Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1116: CHƯƠNG 1113: BẮC THẦN VỰC BỊ NGUYỀN RỦA

Trong lúc Vân Triệt tu luyện tại Hắc Hồn sơn, Hắc Nha giới đang dậy sóng vì biến cố của Hồn tông. Thế nhưng, là kẻ đã khơi mào cho trận đại biến này, Vân Triệt lại chẳng hề bận tâm. Hắn từng bước tiến sâu vào những khu vực hiểm địa trong Hắc Hồn sơn, dùng kiếm trong tay săn giết ngày càng nhiều huyền thú hung hãn, dốc hết sức mình tìm kiếm cơ hội đột phá huyền đạo.

Ầm!!!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, một ngọn núi cao gãy ngang thân, và một con dị thú một sừng khổng lồ cũng bỏ mạng trong màn bụi đất mịt mù.

Vân Triệt thở ra một hơi dài, toàn thân đầy thương tích, gần như kiệt sức. Hắn không vội tìm nơi an toàn chữa thương, mà đưa mắt nhìn về phía tây.

Một bóng dáng yêu kiều lúc này tiến lại gần, từ trên trời hạ xuống. Hôm nay, Kỷ Như Nhan khoác một thân váy dài màu lam nhạt, viền váy được thêu chín đóa hoa cà độc dược tầng tầng lớp lớp bằng chỉ bạc. Một dải lụa màu hồng nhạt thắt ngang eo thon, mái tóc buông xõa tùy ý, chỉ cài một cây trâm hoa màu tím nhạt, vừa có vẻ tùy hứng lại không mất đi nét thanh lịch.

- Lăng Vân công tử, thật sự là một màn phấn khích tuyệt luân.

Đôi mắt đẹp của Kỷ Như Nhan lay động những gợn sóng long lanh, nàng thốt lên lời kinh thán tự đáy lòng.

Một lão giả tóc bạc đi theo phía sau nàng cũng dùng ánh mắt gần như kinh hãi nhìn chằm chằm Vân Triệt… Vừa rồi, ông ta đã tận mắt chứng kiến nam tử trước mặt, người có huyền lực rõ ràng chỉ ở Thần Hồn cảnh cấp hai, lại trong trạng thái kiệt sức và trọng thương, đã chính tay đồ sát một con huyền thú khổng lồ cấp bậc Thần Kiếp cảnh sơ kỳ.

- Như Nhan cô nương, sao cô nương lại đến nơi này?

Vân Triệt liếc nhìn Kỷ Như Nhan, sau đó ánh mắt lướt sâu qua lão giả sau lưng nàng. Huyền lực của lão giả này vô cùng hùng hậu, rất có khả năng đã đạt tới Thần Linh cảnh. Nếu không có sự bảo hộ của ông ta, Kỷ Như Nhan đương nhiên không thể nào đến được đây.

Dù sao cũng là Hắc Vũ thương hội, tuy thế lực không thể đối đầu với Hồn tông, nhưng sở hữu cường giả Thần Linh cảnh cũng không có gì là lạ.

Kỷ Như Nhan khẽ cười, thoáng quay đầu:

- Lục bá.

Lão giả gật đầu rồi xoay người rời đi. Trước khi đi, ông ta lại dùng ánh mắt sâu xa liếc nhìn Vân Triệt, bóng dáng nhanh chóng biến mất nơi cuối chân trời, nhưng khí tức vẫn âm thầm bao phủ nơi đây, sẵn sàng bảo vệ an toàn cho Kỷ Như Nhan bất cứ lúc nào.

- Phù…

Vân Triệt thở phào một hơi, thu hồi Kiếp Thiên kiếm rồi chậm rãi ngồi xuống đất, bắt đầu chữa trị vết thương trên người.

Kỷ Như Nhan tiến lên phía trước, khẽ vén tà váy, chẳng hề e ngại mặt đất bẩn thỉu sẽ làm vấy bẩn bộ xiêm y quý giá của mình, thanh nhã ngồi xuống đối diện Vân Triệt, sau đó lấy ra một chiếc nhẫn tử tinh:

- Thời gian trước công tử có dặn dò, muốn một ít huyền kiếm cao cấp. Những gì công tử muốn đều ở trong này.

- Không biết công tử có còn nhớ, lúc mới gặp mặt ta từng đề cập đến chuyện của Chiết Phong sơn trang không? Chiết Phong sơn trang bị Hồn tông diệt môn, mà vài thanh danh kiếm biến mất của họ phần lớn đều được tìm thấy ở Hồn tông. Phụ thân cực kỳ coi trọng chuyện công tử phó thác, còn bỏ ra số tiền lớn để tìm về những thanh danh kiếm này, tin rằng sau khi công tử xem qua, chắc chắn sẽ không thất vọng.

Vân Triệt nhận lấy chiếc nhẫn tử tinh, huyền lực quét qua, bên trong có đủ loại huyền kiếm, tổng cộng hơn ba mươi thanh, hơn nữa khí tức của mỗi thanh đều vô cùng bất phàm. Chúng chẳng những không phải là phàm khí ở Lam Cực tinh có thể so sánh, mà cho dù ở Thần Giới cũng tuyệt đối là những tồn tại không tầm thường.

- Tốt quá rồi.

Vân Triệt khẽ cười, thu lại nhẫn tử tinh rồi dùng ánh mắt tỏ vẻ cảm tạ.

Trước kia, những thanh kiếm mà Hồng Nhi ăn, ngoại trừ Vĩnh Dạ Ma Kiếm, đều là kiếm thường ở hạ giới. Còn những thanh kiếm hắn có được bây giờ, tương đối mà nói đều có thể xem là thần kiếm. Bất kỳ thanh nào trong số này để Hồng Nhi nuốt chửng, uy lực của Kiếp Thiên kiếm chắc chắn sẽ tăng lên một cách đáng kể.

Mà chỉ cần còn trong phạm vi khống chế của hắn, uy thế của Kiếp Thiên kiếm tăng trưởng cũng đồng nghĩa với việc thực lực của hắn tăng trưởng.

- Hồn tông tác ác quá nhiều, vô số tông môn căm tức mà không dám nói. Hiện giờ, chúng chẳng những mất đi chỗ dựa lớn là Thần Vũ giới, lại còn bị trừng phạt tàn nhẫn như thế, hậu quả không nghi ngờ gì chính là giậu đổ bìm leo. Cha ta chung quy không phải người lòng dạ độc ác, trước khi ngọn lửa oán hận của các tông môn kia thiêu tới, đã trục xuất những phế nhân của tổng tông đến các phân tông của Hồn tông. Trong khoảng thời gian này, những phân tông đó vẫn luôn đóng chặt cửa.

Vân Triệt khẽ nhắm mắt, gật nhẹ đầu. Thấy hắn rõ ràng không có hứng thú với chuyện này, Kỷ Như Nhan không nói thêm nữa, cũng không vội rời đi. Ánh mắt nàng lướt qua từng vết thương trông mà ghê người trên thân Vân Triệt, mấp máy đôi môi anh đào, khẽ nói:

- Lăng Vân công tử, chàng… vì sao lại khát cầu huyền lực đến vậy? Với tu vi hiện tại của chàng, trong số những người cùng trang lứa đã là cực kỳ xuất sắc, vậy mà chàng lại tu luyện gần như quên cả bản thân. Chàng muốn tìm Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo như vậy, cũng là vì muốn tăng huyền lực lên đúng không?

- … Ta muốn tham gia đại hội huyền thần vào hai năm sau.

Vân Triệt thẳng thắn nói.

Kỷ Như Nhan hơi kinh ngạc, không biết là kinh ngạc vì lý do của Vân Triệt, hay là vì hắn lại thẳng thắn nói cho nàng biết như vậy:

- Thì ra là thế, đó quả thực là ước mơ tha thiết của mỗi huyền giả trẻ tuổi.

- Như Nhan cô nương, cô nương kiến thức sâu rộng, ngay cả chuyện đại hội huyền thần lần này được tổ chức là do lời tiên tri của Thiên Cơ giới mà cô nương cũng biết, vậy cô nương có thể kể cho ta một chút về tứ đại Vương giới, nhất là…

Vân Triệt mở mắt ra:

- Tinh Thần giới không?

Kỷ Như Nhan chớp chớp hàng mi, thoáng suy nghĩ:

- Chuyện này… Những chuyện liên quan đến tầng diện Vương giới, cho dù là các tinh giới thượng vị cũng khó mà chạm tới, huống hồ là một Hắc Vũ thương hội nhỏ bé như chúng ta. Những gì Như Nhan biết, về cơ bản đều là những chuyện mà ở Thần Giới ai cũng biết. Ví dụ như… nhắc đến Tinh Thần giới, người ta thường nghĩ đến mười hai Tinh Thần, và Đại Giới Vương hiện tại của Tinh Thần giới chính là Thiên Khôi Tinh Thần, người đứng đầu mười hai Tinh Thần.

- Giới Vương của Tinh Thần giới cũng là một trong mười hai Tinh Thần sao?

Vân Triệt kinh ngạc nói.

- Không sai.

Kỷ Như Nhan gật đầu, sau đó cười trêu chọc:

- Bây giờ thì Như Nhan hoàn toàn tin công tử thật sự đến từ hạ giới rồi, bởi vì ở Thần Giới, đây là chuyện mà trẻ con cũng biết.

- … Giới Vương của một Vương giới lại do một trong mười hai Tinh Thần đứng đầu đảm nhiệm, xem ra tuy đều là mười hai Tinh Thần, nhưng thực lực của Thiên Khôi Tinh Thần này hẳn là vượt xa các Tinh Thần khác.

Vân Triệt khẽ thì thầm.

Kỷ Như Nhan lại lắc đầu phủ nhận:

- Lại không phải như vậy. Nếu nói về thực lực, trong các thế hệ mười hai Tinh Thần, người mạnh nhất thường là Thiên Lang Tinh Thần.

“…” Ánh mắt Vân Triệt chợt động.

- Đặc biệt là Thiên Lang Tinh Thần đời trước, lại càng mạnh đến đáng sợ. Hắn là con trai út của Tinh Thần Giới Vương đương thời, năm đó khi tuổi chưa đầy một giáp đã một mình xông vào Nguyệt Thần giới, một trận chiến khiến hắn uy danh kinh thế, ngay cả ở tinh giới hạ vị chúng ta cũng không ai không biết đến uy danh này. Tất cả mọi người đều không chút nghi ngờ rằng tương lai hắn nhất định sẽ vượt qua Thiên Khôi Tinh Thần, thậm chí có khả năng trở thành Thiên Lang Tinh Thần mạnh nhất trong lịch sử. Không ngờ tới, hơn mười năm trước hắn lại chết trẻ, rất nhiều người đều nói đó là do trời ghen tị với anh tài.

Mi tâm Vân Triệt thoáng giật: Ca ca của Mạt Lỵ…

- Nhưng điều khiến người ta càng không ngờ tới là, sau khi Thiên Lang Tinh Thần đời trước ngã xuống, Tinh Thần giới lại nhanh chóng xuất hiện một người thích hợp để kế thừa thần lực của Thiên Lang Tinh Thần, hơn nữa nghe nói độ phù hợp còn cao hơn cả đời trước.

Kỷ Như Nhan lắc đầu:

- Quả thật không thể tưởng tượng nổi, xem ra vận số của Tinh Thần giới thế hệ này thật sự quá tốt. Hy vọng vận may này đừng tiếp tục ứng nghiệm lên “Kế hoạch Chân Thần” của bọn họ.

- Kế hoạch… Chân Thần? Đó là cái gì?

Vân Triệt rất kinh ngạc, chỉ riêng hai chữ “Chân Thần” đã quá mức chấn động lòng người.

Kỷ Như Nhan cười cười:

- Ở tầng diện như Vương giới, khi đã đạt đến đỉnh phong Thần Chủ cảnh, tự nhiên ai cũng muốn đột phá cực hạn để đạt tới cảnh giới cao hơn. Trong tứ đại Vương giới của Đông Thần Vực chúng ta, ngoài Trụ Thiên giới ra, nghe nói Phạm Đế Thần giới, Tinh Thần giới và Nguyệt Thần giới đều đang theo đuổi con đường thành Chân Thần. Đặc biệt là Phạm Đế Thần giới và Tinh Thần giới, từ rất nhiều năm trước đã có tin đồn mơ hồ rằng họ đã tìm ra phương pháp thành Chân Thần. Chỉ có điều, chắc chắn đó chỉ là tin giả thôi. Người suy cho cùng vẫn là người, dù thế nào cũng không thể trở thành thần linh đã tuyệt diệt được.

Nàng hơi tinh nghịch cười một tiếng:

- Chuyện này ngay cả một nữ tử yếu đuối như ta cũng biết, bọn họ khẳng định cũng biết.

Vân Triệt nhàn nhạt nói:

- Càng là cường giả, càng khao khát theo đuổi sức mạnh ở cảnh giới cao hơn. Khi họ đã đạt tới cực hạn của nhân loại, họ sẽ theo bản năng muốn đột phá cực hạn đó. Các Vương giới của những thần vực khác chắc chắn cũng như vậy, cho dù trong tiềm thức biết rằng không thể, họ cũng nhất định sẽ không dừng bước.

Nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Vân Triệt, Kỷ Như Nhan mỉm cười nói:

- Xem ra công tử rất hướng về Vương giới. Trước tiên chúc mừng công tử có thể được như ý nguyện tham gia đại hội huyền thần, đến lúc đó vào được Trụ Thiên Thần giới là có thể nhìn thấy người của Vương giới, nói không chừng còn có thể thấy được cường giả của Vương giới Tây Thần Vực.

Vân Triệt sửng sốt:

- Tây Thần Vực? Vì sao chỉ có Tây Thần Vực?

- Bởi vì Bắc Thần Vực và Nam Thần Vực tuyệt đối không thể tới.

Kỷ Như Nhan nói.

- Vì sao?

Kỷ Như Nhan chậm rãi giải thích:

- Trên bản đồ Thần Giới, thế lực của Tây Thần Vực là lớn nhất, Long Thần giới càng được xem là tôn sư của vạn giới. Nhưng tộc Chân Long uy nghiêm mà không khinh miệt, kiêu ngạo mà không cuồng vọng, vô cùng được vạn linh kính sợ. Tây Thần Vực do Long Thần giới đứng đầu, có phần giao hảo với Đông Thần Vực và Nam Thần Vực. Tuy nhiên, các Vương giới của Đông Thần Vực và Nam Thần Vực lại có phần bài xích lẫn nhau. Về phần Bắc Thần Vực…

Kỷ Như Nhan dừng lại một chút rồi mới tiếp tục:

- Lãnh thổ của Bắc Thần Vực nhỏ nhất, thế lực yếu nhất, hơn nữa còn bị ba thần vực khác bài xích. Đồng thời, Bắc Thần Vực cũng cực kỳ bài xích, thậm chí có thể nói là căm thù ba thần vực kia. Họ sẽ không bước vào lãnh địa của ba thần vực khác, và ba thần vực này cũng sẽ không đặt chân vào Bắc Thần Vực.

- Vì sao lại thế? Lẽ nào có thù hận lâu đời gì sao?

Vân Triệt hỏi.

Kỷ Như Nhan nói:

- Thật ra, Bắc Thần Vực phải nói là một thần vực rất bi thảm. Ở thời đại Chư Thần, Bắc Thần Vực là nơi ở của Thượng Cổ Ma tộc. Sau này Ma tộc bị tận diệt, mặc dù không lưu lại nhiều truyền thừa như Thần tộc, nhưng nơi từng thuộc về ma vực tự nhiên vẫn còn sót lại ma khí hắc ám rất nặng. Những người tiến vào vùng “ma vực” đó, dưới ảnh hưởng của ma khí hắc ám, dần dần sở hữu thể chất hắc ám, huyền lực cũng biến thành của “ma nhân”.

- Hơn nữa, thể chất hắc ám này còn di truyền từ đời này sang đời khác.

- Do ảnh hưởng của thể chất hắc ám và huyền lực hắc ám, nếu “ma nhân” của Bắc Thần Vực đến các thần vực khác, sức mạnh của họ sẽ giảm mạnh, còn có những ảnh hưởng xấu khác. Tương tự, người của ba thần vực khác đến Bắc Thần Vực cũng sẽ bị ma khí hắc ám ảnh hưởng mà sức mạnh suy giảm. Vì vậy, Bắc Thần Vực và ba thần vực khác về cơ bản không hề qua lại. Hơn nữa, họ còn thường xuyên bị ba thần vực kia xem như “ma nhân” mà đối đãi.

- Xem ra, “ma nhân” của Bắc Thần Vực, trong mắt các thần vực khác, chắc hẳn là một sự tồn tại giống như “dị đoan” nhỉ?

Vân Triệt nói.

Kỷ Như Nhan gật đầu:

- Đúng là như vậy. Huyền lực hắc ám vốn là sức mạnh của ma đạo, chẳng những đối nghịch với sức mạnh thần đạo, mà còn có thể bóp méo nhân tính. Nghe nói ma nhân ở đó càng mạnh, nhân tính sẽ càng phai mờ, trở thành những ma vật vô cùng đáng sợ.

Vân Triệt: “…”

- Chỉ có điều, bởi vì âm khí của không gian hỗn độn vẫn luôn suy giảm, cho nên khu vực hắc ám thích hợp cho “ma nhân” của Bắc Thần Vực cũng không ngừng thu hẹp. Trong vòng chưa đến trăm vạn năm, lãnh địa của Bắc Thần Vực đã không còn tới ba phần so với ban đầu. Việc nó hoàn toàn biến mất chỉ là chuyện sớm hay muộn. Đây cũng là lý do vì sao nói nó là một thần vực rất bi thảm.

- Nói như vậy, người của Bắc Thần Vực giống như bị giam trong một cái lồng ngày càng nhỏ, đúng là có thể nói là bi thảm.

Vân Triệt cũng không thấy kỳ lạ, trước kia Thí Nguyệt Ma Quân không thể thoát khỏi môi trường hắc ám, bị “giam” trong Thí Nguyệt Ma Quật, không dám bước ra nửa bước.

Nhưng ngay lập tức, mi tâm hắn lại giật lên… Không đúng.

Khi hắn nghe được một vài truyền thuyết về thời đại Chư Thần, chỉ nói rằng thần và ma bài xích lẫn nhau, chứ chưa từng có chuyện không thể bước vào lãnh địa của đối phương. Có chăng là “không muốn”, chứ không phải “không thể”. Thí Nguyệt Ma Quân không thể rời khỏi Thí Nguyệt Ma Quật là vì mệnh nguyên và hồn nguyên của hắn bị tổn thương nặng, chỉ có thể dựa vào khí tức hắc ám để duy trì sự sống, không thể rời đi.

Còn Phần Tuyệt Trần, hắn là người có thể chất hắc ám, sức mạnh cũng bị dị hóa thành huyền lực hắc ám, tính tình cũng có phần méo mó. Tình trạng của hắn cực kỳ giống với “ma nhân” của Bắc Thần Vực trong miêu tả của Kỷ Như Nhan. Thế nhưng, Phần Tuyệt Trần chưa bao giờ phải ẩn náu trong một môi trường hắc ám nào đó, Hiên Viên Vấn Thiên sau này cũng vậy.

Có lẽ môi trường không phải hắc ám đúng là sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực đến thân thể và sức mạnh của họ, nhưng không đến mức không thể sinh tồn mới đúng.

Vân Triệt đột nhiên nói:

- Người của Bắc Thần Vực không thể rời khỏi mảnh “ma vực” kia, hẳn còn có một nguyên nhân khác, hoặc có thể nói là nguyên nhân quan trọng hơn, đó là bị ép phải tự bảo vệ mình. Một khi “ma nhân” của Bắc Thần Vực rời khỏi Bắc Thần Vực, có phải sẽ bị người của các thần vực khác truy sát không?

Kỷ Như Nhan đáp lại không chút do dự, hơn nữa còn dùng hai chữ “đương nhiên”:

- Đương nhiên là như thế. Ma nhân đều là những tồn tại cực kỳ đáng sợ. Nếu Bắc Thần Vực hoàn toàn biến mất, đối với Thần Giới mà nói, đó là bớt đi một tai họa ngầm cực lớn.

“…” Vân Triệt không nói gì thêm. Trước kia, Mạt Lỵ đã từng không chỉ một lần cảnh cáo hắn, tuyệt đối không được để lộ huyền khí hắc ám trên người. Bởi vì trong mắt người đời, huyền lực hắc ám vốn là dị đoan không nên tồn tại, là nỗi sợ hãi của vạn linh, là thứ trời đất không dung.

Những lời Mạt Lỵ nói, từ giọng điệu và vẻ mặt của Kỷ Như Nhan mà xem, người của Thần Giới dường như đều tin tưởng vững chắc vào điều này.

Hai người trò chuyện với nhau, hồn nhiên không biết, trên cao, một thiếu nữ mặc y phục sặc sỡ đã sớm bĩu môi phồng má, nàng tức giận lẩm bẩm: “Sao vẫn chưa đi nữa, nữ nhân đáng ghét... Không đúng! Tỷ phu mới đáng ghét, lại đứng gần nàng ta như vậy, còn nói nhiều lời thế nữa, thật quá đáng ghét!!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!