc Mộc Linh tạm không nói, những năm nay mộc linh châu và lô đỉnh ngươi cống nạp lên cũng ngày càng ít…
…
…
Vân Triệt trầm mặc xem xong, đôi mày chau lại vẫn luôn nhíu chặt. Khi hình ảnh biến mất, hắn siết chặt viên huyền ảnh thạch trong tay. Mặc dù chỉ là một viên huyền ảnh thạch, nhưng nó bỗng nhiên nặng tựa ngàn cân.
Bởi vì viên huyền ảnh thạch nhỏ bé này, cùng với hình ảnh và âm thanh bên trong nó, đủ để khiến Thần Vũ Giới Vương thân bại danh liệt, thậm chí khiến Thần Vũ Giới phải chịu sự trừng phạt của Vương Giới!
Nam tử trẻ tuổi kia chính là con trai của Thần Vũ Giới Vương – Vũ Quy Khắc! Mà Kỷ Như Nhan từng nói, người có thể đi cùng Vũ Quy Khắc rất có khả năng là một cường giả Thần Quân Cảnh đáng sợ. Khi huyền ảnh thạch khắc ấn sẽ có dao động huyền khí tương ứng, rất dễ bị phát hiện. Thế nhưng, hình ảnh được khắc trong viên huyền ảnh thạch này, mỗi một ánh mắt, mỗi một biểu cảm đều rõ ràng vô cùng, âm thanh càng như ở bên tai, hiển nhiên là được khắc ấn ở khoảng cách rất gần. Vậy mà Vũ Quy Khắc, cùng với người được hắn gọi là “Thừa Yên”, rất có thể là một Thần Quân cường đại, lại hoàn toàn không phát hiện ra?
Lôi Thiên Phong rốt cuộc đã làm thế nào?
- Chán quá, toàn người kỳ quái nói những lời kỳ quái, chẳng vui chút nào.
Tiểu Mạt Lỵ tỏ vẻ thất vọng than một tiếng, sau đó tròng mắt chợt lóe, cười tủm tỉm nói:
- Nhưng mà, đại tỷ tỷ mặc đồ màu xanh kia trông xinh thật.
Có viên huyền ảnh thạch này trong tay, chỉ cần sử dụng hợp lý, không hề khoa trương chút nào, chẳng khác gì nắm được một cái thóp của Thần Vũ Giới! Lại còn là một cái thóp cực lớn.
Nắm được thóp của một thượng vị tinh giới, còn liên quan đến cả Thần Vũ Giới Vương… Đây là khái niệm gì chứ?
Vân Triệt nhất thời tràn đầy mong đợi đối với viên huyền ảnh thạch còn lại, nhanh chóng cầm lấy, rót huyền khí vào.
Hình ảnh chưa hiện, tiếng thở dốc ồ ồ của đàn ông và tiếng rên rỉ dồn dập của phụ nữ đã vang lên chói tai. Trong hình ảnh hiện ra là hai nam nữ trần như nhộng, đang ôm nhau làm chuyện mây mưa. Thời gian dường như là ban đêm, nhưng dưới ánh trăng sáng rọi từ cửa sổ trên cao, vẫn có thể thấy rõ khuôn mặt của hai người.
Người đàn ông, rõ ràng là Vũ Quy Khắc!
Còn người phụ nữ kia… chính là chính thê của Lôi Thiên Phong, cữu mẫu của Vũ Quy Khắc, Tiêu Thanh Đồng!!
Ngay lúc Vân Triệt đang nghẹn họng nhìn trân trối, bên tai đột nhiên vang lên tiếng thét chói tai của thiếu nữ. Tiểu Mạt Lỵ che mắt nhảy ra xa, mặt đỏ bừng:
- Ngươi… ngươi… tên trứng thối nhà ngươi, đồ sắc ma, đại biến thái! Lại có thể có thứ ghê tởm như vậy, ghê tởm như vậy… như vậy… ngươi ngươi ngươi!
“~!@#$%…” Vân Triệt luống cuống tay chân cất huyền ảnh thạch đi, vội vàng xua tay:
- Đây không phải đồ của ta, là ta vừa mới nhặt được.
- Ngươi… ngươi không những làm chuyện vô sỉ hạ lưu này mà còn không chịu thừa nhận, ngươi quả nhiên là người xấu!
Tiểu Mạt Lỵ a lên the thé.
Vân Triệt bất đắc dĩ nhún vai:
- Được rồi, được rồi, ta chính là đại biến thái vô sỉ hạ lưu, cho nên ngươi ngàn vạn lần đừng đi theo ta nữa.
Nói xong, hắn xách thi thể của Lôi Thiên Phong lên, phi thân bay đi.
- Này! Ngươi đi đâu đấy? A – đợi ta với!
Tiểu Mạt Lỵ buông bàn tay nhỏ đang che mắt xuống, vội vàng đuổi theo.
- … Sao ngươi còn theo ta?
- Hừ! Ai bảo ngươi là tỷ phu của ta chứ, cho dù là đại biến thái sắc ma trứng thối thì cũng đành phải nhận thôi… Hu hu, ta thật đáng thương.
Tiểu Mạt Lỵ tỏ vẻ tủi thân.
Vân Triệt trợn trắng mắt, lười nói thêm.
Không đi điều tra tình hình của Hồn Tông, Vân Triệt mang theo thi thể của Lôi Thiên Phong, bay qua Hắc Hồn Sơn, vòng qua Hắc Gia Thành, đi về phía nam của thành.
Nơi này là bí cảnh Mộc Linh đã biến mất, cũng là nơi an nghỉ của họ sau khi tan biến.
Đi tới mảnh đất trăm hoa đua nở, mọi biểu cảm trên mặt Vân Triệt đều biến mất. Hắn ném Lôi Thiên Phong xuống đất, sau đó chậm rãi quỳ một chân xuống, nhắm hai mắt lại.
Nhìn hành động của hắn, cái miệng nhỏ của Tiểu Mạt Lỵ khẽ mở, nhỏ giọng hỏi:
- Tỷ phu, đây là đâu, ngươi đang làm gì vậy?
Vân Triệt cúi đầu, khẽ nói:
- Nơi này từng tách biệt với thế sự, là nơi rất nhiều Mộc Linh an cư. Bọn họ có ơn với ta, nhưng cách đây không lâu, tất cả đều bị ta hại chết.
- Hả?
Ánh mắt Tiểu Mạt Lỵ chớp chớp.
Yên lặng hồi lâu, Vân Triệt mở mắt ra, bàn tay duỗi ra, một ngọn lửa bùng lên trên thi thể của Lôi Thiên Phong, trong nháy mắt đã thiêu thành tro bụi, bay lả tả trong gió.
- Khô Mộc bà bà, Thanh Mộc tiền bối… Thanh Hà… Phi Nhạn… Thanh Trúc… Món nợ ta nợ các ngươi, đời này đã không cách nào trả hết. Ngoài việc thiêu rụi ác nhân đã hãm hại bộ tộc các ngươi suốt nhiều năm để an ủi vong linh, sau này điều duy nhất ta có thể làm, chính là dốc hết sức mình bảo vệ mỗi một Mộc Linh mà ta gặp được.
- Hòa Lâm, ta sắp phải rời khỏi Hắc Gia Giới rồi. Nhưng ta nhất định sẽ tìm được tỷ tỷ của ngươi, ta thề. Có lẽ Thiên Cơ Giới có thể cho ta biết nàng đang ở đâu. Đợi tìm được nàng, nếu nàng đồng ý, ta sẽ đưa nàng trở về tinh cầu nơi ta sinh ra. Ở đó, nàng sẽ được bình an cả đời, không còn bị ai ức hiếp.
Tro cốt của Lôi Thiên Phong tan hết, ngọn gió nơi đây dường như cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Im lặng hồi lâu, Vân Triệt đứng dậy, lúc này Tiểu Mạt Lỵ nói:
- Tỷ phu, ngươi vừa nói muốn đến Thiên Cơ Giới, thật không?
- Dĩ nhiên. Ta phải tìm người và tìm vật, Thần Giới rộng lớn như vậy, mà ta lại đơn độc một mình, có thể giúp được ta chắc cũng chỉ có Thiên Cơ Giới… Hy vọng Thiên Cơ Giới được miêu tả vô cùng kỳ diệu sẽ không khiến ta thất vọng.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lộ ra vẻ rối rắm, nàng véo nhẹ chóp mũi, đột nhiên nói:
- Ừm… Tỷ phu, tốt nhất ngươi đừng nên đến Thiên Cơ Giới, dù có đi cũng vô ích thôi.
Vân Triệt liếc mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng:
- Sao ngươi biết?
Tiểu Mạt Lỵ vắt óc suy nghĩ, loay hoay một hồi lâu mới cười hì hì nói:
- Cái này… lý do thì ta chưa nghĩ ra, đợi ta nghĩ ra rồi nói cho ngươi sau, được không?
“…” Ánh mắt Vân Triệt híp lại, sắc mặt hơi trầm xuống:
- Tiểu nha đầu, ngươi vẫn luôn không nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi là ai, đến từ đâu? Dù ta đi đến đâu, ngươi đều có thể tìm thấy vị trí của ta một cách chính xác… Ngươi rốt cuộc là ai? Tiếp cận ta có mục đích gì?
- Đương nhiên… là vì ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, còn là tỷ phu của ta nữa!
Tiểu Mạt Lỵ tỏ vẻ nghiêm túc.
Vân Triệt bĩu môi:
- Ta mà tin ngươi… trừ phi ta là kẻ ngốc.
Hắn nghiêng người về phía trước, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào mắt nàng:
- Vừa rồi nhắc đến Thiên Cơ Giới, dáng vẻ của ngươi rất kỳ lạ. Ngươi sẽ không phải… là người của Thiên Cơ Giới chứ?